Gian Khách – Chương 329: Xin đừng chọc giận (1+2) – Botruyen

Gian Khách - Chương 329: Xin đừng chọc giận (1+2)

Nghe được thanh âm của Sư Đoàn Trưởng, Trung Tá Tây Môn Cẩn sắc mặt chợt
nghiêm túc lại, nhanh chóng thu hồi hoàn toàn khuôn mặt khẩn trương trầm mặc
khi nãy, bình tĩnh xoay người lại. Thân thể Hứa Nhạc hoàn toàn thể hiện ra
trước mặt tất cả mọi người. Trong lòng Hứa Nhạc nổi lên một cỗ hàn ý, vị vệ
quan này thay đổi sắc mặt có thể nói là cực nhanh, chỉ có thể thuyết minh một
điều là những phẫn nộ rít gào lúc trước của hắn toàn bộ đều là giả tạo cả, Sư
Đoàn Thiết Giáp 7 rõ ràng chính là muốn tìm một cơ hội để mà thu thập mình mà
thôi.

Bản thân của Hứa Nhạc cũng chỉ là một gã thanh niên ngẫu nhiên phẫn nộ, chỉ
nên khi đối mặt với sự phẫn nộ ngoài mặt của Tây Môn Cẩn thậm chí là của Đỗ
Thiếu Khanh nữa, hắn cũng không hề có chút sợ hãi nào. Nhưng mà đối thủ ngày
hôm nay hắn đối mặt lại có cấp bậc cùng với quyền lực cao hơn cấp bậc hiện tại
của hắn không biết bao nhiêu lần. Hơn nữa đó lại còn là một vị nhất đại danh
tướng luôn luôn thể hiện vẻ mặt bình tình cùng với tâm tư vô cùng lãnh khốc,
sự tình này liền có chút phiền toái.

– Hứa Trung Tá, cậu thân là một Giáo quan, có phải là đối với kỳ thao diễn
quân sự vừa rồi, ở phương diện chiến thuật thôi diễn có cái nhìn gì độc đáo
của bản thân hay không?

Đỗ Thiếu Khanh lạnh lùng mở miệng hỏi, tốc độ chầm chậm bình thản, ngay cả
khẩu khí cũng gây ấn tượng giống như bất cứ người bình thường nào khác. Chỉ có
điều ngay khi mở miệng liền nói ngay ra quân hàm hiện tại của Hứa Nhạc, một cỗ
cảm giác sâm nghiêm chỉ có ở trong quân doanh vừa tự nhiên vừa nhẹ nhàng chợt
tản ra mãnh liệt. Hứa Nhạc đã từng nghĩ đến chuyện vị Sư Đoàn Trưởng thiết
huyết này sẽ tìm đến mình mà gây phiền toái, thế nhưng không ngờ tới câu nói
đầu tiên của đối phương lại là nội dung như thế này.

Nghe được trong lời nói của Đỗ Thiếu Khanh có một cảm giác bình thản tự nhiên,
thế nhưng lại ẩn chứa theo một cảm giác uy nghiêm mãnh liệt trong quân đội,
Hứa Nhạc thoáng có chút im lặng mà ngẫm nghĩ. Trên thế gian này cũng có một số
đại nhân vật chân chính, vốn đã quen với việc những lời mình nói ra từ trước
đến giờ cũng không có ai dám phản kháng, cho nên trong lời nói tự nhiên mang
theo một loại cảm giác không thể hoài nghi, mang theo một loại cảm xúc cường
hãn lạnh như băng cùng với kim chúc mãnh liệt.

– Tôi là Giáo quan dạy về robot, cũng không phải Giáo quan dạy về thôi diễn
chiến thuật.

Hứa Nhạc khẽ cúi đầu, bình tĩnh nói:

– Muốn kêu tôi làm thôi diễn chiến thuật, cho dù cấp cho tôi ba Quân đoàn,
trước mặt của Sư Đoàn Thiết Giáp 7, kết cuộc cũng chỉ sẽ chết không thể nghi
ngờ.

Cả cuộc đời một người, trải qua bao nhiêu kinh biến, ít nhiều gặp phải biết
bao nhiêu tranh chấp va chạm, mới có thể đạt đến mục tiêu của cả đời mình.
Nhưng mà cho dù có muốn cùng với người khác tranh chấp, thì điều kiện tiên
quyết phải là anh có năng lực để mà tranh chấp. Ngoại trừ một số nguyên tấc mà
không ai có thể xúc phạm được, một số vấn đề mấu chốt không ai được phép thay
đổi và một số người cao cao tại thượng không ai có thể đối mặt kháng cự được.
Sư Đoàn Thiết Giáp 7 cũng không phải là Mạch Đức Lâm, lại càng không phải
những kẻ xâm lược của Đế Quốc bên kia, và Hứa Nhạc cũng biết rõ ràng năng lực
của mình đối với việc thao diễn chiến thuật và năng lực chỉ huy cũng chỉ là
một dấu chấm hỏi to tướng trên một tờ giấy trắng mà thôi. Cho nên lúc này đối
với phương diện chiến thuật, hắn tự nhiên vô cùng bình tĩnh mà tránh xa tám
cây số.

