Toàn trường vẫn như cũ là một mảnh im lặng không một tiếng động. Chỉ là có một
số gã quân nhân sĩ quân, khuôn mặt khẽ đỏ lên một chút, trong mắt cũng hiện
lên một tia bất phục nhàn nhạt. Bọn họ cảm nhận được một cảm giác nhục nhã
mãnh liệt cùng với một sự phẫn nộ khó hiểu. Nhưng mà cũng không có bất cứ kẻ
nào dám mở miệng nói chuyện. Bởi vì ở đây là trong quân doanh, mà kẻ nói ra
những lời này chính là một vị Thiếu Tướng Sư Đoàn Trưởng, đang hào sảng không
chút khách khi răn dạy bọn họ chính là… Đỗ Thiếu Khanh.
Bộ mặt của vị nhất đại danh tướng trẻ tuổi của Quân đội Liên Bang này có những
đường cong góc cạnh thập phần rõ ràng, rõ ràng tựa như trong lúc ông ta đang
chỉ huy chiến thuật cho các bộ hạ thuộc Sư Đoàn Thiết Giáp 7 của ông ta vậy.
Xuyên thấu qua cặp kính râm trên mặt, mơ hồ có thể nhìn thấy hốc mắt khắc sâu
của ông ta, cũng giống như ông ta đang mang theo quân kỷ nghiêm minh của một
đơn vị bộ đội, âm trầm mà không thể nào có thể xúc phạm được.
Những gã quân nhân sĩ quan của Sư Đoàn Thiết Giáp 7 vô cùng kiêu ngạo và lạnh
lùng, Đỗ Thiếu Khanh thân là Sư Đoàn Trưởng lại một phen phát huy sự lạnh lùng
và kiêu ngạo này lên tới cực điểm. Sự kiêu ngạo lạnh lùng này tràn ngập trên
bộ quân phục Tướng quân thẳng tắp, dáng người cùng với dung mạo khiến người
khác phải cực kỳ ấn tượng, đồng thời trên khuôn mặt có một loại mị lực thiết
huyết mãnh liệt
Quân đội Liên Bang từ trước đến giờ cũng không ai dám phủ nhận loại mị lực
này. Ở trong các lần xuất hiện chính thức, cho tới bây giờ vẫn chưa từng có ai
nhìn thấy Đỗ Thiếu Khanh mỉm cười qua lần nào, chỉ có một sự lãnh khốc vô tình
mà thôi. Người ngoài chỉ cảm thấy ông ta chính là một nhân vật khắc nghiệt đến
cực điểm, một nhân vật như vậy mới có thể rèn luyện ra một đơn vị bộ đội giống
như Sư Đoàn Thiết Giáp 7 vậy. Thế nhưng rất nhiều người không biết, chuyện
tình mà vị Đỗ Sư Đoàn Trưởng này thích làm nhất chính là đứng trên phần sân
tập của quân doanh mà kéo đàn violon.
Quân doanh chính là một địa phương đặc biệt vô cùng sâm nghiêm, Đỗ Thiếu Khanh
thân là một Thiếu Tướng Sư Đoàn Trưởng, bất luận là ông ta làm cái gì, nói cái
gì, mấy gã quân nhân sĩ quan cấp bậc nhỏ hơn ông ta rất nhiều kia cũng chỉ có
thể thành thành thật thật mà lắng nghe. Mặc dù có người không phục, thì cũng
chỉ có thể thần tình đỏ bừng, điều chỉnh cho thân thể của mình càng thêm
thẳng, càng thêm nghiêm trang hơn, làm sao có người nào dám lên tiếng nghi ngờ
cái gì cơ chứ?
Chính phủ Liên Bang ngày nay đặc biệt phá lệ thưởng thức Sư Đoàn Thiết Giáp 7,
Quân đội Liên Bang cũng nể trọng Đỗ Thiếu Khanh. Sau buỗi thao diễn quân sự
ngày hôm nay, đặc biệt để ông ta đến đây phát biểu đánh giá, cũng chính là đã
biểu lộ một chút khuynh hướng nào đó. Hiện tại đã đến thời điểm chuẩn bị khai
chiến với Đế Quốc, một thanh mã tấu lãnh lệ giống như là Đỗ Thiếu Khanh thế
này, tuyệt đối không có khả năng vĩnh viễn bị đút trong vỏ không sử dụng. Cho
dù là vị đại nhân vật của Chung Gia Tây Lâm kia có mạnh mẽ áp chế xuống đi
chăng nữa, cũng sắp không thể nào đè nén thanh đao này nổi nữa rồi.
Sự biểu hiện tuân thủ kỷ luật nghiêm minh cùng với trầm mặc mà các quân nhân
sĩ quan tiếp nhận thụ huấn đang thể hiện cũng không có thể khiến cho vẻ băng
lãnh trên mặt Đỗ Thiếu Khanh có thể hòa tan ra được. Ánh mắt sắc bén của ông
ta giống như là nhìn xuyên thấu qua khỏi cặp kính râm trên mắt, chậm rãi quét
mắt nhìn một vòng, lạnh giọng nói:
– Một cuộc thao diễn quân sự đã sắp đặt trước như thế này, bất luận là thắng
hay bại, đối với những quân nhân sĩ quan Liên Bang chúng ta mà nói, cũng không
có bất cứ ý nghĩa gì cả.
Chỉ nói một câu liền đánh giá buổi thao diễn quân sự ‘Ngày Tốt Nghiệp’ do Quân
đội Liên Bang tổ chức không bằng cứt chó vậy. Đại khái cũng chỉ có vị Thiếu
Tướng Sư Đoàn Trưởng được tập trung vô số ánh mắt ngưỡng mộ của hàng vạn người
trong Liên Bang mới có thể dám nói ra những lời nói giống như thế này. Chỉ có
điều những lời này của ông ta cũng đã đem những công sức khiến cho người khác
vô cùng khiếp sợ, gầy dựng trong biết bao nhiêu năm nay của Sư Đoàn Thiết Giáp
7 hoàn toàn một bút quét sạch đi hết. Những người bên ngoài nghe thấy câu nói
này, căn bản cũng không thể nào phản đối được cái gì.
