Gian Khách – Chương 351: Không một tiếng động (1) – Botruyen

Gian Khách - Chương 351: Không một tiếng động (1)

Gió thu thổi quét trên đường, hất những chiếc lá rụng trên đường chậm rãi
chuyển động. Lúc này đêm đã khuya, ngã tư đường tại Vọng Đô im lặng dị thường,
có chút rét lạnh. Ngọn đèn do cái quán khuya dùng bình ác-quy công suất cao,
phát ra thứ ánh sáng yếu ớt, mỏng manh, ở trong bầu không khí này có vẻ đặc
biệt ấm áp. Ông chủ quán ăn khuya này thoáng cúi đầu, đem mớ xâu thịt dê tươi
len lén bỏ vào trong cái lò nướng bằng plastic cao cấp bên dưới, chạy bằng
năng lượng của bình ắc-quy. Hai mắt ông ta cảnh giác ngắm nhìn bốn phía xung
quanh, trong lòng thầm cầu nguyện Cục HTD vào một đêm khuya lạnh lẽo như thế
này đừng có mà rảnh rỗi chạy đến gây phiền toái cho mình.

Bên phía lề đường, chỗ lối đi bộ có đặt ba cái bàn nhỏ, thế nhưng cũng chỉ có
hai gã khách nhân mà thôi. Cách đó không xa lắm còn có thêm hai chiếc xe quân
dụng màu xanh lục đậu lại ở đó. Ông chủ của quán khuya này tự nhiên cũng sẽ
không biết được đám quân nhân đang ngồi đầy trên hai chiếc xe quân dụng kia có
cấp bậc như thế nào, nhưng mà có thể đoán được hai gã khách nhân trẻ tuổi kia
nói vậy cũng có chút lai lịch không tầm thường.

Vào thời đại hôm nay, đám người có tiền đã quen ăn các loại sơn hào hải vị đắt
tiền, liên thích đến các quán nhỏ lề đường nhấm nháp một chút những thứ thức
ăn bình dân, lạ miệng gọi là để thay đổi khẩu vị. Ông chủ quán trung niên này
quả thật cũng không cảm thấy ngạc nhiên về chuyện này, lại càng cũng không cảm
thấy quá mức khẩn trương. Mặc dù hai gã khách nhân trẻ tuổi kia cũng không có
gọi những món đắt khác nhất của quán, cũng không gọi món đặc sản của ông ta là
thịt dê nướng mua ở chợ đêm, thế nhưng trong lòng ông ta cũng không có âm thầm
oán giận đám nhà giàu có tiền keo kiệt, bởi vì ông ta nhìn ra được, hai gã
thanh niên kia chính là loại bạn bè chân chính.

– Tao cũng không biết rõ là bản thân mình trâu bò đến mức nào… Đại khái
là… Chỉ là vận khí có chút tương đối được… Từ sau khi trốn chạy khỏi Đông
Lâm đến nay, không hiểu kỳ diệu thế nào mà gặp được mấy vị đại nhân vật. Đúng
rồi. Hiện tại tao đang làm việc cho Quân đội Liên Bang, chẳng qua là hồ sơ
công việc thì vẫn còn nằm bên phía Quả Xác bên kia mà thôi…

Hứa Nhạc cúi đầu khẽ cắn một miếng đậu khối cay xè, hạ giọng giải thích mấy
câu. Những quang huy rực rỡ hiện tại trên người của hắn phải nói là quá mức
sáng chói, có rất nhiều sự tình hắn cũng không thể giải thích rõ ràng cho Lý
Duy biết được. Hơn nữa chuyện xưa trong ba năm gần đây quả thật là quá dài,
mặc dù có muốn kể lại rõ ràng, cũng không biết là phải bắt đầu nói được từ
đâu.

– Có muốn làm vài ly không?