Đỗ Thiếu Khanh đang đứng cách đó xa xa nhìn chằm chằm vào Hứa Nhạc cảm thấy có
chút hụt hẫng. Hắn không ngờ rằng Hứa Nhạc lại có thể trả lời một cách đơn
giản trực tiếp như thế. Đối mặt với một sự khiêu khích rõ ràng phóng thích ra
như vậy, thế nhưng hắn lại có thể tự động cảm nhận thua kém, nhẹ nhàng rút lui
khỏi cuộc chiến như thế này. Một kẻ như vậy, làm thế nào có thể khiến cho Đại
Nguyên Soái phải xem trọng cơ chứ?

Mà ngay lúc này, Hứa Nhạc lại ngẩng đầu lên, thay mặt cho đám học viên của
mình mà biện hộ:

– Chỉ là hôm nay, con robot MX lần đầu tiên được sử dụng trong thực chiến,
đám học viên cũng không có bất cứ kinh nghiệm thực tiễn nào, hơn nữa chỉ huy
cũng đều không phải là đơn vị bộ đội quen thuộc của chính mình, đương nhiên là
sẽ không bằng được Sư Đoàn Thiết Giáp 7 của Tướng quân ngài, có sức chiến đấu
kinh người đã rèn luyện từ lâu rồi. Tuy rằng bọn họ thất bại, thế nhưng tôi
cuối cùng cũng có cảm giác bọn họ thể hiện cũng không tệ. Sau này ở trên chiến
trường có thể được ma luyện thêm một thời gian nữa, chắc chắn cũng sẽ không
làm mất mặt Quân đội Liên Bang.

Lời ấy vứa nói ra, đám quân nhân sĩ quan học viên đang có cảm giác xấu hổ ngập
tràn đứng phía sau chợt trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác sảng khoái
nhàn nhạt, trong cặp mắt cũng thể hiện một tia cảm kích rõ ràng.

Bình tĩnh nhìn Hứa Nhạc đứng nổi bật trong đám Giáo quan đứng ở đó, thật sâu
trong cặp mắt ẩn sau cặp kính râm của Đỗ Sư Đoàn Trưởng chợt hiện lên một tia
âm trầm, bởi vì câu nói mà Hứa Nhạc vừa mới nói ra, chính là câu nói mà… ông
ta vốn đang chuẩn bị nói cho mọi người ở đó nghe.

Đám thượng tầng Quân đội Liên Bang lúc trước yêu cầu ông ta đến đây tiến hành
công tác tổng kết cuộc thao diễn quân sự ‘Ngày Tốt Nghiệp’ lần này, tự nhiên
là có thâm ý, chính là ngầm đồng ý, thậm chí còn là muốn cổ vũ ông ta thành
lập một cỗ quyền uy không thể khuất phục trong lòng đám quân nhân sĩ quan mới
tốt nghiệp lần này.

Lúc trước trong bài phát biểu, Đỗ Thiếu Khanh đã đem mấy gã quân nhân sĩ quan
học viên này mắng cho không thể ngóc đầu dậy, thế nhưng trên thực tế, ông ta
so với bất luận người nào khác cũng đều thấy rõ ràng, tiềm lực vô hạn của đám
quân nhân sĩ quan này cùng với năng lực trên chiến trường trong tương lai của
bọn họ. Hơn nữa, hệ thống tướng lĩnh của Quân đội Liên Bang trong tương lai
phải phát huy như thế nào mới tạo thành tác dụng lớn nhất… Phát biểu nghiêm
khắc để răn dạy cũng không phải là mục đích ngày hôm nay của ông ta, mà thu
phục mấy gã gia hỏa kiêu ngạo này mới là mục đích chính.

Ở trong kế hoạch trước đây của ông ta, một phen sóng to gió giật, đem sự kiêu
ngạo của đám quân nhân sĩ quan này hoàn toàn nghiền nát mất, sau đó ngay trong
thời điểm tâm tình của bọn họ trầm thấp đến mức không còn gì cả, mới cấp cho
bọn họ một chút lòng tin nhàn nhạt, vãn hồi một chút thể xác và tinh thần của
bọn họ, cũng giống như là ánh sáng mặt trời rạng rỡ sau cơn cuồng phong bão
táp vậy, nắm bắt lấy thể xác và tinh thần của bọn họ, như thế mới có thể lưu
lại đại danh Đỗ Thiếu Khanh của ông ta trong lòng của thế lực trẻ trung trong
tương lai của Quân đội Liên Bang.

Ông ta tự biến mình thành một ngọn gió xuân, xem như ánh sáng mặt trời… Tâm
tình của Đỗ Thiếu Khanh quả thật khiến cho ông ta cho rằng mình có tư cách trở
thành một vầng thái dương không bao giờ tắt ánh sáng trong Quân đội Liên Bang.
Hôm nay ông ta thân là một nhất đại danh tướng trong Liên Bang, vị Sư Đoàn
Trưởng của Sư Đoàn Thiết Giáp 7, chính là một nhân vật thần tượng đầy kính nể
trong mắt tất cả quân nhân Liên Bang, sau khi gõ một chút, rồi lại xoa dịu, tự
nhiên là có thể rất dễ dàng đạt được mục đích lúc đầu của mình.