Đỗ Thiếu Khanh lẳng lặng nhìn mấy gã quân nhân sĩ quan đang nghiêm túc mà phẫn
nộ đứng trước mặt mình. Chỉ có mình hắn mới biết rõ ràng, đó cũng chỉ là lời
nói đánh giá của ông ta mà thôi. Sân khấu chân chính của quân nhân cũng chỉ có
thể là chiến trường thực tế mà thôi. Sư Đoàn Thiết Giáp 7 mà hắn đang suất
lĩnh cho dù trong một trăm năm tới nữa có thể vĩnh viễn duy trì thắng lợi
tuyệt đối trong tất cả các kỳ thao diễn quân sự đi chăng nữa, thế nhưng điều
này cũng chẳng có ý nghĩa gì cả. Một ngày không thể đặt chân lên Quân Khu Tây
Lâm, đánh tan Quân đội Hoàng Gia Đế Quốc, tạo thành những công huân chân chính
không có bất cứ ai có thể chối bỏ được, như vậy cái danh hiệu nhất đại danh
tướng của hắn cũng chỉ là một cái danh hiệu hảo mà thôi. Như vậy thì ngay cả
cái gã mãnh hổ họ Chung ở Tây Lâm kia cũng không thể nào vượt qua mặt được,
chứ đừng nói đến chuyện theo đuổi vị lão nhân ở bên bờ hồ Phí Thành kia.
Nghĩ đến chuyện đó, biểu tình của Đỗ Thiếu Khanh càng thêm vẻ rét lạnh, hắn
lạnh giọng khiển trách:
– Liên Bang hiện tại mới lắp ráp được tổng cộng 27 đầu robot MX, lần này đã
đưa đến cho các ngươi tám đầu robot, các ngươi cư nhiên còn đánh đấm thành bộ
dáng như thế này, thân là một quân nhân của Liên Bang, các người chẳng lẽ
không cảm thấy hỗ thẹn hay sao?
Đỗ Thiếu Khanh tựa hồ như còn chưa cảm thấy đủ, hắn lạnh lùng liếc nhìn mọi
người, bình tĩnh nói:
– Cùng Sư Đoàn Thiết Giáp 7 đánh nhau một trận, đạt được hai mục tiêu chiến
thuật đề ra, đừng nói là các ngươi quả thật đã cảm thấy thỏa mãn rồi chứ? Chưa
bắt đầu chiến đấu, liền nghĩ đến chuyện thất bại rồi. Thân là một quân nhân
Liên Bang, chẳng lẽ các người không biết thẹn là gì hay sao?
– Ngay cả hai cái mục tiêu chiến lược lần này, cũng là do thuộc hạ của ta
nương tay cho các người chiếm lấy mà thôi.
Đỗ Thiếu Khanh trầm giọng khiển trách:
– Ta cũng không phải không muốn cấp cho các ngươi mặt mũi. Ta cũng không phải
không chịu tuân theo kế hoạch đề ra của Bộ Chỉ Huy. Sa trường đó cũng chỉ là
sắp đặt trước mà thôi!
– Hôm nay Sư Đoàn Thiết Giáp 7 không cấp cho các người những thất bại quá mức
khó nhìn, cũng chẳng phải là nể mặt các ngươi gì cả. Mà bọn họ chính là đang
suy nghĩ cho các binh lính bình thường sau này sẽ bị các ngươi chỉ huy một
cách lung tung trên chiến trường. Thân là một gã quân nhân sĩ quan chỉ huy, ta
cũng không muốn những gã binh lính thông thường nhất, đối với hệ thống chỉ huy
trong tương lai của Quân đội Liên Bang cảm thấy hoàn toàn tuyệt vọng!
– Đánh một trận tập trận, lại còn cần đối thủ phải cố ý lưu tình nương tay,
thân là một quân nhân Liên Bang, chẳng lẽ các ngươi không biết mình chỉ là một
gã phế vật thôi sao?
Hỗ thẹn, không biết thẹn, phế vật. Mỗi một câu chửi so với câu trước đó càng
thêm sắc bén hơn rất nhiều, càng ngày càng nặng. Nhất là cách nói cuối cùng
của Đỗ Thiếu Khanh, hôm nay bên phía quân đội liên quân do đám quân nhân sĩ
quan tiến hành chỉ huy có thể đạt được hai mục tiêu chiến lược, cư nhiên lại
là do Sư Đoàn Thiết Giáp 7 cố ý nương tay?
Đám quân nhân sĩ quan biết rõ ràng trước khi cuộc thao diễn quân sự diễn ra,
bản thân mình cũng biết có rất nhiều khó khăn khách quan, cho nên cũng không
có dũng khí để mà nghĩ đến chuyện đánh bại Sư Đoàn Thiết Giáp 7. Lúc này bị vị
Đỗ Sư Đoàn Trưởng này chỉ ra điều đó, trong lòng bọn họ cũng không hề còn bất
cứ sự đắc ý gì lúc trước nữa, mà ngược lại còn có chút xấu hố. Nhưng khi nghe
nói lời cuối cùng của ông ta, bọn họ lại trở nên vô cùng khó chịu. Cái này rõ
ràng là thành quả chiến đấu do đích thân bọn họ khổ cực giành được, như thế
nào lại biến thành Sư Đoàn Thiết Giáp 7 cố tình nương tay thả cho?
Thân hình của đám quân nhân sĩ quan kia càng đứng thẳng lên, trong ánh mắt
giống như là có lửa đang phun trào vậy. Nhưng mà dưới quân kỷ sâm nghiêm của
Quân đội, bọn họ vẫn như cũ không ai dám đứng ra nói gì-
– Biết phẫn nộ, chính là nói vẫn còn có chút liêm sỉ, cũng không tính là
những gã phế vật không còn thuốc chữa nữa. Tuy rằng các người cách khoảng cách
phế vật cũng là một khoảng không quá xa.
Đỗ Thiếu Khanh lạnh lùng nhìn mọi người, hai tay chắp sau lưng, cặp bao tay
bằng da màu đen vẫn còn nằm trong bàn tay trái của ông ta, nhàn nhạt nói:
– Chu Ngọc, bước ra khỏi hàng.
Trong lòng Chu Ngọc kinh ngạc, từ trong đội ngũ tiến về phía trước một bước,
đánh giày vang lên một tiếng thật nghiêm, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía
trước, thực hiện một động tác chào theo nghi thức quân đội, động tác nhanh
chóng lưu loát đến cực điểm. Hắn vốn là một gã quân tử ôn nhuận, đối mặt với
vị Thiếu Tướng Sư Đoàn Trưởng lạnh lùng uy nghiêm như thế này, cũng phải phá
lệ đặc biệt cẩn thận, cũng không muốn để cho đối phương nhìn ra bất cứ sai lầm
nào của mình dù cho là nhỏ nhất.
– Trong trận diễn tập chiến thuật chống khủng bố lần trước cậu đứng thứ hai?
Đỗ Thiếu Khanh cũng không có đi về phía hắn, mà chỉ tùy ý liếc nhìn một cái mà
thôi.
– Phải, Tướng Quân!
Chu Ngọc sắc mặt không chút biểu tình, lớn tiếng trả lời.
– Xếp thứ hai trong thôi diễn chiến thuật…
Đỗ Thiếu Khanh đạm mạc nói:
– Ta chỉ hỏi cậu, trong trường họp doanh trại Cơ Giáp Doanh của cậu đóng dưới
Độc Cô Lĩnh, Sư Đoàn Thiết Giáp 7 nếu như từ bỏ phía hậu phương toàn lực xông
lên trợ giúp, lấy Lữ Đoàn Thiết Giáp xông qua thông đạo N3, mạnh mẽ công kích
doanh địa của cậu, cậu sẽ ứng phó như thế nào đây?
