Gian Khách – Chương 345: Tiệc rượu (1) – Botruyen

Gian Khách - Chương 345: Tiệc rượu (1)

Trong lúc tâm trạng hai người đều cực kỳ cảm khái với những suy nghĩ khác
nhau, buổi tiệc rượu từ thiện đã theo trình tự đặt sẵn trước của mình, bắt đầu
tiến hành chương trình bán đấu giá từ thiện.

Bên trong đại sảnh này của Hội sở Lưu Phong Pha vị trí ngồi cũng đã được đặc
biệt sắp xếp cẩn thận theo chức phận từng người. Vòng ngoài cùng mà hai người
bọn họ đang ngồi chính là khu vực những người có địa vị thấp nhất, cho nên yêu
cầu xử sự mới không quá mức nghiêm khắc như thế. Những khách quý ngồi ở khu
vực như thế này tự nhiên cũng không phải là những đại nhân vật có địa vị quan
trọng gì.

Mặc dù là như vậy, nhưng hiện tại các khách quý ngồi xung quanh bàn của Hứa
Nhạc vẫn như cũ là các nhân sĩ nổi tiếng đến từ các địa phương như Nam Khoa
Châu, Đạt Tây Châu, Cảng Đô… Càng quan trọng hơn chính là những vật phẩm đem
ra bán đấu giá, kẻ dành phần lớn cơ hội để mua, chân chính là kẻ đốt tiền
trong buổi dạ tiệc này, cũng chính là những kẻ xuất thân từ những nơi xa xôi
hẻo lánh này. Đại khái là bởi vì những người này đều là kẻ có tiền, có địa vị,
thế nhưng vẫn luôn thiếu một cơ hội có thể gia nhập vào trong tầng lớp trung
tâm quyền lực của Chính phủ Liên Bang, cho nên đành phải sưu tập những vật
phẩm của tầng lớp đó, để thỏa mãn cái hư vinh của mình.

Vật phẩm có giá bán cao nhất đưa ra trong buổi bán đấu giá lần này chính là
hai kiện vật phẩm, phân biệt là một cái áo khoác của Tổng Thống Mạt Bố Nhĩ mà
ngài mặc trong lần xuất hiện tại Thanh Long Sơn năm rồi cùng với khẩu súng tùy
thân của Lãnh tụ Nam Thủy.

Cái áo khoác màu sẫm kia năm rồi đã từng đi theo Tổng Thống tiên sinh, đáp
chiếc máy bay quân dụng cá nhân cũ xưa, trong một đêm nào đó đầu năm mới, bay
thẳng đến sân bay quân dụng tại Thanh Long Sơn, tận mắt chứng kiến cái hiệp
ước Đại hòa giải Liên Bang ra đời. Việc xuất hiện của nó trong ngày hôm nay,
tại một buổi dạ tiệc có ý nghĩa lịch sử cực kỳ sâu sắc như thế này cũng phá lệ
phù hợp với chủ đề của buổi tiệc rượu hôm nay. Cho nên khẩu súng ngắn tùy thân
của Lãnh tụ Nam Thủy đưa ra bán đấu giá, lại cũng bao hàm trong đó ý nghĩa
tượng trưng cực kỳ phong phú. Ngay cả khẩu súng tùy thân của lĩnh tụ Phiến
Quân cũng đã giao ra, chuyện này đại biểu cho cái gì…

Trong đại sảnh không ngừng vang lên từng tràng vỗ tay nhiệt tình mà chân thành
của mọi người.

Ngay sau buổi bán đấu giá kết thúc là một loạt các nghi thức trao giải thưởng
danh dự. Tiểu tổ điều tra đặc biệt của Bộ Tư Pháp cùng với Ban biên tập của tờ
Nhật báo Đặc khu Thủ Đô, đều nhận được huy hiệu danh dự đặc thù của Liên Bang.
Nhìn về phía vị Chánh Thanh tra Tiêu Văn Tình vẻ mặt kích động không nói nên
lời, Tổng Biên Tập Bob vẻ mặt bình tĩnh, Phóng viên Ngũ Đức hành động vẫn còn
không tiện lần lượt lên bắt tay Tổng Thống Mạt Bố Nhĩ và nhận huy hiệu danh
dự, toàn trường thoáng im lặng một lúc, sau đó lại là một tràng vỗ tay cực kỳ
nhiệt liệt.