Nhưng mà sau một phen thôi diễn chiến thuật bằng miệng, Chu Ngọc, nhân vật nổi
danh nhất trong đám quân nhân sĩ quan này bị ông ta trấn áp cho sắc mặt trắng
bệch, toàn trường không một ai dám lên tiếng, Sư Đoàn Trưởng Đỗ Thiếu Khanh
đang chuẩn bị thay đổi ngữ khí nói chuyện, trấn an tâm lý của đám quân nhân sĩ
quan kia, thế nhưng lại có người không chút đúng lúc, cực kỳ khốn kiếp nhảy ra
phá hoại đi cái kế hoạch hoàn hảo mà ông ta đã vạch ra, hơn nữa sau đó lại còn
có người cướp luôn câu nói mà mình định sẵn sẽ dùng nữa, càng khiến cho tâm
tình của ông ta trở nên phẫn nộ vô cùng. Hơn nữa cái kẻ nhảy ra cướp mất câu
nói của mình, khiến cho tâm tình của mình phi thường không thoải mái, lại
chính là Hứa Nhạc.

Thanh âm bước chân đi tới không ngừng vang lên trên toàn trường, bộp bộp bình
thản. Chiếc giày quân dụng cùng với mặt đất tiếp xúc với nhau phát ra thanh âm
thanh thúy, thế nhưng không ngờ lại có thể vang dội như thế. Điều kỳ quái
chính là, tất cả các quân nhân sĩ quan đang có mặt ở đây, bao gồm cả Hứa Nhạc
ở trong đó, nhìn vị Đỗ Sư Đoàn Trưởng đang chậm rãi dẫn đầu đám người đi về
phía này, cuối cùng lại cảm giác thấy cước bộ của ông ta đặc biệt trầm trọng
hữu lực, giống như là một đầu robot trầm trọng màu đen đang nặng nề bước tới,
đang từ từ quét ngang sương khói ngập trời mà chầm chậm đi ra.

Đỗ Thiếu Khanh đi tới phần trung ương của đội ngũ, thông qua cặp kính râm mà
nhìn chằm chằm về phía Hứa Nhạc, thật lâu cũng không nói lời nào.

Hứa Nhạc tiến về phía trước hai bước, thực hiện một động tác chào theo lễ nghi
của Quân đội, cũng trầm mặc không nói tiếng nào. Nụ cười mỉm bình thường trên
mặt hắn hoàn toàn thu liễm lại, bình tĩnh mà nghiêm nghị khẽ nheo mắt lại một
chút, tựa hồ như là bị ánh sáng mặt trời sắp lặn chiếu rọi vào mắt, nên có
chút không mở lớn được.

Loại cảm giác yên tĩnh bình thường nhưng lại gần như là giằng co mãnh liệt như
thế này, khiến cho tất cả các quân nhân sĩ quan có mặt ở nơi này cũng đều cảm
giác được một áp lực vô cùng cường đại. Đám quân nhân sĩ quan tiếp nhận thụ
huấn ở nơi này đều vô cùng lo lắng cho vị Hứa Giáo quan trẻ tuổi này, thế
nhưng mà bọn họ lại không có đủ tư cách cũng như dũng khí để mà đứng ra nói
chuyện.

Các vị Giáo quan khác cũng muốn nói đỡ cho Hứa Nhạc mấy câu gì đó, thế nhưng
dưới loại áp lực mãnh liệt như thế này, có người nào dám đứng ra nói chuyện cơ
chứ? Mặc dù ở đám người của Tiểu Đội 7 bình thường cũng là những thành viên vô
cùng cường hãn, thế nhưng trong nháy mắt này, cũng có chút bị khí thế toát ra
trên người của Đỗ Thiếu Khanh hù dọa khiến cho vô cùng kinh sợ.

Người có tên, cây có bóng, vị nhất đại danh tướng lãnh khốc của Quân đội Liên
Bang, vị Thiếu Tướng Sư Đoàn Trưởng trẻ tuổi nhất trong Quân đội Liên Bang,
cũng chỉ là đứng nghiêm ở trước mặt của đội ngũ mà thôi, thế nhưng liền có thể
tản mát ra một lực cảm giác vô cùng áp bách mãnh liệt.

Trầm mặc một lúc thật lâu, Đỗ Thiếu Khanh rốt cuộc cũng mở miệng nói chuyện,
thanh âm nhẹ nhàng như lại tản mát ra lực áp bách mãnh liệt, từng câu từng chữ
lạnh lùng mà lại sắc bén:

– Một gã Trung Tá… một tên Giáo quan khoa Robot, lại tự nhận mình về thôi
diễn chiến thuật một khiếu không thông, thế nhưng lại dám đứng ra thay mặt học
viên của mình gánh lấy tổn thương bất công, dám vọng ngôn lộng ngữ bác bỏ lời
bình luận của ta. Là Bộ Quốc Phòng hay là Hội nghị Liên tịch Tham mưu trưởng
cấp cho cậu lá gan này, cấp cho quyền lực này à?