Trong toàn bộ sân tập, từ đầu đến giờ vẫn luôn luôn là một mảnh im lặng, đột
nhiên không khí chợt trở nên biến động. Bởi vì tất cả các quân nhân sĩ quan,
bao gồm cả những gã quân nhân sĩ quan đang đứng thẳng nghiêm trang ở đó, cũng
có thể nghe ra, vị Sư Đoàn Trưởng Đỗ Thiếu Khanh vốn nổi danh với những chiến
thuật thôi diễn này, đúng là đang chuẩn bị dùng lời nói và trí não của mình,
tranh luận với đám quân nhân sĩ quan ở đây, muốn lấy chuyện này chứng minh với
tất cả mọi người, một điều rằng Sư Đoàn Thiết Giáp 7 hôm nay đã nương tay với
bọn họ, cấp cho lòng tự tin của bọn họ một sự đả kích vô cùng trầm trọng.
Chu Ngọc ngay một chút cũng không khiếp sợ, đôi mắt hắn chợt sáng ngời, dùng
thanh âm vô cùng rõ ràng hồi đáp:
– Giáo quan đã từng nói qua, con robot MX am hiểu nhất chính là đánh đột kích
bất ngờ. Quân của tôi có thể nhanh chóng đưa mệnh lệnh tiếp viện cấp tốc
xuống. Chấm dứt hồi chiến đấu hiện tại cần phải có 34 phút đồng hồ, quay trở
về viện trợ cho doanh trại, thời gian cũng chỉ cần 47 phút đồng hồ. Lữ Đoàn
Thiết Giáp của Sư Đoàn Thiết Giáp 7 cũng không thể nào trong thời gian đó có
mặt tại khu vực quân doanh được.
– Vì sao lại không thể?
Đỗ Thiếu Khanh lạnh lùng nhìn hắn nói.
– Bởi vì đường tiến quân không dễ đi, báo cáo Tướng Quân.
Khuôn mặt vốn đang nghiêm trang của Chu Ngọc chợt nở một nụ cười khẽ nhàn
nhạt. Xem ra cho dù là ôn nhuận thủ lễ như hắn, đối với sự áp bức hiếp người
của Đỗ Thiếu Khanh cũng sinh ra một tia phản cảm. Lúc trước khi nghe hắn nhấn
mạnh câu ‘Giáo quan đã từng nói qua’, Hứa Nhạc lúc đó đang khẽ cúi đầu mỉm
cười, nghe xong câu đó, nụ cười của hắn lại càng không khỏi tăng thêm một
chút.
Đỗ Thiếu Khanh lại cũng hoàn toàn không chút xúc động nào, cũng không hề phẫn
nộ, không cười, chỉ là tiếp tục lạnh lùng nói:
– Vì sao lại không dễ đi?
Chu Ngọc khẽ rùng mình một chút, trả lời:
– Toàn bộ khu vực xung quanh đều là vùng núi cả, Lữ đoàn Thiết Giáp cũng
không thích hợp di chuyển nhanh trong hoàn cảnh địa hình như thế. Hơn nữa…
Bộ Chỉ Huy của Sư Đoàn Thiết Giáp 7 cũng không thể nào ở trên địa hình phức
tạp như thế này, mạnh mẽ yêu cầu Lữ Đoàn Thiết Giáp xông qua các đơn vị võ
trang phòng ngự. Thương tổn tạo ra nhất định là rất lớn.
– Đánh giặc cũng không cần suy nghĩ đến chuyện thương tổn ít hay nhiều.
Đỗ Thiếu Khanh dùng một tiết tấu vô cùng rõ ràng lạnh giọng nói:
– Ở sườn núi khu vực 124, có một cái thông đạo do Căn cứ lắp ráp Tổng trang
quân dụng dùng để tiến hành bảo dưỡng cho các thiết bị tầm xa, mặc dù thông
đạo đã không được dùng suốt hơn 20 năm rồi, thế nhưng Lữ Đoàn Thiết Giáp vẫn
có thể dễ dàng băng qua đó, không có bất cứ vấn đề gì.
Lời ấy vừa nói ra, trong sân đang vô cùng im lặng nhất thời vang lên thanh âm
mọi người hít một ngụm lãnh khí. Ai có thể nghĩ đến chuyện Đỗ Thiếu Khanh lại
có thể biết đến một cái thông đạo bảo dưỡng đã không được dùng tới hơn 20 năm
trời rồi chứ? Chỉ sợ ngay cả những vị Chủ quản hậu cần của căn cứ huấn luyện
này cũng không thể nào đơn giản mà nhẹ nhàng nói ra được vị trí của cái thông
đạo đó như ông ta vậy.
Đồng tử hai mắt Chu Ngọc thoáng co lại một chút, cảm thấy một tia khẩn trương
cùng với không thể nào tin nổi. Hắn khẽ hơi nhíu mày một chút, trầm mặc một
lát sau rồi mới nói:
– Trên bản đồ do Bộ Chỉ Huy cuộc thao diễn quân sự cung cấp, cũng không có
ghi rõ ở đó có thông đạo.
– Đám quân nhân sĩ quan các người đã lăn lộn trong căn cứ huấn luyện này hơn
tám tháng trời rồi.
Đỗ Thiếu Khanh trầm giọng giáo huấn:
– Sư Đoàn Thiết Giáp 7 chỉ là ba ngày trước mới nhận được mệnh lệnh tiến hành
buổi diễn tập quân sự. Sư Đoàn Thiết Giáp 7 đến từ tinh cầu S3, bọn họ chỉ
dùng thời gian 3 ngày, cũng đã tìm ra được cái thông đạo bị báo hỏng này. Các
người lại hoàn toàn không biết gì, chẳng lẽ đây là cái cớ để các người nói hay
sao?
Chu Ngọc cau mày cúi đầu một hồi lâu, xác nhận nếu như Lữ Đoàn Thiết Giáp của
Sư Đoàn Thiết Giáp 7 có thể lợi dụng được cái thông đạo này, như vậy tình thế
của cuộc thao diễn quân sự ngày hôm nay quả thật là hoàn toàn nghịch chuyển
rồi. Chỉ là ai có thể ngờ nổi, những người của Sư Đoàn Thiết Giáp 7 cư nhiên
lại có thể thông hiểu được địa hình diễn ra cuộc thao diễn quân sự còn hơn cả
những quân nhân sĩ quan bên mình cơ chứ!
Công tác chuẩn bị trên chiến trường, quả nhiên là công tác quan trọng nhất
trong chiến đấu. Chẳng lẽ hôm nay quả thật là do đối phương đã nương tay, chỉ
nên đơn vị bộ đội do mình chỉ huy mới có khả năng miễn cưỡng đạt được thành
tích đủ tư cách hay sao?