Hứa Nhạc hỏi ý kiến của Lý Duy. Thời gian trôi qua đã ba năm, những chuyện xảy
ra trong thời gian đó tựa hồ cần phải có rượu uống vào miệng mới có khả năng
đem tất cả những sầu não trong người hai gã thanh niên này toàn bộ bộc phát ra
hết.

Lý Duy khẽ gật gật đầu, vươn đũa gắp vài cọng rau nướng bỏ vào miệng, trệu
trạo nhai mấy cái, tựa hồ như trong lòng đang có một chuyện tình gì đó vô cùng
quan trọng, thế nhưng không biết phải mở miệng nói thế nào cho đúng.

Hứa Nhạc nhìn chằm chằm về phía chén đồ ăn đã gắp đầy trước mặt hắn, thế nhưng
cũng không có cầm đôi đũa của hắn lên. Hắn thoáng cúi đầu, giương mắt nhìn về
phía cọng rau cần cùng với mớ đậu cuốn chấm tương trong chén, tựa hồ như đang
lo lắng một cái đề tài nào đó cần phải được bộc bạch, khuôn mặt đồng dạng thể
hiện có vẻ nặng nề.

Đã thật lâu không có gặp lại thằng bạn nối khố từ nhỏ của mình, hơn nữa tựa hồ
như trong Liên Bang này cũng không còn có bất cứ nguy hiểm gì có thể uy hiếp
đến mình nữa, hai người vốn nên ôm vai bá cổ, cùng nhau uống ba bốn bình rượu,
vui vẻ nhắc lại những kỷ niệm xưa mới đúng. Lại không biết vì cái gì mà tình
thế hai gã thanh niên này lại trở nên quái dị đến như thế.

Sau khi trầm mặc một lúc thật lâu, Lý Duy mới đem ly rượu trước mặt mình uống
cạn, sau đó thoáng liếm nhẹ mép mình, trầm ngâm hỏi:

– Sau khi ra tù, tao có đi đến Đại lộ Hương Lan xem qua. Cái cửa hàng sửa
chữa kia đã bị đổi thành một quán bán thịt nướng. Lúc đó tao cứ tưởng rằng mày
đã chết rồi. Kết quả năm rồi từ miệng những người đem tao từ Bách Mộ Đại trở
về mới biết được rằng mày còn sống. Tao có một vấn đề cứ muốn hỏi mày… Ông
chủ của cửa hàng sửa chữa điện tử kia có phái là đã chết rồi không?

– Ừ.

Hứa Nhạc chậm rãi uống hết mớ rượu trong ly của mình. Hắn phát hiện ra cái thứ
chất lỏng trong suốt này so với thứ Hồng Tửu màu hổ phách mà hắn vẫn thường
hay uống trước đây còn cay nồng hơn rất nhiều. Vị cay xộc lên thẳng trên mũi,
khiến hắn có chút hít thở không thông.

Hắn thoáng im lặng trầm ngâm, trong nội tâm là một mảnh lạnh lẽo. Cái cảm giác
sinh ly tử biệt đối với vị Đại thúc kia lại chợt dâng trào lên trong lòng của
hắn… Trước đây hắn vốn vẫn luôn tin tưởng rằng Đại thúc thân là gã đào phạm
truy nã hàng đầu của Liên Bang, đã từng hóa thân thành ba ngàn cái thân phận
tinh tế khác nhau như thế, làm sao có thể chết một cách dễ dàng như vậy được.

Nhưng mà ba năm đã trôi qua, Đại thúc đúng là ngay cả một chút tin tức cũng
không hề có. Hơn nữa bản thân hắn đã từng tận mắt chứng kiến cột sáng màu
trắng hoa lệ của khẩu chủ pháo trên chiến hạm bắn xuống, bao trùm cái thân ảnh
kia vào sâu trong đó, cho nên hắn đã dần dần thừa nhận rằng người đó đã vĩnh
viễn rời đi rồi.

