Gian Khách – Chương 335: Thắng lợi sỉ nhục nhất (Thượng) (1) – Botruyen

Gian Khách - Chương 335: Thắng lợi sỉ nhục nhất (Thượng) (1)

Con robot MX màu đen lúc này cũng đã giải trừ hết tất cả các hệ thống công
kích hỏa lực tầm xa lẫn tầm gần, lúc này ngay trước mặt của đám quân nhân sĩ
quan Sư Đoàn Thiết Giáp 7 sắc mặt vô cùng âm trầm trong doanh trại chỉ huy
này, muốn hoàn thành được mục tiêu chiến thuật của mình, nó liền chỉ có thể
dựa vào thân thể nặng nề của mình mà làm ra động tác tấn công.

Nói một cách chính xác hơn, Tây Môn Cẩn chính là bị con robot MX màu đen mạnh
mẽ dẫm lên người mà chết.

Hứa Nhạc cũng không nghĩ đến chuyện làm vậy để mà sỉ nhục đối phương, nhưng mà
đây chính là phương thức tác chiến duy nhất mà hiện tại hắn có thể sử dụng
được. Đương nhiên, hắn cũng không có khả năng thật sự phá cửa vào, dùng cái
chân máy móc nặng nề mà giẫm lên người Tây Môn Cẩn biến hắn thành một đống
thịt vụn. Hắn chỉ là hướng về phía hệ thống giám sát mức độ thương tổn của Bộ
Chỉ Huy thao diễn quân sự lần này đưa vào các động tác mà hắn sẽ thực hiện
tiếp theo mà thôi.

Hệ thống máy vi tính của Bộ Chỉ Huy thông qua các tính toán chính xác tinh vi,
trực tiếp phán định những động tác tiếp theo mà hắn dự định làm là có hiệu
lực.

Ngay sau đó một khắc, trong đại sảnh chỉ huy cuộc thao diễn quân sự lâm thời
lần này cùng với các quan binh sĩ quan của Cận Vệ Doanh Sư Đoàn Thiết Giáp 7
đều nhận được thông báo do hệ thống báo cáo chiến tốn tự động, quan chỉ huy
cao nhất của phe màu lam đã tử vong.

Các quan quân cao cấp và các tướng lĩnh trong đại sảnh chỉ huy, đều không khỏi
cảm thấy khiếp sợ khi nhìn những hình ảnh thể hiện trên màn hình theo dõi. Con
robot MX màu đen nhảy vọt từ đỉnh núi Lam Trì Sơn xuống đáy cốc, né tránh vô
số lửa đạn pháo kích tự động, chỉ bằng thời gian nhanh chóng như điện quang
hỏa thạch mà chạy như bay vào Bộ Chỉ Huy của đối phương. Sau đó cũng chính con
robot MX này cũng đã thành công phá tan Tổng bộ Doanh đoàn của đối phương,
giết chết vị sĩ quan chỉ huy cao nhất, hoàn thành được một nhiệm vụ mà trước
đây nói thế nào bọn họ cũng không cho rằng có khả năng hoàn thành được.

Cặp lông mày có chút hoa râm của Thượng Tướng Mại Nhĩ Tư cũng thoáng thả lỏng
ra một chút, nhẹ nhàng mà mang theo chút cảm giác an ủi thở dài một tiếng. Bộ
Trưởng Bộ Quốc Phòng Trâu Ứng Tinh thì lại vô cùng bình tĩnh bưng tách trà bên
cạnh mình hớp một ngụm. Rõ ràng tách trà lúc này cũng đã lạnh ngắt, thế nhưng
ông ta cũng không có bất cứ phản ứng nào cả. Xem ra bên dưới biểu tình vô cùng
bình thản của vị đại lão Quân đội Liên Bang này cũng cất dấu rất nhiều cảm
xúc.

Ngay sau đó, ánh mắt của mọi người cũng đồng loạt quay sang nhìn về phía bên
phải của đại sảnh chỉ huy. Các tướng lĩnh cùng với quân nhân cao cấp của Quân
đội Liên Bang cũng rất ngạc nhiên, muốn biết vị Sư Đoàn Trưởng Đỗ Thiếu Khanh
từ xưa đến nay vẫn luôn lãnh khốc kiêu ngạo, lúc này chính mắt nhìn thấy đơn
vị bộ đội của mình bị thất bại như thế, sẽ có biểu tình đặc sắc như thế nào?