Quân doanh vốn là một thế giới vô cùng đơn giản cùng với trực tiếp. Mặc dù Đỗ
Thiếu Khanh là vị Sư Đoàn Trưởng trẻ tuổi nhất trong toàn bộ Liên Bang, là một
vị Thiếu Tướng duy nhất đảm nhận vai trò Sư Đoàn Trưởng, là một quân nhân
chuyên nghiệp tuyệt đối tiêu chuẩn nhất. Một nhân vật thần tượng tuyệt đối với
phong phạm tốt nhất như vậy, một khi đã muốn gây ra chuyện phiền toái, tự
nhiên chính là một động tác đơn giản trực tiếp là được, cũng không cần phải có
những động tác cong cong quẹo quẹo phiền phức. Mở miệng sắc bén như đao, ngữ
khí băng lãnh như một cục nước đá, chỉ một câu nói thôi cũng đã khiến cho cả
người Hứa Nhạc cảm thấy một cỗ hàn ý mãnh liệt dâng lên.

Hứa Nhạc đứng thẳng người lên, đầu hơi cúi nhẹ xuống một chút. Ánh sáng mặt
trời mênh mông chiếu rọi từ đường chân trời rọi thẳng lên trên khuôn mặt kiên
nghị mạnh mẽ của hắn. Hắn cũng không có phản bác gì, chỉ là cúi đầu không nhìn
trực diện vào khuôn mặt của Đỗ Thiếu Khanh, thế nhưng khí thế mà hắn đứng đó
cũng không hề khiến cho người ta có cảm giác khuất phục mà nhận thua.

Đại khái đúng là do thái độ này, cho nên khiến cho tâm tình âm trầm của Đỗ
Thiếu Khanh hoàn toàn bộc phát. Hắn liếc mắt nhìn về đám đội viên của Tiểu Đội
7 đứng ngay sau lưng của Hứa Nhạc, lãnh đạm nói:

– Cậu hiện tại cũng không phải là người của Sư Đoàn Thiết Giáp 17, cũng chỉ
là một đám quân nhân không chính quy… cũng đừng có làm mất mặt Nguyên Soái
đại nhân nữa.

Lời ấy vừa nói ra, Hứa Nhạc cũng không hề có chút xúc động nào, bởi vì hắn vốn
cũng không phải là người chính thức của Sư Đoàn Thiết Giáp 17, nhưng mà sắc
mặt của đám gia hỏa đứng phía sau lưng hắn thì lại phẫn nộ đến cực điểm.

Đỗ Thiếu Khanh thế nhưng cũng lạnh lùng không hề nhìn tới bọn hắn một cái, nhẹ
nhàng giương mắt nhìn Hứa Nhạc, lạnh giọng khiển trách:

– Cả một đám quân nhân không chính quy, cậu cùng chỉ là một gã không chính
quy.

Nghe đến mấy chữ ‘không chính quy’, Hứa Nhạc mơ hồ như nắm bắt được một chút
gì đó trong câu nói của ông ta. Ngoại trừ sự kiện Phác Chí Hạo chết tại sơn
khẩu Hỗ Sơn Đạo, ngoại trừ hai gã quân nhân sĩ quan vừa mới tốt nghiệp của Sư
Đoàn Thiết Giáp 7, được đề cử tham gia vào kỳ huấn luyện lần này, đã bị mình
đánh cho trọng thương mà rời đi, Sư Đoàn Trưởng Đỗ Thiếu Khanh muốn hạ nhục
mình, đại khái cũng chính là có liên quan đến chuyện này. Chỉ là cái này đến
tột cùng là do cảm thấy sự tôn nghiêm của một Quân đoàn vương bài của Quân đội
Liên Bang bị xúc phạm mà phác tác, hay là chuyện này có liên quan đến vị lão
nhân gia ở Phí Thành kia chứ?

– Ta không biết Bộ Quốc Phòng vì cái gì lại thu dụng một gã trọng phạm của
Liên Bang…

Thanh âm của Đỗ Thiếu Khanh âm trầm nói:

– Nhưng mà cậu lại dám lợi dụng danh nghĩa của một Giáo quan, cư nhiên trong
quá trình thụ huấn mà một phen đánh trọng thương hai gã quân nhân sĩ quan của
Sư Đoàn ta tiến cử… Hay là cậu nghĩ rằng Tòa án Quân sự thật sự không dám
quản cậu? Đỗ mỗ ta cũng sẽ không dám quản cậu sao?

Chương 31: Xin đừng chọc giận (3+4)

Thanh âm nói chuyện của Đỗ Thiếu Khanh cũng không to, thế nhưng mỗi một câu
mỗi một chữ lại giống như là thanh âm đạn pháo phóng thẳng vào trong lỗ tai
của Hứa Nhạc mà oanh tạc nặng nề.