Suy nghĩ đến điểm này, cặp mày Chu Ngọc lại càng nhăn chặt lại hơn. Hắn cực kỳ
có hy vọng nói tiếp:
– Cho dù là Lữ Đoàn Thiết Giáp thật sự có thể lợi dụng cái thông đạo mà chúng
tôi không biết đi nữa, nhưng mà bọn họ làm thế nào có thế phát hiện ra được
nơi đại quân doanh của đội liên quân cơ chứ? Tôi trước đó đã có bố trí ba hệ
thống quấy nhiễu tín hiệu điện tử xung quanh. Hệ thống ngụy trang loại bỏ tín
hiệu vệ tinh cũng đã hoàn thành rồi.
Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào khuôn mặt vô cùng lạnh lùng của Đỗ Thiếu
Khanh, nghiêm túc nói:
– Mà dụng cụ phát hiện ngụy trang của Lữ Đoàn Thiết Giáp cũng không có tác
dụng trong phạm vi quá lớn. Ngay thời điểm tôi phát hiện ra bọn họ, yêu cầu
đội robot MX quay trở về tiếp viện, có thể trước khi bọn họ tấn công vào quân
doanh của tôi, trước tiên phối hợp với đơn vị trọng trang bộ binh, hoàn toàn
đánh tan bọn họ.
– Vì cái gì lại không thể phát hiện ra doanh địa của các ngươi? Hãy quên hết
tất cả những kiến thức mà cậu đã học tại Học Viện Quân Sự I đi…
Chương 30: So sánh hai Sư đoàn (3+4+5)
Đỗ Thiếu Khanh lạnh giọng nói:
– Hệ thống lá chắn điện tử của ngươi cũng giống như là bộ nội y của một lão
thái bà vậy, tầng tầng lớp lớp, cũng chẳng biết là sợ lạnh hay là sợ lộ ra
ngoài những cảnh xuân phong nữa, đúng là dày đặc không biết bao nhiêu lớp…
Trên chiến trường có một đạo lý đơn giản nhất, cũng giống như là cách làm
người bình thường vậy. Nơi nào mà đối phương che dấu cẩn thận nhất, cũng chính
là nơi quan trọng nhất của đối phương, mà cũng là nơi yếu ớt nhất.
Phần khuôn mặt lộ ra bên ngoài cặp kính râm thể hiện rõ ràng một tia mỉm cười
trào phúng không chút che dấu:
– Tùy tiện sử dụng một thiết bị điện tử dân dụng, cũng đã có thể phát hiện
được sự cổ quái ở chỗ mà cậu muốn giấu rồi. Cho dù là không biết cậu đang muốn
cất giấu cái gì, thế nhưng cũng có thể biết được đó chính là chỗ yếu hại của
cậu.
Phần lưng áo phía sau của Chu Ngọc dần dần toát ra một tầng mồ hôi lạnh, hắn
bỗng nhiên ngẩng đầu lên phản bác:
– Ngài ở đây chính là đang đánh bạc. Nếu như Lữ Đoàn Thiết Giáp công kích
tới, nếu như tôi là cố ý sử dụng hệ thống lá chắn điện tử làm ngụy trang, dụ
dỗ Lữ Đoàn Thiết Giáp vào trong vòng vây đột kích…
Đỗ Thiếu Khanh cực kỳ không nể tình, phất tay một cái cắt ngang câu nói của
Chu Ngọc, lạnh giọng nói:
– Toàn bộ binh lực hiện tại trong tay của ngươi cũng đã bị quân đội chủ lực
của Sư Đoàn Thiết Giáp 7 kiềm chế ở Độc Cô Lĩnh rồi, làm sao có dư thừa binh
lực để tiến hành mai phục kia chứ? Cho dù là Lữ Đoàn Thiết Giáp cũng không có
phát hiện ra doanh trại quân đội của ngươi, thế nhưng từ chỗ đó chui ra, đối
diện với một hoàn cảnh trống trải, vòng quanh đến phía sau lưng của ngươi,
cùng với quân đội chủ lực của Sư Đoàn Thiết Giáp 7 phối hợp lại, ngươi cho
rằng đội liên quân của ngươi hôm nay còn có thể sống sót được mấy người kia
chứ?
– Càng quan trọng hơn chính là…
Đỗ Thiếu Khanh lạnh lùng nhìn Chu Ngọc, tăng thêm chút ngữ khí, phát ra cảm
giác áp bách mười phần, nói:
– Đã nghi ngờ doanh trại quân đội ngươi ở chỗ nào, quân nhân đã gia nhập trên
chiến trường, tự nhiên là sẽ có gan đánh bạc. Một gã quân nhân không có gan
đánh bạc, nhất định sẽ chẳng thể nào làm nổi bất cứ chuyện gì cả.
Chu Ngọc chậm rãi cúi đầu, nhíu mày ngẫm nghĩ một lúc lâu thật lâu, sau đó
kiên định ngẩng đầu lên, nói:
– Cho dù là Lữ Đoàn Thiết Giáp có thật sự tới đi chăng nữa, tôi cũng có thể
thay đổi trận hình nhanh chóng, khẩn cấp triệt thoái về phía sau, chỉ cần có
thể kéo dài thời gian, đợi cho Doanh Robot đặc chủng quay về cứu viện kịp, như
vậy vẫn còn có khả năng, còn có thế cứu vãn được tình huống.
– Ở khu vực 127, ngươi còn lại bao nhiêu lực lượng phòng ngự? Chẳng lẽ người
của Sư Đoàn Thiết Giáp 7 không thể phát hiện ra sao?
Đỗ Thiếu Khanh lại cũng không một chút suy nghĩ, lạnh lùng nói.
Chu Ngọc ngẫm nghĩ một lúc, sau đó đáp:
– Nhưng mà khu vực 126 vẫn còn nằm trong tay của tôi. Nơi này độ cao ít nhất
cũng là 1245 thước trên mặt nước biển. Cho dù là đám phi cơ trực thăng của
ngài có cố gắng công kích đến đâu đi nữa, cũng không thể tạo thành uy lực quá
lớn được.
Sắc mặt của Đỗ Thiếu Khanh cũng không chút biểu tình, nói:
– Con robot MX của ngươi cho dù nhận được mệnh lệnh quay về, nhưng trên đường
về, Doanh Robot Đặc chủng M52 của Sư Đoàn Thiết Giáp 7 chúng ta tuy rằng không
phải là quá mức mạnh mẽ, nhưng mà cũng không phải ngay cả một chút đường sơn
đạo cũng không thể đi được.
