– Vậy ở lại Tinh cầu Sl, không phải là rất tốt hay sao?
Hứa Nhạc nói.
– Không, tao muốn đi Bách Mộ Đại.
Lý Duy cúi đầu nhìn chằm chằm xuống chai bia, nói:
– Tao không muốn cả đời chỉ có thể nhìn thấy một thế giới chỉ lớn như cái
miệng chai như thế này… Mặc dù tinh cầu SI cũng được, thủ đô vô cùng phồn
hoa, rất lớn, thế nhưng tao càng thích Bách Mộ Đại hơn nhiều.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên, cố gắng áp lại những cảm xúc không ngừng dâng trào
trong lòng, nói nhanh:
– Bách Mộ Đại hoàn toàn không giống với trong Liên Bang… Giang hồ ở nơi này
mới thật sự là giang hồ chân chính. Những người ở nơi đó chuyện gì cũng dám
làm cả… Con mẹ nói, như vậy mới giống như lúc trước ở Phố Chung Lâu, quản lý
mấy cái quảng trường, đám buôn lậu chợ đêm ở đó, dựa vào việc đánh mấy cái vào
bụng người ta, liền cảm thấy bản thân mình dũng mãnh, cao ngạo… Nơi đó cũng
không có Đệ Nhất Hiến Chương…
Lý Duy thật sự nghiêm túc nhìn chằm chằm về phía ánh mắt của Hứa Nhạc, nói
nhanh:
– Tao thừa nhận nhìn thấy hiện tại mày đang chói lọi sáng rõ. Tao cũng không
cảm thấy ghen tỵ, nhưng tao muốn làm việc, tao không có khả năng đi theo mày
như vậy suốt cả đời tao… Tao muốn cuộc đời của tao, luôn phải có một chút gì
đó mang tính khiêu chiến mạnh mẽ. Tao không giống như mày, trời sinh ra đã là
người làm chuyện đại sự. Nhưng mà tao muốn chơi đùa phấn khích một trận.
Hứa Nhạc trầm mặc cũng không nói gì, lấy tay mở ra nắp chai bia đặt trước mặt,
đưa lên miệng hớp vài cái, sau đó đưa ống tay áo lên lau đi mớ bia dính trên
mép cùng với mớ nước bọt lúc trước Lý Duy vì quá kích động mà phun đầy lên
trên mặt của hắn xen lẫn một chỗ với nhau.
Hứa Nhạc vẫn giương mắt nhìn xuống chai bia của mình, thanh âm dần dần thấp
lại, nói:
– Tao không có khả năng quay trở về Đông Lâm nữa. Bởi vì như vậy tao sẽ luôn
luôn là một cái phiền toái của mày. Cho nên tao muốn đi đến Bách Mộ Đại…
Chẳng qua mày cứ yên tâm đi, mục tiêu lần này của tao, tuyệt đối không phải là
đi đánh chiếm mấy con phố…
Hứa Nhạc buông bình rượu trong tay xuống, trầm mặc nhìn chằm chằm vào Lý Duy,
nói:
– Mày đến tột cùng là muốn làm cái gì?
Là bạn bè nối khố từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, đối với tính tình, tâm lý lẫn
nhau có thể nói là hiểu như trong lòng bàn tay vậy. Lý Duy dưới cái nhìn của
Hứa Nhạc trầm mặc một lúc thật lâu, rốt cuộc cũng đã nói ra tâm ý chân thật
của mình.
– Đừng tưởng rằng hiện tại mày ở trong Liên Bang quang mang vô cùng chói lọi.
Thế nhưng tao có thể nhìn ra được, phiền toái của mày cũng không ít chút
nào… Đem một chút tài nguyên hiện có trong tay của mày cấp cho tao một chút,
để tao đi đến Bách Mộ Đại dốc sức lăn lộn vài năm, tạo dựng lên được chút gì
đó… Nếu trong tương lai sau này, Liên Bang muốn ra tay thu thập mày… Tao
rất muốn ở bên ngoài Liên Bang để lại cho mày một con đường lui.
Để lại một đường lui? Hứa Nhạc cầm chai bia đưa lên miệng uống mấy hớp, chợt
ho khan một tiếng, bị nghẹn lại ở mũi. Cảm giác trên mũi vô cùng khó chịu,
nhưng trong lòng lại cảm thấy ấm áp.