Hứa Nhạc vốn cũng không nghĩ đến chuyện cùng với vị nhất đại danh tướng này
cứng rắn đối chọi, thế nhưng khi nghe đến mấy lời này, cặp lông mày thẳng như
phi đao của hắn vốn đã bình tĩnh lại, một lần nữa lại chợt nhướng lên.

Mối quan hệ giữa người với người nói chung cũng là một chuyện tình vô cùng kỳ
quái, nếu như lần đầu tiên gặp mặt, nói chuyện đã không hợp nhau, thế thì
thông thường cả đời cũng sẽ không bao giờ hợp nhau. Đại khái vị Mãnh hỗ Tây
Lâm Chung Gia kia sở dĩ mạnh mẽ áp chế Đỗ Thiếu Khanh cả một thời gian dài như
vậy, cũng chính là vì nguyên nhân này. Mà khi Hứa Nhạc lần đầu tiên nhìn thấy
vị Sư Đoàn Trưởng Đỗ Thiếu Khanh này, đại khái cũng chính là có cảm giác giống
như vậy. Vị Thiếu Tướng Sư Đoàn Trưởng này toát ra một cảm giác vô cùng lạnh
lùng và lãnh khốc, khiến cho hắn thập phần khó chịu.

Khi một vị Thiếu Tướng răn dạy một gã Trung Tá, đổi lại ở bất cứ tình huống
nào, bất cứ một người nào khác, cũng chỉ có thể cúi đầu thừa nhận, huống chi
người đang giáo huấn kia, lại chính là Đỗ Thiếu Khanh của Sư Đoàn Thiết Giáp
7.

Nhưng mà Hứa Nhạc lại cũng không phải là một gã Trung Tá bình thường, cảm giác
áp bách lãnh khốc mãnh liệt toát ra trên người của Đỗ Thiếu Khanh, có thể
khiến cho toàn trường im lặng, lạnh ngắt không một tiếng động, thế nhưng lại
cũng không thể nào chân chính đem đầu của Hứa Nhạc hoàn toàn đè ép xuống được.
Phải biết rằng lúc trước trong Phòng Thẩm Vấn của nhà ngục quân sự Khuynh
Thành kia, ngay cả ánh mắt như lôi điện cùng thanh âm mãnh liệt như sấm chớp
của vị Quân Thần đại nhân tại Phí Thành kia cũng không thế nào đánh nát được
trái tim mạnh mẽ của hắn, huống chi chỉ là một Đỗ Thiếu Khanh bình thường này.

Cho nên hắn ngẩng đầu lên, từ trong cặp mắt khẽ nheo lại của hắn nổi bật lên
ánh sáng mờ ảo của ánh mặt trời phía Tây, đặc biệt sáng ngời, hắn thản nhiên
trả lời:

– Báo cáo Đỗ Sư Đoàn Trưởng, tôi không phải là dùng danh nghĩa Giáo quan
chính thức của mình mà đè ép bộ hạ của ngài không dám hoàn thủ, mới nhân cơ
hội đó mà một phen đánh bọn họ bị trọng thương. Bản báo cáo điều tra chi tiết
của căn cứ huấn luyện cũng đã có rồi, ngài có thể đích thân đọc lại bản báo
cáo đó.

Sau khi nói xong câu đó, Hứa Nhạc ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào cặp kính râm
trên mắt của Đỗ Thiếu Khanh, lớn tiếng nói:

– Hai gã quân nhân sĩ quan kia từng có nói lại, Sư Đoàn Trưởng đã từng dạy,
thực lực của một người chính là tập hợp của tốc độ cùng với sức mạnh. Hơn nữa,
cũng chính do hai gã quân nhân sĩ quan kia chính miệng nói ra trước mặt mọi
người, trong các buổi huấn luyện chiến đấu cận thân cũng thường xuyên xảy ra
tình huống bị thương, bảo ta cũng không cần để ý đến chuyện đó… Cho nên, bọn
họ bị thương nặng, chính là chuyện ngoài ý muốn mà thôi. Nếu như là Sư Đoàn
Trưởng ngài nghi ngờ tính chính xác của bản báo cáo của căn cứ huấn luyện,
ngài có thể mời các cao thủ cận chiến của Sư Đoàn Thiết Giáp 1… hoặc là đích
thân Sư Đoàn Trưởng ngài tự mình đến đây thử qua một chút…

Thanh âm bình tĩnh, vang dội không ngừng phát ra trên toàn trường, sắc mặt của
mọi người ở đây cũng đều phi thường phấn khích, nhất là các thành viên của
Tiểu Đội 7 cùng với những quân nhân sĩ quan tiếp nhận huấn luyện đang xếp hàng
ở phía sau càng thêm sảng khoái hơn rất nhiều… Những lời nói của vị Hứa Giáo
quan này cũng không thể nói là hào khí ngất trời, nghĩa bạc vân thiên, cũng
không thể nói là rõ ràng có lực, thế nhưng mà khi những lời nói nhìn qua có vẻ
vô cùng bình thường này phát ra, lại khiến cho Đỗ Thiếu Khanh cùng với mấy gã
quân nhân sĩ quan của Sư Đoàn Thiết Giáp 7 đứng đó sắc mặt lại đồng thời cứng
ngắt lại.