Chu Ngọc thoáng rùng mình, cau mày ngẫm nghĩ một lúc thật lâu.
oOo
Không có hệ thống máy tính phân tích, không có các màn hình hiển thị hoàn
cảnh, không có các bản đồ chi tiết địa hình, không hề có hệ thống thông số hỏa
lực, ngay cả một chút công cụ quan trắc hiện đại cũng đều không có. Vị Sư Đoàn
Trưởng tuyệt đối kinh tài tuyệt diễm trong Liên Bang này, cùng với một thiên
tài về phương diện thôi diễn chiến thuật trong thế hệ quân nhân sĩ quan mới,
liền chỉ dựa vào phần trí nhớ trong đầu của mình cùng với sự hiểu biết đối với
các đơn vị bộ đội, tiến hành một màn thôi diễn tác chiến bằng miệng với nhau.
Lúc này ở trong sân càng ngày càng là một mảnh im lặng, chỉ có thể nghe được
thanh âm trò chuyện của hai người với nhau. Tựa hồ như trong không khí không
ngừng có những thanh âm các lưỡi gươm va chạm mãnh liệt, có lúc là thanh thúy
nhẹ nhàng, thế nhưng có lúc lại là thanh âm bạo phát bùng nổ khủng khiếp.
Trong không khí mơ hồ có chút mùi vị khói lửa chiến trường vậy.
Chỉ là ngữ khí nói chuyện của Sư Đoàn Trưởng Đỗ Thiếu Khanh vẫn vĩnh viễn là
lạnh lùng như hàn băng, hơn nữa lại là ngay lập tức nói ra, cũng không cần bất
cứ thời gian ngẫm nghĩ nào cả. Mà thời gian Chu Ngọc ngẫm nghĩ cũng càng ngày
càng dài hơn, thanh âm nói chuyện cũng càng ngày càng nhỏ đi, lời nói cũng
càng ngày càng tối nghĩa.
Quân đội Liên Bang đã công nhận Đỗ Thiếu Khanh chính là người có trí tuệ chiến
lược cùng với chỉ huy chiến thuật hoàn mỹ thống nhất vô cùng. Chu Ngọc có thể
cùng với ông ta tranh luận được tới bây giờ, như vậy ở trong mắt của mọi người
ở nơi này, đã là phi thường rất giỏi rồi. Nhưng mà nhìn về phía vị Sư Đoàn
Trưởng vẻ mặt lãnh khốc, đeo cặp kính râm kia, trong lòng mọi người lại vô
cùng khiếp sợ và rét lạnh. Mọi người đều thầm nghĩ, trong đại não vị Đỗ Thiếu
Khanh này đến tột cùng là làm bằng cái gì cơ chứ?
Mấy gã quân nhân sĩ quan Trung Tá đến từ Sư Đoàn Thiết Giáp 7 đi theo Đỗ Thiếu
Khanh đến đây, cũng là vẻ mặt cực kỳ bình thản. Bọn họ đã đi theo Đỗ Thiếu
Khanh không biết bao lâu rồi, cũng đã từng chứng kiến qua trí tuệ quân sự kinh
hãi thế tục của vị Sư Đoàn Trưởng này, cho nên cũng đã sớm quen thuộc tất cả
chuyện này. Ngược lại, nhìn Chu Ngọc, kẻ có thể tiến hành chiến thuật thôi
diễn bằng miệng với vị Sư Đoàn Trưởng tôn kính của mình đến tận bây giờ, bọn
họ ngược lại sinh ra một cỗ thưởng thức nhàn nhạt.
Năm đó khi còn ở trường Dự bị Quân sự Tây Lâm, Chu Ngọc cũng đã được mọi người
xưng là thiên tài, áp chế cho vị huynh đệ Chu Cẩn vốn đã cực kỳ vĩ đại của hắn
áp chế đến không thể ngóc đầu lên nổi. Hắn được Quân Khu IV đưa đến Học Viện
Quân Sự I, nghiên cứu học tập về lịch sử, về chiến tranh, khắc khổ chăm chỉ vô
cùng, cho nên hiện tại mới có được thành tích như thế này.
Nhưng mà khiến cho hắn cảm thấy vô cùng áp lực chính là, hôm nay kẻ mà hắn
đang đối mặt chính là Sư Đoàn Trưởng Đỗ Thiếu Khanh, giống hệt như là một tòa
tuyết sơn băng lãnh, vừa lạnh lẽo lại vừa cao vút, không thể nào vượt qua
được. Mỗi một câu mà ông ta nói ra, mỗi một cái mệnh lệnh, một giả thuyết
chiến thuật mà ông ta đưa ra, cũng giống như là một vòng dây treo cổ quàng
thẳng vào trong đầu hắn ta, khiến cho hắn không thể nào hô hấp được, mồ hôi
lạnh chảy ròng ròng.
Càng khiến cho hắn cảm thấy sợ hãi chính là, chiến thuật chỉ huy của Đỗ Thiếu
Khanh cũng không chỉ là mạnh mẽ sắc bén, về mặt chi tiết thế nhưng lại cũng là
chu đáo chặt chẽ, không để lại bất cứ khe hở nào cả, tính toán tinh vi đến cực
điểm. Khiến cho người ta nghe xong trong lòng sinh ra một cảm giác thất bại,
thế nhưng dần dần đã mất đi hết tất cả lòng tin vốn có…
– Bên phía bộ đội liên quân nhất định là phải thua. Tôi thừa nhận hôm nay Sư
Đoàn Thiết Giáp 7 đã nương tay.
Chu Ngọc trầm mặc một lúc thật lâu sau, mới gian nan thừa nhận thất bại. Hắn
tiến hành một cái chào theo nghi lễ quân đội.
– Về chỗ đi.
Đỗ Thiếu Khanh lạnh lùng nói, trong cặp mắt giấu dưới cặp kính râm lại hiện
lên một tia hơi kinh ngạc. Ông ta cũng không ngờ đến chuyện trong đám quân
nhân sĩ quan này, cư nhiên quả thật vẫn là có một vị nhân tài. Chỉ là trong
khoảng chốc lát, hắn liền xuất hiện ý niệm muốn đem Chu Ngọc điều đến Sư Đoàn
Thiết Giáp 7.
Ông ta lạnh lùng nhìn theo Chu Ngọc đã quay trở về chỗ của mình, đột nhiên nhớ
tới chuyện hình như là gã quân nhân sĩ quan trẻ tuổi này là người của Thai
Gia.
Sư Đoàn Trưởng Đỗ Thiếu Khanh cả đời lãnh khốc tự kỷ, thế nhưng lại là một
người có dã tâm cực lớn. Một gã tướng lãnh thành công cần phải có vô số thuộc
hạ vĩ đại, không hề nghi ngờ, Chu Ngọc chính là người có loại tiềm lực như
vậy. Ông ta tự nhận là người biết cách dùng người, và cũng tin tưởng rằng cái
địa phương như là Sư Đoàn Thiết Giáp 7 này nhất định là có thể hấp dẫn được
những gã quân nhân sĩ quan chuyên nghiệp chân chính.