Đồng hương gặp đồng hương, rất có khả năng là nước mắt lưng tròng, ôm nhau
thống thiết, nhưng cũng rất có khả năng ở sau lưng đâm một dao. Hứa Nhạc và Lý
Duy cũng không hề ôm nhau khóc rống thảm thương, cũng không hề ở sau lưng nhau
mà đâm một dao. Mà hai người chỉ là lặng lẽ lau đi hết tất cả những ý niệm âm
u trong đầu cùng với những sự tình đã trải qua trong quá khứ. Chỉ là khi nghe
đến lời nói như trảm đinh chặt sắt, leng keng có lực về chuyện lưu lại đường
lui như thế, cả hai đều bị tâm tình cảm động của chính mình khiến cho hồ đồ
một trận.
– Đừng có mà chảy nước mắt đó.
Lý Duy cầm lấy chai bia của mình lên, hớp lấy một ngụm, thổn thức nói.
Hứa Nhạc thoáng cúi đầu nói:
– Tao là loại người rất khó chảy nước mắt.
Tuy rằng cảm động vô cùng, nhưng Hứa Nhạc lại cũng không có khả năng đáp ứng
để cho Lý Duy cứ như vậy mà rời đi, chạy đến Bách Mộ Đại đánh ra một mảnh
giang sơn hắc đạo mà rất có thể vĩnh viễn cũng sẽ không có khả năng mà đánh hạ
ra được. Hiện tại tiền tuyến Tây Lâm đã vô cùng khẩn trương, hắn cũng không có
khả năng đi yêu cầu vị phu nhân kia của Chung Gia lại một lần nữa trợ giúp bản
thân mình làm cái gì. Còn cái vị Thổ Hoàng đế Lâm Bán Sơn tại Bách Mộ Đại kia
cùng với hắn chỉ là một lần gặp mặt thoáng qua trên chuyến tàu hỏa cao tốc Cao
Thiết mà thôi, cũng không có bất cứ liên hệ nào cả.
Điều càng quan trọng hơn nữa chính là, Hứa Nhạc cho rằng bản thân mình luôn
luôn có được một con đường lui mà không có bất cứ ai có thể tưởng tượng ra
nổi. Cho dù sau này trong tương lai Liên Bang có thể vô tình vô nghĩa vứt bỏ
hắn, muốn thu thập hắn, hắn còn có cái lão già kia của Quang huy Đệ Nhất Hiến
Chương có thể trợ giúp cho mình. Hoặc là nói nếu như cái lão già kia cũng đột
nhiên trở mặt với hắn, thì hắn vẫn còn có cái vòng tay kim loại trên tay trái
kia nữa. Cho dù có gặp phải sự buồn bực đến như thế nào, tình cảnh gian nan
đến thế nào đi chăng nữa, hắn tự tin rằng bản thân mình đều có thể mạnh mẽ
đánh ra một con đường lui tràn ngập thiết huyết.
Để cho Lý Duy vì muốn tìm kiếm một con đường lui cho mình ở bên ngoài Liên
Bang mà chạy đi mạo hiểm, đây là chuyện tình mà hắn tuyệt đối không thể nào
chấp nhận được. Tuy nói rằng điều đó chính là giấc mộng từ thuở nhỏ của Lý
Duy.
Cự tuyệt Lý Duy rời đi, Hứa Nhạc cũng không hề quá mức lo lắng. Hắn cho rằng
Lý Duy ở Tinh Quyển Thủ Đô cũng chỉ quen biết có mỗi một mình mình mà thôi,
cũng không có tiền, không có thế, không có ai nhờ vả, tuyệt đối sẽ không thể
nào kiếm ra được con đường cho một người bỏ trốn vượt qua ngân hà, nhập cư
trái phép chạy đến tinh vực Bách Mộ Đại xa xôi kia được.
Cho nên ngày hôm sau khi hắn bất ngờ nhìn thấy ở trên bàn có một tờ giấy được
một chai bia đè lên, Hứa Nhạc vô cùng tức giận, không thể nào chịu đựng nỗi,
trong lòng sinh ra tia xúc động muốn đem cái chai bia kia quẳng luôn ra ngoài
cửa sổ. Thế nhưng cuối cùng bởi vì hắn không muốn ném phải một tiểu bằng hữu
nào đó đang chơi đùa ở bên dưới, hoặc là ném vỡ phải hoa lá cây cỏ gì đó, cho
nên mới ảm đạm dừng tay lại.