Đại khái là bọn họ cho tới bây giờ cũng chưa từng nhìn thấy một gã Trung Tá
nào lại dám nói ra những lời như thế đối với Sư Đoàn Trưởng Đỗ Thiếu Khanh.

– Giỏi lắm, ít nhất vẫn còn có mấy phần khí phách.

Sắc mặt Đỗ Thiếu Khanh cực kỳ âm trầm, bàn tay phải cầm hai cái bao tay bằng
da màu đen khẽ nâng lên, ngón tay chỉ thẳng vào mặt của Hứa Nhạc, âm trầm nói:

– Vi phạm kỷ luật Quân đội, đối mặt chống lại cấp trên, loại nhân vật tự do
tản mạn không chút quy tắc giống như cậu vậy, như thế nào lại có tư cách làm
một quân nhân Liên Bang cơ chứ? Quân doanh này cũng không phải là thế giới
dành cho loại người như cậu, sớm hãy rời khỏi nơi này đi, bằng không một ngày
nào đó nếu như cậu ở trên chiến trường vi phạm điều lệ Quân đội Liên Bang, ta
sẽ đích thân xử lý cậu.

Lúc này thanh âm của vị Đỗ Sư Đoàn Trưởng này cực kỳ trầm thấp, đại khái cũng
chỉ có hai người đương sự bọn họ mới có thể nghe được. Thế nhưng mà Hứa Nhạc
trong loại thanh âm như thế này lại nghe ra được một cỗ cảm giác nguy hiểm
cùng với hàn ý chân chính ẩn chứa trong đó. Hắn biết những lời mà Đỗ Thiếu
Khanh đang nói đều là lời thật lòng. Tuy rằng mãi cho tới bây giờ hắn vẫn chưa
tìm ra được nguyên nhân chân chính của sự ác ý này, thế nhưng mà hắn tin tưởng
rằng, nếu trong tương lai ở trên chiến trường vũ trụ rộng lớn, đối phương tìm
ra được bất cứ sơ suất nào của mình, nhất định cũng sẽ không do dự xuống tay
tiêu diệt chính mình.

Loại cảm giác cực kỳ nguy hiểm như thế này, khiến cho toàn bộ tóc gáy của Hứa
Nhạc cũng đều dựng thẳng hết cả lên. Cảm giác này giống như là cảm giác lúc
trước trong bài đậu xe ngầm dưới lòng đất Sân vận động Lâm Hải Châu trước kia
vậy, cũng giống như là trong tòa nhà Cơ Kim Hội tại Hoàn Sơn Tứ Châu, mỗi khi
gặp phải nguy hiểm trí mạng, hắn đều thường xuyên dùng nụ cười tủm tỉm nhàn
nhạt, cùng với ánh mắt càng ngày càng rạng rỡ hơn mấy phần như thế này, cũng
giống như là đám tinh quang xuyên thấu qua tầng đất đá dày đặc trên tinh cầu
Đại khu Đông Lâm vậy.

Bị một vị Thiếu Tướng Sư Đoàn Trưởng tay cầm binh quyền lạnh lùng tàn nhẫn mà
răn dạy cùng với đe dọa, có thể làm gì nữa bây giờ? Giữa Thiếu Tướng và Trung
Tá nhìn bên ngoài cũng chỉ là kém nhau có hai cấp mà thôi, thế nhưng giữa
Tướng quân cùng với sĩ quan cấp tá lại là một khe rãnh thâm sâu gần như là
không thể nào vượt qua nổi. Rất nhiều gã quân nhân sĩ quan chuyên nghiệp hùng
tâm tráng chí mãnh liệt trong Quân đội Liên Bang đến cuối cùng chính là vẫn
ngã xuống trước cái vực sâu không đáy này.

Đối mặt với sự lạnh lùng cợt nhã, sỉ nhục cùng với uy áp mãnh liệt của Đỗ
Thiếu Khanh, Hứa Nhạc tựa hồ cũng chỉ có lắng nghe mà thôi. Nhưng mà ánh mắt
của hắn lại là càng ngày càng sáng ngời hơn, làm thế nào có khả năng trở lại
bình tĩnh được cơ chứ? Đúng vào lúc này, hắn lại nhớ tới vị phụ thân kia của
Tiểu Dưa Hấu, vị Tây Lâm Mãnh Hổ đã không ngừng áp chế Đỗ Thiếu Khanh suốt
mười năm trời.

Đối mặt với Đỗ Thiếu Khanh cùng với Sư Đoàn Thiết Giáp 7 của ông ta, hắn cũng
không có bất cứ biện pháp gì khác, cũng biết không thế nào nói tới đạo lý
được, chỉ có thể cường hãn và mãnh liệt chống chọi lại mà thôi.