Vẻ mặt của Lý Duy càng âm trầm thêm vài phần nữa. Hắn và Hứa Nhạc hoàn toàn
bất đồng, hắn từ trước đến giờ đều là sinh hoạt một cách bất đắc dĩ dưới tầng
đáy của xã hội, cho đến bây giờ cũng chưa có cơ hội nhìn qua được phong cảnh
của giai cấp thượng tầng trong xã hội, chưa từng được thưởng thức qua một chút
cái thế giới của đại nhân vật. Cho nên mặc dù hắn vẫn có một chút trí tuệ
giang hồ cùng với nghị lực hơn người, nhưng hắn chung quy vẫn chưa có học được
cách buồn vui giận hờn không thể hiện ra ngoài.

– Tao có chuyện này muốn nói với mày.

Cơ hồ là đồng thời, Hứa Nhạc và Lý Duy cùng buông ly rượu trong tay xuống, nói
ra đồng dạng một câu nói. Hai người liếc mắt nhìn nhau, sau khi cùng giật mình
một chút, chung quy vẫn là do Hứa Nhạc mở miệng trước. Hắn nhìn thẳng vào mặt
Lý Duy, vừa nghiêm túc vừa áy náy nói:

– Bởi vì chuyện liên quan đến cái cây gậy kích điện kia, mà mày phải ngồi tù
một năm, sau đó lại còn bị người ta bắt cóc đến Bách Mộ Đại nữa…

Những lời này của hắn cũng không thể nói hết, bởi vì lúc đó Lý Duy đang dùng
một loại ánh mắt quái dị trừng mắt nhìn hắn, sau đó gãi gãi đầu, cuối cùng
không kềm chế được, bật ra một tiếng cười khổ.

– Có chuyện gì vậy?

Hứa Nhạc ngạc nhiên hỏi.

Lý Duy thoáng có chút chua xót cười cười, nói:

– Mày có biết tao đang muốn nói với mày chuyện gì hay không? Tao chính là
đang muốn xin lỗi mày. Dù sao thì cái cây gậy kích điện kia chính là từ trong
tay của tao mà lưu truyền ra ngoài, khiến cho Chính phủ đối phó với ông chủ
cửa hàng sửa chữa, từ đó mà liên lụy luôn tới mày. Tất cả đều là do lỗi của
tao… Sau khi tao ra tù, một trăm vạn kia chính là do mày chuyển đến cho tao,
phải không?

Chương 053: Không một tiếng động (2)

Lý Duy nhìn thẳng vào mặt Hứa Nhạc, mang theo cảm giác ngàn vạn lần cảm khái,
nói:

– Lúc tao bị đám đại nhân vật kia bắt cóc đến Bách Mộ Đại, chung quy cũng là
do mày nhờ người một phen cứu tao trở về, đúng không?

– Tao mãi cứ cảm thấy rằng tao thật sự có lỗi với mày.

Hứa Nhạc thì thào nói.

Lý Duy cũng thì thào đáp:

– Tao cũng cho rằng là như vậy.

Sau khi gặp nhau chính là một sự trầm mặc nặng nề, kỳ thật nguyên nhân chính
là bởi vì giữa hai gã bằng hữu cùng nhau lớn lên này, luôn đối với nhau có một
sự áy náy trầm trọng. Sự áy náy này giống như là một đường cách ngăn sâu sắc
giữa hai người. Lúc này nếu đã có thể một phen nói hết ra, thì trong cái quán
khuya giữa đêm thu rét lạnh như thế này, lại chợt nổi lên một tia ấm áp nồng
đậm.

