Hứa Nhạc tháo cặp kính râm xuống, chầm chậm bước về phía Hoa Tiểu Ty đang nằm
trên mặt đất phía trước. Lúc nãy khi ra tay hắn ngay cả một tia lực lượng chân
chính trong cơ thể cũng không có điều động tới, mà hoàn toàn chỉ bằng vào năng
lực cơ thể mạnh mẽ cùng với hơn mười tư thế tập luyện thuần thục và kinh
nghiệm chiến đấu theo bản nhiều năm nay mà ra tay. Mặc dù đánh bại đối phương
cũng không hề có chút khó khăn nào, nhưng mà cũng không có khiến cho đối
phương bị bất cứ thương tổn nặng nề nào.
– Ngày nào có thể đánh bại được tôi, sau đó hãy tính tới chuyện thao tác
robot mà khiêu chiến tôi.
Hắn mỉm cười nói, tưởng tượng đến chuyện không cần phải điều khiển robot mà
cũng không lộ ra chuyện thực lực của mình không bằng Lý Cuồng Nhân, hắn liền
cảm thấy cực kỳ vui mừng.
Hoa Tiểu Ty chống nửa thân trên ngồi dậy, ói ra một ngụm vừa đất cát vừa nước
miếng, có chút oán hận nói:
– Chẳng qua là do tôi khinh địch, bằng không nói thế nào cũng có thể kiên trì
được thêm một chút nữa…
Quân nhân chính là đơn giản trực tiếp như vậy. Thất bại đó chính là thua, Hoa
Tiểu Ty cũng không định kiên trì hay là cãi bướng gì cả. Chỉ là hắn mãi có cảm
giác là từ đầu đã bị cái bộ dáng bình thường của gã giáo quan trẻ tuổi này
đánh lừa, cho nên gần như là bị đánh phủ đầu không có khả năng hoàn trả, bằng
không hắn nhất định có thể kiên trì thêm một khoảng thời gian nữa.
Nhưng mà khi hắn vừa mới ngẩng đầu dậy, đã thấy được khuôn mặt tươi cười rạng
rỡ, thành khẩn đến cực hạn của gã giáo quan bình thường hắn rất không thích
này.
Hắn nhất thời không khỏi trầm mặc không nói nên lời. Giờ phút này hắn đột
nhiên phát hiện ra, gã Hứa giáo quan này khi không mang kính râm, khuôn mặt
cười tủm tỉm tại sao lại có cảm giác thân thiết đến như thế, tựa hồ nhìn qua
cũng không hề đáng giận giống như trước đây vậy.
Cũng không ai biết rõ ràng, trong vòng hai tháng tiến hành huấn luyện lớp học
robot này, Hứa Nhạc mãi vẫn cứ mang trên mặt cặp kính râm kia chính là vì để
che dấu nụ cười rạng rỡ mà chân thành của hắn cùng với bộ mặt dễ gần, cặp mắt
mộc mạc không chút lực sát thương nào.
Hắn mãi vẫn muốn đóng vai trò một gã giáo quan lạnh lùng, lãnh khốc. Hắn có
thể đem khóe môi của mình biến thành một đường cong nhếch mép kiêu ngạo, thể
nhưng thủy chung vẫn không có biện pháp nào để xử lý được ánh mắt của hắn.
Hoa Tiểu Ty thoáng lắc lắc đầu mấy cái, sau đó chậm rãi đứng dậy, lủi thủi lui
nhanh về phía sau. Hứa Nhạc liếc mắt nhìn đám quân nhân đứng xung quanh mình,
mĩm cười bình tĩnh nói:
– Còn ai nữa không ?
Cũng không ai lên tiếng trả lời, có một số gã quân nhân tuy rằng tự nhận năng
lực chiến đấu cận thân của mình mạnh hơn Hoa Tiểu Ty một chút, thế nhưng khi
nghĩ đến cảnh phải đối mặt với thực lực cùng với cách chiến đấu nhìn bề ngoài
thì hỗn loạn, nhưng kỳ thật thì lại sắc bén đến cực điểm kia, trong lòng bọn
họ không hề có bất cứ niềm tin tưởng chiến thắng nào cả.