Điều khiến cho bọn họ có chút giật mình cùng với thất vọng chính là, vị Sư
Đoàn Trưởng Đỗ Thiếu Khanh lúc này tuy rằng cũng đã đứng bật dậy, thế nhưng
vẫn như trước là một vẻ mặt lãnh khốc không chút biểu tình. Bộ quân phục vẫn
thẳng tắp, thân hình vẫn đứng thẳng, căn bản không hề cảm thụ được bất cứ cảm
giác bị đả kích trầm trọng nào cả. Đương nhiên, có một số người tinh ý có thể
nhìn ra được, hai bàn tay nắm cặp găng tay bằng da dê màu đen được Đỗ Sư Đoàn
Trưởng chắp lại sau lưng đã nắm lại thật chặt, chặt đến mức thậm chí các đầu
ngón tay hơi có chút trắng bệch…

Các quân nhân sĩ quan cao cấp cùng với các tướng lĩnh trong đại sảnh chỉ huy
cuộc thao diễn quân sự khiếp sợ với biểu hiện khủng bố của con robot MX màu
đen, cảm thán than thở không thôi đối với năng lực điều khiển con robot vượt
quá khả năng tưởng tượng của mọi người. Đỗ Thiếu Khanh cũng đồng dạng giống
như vậy, trong lòng ông ta ngoại trừ một cảm giác phẫn nộ âm trầm ra, thì đồng
dạng cũng là một cảm giác không thể hiểu nỗi mãnh liệt.

Đỗ Sư Đoàn Trưởng thân là một nhà quân sự toàn tài, khả năng điều khiển robot
đương nhiên cũng vô cùng vĩ đại. Thế nhưng khi tận mắt chứng kiến Hứa Nhạc
điều khiển con robot MX màu đen kia, ông ta lại không thể nào dùng loại suy
luận logic nào để có thể thuyết phục được mình. Đây rõ ràng là sự kiện mà một
người bình thường không thể nào làm ra được!

Đỗ Thiếu Khanh vẻ mặt lạnh lùng, nhìn chằm chằm về phía con robot MX màu đen
cùng với đám thuộc hạ có biểu tình khó coi đến cực điểm của mình trên màn hình
theo dõi. Cặp mày lúc này cũng đã nhăn tít lại. Hai hàng lông mày nhìn qua
thẳng tắp giống như hai thanh kiếm vừa rút khỏi vỏ, vào thời khắc này cũng
giống như là đã bị đút vào trong vỏ vậy, trở nên trầm mặc, nhìn qua có chút
hoạt kê. Ông ta tựa hồ như đang chờ đợi chuyện gì sắp sửa phát sinh vậy.

Một lát sau, trong đại sảnh chỉ huy cuộc thao diễn quân sự lại một lần nữa
vang lên thanh âm kinh hô. Gã nhân viên tham mưu quân sự hôm nay đã hoàn toàn
mất đi sự bình tĩnh, lại cầm theo màn hình vi tính xách tay của mình, lớn
tiếng báo cáo nói:

– Tỷ lệ phần trăm thương tổn của con robot màu đen là 60%!

– Tỷ lệ thương tổn 80%!

– Tỷ lệ thương tổn 100%! Con robot MX màu đen đã nổ tung!

Trong đại sảnh chỉ huy thao diễn quân sự nhất thời lâm vào một mảnh tính toán
bận rộn cùng với thanh âm nghị luận đầy khiếp sợ. Các quân nhân tướng lĩnh
tham mưu cũng không thể nào hiểu nổi, rõ ràng là con robot MX màu đen đã thành
công đột phá được Doanh trại của phe màu lam, vì cái gì lại đột nhiên bị đánh
đến nổ tung cơ chứ? Phân đội Thiết Giáp của Cận Vệ Doanh Sư Đoàn Thiết Giáp 7
cũng chưa kịp triệu hồi về, trong Bộ Chỉ Huy kia đến tột cùng là đã xảy ra
chuyện gì vậy?

Thượng Tướng Mại Nhĩ Tư ngồi trên ghế sopha cũng giật mình, cặp mày khẽ nhíu
lại, chợt nhớ đến lần này trong cuộc thao diễn quân sự, Sư Đoàn Thiết Giáp 7
mãi cho đến lúc này cũng chưa có sử dụng đến đơn vị bộ đội giả lập còn lại,
sau khi trầm mặc một lúc sau, trên mặt toát ra một cảm xúc thưởng thức rõ
ràng.