Cặp mắt đang nheo lại của Hứa Nhạc rất nhanh mở lớn ra, phát ra quang mang
sáng rọi như hai vầng trăng sáng. Hắn giương mắt nhìn chằm chằm vào cặp bao
tay trên bàn tay đang giơ lên đẩy nhẹ cặp kính râm của Đỗ Thiếu Khanh, đột
nhiên mở miệng nói:

– Bằng da dê à?

Bàn tay đang hạ xuống của Đỗ Thiếu Khanh chậm rãi ngừng lại, ngưng đọng trong
làn gió đêm giữa không trung.

– Không hề để ý đến điều lệ của Cục HTD? Pháp luật Liên Bang so với điều lệ
của một Sư Đoàn Quân Đội còn phải cao hơn một chút chứ?

Trên mặt của Hứa Nhạc hiện lên một nụ cười vô cùng chân thành:

– Vi phạm kỷ luật quân đội, chống lại cấp trên, tự do càn rỡ… như vậy liền
không có tư cách làm quân nhân của Quân đội Liên Bang? Vậy thì một người giữa
ban ngày ban mặt dám sử dụng một vật làm bằng da động vật, vi phạm Đạo luật
Bảo hộ Động vật Hoang dã của luật pháp Liên Bang, lại như thế nào có tư cách
đi làm Sư Đoàn Trưởng chứ?

Đỗ Thiếu Khanh vẻ mặt lạnh lùng nhìn Hứa Nhạc, biểu tình trên mặt tựa như là
đang lắng nghe một chuyện vô cùng buồn cười vậy, trên khóe môi lại tựa hồ như
là nở ra một nụ cười trào phúng nhàn nhạt vậy.

Quân nhân trong Quân đội Liên Bang ai chẳng biết rằng vị Đỗ Sư Đoàn Trưởng của
Sư Đoàn Thiết Giáp 7 này chính là một quân nhân tiêu chuẩn nhất, tuân thủ
nghiêm chỉnh vô cùng kỷ luật của Quân đội Liên Bang. Một thân phong tư tuyệt
đại tiêu sái lãnh khốc, cặp kính râm màu đen cùng với cặp găng tay bằng da dê
đặc chế kia chính là phong cách trang phục tiêu chuẩn nhất của ông ta. Đường
đường là một Thiếu Tướng Sư Đoàn Trưởng, loại đặc quyền như thế này, ai lại
dám nghi ngờ cơ chứ?

Nghe những lời mà Hứa Nhạc nói, trong lòng Đỗ Thiếu Khanh dâng lên một cỗ trào
phúng nhàn nhạt, có chút bình thản nói:

– Cậu có thể báo cho Cục HTD đến đây tìm ta, chỉ cần bọn họ dám quản chuyện
của Đỗ mỗ ta là được.

Lời nói này quả thật là rất kiêu ngạo, khẩu khí rất lớn. Sư Đoàn Thiết Giáp 7
từ trước đến nay luôn luôn kiêu ngạo, không ngờ vị Sư Đoàn Trưởng của đơn vị
bộ đội lúc nào cũng tuyệt đối bao che khuyết điểm của thuộc hạ lại là như thế
này đây. Câu nói kia của Hứa Nhạc gặp phải câu nói này của Đỗ Thiếu Khanh liền
mang theo một cỗ ý tứ hàm xúc tự rước lấy nhục nhã. Trong lời nói bình thản mà
đạm mạc của Đỗ Thiếu Khanh, toát ra một tia trào phúng không hề che dấu.

– Về chuyện đả thương quân nhân sĩ quan của Sư Đoàn Thiết Giáp 7, chuyện đối
mặt chống đối cấp trên, làm trái kỷ luật của Quân đội Liên Bang….

Hứa Nhạc nhìn chằm chằm vào cặp kính râm của Đỗ Thiếu Khanh, bình thản nói:

– Ngài có thể chạy tới Tòa án Quân sự, không… là tới Bộ Quốc Phòng mà cáo
trạng tôi… Chỉ cần bọn họ dám quản chuyện của tôi là được.

Đỗ Thiếu Khanh nói cái gì, Hứa Nhạc liền nói ngay lại cái đó. Pháp luật Liên
Bang bình thường cũng không quản nổi vị Sư Đoàn Trưởng cao cao tại thượng của
Sư Đoàn Thiết Giáp 7, chẳng lẽ Tòa án Quân sự hay là Bộ Quốc Phòng có thể quản
được chuyện của Hứa Nhạc hay sao? Đây chính là một cái tát vô cùng vang dội,
phóng thẳng lên trên mặt của Đỗ Thiếu Khanh. Ngươi có đặc quyền nào đó, thì ta
cũng có một vị cha vợ sẵn sàng đứng ra gánh vác chuyện của ta. Hơn nữa bên bờ
hồ Phí Thành lại còn có một vị bà con xa sẵn sàng đứng ra nữa mà. Cái gì gọi
là không nói tới đạo lý, bão nổi mãnh liệt, quậy đến cuối cùng… Quậy tưng
lên không phải là mấy cái này thì là cái gì cơ chứ?