Thời khắc mà bọn họ nhìn thấy khuôn mặt mang theo nụ cười tùm tỉm rạng rỡ của
Hứa giáo quan, nghĩ tới tình cảnh học tập về robot trong những ngày vừa qua,
trong lòng lại trở nên bình tĩnh hơn không ít.
Trong lòng bọn họ nghĩ cũng giống như là Hoa Tiểu Ty vậy, vốn cũng chỉ là muốn
lợi dụng trò đùa này để phát tiết cảm giác xúc động trong lòng của mình mà
thôi. Hiện tại thấy thực lực của Hứa Nhạc như vậy, cộng với vẻ mặt rạng rỡ
trước giờ vẫn cố gắng che dấu của hắn, nỗi oán giận trong lòng bọn họ cũng dần
dần nhạt đi.
Trong một mảnh im lặng xung quanh như vậy, đột nhiên lại có người thấp giọng
nói:
– Có thể chấp nhận một chọi hai hay không?
Hứa Nhạc thoáng có chút nghi hoặc liếc mắt quay đầu nhìn lại.
Vượt ngoài dự kiến cua mọi người, sau khi Hứa Nhạc thể hiện ra thực lực chiếu
đấu cường hãn của mình, thế nhưng vẫn có quân nhân nào đó đứng ra trầm giọng
khiêu chiến với Hứa giáo quan như vậy.
Kẻ đứng ra khiêu chiến lấn này, chính là người đến từ Quân Khu IV, chính là
hai gã trước đây đã dùng ánh mắt âm lãnh dò xét Hứa Nhạc. Có lẽ bọn họ đối với
năng lực chiến đấu của bản thân mình có chút tâm đắc.
Thế nhưng kỳ dị chính là, tất cả mọi người ở đây đều không biết vì nguyên nhân
gì mà bọn họ tựa hồ như cố gắng tìm mọi cơ hội để ra mặt đả kích Hứa Nhạc cho
bằng được như vậy.
Đám quân nhân đứng xung quanh đồng loạt càu mày lại, nghĩ thầm cho dù cũng đã
biết rõ ràng quân hàm của vị giáo quan này, nhưng bọn họ cũng không phải là
học viên chân chính, đứng ra khiêu chiến một gã giáo quan nhỏ tuổi, cho dù bị
thua cũng đủ để dọa người rồi.
Nhưng tại sao lại đòi đối chiến hai đối một cơ chứ? Chẳng qua khi đám quân
nhân này nhận ra được thân phận thật sự của hai người đứng ra khiêu chiến,
những lời nguyên bản bọn họ định nói ra, đồng thời nhất loạt trở thành một
mảnh băng tuyết, nắm chặt lại dưới khóe răng không thể nào toát ra khỏi cặp
môi của bọn họ.
Hai gã quân nhân ra mặt khiêu chiến này, trong lớp bọc robot từ đầu đến giờ
đều luôn trầm mặc dị thường, thực thi đúung bổn phận học viên của mình. Thế
nhưng trên thực tế, hai người bọn họ lại đặc biệt hấp dẫn sự chú ý của người
khác, bởi vì hai người này đặc biệt xuất thân từ Sư đoàn Thiết giáp số 7, Sư
đoàn vương bài cua Quân khu IV.
Nghĩ đến những thành tích sáng rọi chói mắt vô cùng của đối phương trong Liên
Bang, rồi lại đến vị sư đoàn trưởng trẻ tuổi nhưng lại lãng nhân lãnh liệt
kinh khủng kia, mặc dù đám quân nhân trong căn cứ huấn luyện này đều là những
đứa con cưng trong quân đội Liên Bang, thế nhưng bọn họ cũng không có ai
nguyện ý đì trêu chọc vào bọn họ.
Ai cũng đều biết tiếng vị Đỗ sư đoàn trưởng kia lãnh khốc vô tình đến mức nào,
hơn nữa lại còn cực kỳ che đậy khuyết điểm, bênh vực cho thuộc bạ hết mức. Nếu
như có thể ở dưới trướng của vị sư đoàn trưởng như thế mà tác chiến, không hề
nghi vấn chính là chuyện hưng phấn cùng với hạnh phúc đến cực điểm.
Nhung mà nếu là chuyện cùng với đám quân nhân là thuộc hạ của ông ta trở mặt,
đó tuyệt đối không phải là chuyện khôn ngoan gì.