Đỗ Thiếu Khanh khuôn mặt không chút biểu tình nhìn chằm chằm lên màn hình theo
dõi, cặp lông mày kia lại một lần nữa dựng thẳng lên. Mặc dù cũng không bén
nhọn không gì bì được, khí thế không ai đỡ nổi giống như trước đây, nhưng mà
chung quy cũng là khôi phục lại vài phần lãnh khốc.

Từ khi cuộc thao diễn quân sự kia bắt đầu cho đến bây giờ, Tây Môn Cẩn tiến
hành chỉ huy Cận Vệ Doanh thủy chung vẫn không có điều động đến đơn vị bộ đội
Tuần tra Đạn đạo Thần tốc giả lập kia. Hắn vốn tin tưởng mãnh liệt rằng các
binh lính thuộc hạ của mình khẳng định sẽ không khiến cho mình thất vọng đến
cực điểm.

oOo

Lúc này biến cố phát sinh ra quả thật là rất nhanh.

Hệ thống chỉ huy chiến lược vừa mới thông báo thông tin chỉ huy của phe màu
lam vừa bỏ mạng, ngay sau đó hệ thống cảnh báo bên trong con robot MX liền
truyền đến thanh âm cảnh báo bén nhọn. Nhìn lên màn hình rada toàn bộ đều là
một mảnh đường cong năng lượng màu đỏ tươi tràn ngập trời đất không ngừng ập
tới, tuy rằng biết rõ đây cũng chỉ là hình ảnh giả lập, thế nhưng Hứa Nhạc
ngồi trong khoang điều khiển nặng nề của con robot, vẫn như cũ nhịn không được
mồ hôi toát ra như mưa, thấm ướt toàn bộ phần lưng áo.

Hoàn toàn khác với hệ thống pháo kích tự động tầm xa lúc trước, đám đạn đạo
dày đặc không biết từ nơi nào trong căn cứ bay đến này, gần như bao trùm tất
cả khu vực bốn phía xung quanh của khu doanh trại, cũng không cần phân biệt
địch ta, tiến hành công kích vô cùng mãnh liệt Dưới uy lực bùng nổ của các
đường đạn đạo, trên màn hình giả lập, khắp nơi trong doanh trại hoàn toàn biến
thành một biển lửa.

Chương 037: Thắng lợi sỉ nhục nhất (Thượng) (2)

Cơ hồ đồng thời ngay trong khoảnh khắc đó, hệ thống theo dõi tổn thương giả
lập tự động liên kết với con robot màu đen, thanh âm máy móc lạnh lùng vang
lên, thông báo tỷ lệ phần trăm thương tổn của con robot MX màu đen. Chỉ có
điều là trong khoảng thời gian chớp mắt, con robot MX màu đen, sau khi hoàn
thành nhiệm vụ đột kích vào doanh trại đối phương, vốn chỉ bị tổn thương không
đến 30%, lúc này cột sáng màu đỏ đại biểu cho tình trạng hoạt động của con
robot nháy mắt đã rút xuống nhanh chóng. Trong chốc lát, cột sáng này đã không
còn lại chút nào, đồng thời con robot bị phán định là nổ tung!

Trong toàn bộ quá trình này, con robot màu đen căn bản là không kịp làm ra bất
cứ phản ứng gì cả. Đối mặt với hệ thống đạn đạo tốc độ cao gần như ngập trời
mà đến, cho dù là hắn có thời gian mà làm ra phản ứng gì, thì cũng tuyệt đối
không thể nào tránh né được, chỉ có thể trơ mắt nhìn chính mình bị chôn thân
trong biển lửa dày đặc mà thôi.

Toàn trường lâm vào một mảnh trầm mặc chết chóc.

Hứa Nhạc nheo mắt lại, nhìn chằm chằm vào những số liệu mà hệ thống máy tính
vừa mới truyền về, nghe được thanh âm thông báo lạnh như băng của hệ thống máy
tính, trong lòng không ngừng ngẫm nghĩ thật lâu. Sau cùng hắn mới đoán ra được
ngọn nguồn hết thảy của tình huống lần này.