Sắc mặt của Đỗ Thiếu Khanh rốt cuộc cũng không còn bình tĩnh như trước nữa,
dòng nước bình thản trên ngọn núi băng rốt lại cũng chảy xuôi xuống, ngọn
tuyết tùng thẳng tắp rốt cuộc cũng trôi đi đám tuyết trên những tán cây, vô số
hàn ý toát ra mãnh liệt

Nhưng mà ngay tại thời khắc mà vị Thiếu Tướng Sư Đoàn Trưởng này chuẩn bị bộc
phát cuồng nộ, Hứa Nhạc lại nói thêm một câu nữa… Trực tiếp tát lên mặt của
đối phương một cái tát không nương tay, hơn nữa lại còn không cho phép đối
phương có cơ hội để mà phản kích lại.

Ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm về phía trước, tầm mắt nhìn xuyên qua khuôn mặt
lạnh lùng như được khắc bằng băng tuyết của Đỗ Thiếu Khanh, nhìn xa xa về phía
những tia sáng cuối cùng của ánh tịch dương trước khi lặn hẳn vào màn đêm, hạ
thấp thanh âm nói:

– Không cần bộc phát bão tố lên nữa. Bằng không sẽ thật sự một phen bức cho
tôi tức giận lên, như vậy ngài cùng sẽ không có bất cứ ưu đãi nào cả đâu. Ngài
là một đại nhân vật, bày ra nhiều trò như vậy, nếu như ở trước mặt nhiều người
như thế này mà bị tôi hành hung, như vậy sẽ mất mặt vô cùng đó. Tương lai ngài
làm thế nào có thể còn mặt mũi để mà làm một vị Quân Thần thứ hai của Liên
Bang?… Tôi tin tưởng rằng ngài cũng biết rõ là tôi có thể đánh nhau… Mấy
vị vệ quan của ngài ở đây cũng có thể nổ súng bất cứ lúc nào… Nhưng quan
trọng chính là ngài đã đứng quá gần tôi rồi…

Hứa Nhạc thu hồi ánh mắt lại, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Đỗ Thiếu Khanh,
hạ giọng nói:

– Nếu như tôi đem ngài đánh thành tàn phế, nhiều lắm cũng chỉ là không được
tiếp tục ở trong Quân đội Liên Bang nữa, lại bị đưa đến ngục Khuynh Thành thêm
vài năm nữa… Tôi mặc kệ những chuyện đó… Hơn nữa ngài chắc cũng từng điều
tra qua tôi rồi. Tôi giết Mạch Đức Lâm cũng còn có thể được đặc xá. Cái chức
Trung Tá này cũng không phải là tôi muốn làm đâu, mà là do vị kia ở trong Dinh
thự Tổng Thống cùng với vị lão nhân gia kia yêu cầu tôi làm mà thôi…

Hiếm khi nào Hứa Nhạc hạ thấp thanh âm xuống mà nói giống như thế này, sau khi
nói xong câu đó, hắn mới thật sâu hít một ngụm không khí, nheo mắt lại nghiêm
túc nói:

– Báo cáo Sư Đoàn Trưởng, thỉnh ngài vui lòng đừng chọc giận cho tôi phải nổi
bão tố.

Toàn trường cũng không ai nghe được vừa rồi Hứa Nhạc đã nói cái gì, bọn họ chỉ
là nhìn thấy vị Sư Đoàn Trưởng Đỗ Thiếu Khanh kia rất nhanh thu hồi hai bàn
tay về phía sau, cặp găng tay bằng da dê màu đen đặc thù nằm trong bàn tay
phải của ông ta lúc này đã bị nắm chặt lại đến mức có chút bị biến dạng.

Đỗ Thiếu Khanh giương mắt nhìn chằm chằm vào mặt của Hứa Nhạc, trầm mặc một
lúc thật lâu không nói gì cả.

Chờ một lúc lâu sau để cho cơn lửa giận trong lòng ông ta dần dần chuyển hóa
thành một loại tâm tình cực kỳ lãnh liệt, Đỗ Thiếu Khanh mới khẽ nở một nụ
cười nhàn nhạt nói:

– Giỏi, tốt lắm. Cậu chính là người thứ hai, sau cái tên dã nhân khốn kiếp ở
Tây Lâm kia, dám đứng trước mặt tôi mà lên tiếng uy hiếp thẳng thừng như thế.

Toàn trường là một mảnh tĩnh lặng, màn đêm dần dần buông xuống.

Trong lòng mọi người dần dần sinh ra một sự nghi hoặc cùng với khiếp sợ mãnh
liệt. Vị Đỗ Thiếu Khanh Sư Đoàn Trưởng của Sư Đoàn Thiết Giáp 7, cả đời này ở
trong quân doanh chưa từng mỉm cười qua lần nào, hôm nay lại nở ra một nụ cười
lãnh liệt như thế, tâm tình ông ta lúc này đến tột cùng là như thế nào cơ chứ?

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.