Ánh mắt của Hứa Nhạc dần dần nheo chặt lại, im lặng nhìn hai gã quân nhân đang
từ trong đám người đó chầm chậm đi ra. Bằng vào năng lực nhìn thấu lòng người
mạnh mẽ mà Phong Dư đại thúc cực kỳ tán thưởng của hắn, hắn có thể phát giác
ra được rất rõ ràng.
Giấu sau bề ngoài lạnh lùng, khuôn mặt thật thà tầm thường của hai gã quân
nhân này là một cỗ khí thế lãnh lệ mãnh liệt cùng với ý muốn khiêu chiến với
mình để giãi tỏa nối ấm ức của Hoa Tiểu Ty là hoàn toàn bất đồng. Hai gã quân
nhân sì quan này nhất định là có những ý đồ khác.
Một gã quân nhàn trong số hai người đó lạnh lùng nói:
– Chúng tôi là học viên, chỉ là muốn thỉnh giáo với Hứa giáo quan một chút,
xin phép ngài đồng ý.
Hứa Nhạc khẽ rùng mình, hắn đưa tay vuốt nhẹ mái tóc hơi có chút rối loạn trên
đầu mình,rồi đưa cặp kính râm trong tay mình cho Chu Ngọc cầm giúp, thoáng
nâng tay phải lên, khẽ làm chút hành động khởi động nhàn nhạt. Hắn lại phát
hiện ra bản thân mình tựa hồ như không hề có bất cứ lý do gì để mà cự tuyệt
trận khiêu chiến đầy địch ý này.
– Các người tên gọi là gì?
Hắn quả thật không biết rõ ràng lắm thân phận của hai gã quân nhàn sĩ quan
lạnh lùng này.
– Thường Nhất, Thường Nhị.
Hai gã quân nhân đồng thời trầm giọng hồi đáp:
– Đây là tên hiệu do chính sư đoàn trưởng chúng tôi đặt cho ngay từ khi chúng
tôi nhập ngũ. Ngày nào còn chưa xuất ngũ, như vậy chúng tôi cũng chỉ biết tên
hiệu mà thôi.
Sư Đoàn nào?
Sư Đoàn Thiết Giáp số 7, Quán khu IV.
Chương 23: Sư đoàn Thiết giáp 7 trả thù (2)
Hứa Nhạc trước giờ vẫn chưa từng nghe nói qua Sư đoàn Thiết giáp số 7, tự
nhiên cũng không biết rõ ràng vị sư đoàn trưởng đó là nhân vật lợi hại không
thể ***ng vào đến cõ nào. Trong lòng hắn chỉ là nổi lên một trận nghi hoặc mãnh
liệt.
Bản thân mình cho tới bây giờ cũng chưa từng đi đến tinh cầu S3 lần nào, cho
nên cũng chưa hề có bất cứ giao tế gì với người của Quân Khu IV cả. Thế nhưng
vì sao hai gã quân nhân trước mắt nhìn giống như con hổ đói kia, lại tràn ngập
sát ý đối với bản thân mình như vậy?
Hai gã quân nhân phân biệt đứng hai bên trái phải của Hứa Nhạc, đột nhiên hít
dài một hơi. Các khớp xương trên người bọn họ đột nhiên lại vang lên những
thanh âm rắc rắc liên tiếp.
Khiến cho người khác cảm thấy khiếp sợ chính là,thân thể của bọn họ cũng theo
những thanh âm rắc rắc này, cảm giác giống như là phình lớn lên một chút. Bộ
quân phục trên người của bọn họ rất nhanh trở nên căng cứng.
Những gã quân nhân đang đứng xung quanh đó quan chiến, trong lòng chợt dâng
lên một cám giác quái dị, đồng thời theo bản năng nới rộng diện tích ra một
chút. Bao gồm cả Hoa Tiểu Ty trong đó, tất cả các quân nhân đứng xem đều mang
theo chút nghi hoặc mà cảnh giác giương mắt ngắm nhìn một màn này.
