Gian Khách – Chương 356: Tiểu Thi (1) – Botruyen

Gian Khách - Chương 356: Tiểu Thi (1)

– Mộc Cốc này chính là sản nghiệp của Lâm Gia. Từ sau khi Lâm Bán Sơn phá cửa
bỏ nhà mà đi, hắn cũng không bao giờ để ý đến những chuyện tình bên trong gia
tộc Lâm Gia nữa. Đám lão đầu thế hệ trước của Lâm Gia, đương nhiên cũng sẽ
không cam tâm như vậy. Đám người bọn họ sau đó phái người đến thăm dò Lâm
Viên, lại cực kỳ vô liêm sỉ, bắt chước toàn bộ phong phạm tại Lâm Viên nơi đó,
mới tạo thành một địa phương như thế này.

Lợi Hiếu Thông dùng hai ngón tay khẽ xoay xoay điếu thuốc lá thơm, thoáng cúi
đầu nói:

– Cái Mộc Cốc này không chỉ là bắt chước hình thái, lại còn bắt chước cả khí
chất nữa. Hơn nữa những khu vực giải trí dày đặc bố trí bên dưới vách núi bên
kia, thật sự thích hợp cho cả nhà cùng đi du lịch. Nghe nói Tổng Thống Tịch
Cách năm trước cũng đã đến đây vui chơi qua một chuyến, cực kỳ thích nơi
này… Chỉ tiếc rằng cái tòa núi này so với phiến Bạch Sơn phía sau Lâm Viên
còn kém hơn nhiều, hơn nữa cũng không có sân bay cá nhân, cũng không quá mức
tiện lợi cho lắm. Cũng may là phiến núi cao này cũng có khá nhiều mây mù xinh
đẹp, coi như là bù lại một chút thiếu sót vậy.

Hứa Nhạc hớp một ngụm Hồng Tửu, sau đó chép miệng ngẫm nghĩ. Trong những
trường hợp tiếp xúc với những tầng lớp cao cấp trong Liên Bang tại Thủ Đô Tinh
Quyển, nơi mà hắn đi lại nhiều nhất chính là Lâm Viên, cũng thường xuyên ngồi
tại phòng ăn Trúc Cư xinh đẹp. Hắn đối với tòa Bạch Sơn khổng lồ dưới ánh sáng
màn đêm thông qua cửa sỗ thủy tinh tại Trúc Cư kia, cùng với cảnh những chiếc
phi cơ cá nhân bay lên hạ xuống tại đó mà khắc sâu trong ký ức. Đó chính là
cảnh trí phú quý xa hoa cực độ đầu tiên trong Liên Bang mà hắn từng tận mắt
chứng kiến. Lúc này nghe được những lời nói của Lợi Hiếu Thông, nghĩ đến phong
cảnh thanh nhã quý phái cảm nhận được ngay lúc tiến vào trong trang viên này,
thầm nghĩ khó trách lại là như thế.

Lý Duy cũng không biết thân phận của Lợi Hiếu Thông. Hắn chỉ biết cái gã công
tử trẻ tuổi, tướng mạo âm trầm này đại khái chắc là một đại nhân vật nào đó.
Thế nhưng nói như thế nào hắn cũng không thể nào tưởng tượng nổi người này
chính là một trong những người thừa kế của Thất Đại Gia Tộc trong truyền
thuyết.

Hắn có chút ngây ngốc cầm điếu thuốc lá thơm trong tay mình, khẽ cúi đầu chú ý
lắng nghe những lời nói chuyện giữa Hứa Nhạc và Lợi Thất Thiếu gia.

Trong những lời nói chuyện của hai người, hắn nghe được nào là Lâm Viên, nào
là sân bay tư nhân… những loại danh từ xa xôi vô cùng lạ lẫm, càng khiến hắn
trở nên vô cùng trầm mặc. Hắn cũng không muốn bản thân mình làm ra những loại
hành động, động tác gì đó không phù hợp với thời điểm, hay nói ra những lời
nói ngây ngô buồn cười nào đó. Hắn dùng thân phận bằng hữu của Hứa Nhạc, mới
có thể có được một chỗ ngồi trong cái trang viên xa hoa tột bực này, cho nên
hắn cũng không muốn khiến cho Hứa Nhạc mất mặt.