0O0
– Anh giúp đỡ cho hắn, anh để cho hắn kết bạn với đám thương nhân buôn lậu
tại Bách Mộ Đại… Anh có nghĩ đến hay không? Hắn là bằng hữu của tôi đó…
Anh ít nhất cũng nên phải hỏi sự đồng ý của tôi trước chứ!!!
Trong một mảnh đất trống khá lớn trên đường quốc lộ băng xuyên qua Nam Giao
Châu tại Đặc khu Thủ Đô, Hứa Nhạc chân giẫm nát trên mấy mảnh lá thu rãi rác
dưới chân, biểu tình cực kỳ phẫn nộ giương mát nhìn Lợi Hiếu Thông đang đứng
cách đó không xa. Hắn hận không thể một phen đem vị Lợi Thất Thiếu gia gương
mặt âm lãnh băng hàn giống như một đóa hoa mai trong tuyết kia đánh thành một
mảnh hồng mai tung bay đầy trời khắp nơi.
Chương 071: Ra đi (2)
Lý Duy không một tiếng động rời khỏi Đặc khu Thủ Đô, bước trên con đường lữ
trình không biết rõ tương lai tại Bách Mộ Đại xa xôi, chính là nhờ vào tài
chính do Lợi Thất Thiếu gia này cung cấp. Ngay cả mấy vị thương nhân buôn lậu
tại Bách Mộ Đại kia nữa, cũng chính là nhờ vào buổi tiệc cơm trưa trong trang
viên Mộc Cốc hôm trước, mà chấp nhận cho Lý Duy một cơ hội leo lên phi thuyền
đi đến nơi đó.
– Hắn bảo là cần phải lên đường gấp. Tôi cũng không biết là anh cũng không
biết chuyện này. Tối hôm qua hắn gọi cho tôi vào lúc nửa đêm, tôi cũng không
tiện gọi điện thoại báo anh một tiếng.
Lợi Hiếu Thông có thể cảm nhận rõ ràng được sự phẫn nộ trong lòng Hứa Nhạc lúc
này, cho nên hắn cũng không dám qua loa, mà nghiêm túc giải thích, nói:
– Chẳng qua anh cũng yên tâm đi, mấy gã thương nhân buôn lậu tại Bách Mộ Đại
kia tôi cũng đã từng dặn dò qua một tiếng. Bất luận là trên hành trình hoặc là
tận đến khi đi đến Bách Mộ Đại rồi, bọn họ cũng sẽ chiếu cố Lý Duy thật tốt…
Kỳ thật là tôi muốn nói, với cái dã tâm to lớn của gã bằng hữu kia của anh,
cho dù anh ngăn cản không cho hắn đi thật sự cũng không ngăn cản nổi. Chỉ cần
anh và Lâm Bán Sơn lên tiếng một cái, ở Bách Mộ Đại kia còn ai dám trêu chọc
vào hắn nữa cơ chứ?
Trong lời nói của Lợi Thất Thiếu gia kỳ thật là vẫn còn che dấu lại một phần
sự thật. Hắn tài trợ cho Lý Duy đi đến Bách Mộ Đại tranh đấu giành thiên hạ,
kỳ thật cũng nằm trong cái vòng lẩn quẩn muốn tiến thêm một bước trong việc
đầu tư trên người của Hứa Nhạc, cho nên hắn muốn đặt thêm một khoản đầu tư
ngầm lên trên người của Lý Duy, hơn nữa một phần cũng là bởi vì hắn vô cùng
thưởng thức một gã tiểu nhân vật Lý Duy này. Những hành động của tên gia hỏa
này trong trang viên Mộc Cốc hôm trước khiến hắn đặt biệt chú ý. Hơn nữa hắn
từ trong miệng tên bằng hữu nối khố từ nhỏ cùng lớn lên của Hứa Nhạc này đã
biết được thêm một chút về quá khứ của Hứa Nhạc. Nhưng cũng chính vì những
nguyên nhân đó mà khiến cho hắn càng thêm thưởng thức Lý Duy hơn nữa.