Bọn họ đều rất rõ ràng, hai gã quân nhân lúc này đứng ra khiêu chiến, chính là
hai gã có thành tích thực chiến xếp thứ hạng rất cao trong lần khảo hạch lần
này, hơn nữa đều là những kẻ xuất thân từ Sư đoàn Thiết Giáp số 7 của Quân Khu
IV, cũng chính là đơn vị bộ đội nổi tiếng hung mãnh nhất trong quân đội Liên
Bang.
Những kẻ đã được đích thân vị sư đoàn trưởng khủng bố kia lựa chọn đến đây
nhận huấn luyện, nhất định là những kẻ ưu tú nhất trong Sư đoàn Thiết Giáp số
7.
Nói như vậy bọn họ sẽ có thực lực cận chiến khủng bố đến thế nào? Huống chi
nhìn tình trạng hiện tại của hai gã quân nhân Sư đoàn Thiết Giáp 7 kia mà nói,
có thể thấy được bọn họ từng học tập qua một số kỹ xảo chiến đấu nào đó trong
Tu Thân Quán. Hai gã quân nhân khủng bố như vậy lấy hai chọi một cùng tấn công
Hứa giáo quan trẻ tuổi kia, hắn có thể chống đỡ nổi hay không đây?
Mọi người đều đồng thời cảm giác được một cỗ nguy hiểm trào ngập trong sân thể
dục này. Hiện tại ở đây cũng không có bất cứ Chủ quản cao cấp cùng với Hiến
Binh nào cả, nhưng mà nói thế nào thì hai gã quân nhân kìa cũng không thể nào
dám hạ thủ tàn nhẫn không chút nương tay được, nhưng không biết vì cái gì, mọi
người ở đây đều cảm giác được dường như là sắp có nguy hiểm phát sinh rồi.
Những thành viên của Tiểu đội 7 ở bên ngoài lúc này đều đã đứng thẳng người
lên cả. Bọn họ đều là những chiến sĩ đã từng trải qua chiến đấu sinh tử, mơ hồ
cảm giác được một cỗ sát khí mãnh liệt bốc lên trong sân thể dục, nên tất cả
đều chuyển hết sang trạng thái chuẩn bị chiến đấu.
Nhất là đồng tử của Hùng Lâm Tuyền thoáng hơi co lại. Hắn nhớ lại lời giao phó
của Bạch Ngọc Lan trước đây, lúc này vẫn còn nằm trên giường bệnh, bàn tay hắn
theo bản năng co lại, đưa xuống bên dưới cái bục đá nặng nề bên dưới, thoáng
dùng sức nhàn nhạt.
Mà lúc này, Hứa Nhạc đang đứng giữa sàn đấu, trong đầu đang không ngừng tự hỏi
sự âm trầm cùng với hận ý trong mắt hai gã quân nhân kia là từ đâu mà đến. Hắn
cúi đầu, trầm mặc, tâm trí hoàn toàn chìm đắm trong suy nghĩ không hề quan tàm
đến bất cứ gì xung quanh. Ngay lập tức hắn cảm giác được một luồng gió giống
như là cơn bão cấp chín áp đến
Thường Nhất Thường Nhị, hai gã quân nhân cận chiến mạnh mẽ của Sư đoàn Thiết
Giáp số 7 này đạp mạnh chiếc giày quân dụng xuống mặt đất, hung hãn xoay xoay
nhẹ mấy cái. Trong tiếng ma sát nhàn nhạt vang lên, thân thể hai người liền
giống như là hai đầu mãnh hổ từ trên đỉnh núi phóng thẳng xuống đất, trong
thời gian ngắn nhất đã rút ngắn khoảng cách với Hứa Nhạc, hướng thẳng về phía
gã giáo quan đang cúi đầu trầm mặc mà đánh tới.
Một kẻ một quyền đánh thẳng về phía cằm của Hứa Nhạc, kẻ còn lại thì ngay lập
tức áp sát thân thể của hắn, hất mạnh đầu gối lên đá thẳng vào phía đùi phải
của Hứa Nhạc. Cách ra tay cực kỳ tàn nhẫn, mỗi động tác tấn công đều phát ra
tiếng gió rít mãnh liệt.
Đây có thể nói là đánh lén, nhìn qua cũng có chút vô sỉ, thế nhưng lúc trước
khi khiêu chiến, Hứa Nhạc cũng đã đồng ý, xem như là hắn đã chấp nhận trận đấu
bắt đầu, nếu có gì cũng chỉ có thể nói là do hắn quá sơ suất mà thôi.