Thân là một tiểu nhân vật, hung hăng chui đầu vào trong cái vòng lẩn quẩn của
giai cấp thượng tầng cao nhất trong xã hội Liên Bang này đã một thời gian rồi,
thế nhưng Hứa Nhạc vẫn như cũ còn chưa có hiểu rõ ràng lắm ẩn ý phía sau những
điếu thuốc lá thơm hay là những ly Hồng Tửu tại những nơi cao cấp như thế này,
hoặc nói chính xác là những nội tình ẩn chứa bên trong nó. Cho nên cái gì mà
những quan hệ, toan tính, những sự ảnh hưởng hay là những quan hệ phức tạp nào
đó, lại khiến cho cái đầu hắn vô cùng mờ mịt.

Nếu bảo hắn dựa vào những bảng ghi chép trong Thư Viện, giám chứng những tác
phẩm nghệ thuật cùng với những bức tranh thi họa cao cấp treo trong căn phòng
kia, một phen đánh giá thưởng thức, có lẽ ngược lại sẽ càng dễ dàng hơn một
chút. Thế nhưng chuyện này quả thật cũng không ảnh hưởng đến việc hắn hưởng
thụ, hút một ngụm thuốc lá, nhấp một ngụm Hồng Tửu… Đối với sự hưởng thụ như
thế này, có lẽ là việc biết rõ ràng được nguyên nhân có thể hưởng thụ, cũng là
một loại cảm giác có thể thỏa mãn được mục đích nhân sinh của đời người.

Đem điếu thuốc lá thơm khẽ gác nhẹ lên trên cái gạt tàn làm bằng loại đá Huyết
Tinh Thạch cao cấp nhất, Hứa Nhạc hả miệng khẽ phun ra một ngụm khói thơm mát.
Hắn thoáng trầm mặc lặng lẽ một lúc, sau đó mới nói với Lợi Hiếu Thông:

– Lợi – Lâm hai nhà đều hận không giết chết được tôi. Bởi vì quan hệ giữa tôi
và anh, cho nên có lẽ Lợi Gia các anh còn có thể dễ dàng tha thứ cho tôi một
chút. Nhưng còn Lâm Gia… Tôi đã từng đánh Lâm Đấu Hải, giẫm lên danh dự của
Lâm Viễn Hồ, lật đổ hoàn toàn sự nghiệp cả đời của ông ta… Đến sản nghiệp
của Lâm Gia làm khách, cảm giác cuối cùng vẫn là có chút quái dị.

– Đây là do người ta mở cửa buôn bán… Những gia tộc chuyên môn làm ăn mua
bán giống như gia tộc của chúng ta, vĩnh viễn cũng sẽ không một phen đem toàn
bộ ân oán giải quyết đến tận cùng…

Lợi Hiếu Thông nhàn nhạt nói:

– Tất cả mọi người đều là những người làm việc theo quy tắc đã được đặt ra
sẵn. Lâm Đấu Hải mặc dù căm thù anh vô cùng, thế nhưng cũng không có khả năng
xách một cây súng trường chạy tới bắn chết anh được… Trên thế giới này ngoại
trừ anh cùng với Lâm Bán Sơn, hai gã gia hỏa dị tộc ra, ai lại dám làm nên
những chuyện giống như vậy cơ chứ?

Hứa Nhạc nghe ra những ẩn ý hàm chứa bên trong những lời nói này, cười cười
nhưng cũng không nói gì cả.

– Có một chuyện vô cùng xảo hợp mà bây giờ tôi mới biết được. Lâm Đấu Hải
cùng với cái gã nam nhân con trai Lĩnh tụ Nam Thủy, đã từng bị anh chỉnh cho
một trận nên thân tại buổi tiệc rượu kia, hiện tại cũng đang có mặt ở nơi này.
Chẳng qua tôi nghĩ hai tên gia hỏa kia chắc cũng không dám chạy đến quấy rầy
sự vui vẻ của anh đâu.

Lợi Hiếu Thông khẽ vẫy nhẹ ly rượu đã cạn sạch trong tay hắn, mỉm cười trào
phúng nói:

– Hiện tại trong Liên Bang chắc cũng không còn được mấy người dám đến gây
chuyện với anh đâu.