Bộ đội Tuần tra Đạn đạo Thần Tốc!

Bộ Chỉ Huy cuộc thao diễn quân sự lần này vì để gia tăng khả năng chiến lực
của hai bên, cho nên mới tổ chức ra một mớ đơn vị bộ đội giả lập. Mà cấp cho
Cận Vệ Doanh của Sư Đoàn Thiết Giáp 7 chính là một đơn vị bộ đội Tuần tra Đạn
đạo Thần tốc. Từ lúc buổi thao diễn quân sự bắt đầu vào sáng sớm cho đến lúc
Hứa Nhạc tiếp cận đến Doanh trại của Sư Đoàn Thiết Giáp 7, Tây Môn Cẩn mãi
cũng không hề điều động đến chi đơn vị bộ đội này. Đúng là cuối cùng bị Hứa
Nhạc gây ra áp lực quá mức mãnh liệt, mãi đến thời khắc cuối cùng khi con
robot MX màu đen đã tấn công thẳng đến Bộ Chỉ Huy của mình, cho nên mới không
phân biệt địch ta, điều động cho chi đơn vị bộ đội này thực hiện một lần công
kích điên cuồng cuối cùng!

Đơn vị bộ đội giả lập này chính là được trang bị hệ thống pháo kích đạn đạo
thế hệ II, có được tốc độ công kích khủng bố gần như là tuyệt đối. Nhưng mà nó
lại có một chỗ khuyết điếm gần như là chí mạng. Hệ thống động cơ xoáy nòng đạn
đạo cao tốc, khiến cho loại đạn đạo này có tốc độ khủng bố, thế nhưng lại
không thể nào tiến hành điều khiển trên đường đi được, chỉ có thể phóng theo
đường thẳng mà thôi. Cho nên nếu dùng loại đạn đạo tốc độ cao này tiến hành
công kích tầm xa đối với một con robot MX cực kỳ cơ động thì hầu như không tạo
thành bất cứ kết quả nào cả.

Nhưng mà Tây Môn Cẩn thì lại đem hệ thống pháo kích đạn đạo thần tốc này lắp
đặt tại một cái khe nhỏ phía sau sườn núi của Lam Trì Sơn, nhắm thẳng vào
trong Bộ Chỉ Huy của bên mình!

Vị sĩ quan chỉ huy vĩ đại, tính toán vô cùng cẩn thận, chặt chẽ này, ở trong
toàn bộ quá trình diễn tập quân sự, mãi vẫn dùng một loại tư thái bình tĩnh
cùng với tự tin tuyệt đối, đem một chi lực lượng này lưu lại làm hậu chước
cuối cùng. Cho dù là lúc Hứa Nhạc điều khiển con robot màu đen từ trên đỉnh
ngọn núi lao thẳng xuống, hắn vẫn như cũ bởi vì chỗ khuyết điểm duy nhất của
hệ thống đạn đạo pháo kích thần tốc này mà không chấp nhận tùy tiện phóng ra.
Mãi đợi đến khi con robot màu đen đã xâm nhập vào trong doanh trại Bộ Chỉ Huy,
tuyệt đối đã nằm trong phạm vi bao trùm công kích của hệ thống pháo kích đạn
đạo, Tây Môn Cẩn mới làm ra một lần công kích khủng bố ngọc đá cùng nát này!

Ở trong một khoảng cách gần đến như vậy, lại thêm bố trí công kích với mật độ
cao như thế, hệ thống pháo kích đạn đạo tốc độ cao này căn bản cũng không cần
phải tiến hành ngắm bắn mục tiêu, liền cũng có thể đem bất cứ địch nhân nào
đến đột kích oanh thành vô số mảnh vụn.

Nếu như lúc này con robot màu đen còn đang ở trong sơn cốc trống trải, đại
khái nó có thể dùng tính cơ động cực cao mà tránh thoát được, tuy sẽ có chút
chật vật thế nhưng lại có thể an toàn tránh thoát khỏi luồng công kích khủng
bố này. Nhưng mà lúc này con robot màu đen đã đột kích thành công, đã lơi lỏng
việc phòng ngự. Điều quan trọng nhất chính là, hệ thống pháo kích đạn đạo tốc
độ cực cao này lại lạnh lùng nhắm thẳng vào Bộ Chỉ Huy, con robot lại đã vào
thẳng trong doanh trại rồi, hắn làm sao có thể trốn được cơ chứ?