Mọi người đều biết rõ nghi thức trao giải thưởng danh dự này đại biểu cho cái
gì. Những người lần này được lên bục nhận thưởng đều là những người đã kiên
định tiến hành thúc động việc điều tra chuyên án Mạch Đức Lâm đến tận cùng.
Đúng chính là vì căn cứ vào sự cố gắng không ngừng nghỉ của bọn họ, cho nên
Liên Bang mới có thể tại hơn hai mươi ngày trước đây, cuối cùng cũng đã có thể
đem vị Nghị Viên Mạch Đức Lâm đã quá cố kia đóng đinh lên cây cột tội lỗi của
lịch sử Liên Bang.

Mà ở trong một buổi tiệc rượu vô cùng ý nghĩa như thế này mà tiến hành khen
ngợi, không cần phải nói cũng có thể hiểu được rằng Chính phủ Liên Bang cùng
với Phiến Quân Thanh Long Sơn đã có cùng một sự nhận thức cùng với hiểu biết
thấu tình đạt lý đối với chuyện này. Thậm chí cũng còn có khả năng chính là
bởi vì chuyện này, cho nên hiệp nghị hòa bình của song phương mới có thể được
ký kết một cách thuận lợi như thế.

Hứa Nhạc và Thi Thanh Hải liếc mắt nhìn nhau, nhìn thấy vị Chánh thanh tra
Tiêu Văn Tình cùng với hai vị đại nhân vật lão thành của giới truyền thông
kia, còn thật sự vỗ tay một cách nhiệt liệt hơn bình thường. Kỳ thật so với
mấy người ở trên bục danh dự kia, hai người bọn họ có lẽ càng đáng lên nhận
lĩnh thưởng hơn rất nhiều, đáng được tắm mình trong ánh mắt nhiệt tình cùng
với tiếng vỗ tay chân thành kia. Chỉ là tên của bọn họ cũng không có khả năng
được xướng lên trước mặt bàn dân thiên hạ được, bởi vì chuyện mà bọn họ đã làm
vĩnh viễn cũng không bao giờ được đưa ra một cách quang minh chính đại, chỉ có
thế ở trong bóng đêm âm thầm tự thưởng thức vinh quang của mình mà thôi.

– Ta càng ngày càng thích vị Tổng Thống của chúng ta hơn…

Thi Thanh Hải vừa không ngừng vỗ tay nhiệt liệt, vừa mỉm cười nói.

Nghe thấy câu xưng hô quen thuộc đó, Hứa Nhạc cũng mim cười trả lời:

– Ta cũng thật sự thích hắn.

Thời gian trong quân ngũ của Tổng Thống Mạt Bố Nhĩ quả thật cũng mờ nhạt,
không có sự kiện đáng chú ý nào, cũng chỉ là một quan chức Pháp vụ trong Quân
đội mà thôi, chỉ là trong quá trình Tổng tuyển cử ông ta mới có một sự kiện
duy nhất chính là đã đạt thành hiệp nghị Đại hòa giải Liên Bang mà thôi. Có
thể thành công thắng lợi trên con đường tuyển cử Tổng Thống, phần lớn nguyên
nhân cũng chính là nhờ vào tin tức sự kiện có lực bùng nổ mãnh liệt đó. Nhưng
mà vị Tổng Thống có sắc mặt ngâm đen này, sau khi đạt được ý nguyện của mình,
vẫn như trước kiên trì sảng khoái xúc tiến lời hứa hẹn năm xưa của mình, thậm
chí không tiếc việc xúc phạm đến lợi ích của một giai tầng cao cấp nào đó
trong Liên Bang, cũng muốn đem sự kiện chuyên án Mạch Đức Lâm điều tra cho đến
tận cùng, đưa ra một lời giao phó rõ ràng minh bạch cho rất nhiều người nào
đó… Thậm chí bao gồm cả Hứa Nhạc và Thi Thanh Hải ở trong đó nữa. Loại phẩm
chất cứng cỏi kiên nghị trong sáng như thế này đã từ rất lâu rồi không gặp qua
trên người những chính trị gia.