– Tôi không quen biết với Lâm Bán Sơn.
Hứa Nhạc nhìn chằm chằm về phía Lợi Hiếu Thông, trong lòng dâng lên một cảm
giác muốn một phen đem gã bằng hữu này đẩy bổ nhào xuống mặt đất, đánh cho một
trận nên thân, tuy rằng hắn chính là gã bằng hữu duy nhất đến đây tiễn đưa
mình. Nhưng mà khi hắn liếc mắt nhìn về phía Tằng Ca đang lạnh như băng đứng
sau lưng Lợi Thất Thiếu gia, vẫn như trước giống hệt như một khẩu súng lạnh
như băng sẵn sàng nổ súng bất cứ lúc nào, cuối cùng cũng chỉ là hít một hơi đè
nén cái cảm xúc kia xuống.
Theo đạo lý mà nói, cái thân phận đào phạm Liên Bang của Hứa Nhạc cũng sớm đã
bị vị lão nhân gia tại Phí Thành kia mạnh mẽ áp chế, Thai phu nhân hẳn là sẽ
không động thủ lần nữa đối với Lý Duy, bởi vì chuyện này không phù hợp với lợi
ích của bà ta. Nhưng mà vạn nhất nếu như vị lão nhân gia kia chết đi thì sao?
Nếu như phía hậu sơn núi Mạc sầu kia lại ra tay, Lý Duy kia chính là một cái
lỗ hổng lớn trong thân phận của Lý Duy. Lần này Thai Gia lại sẽ để cho Chung
Gia Tây Lâm hoành thân ra tay, một phen nữa để cho sự tình này trôi qua nữa
hay sao?
Có một lần trải qua năm trước rồi, nếu như lại xuất hiện tình huống cực kỳ ác
liệt như vậy một lần nữa, trong lòng Hứa Nhạc biết rất rõ ràng, với tính tình
cường hãn của một gã giang hồ như Lý Duy kia, chỉ sợ sẽ không để cho tình
huống như vậy phát sinh một lần nữa. Nếu như hắn phát hiện bản thân mình không
thể nào bảo vệ được cho gã bằng hữu từ thuở nhỏ kia, như vậy trước khi hắn rơi
vào tay của đối phương, gã thủ lĩnh cô nhi cường hãn này sẽ dùng tư thế dị
thường lạnh lùng, tự mình chấm dứt sinh mệnh của mình.
Bằng hữu rời xa, sinh tử chưa biết, tâm tình có thể như thế nào được chứ?
Trong trường hợp như thế, bất luận lúc này là cảm động dạt dào thế nào, tức
giận mạnh mẽ ra sao, dĩ nhiên đều hoàn toàn là vô bổ cả. Hứa Nhạc đứng bên
cạnh đường quốc lộ cao tốc, đứng đón gió thu, trầm mặc một lát, liền khôi phục
lại sự bình tĩnh, chỉ là trong lòng vẫn còn lại một sự cô đơn vô hạn mà thôi.
– Ít nhất là tôi cũng nên cảm ơn anh đã đặc biệt đến tiễn tôi.
Hắn nhìn Lợi Hiếu Thông đang đứng trước mặt, thành khẩn nói.
Lợi Hiếu Thông đem cái áo khoác màu hắc kim dày cộm kia kéo thẳng lên một
chút, chặn lại làm gió thu thổi quét vào người, nở một nụ cười âm trầm gần
giống như là chế nhạo, nói:
– Tôi cũng không lo lắng lắm chuyện anh có còn sống sót quay trở về từ tiền
tuyến Tây Lâm hay không, chỉ là hy vọng anh có thể thỏa mãn giúp tôi một ý
niệm hèn mọn trong đầu…
-Hử?
Hứa Nhạc khẽ nhíu mày nhìn hắn, cũng không biết bản thân mình cùng với Giản
Thủy Nhi chạy đến Tây Lâm, cùng hắn lại có quan hệ gì hay không.
– Chắc là anh cũng biết rõ ràng rằng, vị đại ca thanh tú kia của tôi chính là
đang theo đuổi vị thiếu nữ thần tượng quốc dân Liên Bang kia. Tuy rằng anh ta
cũng vẫn còn chưa có hoàn toàn thành công, thế nhưng vẫn là một mực thong thả
phát triển. Các trưởng bối trong nhà ta cũng thật sự vô cùng xem trọng chuyện
này.