– Anh nói câu này khiến tôi có cảm giác mình giống như là cường hào ác bá
vậy.

– Đúng rồi, tôi cũng không ngờ hôm nay anh dẫn theo cô bé con kia đến đây
chơi. Hôm nay tôi vốn định giới thiệu một vài người cho anh quen biết một
chút.

Lợi Hiếu Thông buông chén rượu xuống nói:

– Đương nhiên cũng đều là những người có chút tiền đồ cả. Bọn họ ở tại Tinh
cầu Sl, nói chuyện cũng có chút phân lượng. Ngoại trừ ngẫu nhiên một vài gã
được coi như là nhàn rỗi, bạn bè xôi thịt của tôi… Những người còn lại cũng
đều là những người mà tôi dùng chút tiền nhàn rỗi tiến hành đầu tư lâu dài…
Thôi thì nhân tiện không bằng ngẫu nhiên, để cho anh có thể quen biết được một
số nhân sĩ chân chính có thế lực cũng tốt… Nhiều lắm cũng chỉ là nửa tiếng
đồng hồ thôi.

Hứa Nhạc cũng hiểu được, mặc dù Lợi Thất Thiếu gia mãi cho đến bây giờ vẫn
được xem như là người thừa kế số hai của Thiết Toán Lợi Gia, thế nhưng mà một
khi vị Lợi Tu Trúc Đại Thiếu Gia xinh đẹp anh tuấn kia vẫn còn sống một cách
hoàn hảo, không hề phạm phải những quyết định sai lầm như trong lần Tổng tuyển
cử Tổng Thống Liên Bang trước đây, như vậy sự cạnh tranh chức vị người thừa kế
Lợi Gia của hắn vẫn thủy chung luôn nằm trong hoàn cảnh xấu.

– Tiền của anh nói thế nào cũng không phải là chút tiền nhàn rỗi…

Chương 058: Tiểu Thi (2)

Đại khái là bởi vì Hứa Nhạc hoành thiên xuất thế, cho nên đám lão đầu tử của
Thiết Toán Lợi Gia mới lần đầu tiên dùng ánh mắt tán thưởng khi nhìn về những
khoản tiền đầu tư của Lợi Thất Thiếu gia. Chỉ ngắn ngủi trong thời gian mấy
tháng trời, trong tay hắn đã có khả năng khống chế những khoản tiền quỹ đầu tư
cá nhân lên đến hơn 100 triệu đồng Liên Bang. Khoản tiền như thế này nếu xuất
hiện trong tay bất cứ người nào trong Liên Bang thì cũng là một khoản tiền đại
phú rồi, thế nhưng đặt ở trong mắt những người giống như là Lợi Hiếu Thông
vậy, khi đem so sánh với những tài phú rộng lớn như đại dương của nhà hắn, tự
nhiên chính là một chút tiền nhàn rỗi ít ỏi mà thôi.

– Tôi đối với mấy khoảng đầu tư cá nhân này cũng không có quá nhiều hứng thú.
Mấy khoản tiền đầu tư này tôi định chuẩn bị chuyển giao hết toàn bộ cho anh sử
dụng.

Sắc mặt Lợi Hiếu Thông lạnh lùng, khẽ ngã người xuống ghế salon phía sau, thần
sắc nghiêm túc pha lẫn chút bất cần nhàn nhạt, lạnh lùng mà lơ đễnh:

– Đầu tư tiền một cách phân tán quá thường thường là hành động hơi chút ngu
xuẩn. Tuy rằng anh đã hứa sẽ dẫn kiến tôi với vị Thái Tử gia kia mãi cho đến
bây giờ còn chưa thấy thực hiện, nhưng mà hiện tại tôi lại càng thêm tin tưởng
hơn rằng, đầu tư lên trên người của anh, trong tương lai tôi liền nhất định
thu lại những kết quả nhiều gấp vô số lần.