Trong buổi tiệc rượu tự nhiên cũng sẽ không thể luôn luôn ngồi không. Sau khi
các hoạt động nửa trước của buổi tiệc rượu đã hoàn thành xong, các nhân viên
phục vụ trong Hội sở Lưu Phong Pha đã nhanh chóng dọn dẹp sạch sẽ hội trường
lớn giữa đại sảnh, biến không gian chính giữa đại sảnh thành một sàn nhảy lớn.
Vô số các đại nhân vật trang phục rực rỡ bắt đầu tụ tập lại trò chuyện vui vẻ
với nhau. Tổng Thống Mạt Bố Nhĩ sớm đã vì lý do công vụ bận bịu mà rời khỏi
buổi tiệc, ủy Viên Trưởng Kim Cơ Phạm cùng với vị công tử của Lãnh tụ Nam Thủy
đến từ Thanh Long Sơn kia, tự nhiên trở thành tiêu điểm chú ý của tất cả mọi
người còn lại.

Cũng không ai biết được sau tiến trình Đại hòa giải Liên Bang này hoàn tất,
bên phía Phiến Quân Thanh Long Sơn sẽ sử dụng phương thức như thế nào để tiến
nhập vào hệ thống Liên Bang, vận mệnh chính trị của bọn họ sẽ có những biến
hóa đặc sắc như thế nào, thậm chí cũng không có ai dám xác nhận chuyện đội
quân du kích trên núi kia đến tột cùng là có thể nào phát triển lớn mạnh, đủ
để trở thành một lực lượng chính trị chính thức hay không. Nhưng mà bất luận
là các chính khách hay là thương nhân, vẫn ở trong tình trạng hỗn loạn chưa
biết rõ ràng như thế này, trước tiên thể hiện ra sự thân thiết cùng với thiện
ý hợp tác của mình.

Chương 047: Tiệc rượu (2)

Thi Thanh Hải tay xách theo một bình rượu Hồng Tửu, cùng với Hứa Nhạc hai
người đứng dựa vào vách tường, vừa uống rượu vừa vô vị ngắm nhìn những diễn
biến tại buổi tiệc rượu. Đột nhiên hắn phát hiện cách đó không xa có một gã
bồi bàn đặc biệt ra dấu âm thầm với hắn, nên thoáng nhíu mày, quay sang nói
với Hứa Nhạc mấy câu gì đó, sau đó đi theo gã bồi bàn kia.

Sau khi Thi công tử bỏ đi, Hứa Nhạc một mình đứng dựa vào vách tường, thoáng
cúi đầu, có chút nhàm chán quan sát bình rượu Hồng Tửu, trong lòng thầm nghĩ
không biết mình có nên rời khỏi đây hay không. Bộ Quốc Phòng vì cái gì lại hạ
mệnh lệnh yêu cầu mình phải tham gia buổi tiệc rượu này, đến tột cùng là ai
muốn gặp mình đây chứ?

Hắn cũng không phải là một người thích uống rượu một mình, cũng không có hứng
thú muốn ngồi một mình cạnh bức tường này mà đợi thời gian trôi qua. Những bức
tường trong đại sảnh Hội sở Lưu Phong Pha mặc dù xinh đẹp rung động lòng
người, thế nhưng cũng không có cách nào tập trung nghiên cứu trong một thời
gian dài cả. Nhất là khi nhìn thấy cảnh người con gái mặt bộ lễ phục màu lam
nhạt cùng với khuôn mặt kiêu ngạo không hề che dấu của vị công tử lãnh tụ đang
đứng trong vòng vây của mọi người kia, tâm tình trong lòng của hắn liền có
chút phức tạp. Hắn tiện tay đặt bình rượu Hồng Tửu xuống dưới chân, lững thững
bước ra khỏi đại sảnh, đi tới một cái ban công ở bên cạnh.