Nụ cười trên mặt của Lợi Hiếu Thông cũng dần dần thu liễm lại, nhàn nhạt nói:
– Nếu như để cho anh ta thành công, cái vị trí quyền thừa kế này của tôi,
liền không cần phải nhắc đến nữa làm gì.
Cặp mày của Hứa Nhạc thoáng hơi nhíu lại. Tuy rằng hôm trước trong biệt thự
Thu Minh Sơn cũng đã từng gặp qua thân ảnh của Lợi Tu Trúc, cũng có thể đủ mà
đoán được giữa hắn và Giản Thủy Nhi tựa hồ có mối quan hệ gì đó. Thế nhưng mà
hắn vẫn như cũ không hiểu rõ, đường đường là Thiết Toán Lợi Gia, không nói đến
chuyện có thể hay không ghét bỏ Giản Thủy Nhi là một vị minh tinh, nhưng như
thế nào lại có thể một phen đem một cái đại sự như quyền thừa kế quan trọng
đến như vậy đặt lên trên cái sự tình này cơ chứ?
– Không cần ở trước mặt tôi làm bộ anh cái gì cũng không biết hết.
Lợi Hiếu Thông nhìn thấy khuôn mặt giật mình ngạc nhiên kia của Hứa Nhạc, nghĩ
thầm ngay cả bản thân mình cũng phải trả ra một cái giá thật lớn mới có thể
điều tra ra được cái tin tức kia, trầm giọng nói:
– Lần này đi Tây Lâm hành trình dài đăng đẳng, đêm tối cũng dài đăng đẳng…
Hai người ngày đêm bên cạnh nhau… Chỉ cần có thể phá hoại được cái hôn nhân
này, tôi cảm tạ anh cả đời không hết.
Cặp lông mày của Hứa Nhạc nheo chặt lại, mặt chau mày khổ, nghĩ thầm cũng
không nên quá mức kỳ vọng vào mình như thế, bản thân mình cũng chỉ là một gã
cận vệ mà thôi… Hắn lắc lắc đầu nói:
– Không hiểu nổi anh đến tột cùng là muốn nói cái gì. Đừng nói là anh trong
cậy vào chuyện tôi có thể cướp đi người trong lòng của đại ca anh đó chứ? Mỹ
nam kế là chuyện mà tôi không có biện pháp sử dụng ra được rồi. Đối với vị đại
ca tuấn lãng thanh tú đến tuyệt mỹ kia của anh, Thi Thanh Hải ra tay có lẽ còn
có chút hy vọng hơn nhiều.
– Ở trên thế gian này, không phải cứ hễ mỹ nam liền có thể thành công được
đâu. Những kẻ có tính cách trầm mặc nhưng lại phát ra quang mang chói lọi đôi
khi cũng rất có sức hút đó.
Lợi Hiếu Thông nhìn hắn cười cười, xoay người phất tay chào tạm biệt, mang
theo Tằng Ca bước lên một chiếc ô tô xa hoa, lái đi.
Chương 071: Ra đi (3)
Đứng trong làn gió thu trên con đường cao tốc vắng vẻ. Hứa Nhạc nhìn theo mấy
chiếc ô tô đang càng ngày càng xa hơn kia, có chút ngơ ngẩn một chút. Hắn khẽ
nắm tay lại. phát hiện ra chuyến hành trình đến Tây Lâm lần này của mình tựa
hồ như cắt dấu rất nhiều những nhân tố vô cùng kỳ diệu, vấn đề là ở chỗ tựa hồ
như ở bên cạnh mình có rất nhiều người đều biết đến những chuyện này, thế
nhưng chính bản thân mình lại hoàn toàn không biết, nhưng lại biết rõ ràng là
những người khác đều nghĩ rằng mình đều đã biết…
Hắn cũng không muốn những suy nghĩ này khiến cho mình trở nên ưu phiền, hắn
tiến vào chiếc ô tô màu đen, trầm mặc chạy trở về căn biệt thự Thu Minh Sơn
trong khu rừng phong ở phía Nam Giao Châu. Trên đường chạy hắn ngắm nhìn cảnh
thu của Đặc khu Thủ Đô, bầu trời xanh mát, nghĩ thầm sắp phải rời khỏi khỏa
tinh cầu này rồi, cũng không biết khi nào có khả năng trở về. Thai Chi Nguyên
đã đi rồi. Thi Công Tử cũng đã đi rồi. Lý Duy đi rồi. Trâu Úc cũng đi rồi. Bản
thân minh cùng với những bạn bè này luôn luôn gặp nhau ngắn ngủi, thế nhưng
chia ly thì lại một khoảng thời gian cực dài.