Hai người nhìn chằm chằm nhau một lúc thật lâu, sau đó đồng thời bật cười rộ
lên. Hai người giống như là quay trở về trên vỉa hè của Phố Chung Lâu tại Đại
khu Đông Lâm năm xưa, bên thông qua cánh cửa sổ thủy tinh, đứng bên ngoài quán
rượu, nhìn ké màn hình TV trong quán, hai gã cô nhi bởi vì một màn hài kịch
đang chiếu trên đài truyền hình Liên Bang mà cùng ôm bụng cười sảng khoái. Bọn
họ cũng đã từng bởi vì một cô gái nữ thần tóc tím đáng yêu mà cùng nhau mắt
sáng rỡ, ngơ ngẩn mài không thôi. Chỉ có điều vào lúc đó bọn họ vẫn còn chưa
đủ tuổi, cũng như không có đủ tiền để mà mua rượu uống… Hiện tại cũng đã
khác với khi xưa.

– Ông chủ, thêm rượu.

– Hay là chúng ta gọi luôn những người đang ngồi trên hai chiếc xe quân dụng
kia xuống cùng uống luôn đi? Những người đó thật sự là thuộc hạ của mày à?

– Tao cũng không biết nữa. Đừng nói nữa. Hiện tại tao ở trong Quân đội còn
thật thật giả giả, chẳng biết nói sao cho chính xác, nhưng thật ra cũng có
được chút xíu địa vị…

– Hai năm trước, khi nhận được 100 vạn mà mày gửi cho tao, mày có biết tao
dùng nó để làm gì hay không? lão tử tao một phen mua chuộc luôn cả lão Bảo
Long Đào của Cục II luôn! Sau khi triệu tập lại nhân mã, chỉ tốn thời gian có
sáu tuần, tao đã chiếm luôn ba khu phố ở Hà Tây Châu… Ba khu phố lận đó!

oOo

Cách Đặc khu Thủ Đô khoảng hơn ba ngàn km, chính là thủ phủ Tê Hà Châu. Cảm
giác mùa thu ở nơi này cũng không quá mức nồng đậm.

Dựa vào giấy chứng nhận sĩ quan cấp bậc Trung Tá, Hứa Nhạc đã đáp một chuyến
phi cơ siêu tốc miễn phí, bay đến cái thủ phủ nổi tiếng bởi phong cảnh mùa thu
tràn ngập lá đỏ này. Hắn cầm theo tờ danh thiếp địa chỉ nhà mà Chung phu nhân
đã đưa cho hắn tại Hội sở Lưu Phong Pha, ngồi trên xe taxi, nhìn ngắm những
phong cảnh trời bắt đầu chuyển sắc bên ngoài cửa sổ xe. Hai hàng cây bên đường
lá vàng chưa kịp rụng hết, lá đỏ đã vội sinh ra, tạo thành sắc đỏ chưa hoàn
chỉnh, mà có vẻ mang theo một chút hỗn độn.

Hiện tại đã bắt đầu những ngày nghỉ lễ của tiết Trung Thu trong Liên Bang, mọi
người đến tột cùng là nhân cơ hội này để đi du lịch, ngắm nhìn cảm giác thê
lương buồn chán của mùa thu, hay là dành những thời gian ít ỏi này, tận dụng
cơ hội vào một ngày mùa thu tiến hành tổng vệ sinh nhà cửa… Cũng không ai có
thể nói được rõ ràng lắm.

Hôm nay Hứa Nhạc muốn đi chính là một khu vực nằm ở ngoại thành của Tê Hà
Châu, cho nên chiếc xe taxi của hắn cũng không có bị đoàn người khách du lịch
kia cản đường.

Sở dĩ hắn tận dụng thời gian mấy ngày nghỉ ngắn ngủi này, dành riêng ra hẳn
một ngày để đáp ứng lời mời thăm nhà của Chung phu nhân, chính là bởi vì hắn
đã thiếu đối phương một phần nhân tình quá mức to lớn. Mặt khác hắn quả thật
có chút nhớ về cô bé con đã cùng sống chung với hắn trên những ngày đầu đào
tẩu khỏi Đại khu Đông Lâm năm xưa. Hắn cùng với cô bé con kia quả thật có thể
nói chính là cùng chung cảnh ngộ bỏ trốn… Cái loại cảm xúc như thế này chỉ
sợ là cả đời cũng khó có thể quên được.