Đúng là căn cứ vào loại tâm lý cùng với sự tự tin thong dong như thế này, cho
nên hắn mới sảng khoái nghĩ đến bối cảnh sau lưng của Chu Ngọc, cũng chỉ là
khẽ rùng mình một chút, sau đó đem cái nguyện vọng muốn thu nhận Chu Ngọc vào
trong Sư Đoàn Thiết Giáp 7 hoàn toàn vứt hẳn ra khỏi đầu mình.
Biết dùng người thì cũng chỉ là dùng người nguyện trung thành với mình, đối
với một người không muốn chấp nhận trung thành với mình. Sư Đoàn Trưởng Đỗ
Thiếu Khanh từ trước đến nay cũng lãnh khốc như là trời đông rét lạnh mà thôi.
Cặp mắt sắc lạnh như đao của Đỗ Thiếu Khanh, xuyên thấu qua cặp kính râm trên
mắt, liếc mắt nhìn về phía Hứa Nhạc đang đứng, sau đó lập tức thu liễm lại.
– Biết rõ bản thân mình là một gã phế vật, vậy thì vẫn còn cơ hội để cải tạo
lại…
Đỗ Thiếu Khanh liếc mắt nhìn đám quân nhân đệ tử biểu tình khó coi đến cực
điểm đứng đó, lạnh lùng nói.
Ngay trong lúc toàn trường tĩnh mịch, chuẩn bị tiếp tục nghênh đón những lời
răn dạy thẳng thừng giống như cuồng phong mưa bão của Đỗ Sư Đoàn Trưởng, giữa
đương trường đột nhiên vang lên một thanh âm phi thường không hợp thời hợp
cảnh.
– Tốn một thân khí lực như thế, mới có thể thắng được một gã phế vật vừa mới
tốt nghiệp khỏi Học Viện Quân Sự, thật sự là không có ý nghĩa gì.
Lời đó vừa nói ra, bốn phía liền chìm vào tĩnh lặng. Một cỗ khí tức nguy hiểm
khiến người khác không lạnh mà run thản nhiên dâng lên. Trật tự quân hàm ở
trong quân doanh đặc biệt sâm nghiêm, ngay trong thời điểm một vị Thiếu Tướng
Sư Đoàn Trưởng đang phát biểu, làm sao lại có thể cho phép hạ cấp tùy tiện xen
mồm vào cơ chứ? Lúc trước đám quân nhân sĩ quan kia bị giáo huấn như té tát
lên đầu, thần tình đỏ bừng, lại cũng chỉ có thể khẽ đứng thẳng người lên một
chút, cũng không dám nói câu nào. Lúc này lại có người hoành thiên xuất thế,
nói ra một câu như thế, đây chẳng phải là muốn chết thì là cái gì?
Hơn nữa những người này nói ra thật sự rõ ràng là nhằm vào Đỗ Thiếu Khanh cùng
với Sư Đoàn Thiết Giáp 7. Lúc trước Đỗ Sư Đoàn Trưởng từng nói qua, trong Quân
đội Liên Bang, một trận thao diễn quân sự cũng không có bất cứ ý nghĩa gì, vì
thế người này nói rõ ràng Đỗ Thiếu Khanh chiến thắng Chu Ngọc bất quá cũng chỉ
là chiến thắng trên mặt nói chuyện mà thôi. Càng khiến cho kẻ khác kinh hãi
chính là ý tứ che dấu trong lời nói của người này, chính là Đỗ Sư Đoàn Trưởng
đã lãnh lệ lên án mạnh mẽ gã quân nhân đệ tử này là một gã phế vật, vậy thì
ông vất vả như vậy mới có thể thắng được một gã phế vật… vậy thì ông thì
tính là cái gì cơ chứ?
Những lời này cũng không phải là của Hứa Nhạc nói ra.
Quân doanh là một địa phương tràn ngập hương vị thiết huyết thô lệ, cấp bậc
hàng đầu, những lời thượng cấp nói ra tuyệt đối là chân lý. Những người có lời
mắng chửi càng khó nghe hơn Đỗ Thiếu Khanh rất nhiều cũng không phải là ít,
nhưng lời nói xấu xa hơn cũng đều có. Lúc mà Hứa Nhạc làm Giáo quan, khi còn ở
trong lớp hắn cũng đã từng dùng qua không ít những lời mắng phế vật này nọ để
mắng chửi đám quân nhân sĩ quan kia. Nhưng mà nói ra thì thật là kỳ quái, Hứa
Nhạc một phen nhìn thấy những gã quân nhân sĩ quan học viên mà mình đích thân
dạy dỗ ra, những lời nói mà mình đã từng nói ra, so với những câu nói răn dạy
lãnh khốc vô tình của Đỗ Thiếu Khanh mà nói, là hoàn toàn giống nhau, thế
nhưng trong lòng của hắn ta lại đặc biệt không thoải mái chút nào.
Nhưng mà hắn biết rõ ràng vấn đề phát sinh giữa mình cùng với Sư Đoàn Thiết
Giáp 7, nhất là cảm nhận được lúc này Đỗ Thiếu Khanh đã hai lần dùng ánh mắt
rét lạnh liếc nhìn sang mình, mặc dù cũng nghĩ đến chuyện muốn bao che cho học
viên, nhưng dưới tình trạng quân hàm chênh lệch quá nhiều, nên cũng không cách
nào tiện ra mặt, đành phải lặng im trầm mặc.
Nhưng mà vị Thiếu Tá Lan Hiểu Long đứng sau lưng của Hứa Nhạc, thế nhưng lại
không thể nào nhịn được sự trào phúng cùng với khó chịu trong lòng của hắn.
Thanh âm mang theo chút cảm giác trào phúng của Lan Hiểu Long vừa mới vang
lên, toàn trường nhất thời lâm vào sự tĩnh mịch tuyệt đối còn cao hơn lúc
trước không biết bao nhiêu lần. Ba gã quân nhân sĩ quan của Sư Đoàn Thiết Giáp
7 lúc trước đứng phía bên trái đội nghĩ, thì lại đột nhiên xoay người nhìn
lại, hướng về phía thanh âm kia nhìn chằm chằm.
Ba gã quân nhân sĩ quan cấp tá từ đầu đến giờ vẫn luôn trầm mặc không nói gì.
Kỷ luật quân đội cực kỳ nghiêm minh, đứng một lúc lâu đến như vậy, đúng là
ngay cả một cái nhíu mắt cũng không có. Nhìn qua giống như là ba pho tượng
lạnh lùng được khắc bằng băng tuyết vậy, hoặc là một tượng đá khổng lồ ngàn
thước vậy. Nhưng mà đúng lúc này, ba gã quân nhân sĩ quan lại giống như là một
đầu mãnh hổ đột nhiên tỉnh giấc, ba cặp mắt giống hệt như là sáu ngọn đao
phong, đồng thời phóng thẳng lên mặt của Lan Hiểu Long.