Suy nghĩ đến điều này, trong lòng hắn không khỏi sinh ra một mảnh ảm đạm.
Nhìn những làn gió lạnh không ngừng thổi quét bên ngoài, chỉ thêm vài ngày nữa
sắc thu sẽ biến thành một màu trắng của tuyết rơi, Hứa Nhạc thẳm nghĩ trong
lòng, nếu như bản thân mình thật sự có việc gì đó, những người này khẳng định
sẽ ngay lập tức quay trở lại bên cạnh của mình. Cuộc đời của một người, có thể
có được mấy vị bằng hữu có thể ăn thịt uống rượu, đàm luận chuyện nhân sinh lý
tưởng, không nói đến chuyện sinh tử như thế, trong lòng thật sự cũng nên thỏa
mãn rồi.
oOo
Đoàn xe gồm 27 chiếc với các loại màu sắc khác nhau đồng thời rời khỏi căn
biệt thự nằm tại căn rừng phong của Thu Minh Sơn. Trong đoàn xe có các chiếc
xe trọng trang phụ trách chuyên chở các thiết bị chuyên nghiệp, chính là những
chiếc xe Ngân Hồ đắt tiền nổi danh nhất Liên Bang về khả năng chống đạn. Còn
có vài chiếc xe Tiêu Ba phụ trách vận chuyển mấy gã nhân viên công tác chuyên
trách hỗ trợ vấn đề biểu diễn và các thiết bị đạo cụ… Còn có bảy chiếc xe
quân dụng được sơn bằng loại màu sơn mặc lục. Đoàn xe này lạnh lùng chạy trên
con đường quốc lộ cao tốc tại Nam Giao Châu, có vẻ mênh mông thoáng đãng, khí
tức bức người. Ngoài ra còn có một chiếc xe hoàn toàn không chút bắt mắt,
không chút sáng bóng, là một chiếc ô tô màu đen, lại chạy ở phía sau cùng của
cả đoàn xe.
Hứa Nhạc nhẹ nhàng điều khiển hệ thống rada tự động bên trong chiếc xe, quan
sát động tĩnh bốn phía xung quanh, lẳng lặng nhìn về phía mấy chiếc xe chống
đạn Ngân Hồ quý báu đang chạy nhanh phía trước cách đó không xa. Đối với trận
thế di chuyển như thế này, hắn cũng không khỏi cảm thấy có một chút giật mình.
Bọn họ hiện tại chính là lên đường đi đến khu căn cứ vũ trụ đặc dụng của Quân
đội Liên Bang. Giản Thủy Nhi đã biến mất trước mặt công chúng Liên Bang đã hơn
một năm rưỡi nay, thế nhưng cũng không hề bị đám người kia quên đi. Lần này cô
ta lại nhận lời mời tổ chức một buổi biểu diễn ủy lạo quân đội tại Quân khu
Tây Lâm, đã đạt được sự nhất trí tán thưởng cùng với duy trì mạnh mẽ của giới
lãnh đạo cao thấp trong Quân đội Liên Bang. Bộ Quốc Phòng đúng là không tiếc
tài lực vật lực, để hộ tống vị thiếu nữ thần tượng quốc dân như thế này lên
đườna, đã an bày luôn cho một chiếc phi thuyền chuyên dụng lên đường.
Theo đạo lý mà nói thân là một Chủ quản An toàn của Tiểu đội 7, Hứa Nhạc lúc
này nên ngồi ở trong chiếc ô tô Ngân Hồ màu bạc ở phía trước kia, ở bên cạnh
mà bão hộ cho Giản Thủy Nhi. Nhưng mà hắn cũng không có lựa chọn như vậy. Bởi
vì hắn đã từng trải qua sự kiện ám sát trong sân vận động Lâm Hải Châu trước
đây, hắn tin tưởng vững chắc rằng, trên thế giới này cũng không có bất cứ
chiếc xe nào vững chắc như thành lũy được như chiếc xe ô tô màu đen đặc chế
của Thai Gia này.