Từng trận gió nhẹ nhàng khoang khoái của đêm thu thổi quét đến, thế nhưng lại
mang theo chút cảm giác lành lạnh. Hứa Nhạc đặt hai tay lên lan can bằng đá
bạch ngọc, phóng tầm mắt nhìn về phía phong cảnh núi rừng xa xa, cùng với bầu
trời đầy sao bên trên, rồi lại đến Quảng trường Hiến Chương ngay đối diện với
Hội sở Lưu Phong Pha này. Khi ánh mắt của hắn lướt đến bức tượng tiểu tổ năm
người vô tri vô giác đứng bao nhiêu năm giữa quảng trường, đột nhiên lại nghe
được thanh âm bước chân mang theo chút cảm giác do dự từ phía sau truyền đến.

Hắn xoay người nhìn lại, phát hiện chính là cô gái mặc bộ lễ phục màu lam nhạt
mộc mạc kia, Trương Tiểu Manh. Sau khi trầm mặc một lát, hắn cất lời trước:

– Đã lâu không gặp rồi.

– Năm rồi trước tòa nhà Nghị Viện…

Trương Tiểu Manh mang theo một tia bất an cùng với khẩn trương nhìn hắn. Các
ngón tay đang cầm nhẹ ly rượu trên tay nàng thoáng có chút trắng bệch. Cô ta
khẽ đưa tay đẩy nhẹ mấy sợi tóc vương trên trán mình, nhẹ nhàng bước thêm mấy
bước, tiến đến bên cạnh Hứa Nhạc.

Trong các tình huống bạn bè xưa bất ngờ gặp lại, những thanh niên nam nữ trẻ
tuổi bình thường cũng sẽ rất khó tìm ra được đề tài nói chuyện nào đó để phá
vỡ sự trầm mặc. Có lẽ một số người sẽ chọn thời tiết hay là ánh trăng để mà
nói chuyện, nhưng mà Hứa Nhạc thì không.

Hắn chỉ là bình tĩnh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt thanh lệ xinh đẹp quan
thuộc, đã từng khiến cho hắn vô cùng vui vẻ, cũng có vô cùng đau thương, cũng
từng có lừa dối này, nói thẳng vào vấn đề:

– Lúc trước ở trên gác chuông Lâm Hải Châu, em đã từng nói qua với tôi, em
kiên trì đi theo niềm tin của em, cho nên em mới từ bỏ tình cảm cùng với sự
chân thành của tôi. Nếu như Kiều Trì Tạp Lâm phát hiện ra lúc này các người
lại xuất hiện chính trong nhà của Thất Đại Gia Tộc Liên Bang, hắn có thể nào
phẫn nộ từ trong lòng đất nhảy ra, chửi đổng lên một trận hay không?

Hắn cũng không hỏi vì sao nàng lại lừa gạt hắn, cũng không kể lể chuyện hắn đã
từng vì nàng mà báo thù, lại cũng không nói những chuyện mà mình đã từng làm,
chỉ là đơn giản hỏi một câu bình thường như thế thôi. Thế nhưng mà chính một
câu bình thường như thế, lại không chút nào che dấu đi sự khắc sâu mãnh liệt
trong lòng đối với những sự kiện đã diễn ra.

– Đêm cuối thu thường rất lạnh. Em mặc một bộ lễ phục đơn bạc như thế, đứng ở
trên ban công này cũng không cần phải sợ lạnh lẽo… Bởi vì bên trong cái Hội
sở này của Thai Gia, đã sử dụng hệ thống tạo gió nhân tạo cực kỳ xa xỉ…

Hứa Nhạc khẽ huơ tay mấy cái trong không trung, nói một cách trào phúng:

– Ngay cả trên ban công cũng có gió nhân tạo mát mẻ, nghĩ lại cuộc sống trong
Thanh Long Sơn, có phải là cũng rất khác biệt với nơi này phải không?