Lời nói của Lợi Hiếu Thông mang theo cảm xúc vô cùng chân thật và nghiêm túc.
Hứa Nhạc cũng hiểu rất rõ ràng về ý tứ này. Lợi Thất Thiếu gia nếu như thật sự
có thể tạo mối quan hệ hữu nghị cá nhân với hắn, tương lai trong trận chiến
tranh đoạt quyền thừa kế gia tộc Lợi Gia, đám lão đầu tử kia cuối cùng cũng
cần phải suy nghĩ một chút đến thái độ của vị lão gia tử kia ở Phí Thành. Tuy
rằng cái này khẳng định cũng không phải là có tính quyết định, thế nhưng cũng
là một lợi thế rất nặng, tuyệt đối không thể bỏ qua.

– Tôi và vị lão gia tử kia cùng chỉ gặp mặt qua có một lần mà thôi.

Hứa Nhạc nhắc nhở hắn.

– Với tình huống vị lão gia tử kia đã ẩn cư tại Phí Thành, gặp mặt một lần
cũng đã đủ rồi… Hiện tại cũng không ai biết được rõ ràng mối quan hệ giữa
anh và Phí Thành Lý Gia đến tột cùng là quan hệ gì…

Lãnh ý bên trong ánh mắt của Lợi Hiếu Thông dần dần thu liễm lại:

– Thậm chí còn có người cả gan suy đoán, có khi nào anh là một đứa con rơi
lưu lạc bên ngoài của vị lão gia tử kia hay không…

Hứa Nhạc cũng không có một phen đem nguyên ngụm Hồng Tửu trong miệng mình phun
ra, chỉ có điều nuốt xuống hơi có chút khó khăn, đồng thời cảm thấy một mảnh
chua xót mãnh liệt, lắc đầu thở dài nói:

– Tính theo độ tuổi thì cũng không giống mà.

– Cho dù là thế thì có cách nào cơ chứ? Tổng Thống Mạt Bố Nhĩ ngoại trừ những
tiến trình Đại hòa giải Liên Bang, còn làm ra một loạt các động thái khác nữa,
khiến cho đám lão đầu tử trong nhà ta buồn rầu đến chết đi được.

Lợi Hiếu Thông nhàn nhạt nói:

– Hiện tại xã hội Liên Bang đã không phải là Liên Bang giống như trước đây
nữa rồi. Ngoại trừ vị phu nhân phía sau núi Mạc sầu kia ra, còn có ai dám
chính diện đối đầu với Chính phủ Liên Bang nữa đâu? May ra cũng chỉ có vị lão
hổ Tây Lâm kia thỉnh thoảng còn dám ở trên Hội nghị Liên tịch Tham mưu trưởng
lớn tiếng mắng chửi đám quan viên của ủy ban Quản lý Liên Bang cùng với Nghị
Viện mà thôi. Vì sao chứ? Tự nhiên là bởi vì trong tay ông ta có súng lớn.
Người trong nhà của ta cho đến bây giờ cũng đều hâm mộ hắn chết đi được, mãi
vẫn có ý đồ muốn thành lập một quan hệ thân thiết nào đó với bên phía Quân
đội, chỉ là mãi cho đến bây giờ cũng không có chút tiến triển nào cả. Riêng
bản thân tôi về việc này tiến triển tựa hồ nhanh chóng hơn một chút, bọn họ
đương nhiên là vui vẻ đồng ý ủng hộ cho tôi rồi.

Hứa Nhạc biết rõ ràng phiền toái lớn nhất mà Lợi Gia hiện tại đang gặp phải là
cái gì. Đó chính là cái đạo luật công bố công khai tài chính mà Tổng Thống Mạt
Bố Nhĩ đề xướng, ủy Ban Quản lý Liên Bang mạnh mẽ thông qua. Chỉ có điều hắn
cũng không biết rõ ràng là ngoại trừ bản thân mình ra, con đường còn lại mà
bên phía Lợi Gia muốn cùng với Quân đội Liên Bang thành lập quan hệ thân mật
là con đường gì.

Vào thời điểm này, cô bé con Chung Yên Hoa được một người hầu gái từ trong
phòng dắt ra. Cô bé rốt cuộc cũng đã thay xong ‘quần áo’ vui chơi của mình,
đang rạng rỡ tươi cười nhảy chân sáo chạy ra. Cô bé con chạy đến trước mặt của
Hứa Nhạc, đưa hai tay lên chống cằm, khẽ nheo mắt lại, cười tủm tỉm nói:

– Hứa Nhạc ca ca, em có dễ thương không?