– Nghe nói là anh hiện tại đang làm việc trong Quân đội phải không? Khó trách
anh nhiễm phải thói quen bất lương thích mang kính râm của đám người kia.
Trên hàng ghế phía sau xe của chiếc ô tô màu đen kia, một cô thiếu nữ trẻ tuổi
nhìn về phía bóng dáng của Hứa Nhạc ở phía trước, có chút lãnh đạm nói. Nàng
ta mặc một chiếc áo khoác thể thao cùng với một cái mũ khá lớn, che đậy hoàn
toàn kín đáo. Trên cái chóp mũi đáng yêu của cô ta còn đeo thêm một cái kính
râm thật to, gần như che hơn phản nửa gương mặt của cô ta. Nhìn qua cũng không
có vẻ quá mức khoa trương, ngược lại đem phần da thịt lộ ra bên ngoài cặp kính
râm càng trở nên nhẵn nhụi mê người hơn nữa.
Giản Thủy Nhi, cô gái thần tượng quốc dân khiến cho cả vũ trụ cũng phải say mê
kia, cũng không có ngồi trong chiếc ô tô đặc dụng của mình, mà chỉ là một mình
cô đơn ngồi trong chiếc ô tô màu đen, ở phía sau của Hứa Nhạc. Cô nàng nhìn
chằm chằm về phía gã nam nhân có cặp mắt nhỏ mà đã hơn một năm trời không gặp
lại kia, nói:
– Vì sao anh lại kiên quyết bắt tôi phải ngồi trong chiếc xe này?
– Bởi vì chiếc xe này rất mạnh.
Nghe được thanh âm của cô thiếu nữ phía sau lưng, Hứa Nhạc liền cảm thấy có
chút khẩn trương, cố gắng trấn định tâm tình của mình, trả lời.
– Cũng mạnh giống như anh vậy sao?
Giản Thủy Nhi bên dưới lớp kính râm, vẻ mặt phức tạp nhìn về phía trước, nói:
– Để bảo vệ cho một tai tinh như ta, cần phải kiếm ra người cường đại nhất
Quân đội Liên Bang, chính là anh, có phải là cái đạo lý này hay không?
Về cái thuyết pháp cho rằng Giản Thủy Nhi chính là một cái tai tinh, vốn đã
tồn tại rất lâu rồi. Cũng không biết là trong Liên Bang có những nhân sĩ nào
rảnh rỗi, hay là những bằng hữu nhàm chán trên inte cũng không tìm ra được
những chủ để hưng phấn, đã tổng kết ra loại thiết pháp này. Cái thuyết pháp
này nói rằng, từ sau sự kiện ám sát xảy ra tại Sân vận động Lâm Hải Châu, cho
đến khủng bố tập kích tại buổi biểu diễn Hoàn Sơn Tứ Châu. .. Phàm là nơi nào
có bóng dáng của Giản Thủy Nhi xuất hiện, đó chính là thời khắc có vô số người
vô tội bị chết. Mặc dù số lần cũng không nhiều lắm, thế nhưng sự ảnh hưởng lại
quá lớn, quá mức ác liệt.
Mọi người hiện tại cũng đều biết rằng những chuyện kia đều là do những hành
động dơ bẩn của Nghị Viên Mạch Đức Lâm gây ra, cùng với Giản Thủy Nhi cũng
không hề có bất cứ quan hệ nào cả. Thế nhưng mà Liên Bang này quá lớn, những
lời đồn đãi như thế này từ trước đến nay cũng không hề thiếu những nơi để mà
sinh trưởng và lan truyền. Cuối cùng cũng vẫn sẽ có người nào đó một phen đem
những người vô tội chết oan này liên hệ đến lên trên người của Giản Thủy Nhi.
Tuy rằng số lần xảy ra không nhiều cho lắm, thế nhưng cũng giống như là một
nồi cháo lớn, thế nhưng bị người ta ném vào trong đó một con gián hôi, mặc dù
cũng không khiến cho người ta cảm thấy hôi thối, thế nhưng cũng có thể khiến
cho người ta cảm thấy vô cùng ghê tởm.