Cặp lông mày thẳng như là hai thanh kiếm của Đỗ Thiếu Khanh bên ngoài cặp kính
râm khẽ nhướng lên một chút, chậm rãi quay đầu, cũng nhìn về phía này.
Quân doanh làm thế nào lại có thể cho phép sự tình dĩ hạ phạm thượng như thế
này xảy ra cơ chứ? Lan Hiểu Long cũng đã khá lâu rời khỏi quân đội rồi, lăn
lộn trong Đội Cảnh Vệ Cảng Đô, chuyên canh gác ở Đặc khu Cảng Đô, từ một binh
sĩ thông thường leo lên đến chức Thiếu Tá, vì vậy ít nhiều cũng mang theo một
cỗ hơi thở kiêu ngạo của Đội Cảnh Vệ Cảng Đô. Cũng giống như là Hứa Nhạc cùng
với các thành viên của Tiểu Đội Chiến Đấu 7 đứng sau lưng của Hứa Nhạc vậy.
Cho dù lúc này đang bị ba gã quân nhân sĩ quan của Sư Đoàn Thiết Giáp 7 dùng
ánh mắt cực kỳ phẫn nộ nhìn chằm chằm, nhưng Lan Hiểu Long vẫn như cũ là vẻ
mặt bất cần, cặp lông mày cũng chẳng thèm nhíu lại một cái. Thế nhưng khi vị
Sư Đoàn Trưởng Đỗ Thiếu Khanh kia liếc mắt nhìn sang… trong lòng hắn cũng
không khỏi cảm thấy phát lạnh. Hắn có chút không nói nên lời, rõ ràng trên mắt
ông ta có cặp kính râm, vì cái gì khi ông ta nhìn mình, mình lại có cảm giác
giống như là ánh mắt âm trầm của ông ta sắp chui thẳng vào trong trái tim của
mình vậy?
Trong số ba gã quân nhân sĩ quan của Sư Đoàn Thiết Giáp 7 đi đến đây, có một
kẻ chính là người là vệ quan thân cận của Đỗ Thiếu Khanh, kẻ khiến Hứa Nhạc sợ
hãi than Đỗ Thiếu Khanh quá mức kiêu ngạo, Trung Tá Tây Môn Cần. Với quân hàm
Trung Tá, thế nhưng lại cam tâm tình nguyện đi theo, đảm nhận vai trò một vệ
quan của Đỗ Thiếu Khanh, đủ thấy hắn ta vô cùng trung thành với ông ta.
Tây Môn Cẩn bước tới trước mặt của Lan Hiểu Long, vẻ mặt cực kỳ âm trầm, giống
như là sắp sửa bùng nổ vậy, tiến đến sát trước người hắn, chỉ còn cách khoảng
vài cm, bắt đầu lớn tiếng khiển trách:
– Ngươi là người của đơn vị bộ đội nào? Có biết được quy tắc khi cấp trên
đang nói, ai cho phép ngươi tùy tiện chen ngang vào nói hả? Điều lệ quân đội
mà ngươi đã học bỏ đi đâu hết rồi? Mau báo tên ngươi ra ngay!
Lỗ tai của Lan Hiểu Long lúc này sắp bị chấn điếc rồi. Cảm nhận được những bọt
nước miếng văng lên khắp trên mặt của mình, có chút phẫn nộ. Thế nhưng hắn lại
bị thanh âm rít gào cùng với sự phẫn nộ của đối phương đè ép trở về. Hắn nhìn
thấy khuôn mặt lạnh lùng âm trầm cách mình gần trong gang tấc, tin tưởng rằng
nếu lúc này Đỗ Thiếu Khanh có muốn xử bắn mình tại chỗ, thì gã vệ quan này
nhất định là sẽ không một chút do dự, móc ngay khẩu súng của hắn ra mà bắn
chết mình ngay tức khắc.
Vì để giữ gìn kỷ luật Quân đội Liên Bang, những hành vi như vậy của Lan Hiểu
Long, Đỗ Thiếu Khanh tự nhiên là cũng sẽ không xử bắt hắn, thế nhưng hắn tuyệt
đối có thể sẽ ăn vô số đau khổ, thậm chí còn có thể bị bắt giam trong phòng
tối suốt nửa tháng trời nữa. Thế nhưng mà Lan Hiểu Long lại cũng không hề có
chút hối hận về chuyện này. Thân là một thành viên của Sư Đoàn Thiết Giáp 17,
có thể giáp mặt trào phúng Đỗ Thiếu Khanh trước mặt mọi người như vậy, đây là
chuyện tình hạnh phúc đến thế nào cơ chứ? Hơn nữa tính tình của hắn mặc dù
nóng nảy, thế nhưng cũng có một chút tính chất kiêu ngạo cùng với kiên nhẫn
của quân nhân Liên Bang. Hắn hờ hững nhìn Tây Môn Cẩn, cũng không nói một lời,
đứng chờ hình phạt sắp sửa ập xuống đầu mình.
Liền ngay trong lúc này, phần áo sau lưng hắn khẽ nhúc nhích, lại bị người nào
đó nắm kéo lôi lại phía sau. Hắn ngạc nhiên quay đầu nhìn lại, phát hiện ra là
Hứa Nhạc đã một phen đứng ra che ở trước mặt mình, giống như là… một con gà
mẹ đang che chở cho đứa con yếu ớt của mình trước con sói vậy.
– Anh ta là Thiếu Tá Lan Hiểu Long, thành viên của Tiểu Đội Chiến Đấu 7 của
Công ty Bảo an Tịnh Thủy.
Hứa Nhạc nhìn chằm chằm vào gã vệ quan đang đứng trước mặt mình, giải thích.
Đối với sự phiền toái mà Lan Hiểu Long vừa mới gây ra, Hứa Nhạc thật sự có
chút đau đầu. Sư Đoàn Thiết Giáp 7 từ đầu đến giờ cứ một mực tìm cơ hội để gây
phiền toái với mình, bản thân mình lúc này ra mặt, chẳng phải chính là cấp cho
đối phương lý do tốt nhất hay sao?
Nhưng mà Tiểu Đội 7 hiện tại chính là một đứa cô nhi không mẹ, một phen bị vị
lão nhân gia kia của Phí Thành vung tay lên, trừ bỏ hết tất cả quân tịch chính
thức của bọn họ, biến thành thủ hạ của Hứa Nhạc. Hắn thân là Chủ quản, lúc này
tất nhiên là phải ra mặt cho họ rồi.
– Một khi đã không phải là quân nhân sĩ quan tiếp nhận huấn luyện, vì cái gì
lại xuất hiện ở nơi này cơ chứ?