Ngồi trong khoang điều khiển không ngừng phát ra ánh sáng màu đỏ, Hứa Nhạc
trầm mặc ngẫm nghĩ một lúc thật lâu, mới có thể đem tất cả mọi chuyện sắp xếp
lại thành một chuỗi rõ ràng mạch lạc. Dùng hệ thống đạn đạo thần tốc để đối
phó với robot MX, đại khái cũng chỉ có gã sĩ quan Tây Môn Cẩn mới có thể nghĩ
ra loại phương pháp chiến thuật hiệu quả này mà thôi. Nhưng điều khiến cho hắn
cảm thấy rét lạnh chính là, Sư Đoàn Thiết Giáp 7 không ngờ lại có thể chấp
nhận đem toàn bộ Bộ Chỉ Huy của Doanh đoàn cùng chôn theo, cũng muốn mình phải
tán thân ở nơi này. Loại thiết kế chiến thuật này không khỏi có chút quá mức
độc ác rồi.

Hắn đưa tay khẽ xoa xoa khuôn mặt có chút cứng ngắc, lắc lắc đầu, sau đó ấn
nút mở cánh cửa khoang điều khiển ra.

oOo

Cùng với thanh âm điện lưu xì xì vang lên, con robot màu đen đứng sững ngay
trước của của Bộ Chỉ Huy Cận Vệ Doanh Sư Đoàn Thiết Giáp 7, cánh cửa khoang
điều khiển chậm rãi mở ra.

Lúc này, tất cả những quân nhân, sĩ quan cùng với binh lính ở khu vực xung
quanh Bộ Chỉ Huy đều đã bị hệ thống điều khiển của trận thao diễn quân sự lần
này phán định là toàn bộ tử vong, cho nên đám sĩ quan, binh lính của Sư Đoàn
Thiết Giáp 7 mang theo sắc mặt vô cùng khó coi nhìn chằm chằm vào cánh cửa
khoang điều khiển robot đang mở ra, cũng không ai nâng vũ khí lên chuẩn bị bắn
lén vào đối phương.

Tuy rằng cuối cùng con robot màu đen này bị phán định là nổ tung mà chết,
nhưng mà lúc trước khi đối phương đột doanh mà vào, một khắc giây sát bốn con
robot M52 bên mình, cuối cùng mạnh mẽ đạp chết sĩ quan chỉ huy cao nhất của
Doanh trại bên mình, chuyện này chẳng khác nào mạnh mẽ tát một cái lên mặt của
bọn họ.

Hứa Nhạc, mang theo sắc mặt tái nhợt từ trong khoang điều khiển robot nhẹ
nhàng chui ra, cũng không có bước xuống đất, mà là đứng sững tại đầu cây thang
hợp kim của con robot, nhìn xuống đám quân nhân binh sĩ vẻ mặt vô cùng phẫn nộ
của Sư Đoàn Thiết Giáp 7, khẽ nheo mắt lại. Tuy rằng cuối cùng hắn bị phán
định là tử vong, thế nhưng những chuyện hắn cần phải làm, có thể làm cũng đã
làm xong. Nhiệm vụ đột kích Doanh trại thành công, giết được sĩ quan chỉ huy
cao nhất của đối phương. Cho nên tâm tình của hắn lúc này vô cùng bình tĩnh,
lại mang theo một tia hưng phấn nhàn nhạt của thanh niên, cũng không hề có bất
cứ tiếc nuối hay là khó chịu gì cả.

– Anh thật sự rất giỏi đó.

Hứa Nhạc cảm giác thân thể mình mỏi mệt dị thường, đưa tay lên khẽ quệt mớ mồ
hôi lạnh trên trán mình. Sau đó hắn thoáng mệt mỏi ngồi lên phần bụng có chút
nóng bỏng của con robot MX, tay vị lên phần hộ giáp hợp kim có chút trầy trụa
của con robot, nhìn xuống gã sĩ quan chỉ huy Tây Môn Cẩn biểu tình ủ dột đang
đứng bên dưới, nghiêm túc nói:

– Tôi thừa nhận Sư Đoàn Thiết Giáp 7 các người có tư cách để mà kiêu ngạo.

Những lời này đều là lời thật lòng của hắn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.