Trước kia Hứa Nhạc cũng không dự định sẽ tiếp xúc quan hệ gì với Tây Lâm Chung
Gia cả, tấm danh thiếp mà Thai Phu nhân cho hắn đặt trong túi của hắn lâu đến
như vậy, thế nhưng cũng chưa từng được hắn sử dụng qua lần nào. Một phần là
bởi vì đám thuộc hạ của vị Tây Lâm lão hổ kia, trong Tiểu đội Thiết giáp Đặc
chủng kia, ví dụ như là vị Thượng Tá Lai Khắc, trước đây cũng đã từng chính
mặt gặp qua mình rồi, nếu như tiếp xúc với đối phương, nhất định sẽ có thể bại
lộ thân phận là đào phạm bị truy nã của Liên Bang. Thứ hai là bởi vì… Tuy
rằng là do chấp hành quân lệnh, thế nhưng mà cái chết của Phong Dư đại thúc
chung quy cũng là dưới sự pháo kích của đại chủ pháo chiến hạm của Quân nhân
Tây Lâm. Bản thân hắn là học trò, mặc dù không thể vì sư phụ báo thù, nhưng
cũng không có khả năng thân mật quá mức với đối phương được.

Nhưng mà hiện tại bởi vì mối quan hệ với vị lão gia tử kia, hơn nữa lại bởi vì
mối quan hệ cổ quái giữa hắn và Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương thần bí kia, cho
nên Hứa Nhạc cũng không cần phải quá mức lo lắng đến thân phận đào phạm Liên
Bang của mình nữa. Cho nên cái chết của Phong Dư đại thúc, sau khi một đêm
cùng với Lý Duy uống say sưa một trận, cảm giác trong lòng hắn bất giác cũng
trở nên lạnh nhạt hơn rất nhiều. Cho nên hắn mới đem sự an toàn của Lý Duy một
phen giao cho đám người của Tiểu đội 7 trông coi, còn bản thân hắn thì lặng lẽ
không một tiếng động, rời khỏi bọn họ chạy tới Tê Hà Châu.

Đó là một tòa văn phòng lớn nằm tại vùng ngoại ô của Tê Hà Châu. Bản thân là
nhà ở của Chủ tịch Hội đồng Quản trị Công ty Cổ Chung, một trong những công ty
hàng đầu Liên Bang, cùng với thiên kim tiểu thư ở, hơn nữa lại còn là chỗ ở
của một trong Thất Đại Gia Tộc Liên Bang, lại không phải là một tòa trang
viên… Điều này đã khiến cho Hứa Nhạc cảm thấy có chút kinh ngạc.

Được một nữ quản gia vô cùng cung kính dắt vào tầng một của tòa nhà, nhìn thấy
đích thân Chung phu nhân đứng ở phía sau cửa nghênh đón mình, Hứa Nhạc còn
chưa kịp mở miệng nói gì cả, liền đã nghe được một thanh âm cực kỳ to lớn,
hùng hậu, thậm chí mang theo một chút vô sỉ vang lên:

– Thanh niên tam hữu đã đến rồi đó à?

Ngay cả trong thanh âm cũng có thể khiến cho người ta nghe ra được sự vô sỉ ẩn
chứa trong đó, cái này là đã đạt đến cảnh giới như thế nào rồi? Hứa Nhạc ngạc
nhiên quay đầu nhìn lại, chỉ thấy đó là một khuôn mặt có chút béo tròn. Hai
con mắt trên cái khuôn mặt tròn trịa này thoáng khẽ nheo lại, nhìn qua thì gần
như là vô hại, thế nhưng thỉnh thoảng bên trong cặp mắt ti hí đó lại lóe ra
một tia sáng chói lạnh lẽo, khiến cho người khác nhìn vào có thể cảm giác được
con người hắn chính là cực độ nguy hiểm.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.