Tây Môn Cẩn nhìn chằm chằm vào Hứa Nhạc, vẫn như cũ là lớn tiếng khiển trách,
sắc mặt một mảnh âm trầm lạnh lùng.
Hứa Nhạc vẫn thành khẩn trả lời:
– Đây là mệnh lệnh của Bộ Quốc Phòng, tôi cũng không biết đó là nguyên nhân
gì nữa.
Cặp mày Tây Môn Cẩn nhíu lại, lạnh giọng nói:
– Hắn là thuộc hạ của ngươi à? Ngươi là ai?
– Giáo quan về Robot MX của căn cứ huấn luyện, Hứa Nhạc. Trước mắt kiêm nhiệm
Chủ quản của Tiểu đội Chiến đấu 7 của Công ty Bảo an Tịnh Thủy.
Tây Môn cẩn sắc mặt âm trầm, khinh miệt nói:
– Quả nhiên là dạng Giáo quan như thế nào, sẽ dạy ra đám đệ tử như thế đó.
Một gã Chủ quản như thế nào, sẽ huấn luyện ra đám binh lính phế vật như thế
đó.
Nghe thấy câu nói đó, cặp mày Hứa Nhạc thoáng nhướng lên một cái. Hai thanh
tiểu phi đao trên lông mày hắn mơ hồ có ý định muốn bộc phát, nhưng hắn chợt
nhẹ nhàng thở ra một hơi, sau đó nghiêm giọng nói:
– Binh lính của tôi phế vật hay không phế vật, cũng không tới phiên anh bình
luận. Tôi có lẽ cũng không phải là một Chủ quản tốt, một Giáo quan tốt, thế
nhưng những học viên hôm nay tham gia thao diễn quân sự, tôi xem ra thì cũng
không đến nổi tệ lắm.
Nghe được câu nói đó, đám quân nhân sĩ quan học viên đang đứng phía sau, sắc
mặt vô cùng khó coi, biểu tình cũng thoáng có chút buông lỏng một chút. Mọi
người trong lòng cũng đều suy nghĩ, vị Hứa Giáo quan trẻ tuổi này ngày thường
thái độ mặc dù khó khăn, thế nhưng ở trước mặt người ngoài quả thật là cũng
cấp mặt mũi cho bọn họ. Bọn họ thế nhưng cũng không nghĩ đến, cái suy nghĩ như
vậy cũng đã một phen xem chính mình cũng đứng về phía của Hứa Nhạc rồi, thậm
chí ngay cả cách xưng hô đối với Hứa Nhạc biến thành Hứa Giáo quan, nghe ra
cũng thân thiết mười phần.
Ngay cả bọn họ cũng đã suy nghĩ như vậy, thì những thành viên của Tiểu đội
Chiến đấu 7, tuyệt đại đa số bọn họ cũng đều xuất thân từ Sư Đoàn Thiết Giáp
17, đối với Đỗ Thiếu Khanh và Sư Đoàn Thiết Giáp 7 có mối thù ‘không đội trời
chung’, nghe được những lời nói đó của Hứa Nhạc, cảm thấy vô cùng khoái chí.
Hơn nữa bọn họ vốn cũng là những nhân viên bên ngoài biên chế của Quân đội
Liên Bang, cho nên cũng không quá mức cố kỵ. Hùng Lâm Tuyền cũng cố tình không
hề để ý đến vị Sư Đoàn Trưởng Đỗ Thiếu Khanh đang giống như một tòa băng sơn
lãnh khốc đứng ở phía đó nhìn chằm chằm về đằng này, cao giọng nói:
– Mấy gã binh lính chúng ta quả thật là phế vật cả, chỉ là đều thường xuyên
đi đến Tây Lâm, giết chóc người của Đế Quốc…
Đánh người không đánh mặt, thế nhưng những lời nói này của Hùng Lâm Tuyền hoàn
toàn giống như là lựa ngay mặt của đám quân nhân sĩ quan Sư Đoàn Thiết Giáp 7
mà hung hăng tát cho một tát vang dội.
Vẻ tàn khốc trong ánh mắt của gã vệ quan Tây Môn Cẩn càng ngày càng nồng đậm,
hắn nhìn chằm chằm thẳng vào mặt của Hứa Nhạc, lạnh lùng nói:
– Thật sự là có lá gan không nhỏ!
– Anh là Trung Tá, tôi cũng là một Trung Tá. Ở trước mặt của anh, tôi cần gì
phải lộ ra vẻ u oán đáng thương cơ chứ?
Ngay khi người của Sư Đoàn Thiết Giáp 7 xuất hiện trước mặt, Hứa Nhạc liền
theo bản năng cảm giác được một cỗ nguy hiểm dâng tới. Những lời răn dạy lãnh
khốc không một chút nể mặt của Đỗ Thiếu Khanh, đã khiến cho sự căm tức của hắn
súc tích đến một trình độ nào đó rồi. Lúc này nhìn thấy vẻ mặt âm trầm của gã
vệ quan trước mặt mình, nghe thấy loại ngữ khí nói chuyện như thế, hai thanh
phi đao trên lông mày rốt cuộc cũng không nhịn nữa, lập tức phi ra, không chút
khách khí mà trả lời.
Tây Môn Cẩn khẽ rùng mình một cái, cũng không tiếp tục cùng hắn tranh chấp
chuyện về quân hàm cao thấp nữa, hắn nhìn về phía Lan Hiểu Long đang đứng sau
lưng Hứa Nhạc, lạnh giọng nói:
– Vi phạm quân kỷ, bảo người của ngươi ra đây.
Nếu như là ở trong quân doanh, loại yêu cầu này quả thật cũng không quá đáng.
Thế nhưng mà Hứa Nhạc cũng không phải là quân nhân chuyên nghiệp, hơn nữa tính
cách của hắn cũng đã quyết định rõ ràng, ngày hôm nay hắn tuyệt đối không có
khả năng đem Lan Hiểu Long giao ra được. Nhưng mà đối mặt với kỷ luật quân đội
sâm nghiêm như vậy, hắn có năng lực, có biện pháp gì cơ chứ?
– Lúc nãy Đỗ Sư Đoàn Trưởng cùng với học viên Chu Ngọc tiến hành thôi diễn
chiến thuật, vị thuộc hạ này của tôi chính là muốn tham gia vào cuộc thảo luận
đó, cũng không phải là cố ý muốn ngắt ngang lời nói của cấp trên. Tôi không
cho rằng hắn cần phải nhận xử phạt theo quân luật.
Hứa Nhạc khẽ nheo mắt lại, thế nhưng lại một phen đem những lời đó nói ra.
– Các ngươi là người của Sư Đoàn Thiết Giáp 17 à?
Đúng vào lúc này, phía bên kia lại truyền đến câu hỏi lạnh như băng mà tràn
ngập áp lực của Đỗ Thiếu Khanh