Trương Tiểu Manh thoáng cúi đầu xuống, che dấu đi vẻ ướt át trên mắt mình. Cô
ta đi ra cái ban công này, chính là muốn nói với Hứa Nhạc những lời gì đó khác
với những lời này. Nhưng mà hình như là Hứa Nhạc cũng không muốn để cho nàng
có cơ hội mở miệng giải thích. Nàng khẽ vươn tay nắm chặt vạt áo bộ lễ phục
của mình, cũng không thể hiện ra vẻ mặt xinh đẹp bình tĩnh mà nàng từng thể
hiện trên màn ảnh của Đài Truyền Hình Liên Bang trước đây, ngược lại càng
giống với vẻ mặt cố tình già dặn của mình. Trên thực tế nhìn càng giống như
một cô gái khờ khạo ngốc nghếch hơn.

– Anh cũng nên hiểu rõ ràng sự thật cũng không phải như thế này. Sự xâm lược
của Đế Quốc sắp xảy ra…

Nàng thoáng nhẹ giọng giải thích, cũng không biết là muốn giải thích cho Phiến
Quân Thanh Long Sơn hay là muốn giải thích cho sự lựa chọn của mình.

– Không đúng! Là do Thanh Long Sơn sắp sửa không duy trì nổi nữa, cho nên mới
lựa chọn biện pháp hòa giải.

Hứa Nhạc nhìn chằm chằm vào ánh mắt của nàng, có chút căm tức nói:

– Đừng nên quên, chuyện này tôi vốn là theo dõi ngay từ ban đầu. Tôi so với
bất cứ người nào cũng hiểu biết rõ ràng hơn.

– Mà cho dù những lời em nói đều là sự thật thì như thế nào chứ?

Hứa Nhạc nhìn chằm chằm vào cô gái mà mình từng yêu thương, thoáng nheo mắt
lại, mang theo một tia trào phúng trầm giọng nói:

– Vì niềm tin, lý tưởng của mình mà từ bỏ tình yêu. Vì lợi ích to lớn của
toàn bộ xã hội nhân loại mà có thể từ bỏ đi tín ngưỡng của mình. Như vậy đến
tột cùng là cái gì mới có thể không từ bỏ được cơ chứ?

Hứa Nhạc ngẩng đầu lên, tiếp tục lạnh giọng nói:

– Tín ngưỡng yêu cầu em phải đi tìm Thai Chi Nguyên, em liền chạy đi tìm. Tín
ngưỡng yêu cầu em phải làm bạn gái của con trai Lãnh tụ Nam Thủy, em liền làm
bạn gái… Trước kia tín ngưỡng của em là Mạch Đức Lâm, hiện tại tín ngưỡng
của em là Thanh Long Sơn… Bản thân em đến tột cùng có hiểu rõ ràng là tín
ngưỡng nói đến cùng là cái gì hay không?

Mỗi một câu nói đều như khắc sâu vào trong tim của Trương Tiểu Manh. Cô ngẩng
đầu lên nhìn khuôn mặt của gã nam nhân mà cô chưa từng quên này, kinh ngạc
không nói nên lời, cũng không hề giải thích, không hề phẫn nộ. Cô mím chặt môi
lại, nở nụ cười, hai dòng nước mắt trong suốt cứ như vậy theo nụ cười trên mặt
mà chảy dài xuống hai bên

Nàng so với bất cứ người nào khác cũng hiểu rõ ràng hơn Hứa Nhạc là một gã nam
nhân luôn luôn ấm áp, thân thiết và đôn hậu. Một khi hắn đã nói ra những lời
nói chua ngoa đến như vậy, chứng tỏ là bản thân mình đã để lại trong lòng hắn
một vết thương nặng nề, những thương tổn mãnh liệt.

Đúng vào lúc này, cánh cửa dẫn ra cái ban công lại bị người khác đẩy ra.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.