Hứa Nhạc nhìn cô bé mặc một bộ quần áo gấu mèo đáng yêu trước mặt, trong lòng
không ngờ tới Lợi Thất Thiếu gia cư nhiên lại có thể trong khoảng thời gian
ngắn như vậy đã có thể tìm ra phương pháp cho cô bé con này vui vẻ như thế,
trong lòng không khỏi cảm thấy vô cùng bội phục.

Tám cô gái xinh như tám tiểu tiên nữ tắm suối kia sớm đã đưa đi rồi, chỉ để
lại hai vị hầu gái chuyên phụ trách công tác chiêu đãi mà thôi. Hứa Nhạc nhìn
cô hầu gái khuôn mặt thanh tú đứng sau lưng Tiểu Dưa Hấu, thành khẩn nói một
tiếng cám ơn.

– Còn buổi chiêu đãi riêng của anh, nếu thấy cần tôi đến tham gia, vậy thì
đợi tôi chơi đùa một chút rồi sẽ đến.

Hứa Nhạc đứng thẳng người lên, nắm nhẹ bàn tay lông xù của bộ đồ gấu mèo nhỏ
bé của Chung Yên Hoa, nhìn Lợi Hiếu Thông cười khổ nói:

– Nhiệm vụ chủ yếu của tôi hôm nay chính là cùng với cô bé này chơi đùa.

Hắn biết rất rõ ràng, buổi chiêu đãi mà Lợi Hiếu Thông an bày hôm nay, cũng
không phải là ý đồ muốn lôi kéo hắn vào trong cái vòng lẩn quẩn tranh đoạt
quyền lợi kia, thế nhưng nói sao cũng là ẩn chứa một chút ý tứ muốn tạo chỗ
dựa danh tiếng cho mình. Dù sao hiện tại hắn cũng đã có lai lịch là vị Trung
Tá trẻ tuổi nhất trong lịch sử Quân đội Liên Bang rồi, đã tạo thành một địa vị
có thể dương dương tự đắc trong cái xã hội thượng tầng Liên Bang này. Nếu như
có sự xuất hiện của hắn, đối với Lợi Thất Thiếu gia mà nói, khẳng định là có
rất nhiều ưu thế.

Lợi Hiếu Thông vẻ mặt không quan tâm, khẽ đưa tay ra phía trước, ý bảo cứ việc
tự tiện.

Nhìn thấy Hứa Nhạc cùng với vị cô bé con thanh tú mặc bộ quần áo gấu mèo xinh
xắn kia dần dần biến mất phía xa, Lợi Hiếu Thông không khỏi nghĩ thấy có chút
kỳ quái. Cô bé kia là con cái nhà ai, cư nhiên có thể khiến cho Hứa Nhạc phải
đích thân cùng chơi chung suốt một ngày trời như thế. Nhìn khuôn mặt ẩn chứa
nét kiêu ngạo nhàn nhạt của cô bé, cùng với thái độ thong dong đối với sự hào
hoa xa xỉ trong trang viên thanh quý của Mộc Cốc này, chắc hẳn cũng không phải
là con cháu của những nhà bình thường được.

Thế nhưng hắn nói thế nào cũng không ngờ nổi, cô bé kia lại chính là Tiểu công
chúa của Tây Lâm Chung Gia. Ở trong suy nghĩ của hắn, Hứa Nhạc chỉ là một tên
gia hỏa xuất thân là lính ngồi cầu, có thể cùng với vị Thái Tử gia của Thai
Gia tâm đầu ý hợp kết giao bằng hữu, lại được vị lão gia tử kia ở Phí Thành để
mắt, dụng tâm bồi dưỡng, đã là vận khí cao đến tận trời rồi. Nếu như hắn biết
cô bé con kia chính là Tiểu công chúa của Chung Gia, Lợi Thất Thiếu Gia chỉ sợ
là sẽ một phen thống khổ ôm đầu, cảm thán gã tiểu tử này có vận khí cao đến
nghịch thiên như thế kia.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.