Hai gã quân nhân của Sư đoàn Thiết Giáp số 7 cuối cùng cũng có thể tìm ra được
một cái cớ chính đáng, lập tức tấn công không chút nương tay. Đám người đứng
xem hay là chính bản thân Hứa Nhạc, cuối cùng cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn một
màn này phát sinh mà thôi.
Hứa Nhạc bỗng nhiên ngẩng đầu lên, trong cặp mắt khè nheo lại của bắn hiện lên
một tia giận dữ. Sự phẫn nộ của hắn cũng không phải là bởi vì hai gã quân nhân
này ra tay âm hiểm ngoan độc, mà là vì hắn nghĩ mãi, thủy chung vẫn không thể
nào tìm ra được hận ý của đối phương từ đâu mà đến.
Trong khoảnh khắc như điện quang, tâm tình của hắn vẫn luôn trầm ồn như bàn
thạch. Cũng giống như vô số thời khắc nguy hiểm hắn từng trải qua trước đây,
hắn bình tĩnh hung hăng dậm một bước mạnh mẽ về phía trước.
Thân thể hắn giống như là một cây đinh mạnh mẽ đóng chặt xuống dưới đất vậy.
Đồng thời, tay trái hắn khẽ lật một cái, đã bắt được cổ tay đang đấm mạnh về
phía cằm của mình. Đùi phải của hắn cùng đồng thời co lên, ngăn lại phần đầu
gối đánh thẳng vào phía hông của mình, dùng phần đùi phải che lại toàn bộ phần
mềm dưới bụng, sau đó hất ngược phần chân của Thường Nhị ra một bên.
Nếu như là đối phó với người bình thường, với tốc độ cùng với kỹ xảo phản ứng
mà hắn bày ra trong thời khắc này, đã là sự ứng đối hoàn mỹ đến cực điểm rồi.
Dựa theo xu thế phát triển trong chiến đấu hiện tại, kế tiếp đó Hứa Nhạc sẽ
tiến sát đến bên cạnh đối phương, dùng phần lưng mạnh mẽ hất văng một người ra
ngoài, đồng thời tay trái của hắn sẽ thuận theo phần khuỷu tay của đối phương,
lòn qua tay của hắn, đấm mạnh xuống phần nách cua đối phương, một quyền liền
khiến cho huyết khí cua đối phương hoàn toàn tê liệt không thề nào tiếp lục
chiến đấu nữa.
Nhưng mà điều khiến cho Hứa Nhạc không thể nào ngờ nổi chính là, tay trái của
hắn mặc dù bắt được cổ tay đấm tới của Thường Nhất nhưng mà đầu ngón tay hắn
tiếp xúc tựa như là một cái rễ cây cực kỳ cứng rắn vậy.
Nhất là những mạch máu trên cổ tay của Thường Nhất đột nhiên căng hẳn lên,
giống như là chảy tràn mãnh liệt vậy, gần như là bạo mở mãnh liệt dưới lớp rễ
cây cứng rắn kia. Bàn tay đang súc lực bấm xuống của hắn cũng không thể nào
bấm chặt xuống phần cơ mạch trên tay của đối phương được.
Còn cái mà hắn đang mãnh liệt dựa vào, cũng giống như là hắn đang dựa vào một
cái vách tường cực kỳ dày vậy. Nếu như hắn không thể nào dùng sức hất mạnh đối
phương ra ngoài, như vậy hắn đã ngược lại đem toàn bộ phần sườn của mình lộ ra
dưới thế tấn công của Thường Nhị.
Hứa Nhạc từ trước đến giờ đều chưa bao giờ xem nhẹ địch nhân của bản thân
mình. Nhưng mà hắn cũng chưa hề xem hai gã quân nhân xa lạ này trở thành địch
nhân bất cộng đái thiên của mình, cho nên tất cả những thủ đoạn cường hãn nhất
của hắn cũng chưa từng thi triển ra. Tia lực lượng khủng bố trong thân thể của
hắn cũng không hề điều động đến, kết quả hắn đã làm mất đi tiên cơ.
Chương 23: Sư đoàn Thiết giáp 7 trả thù (3)
Hai gã quân nhân của Sư đoàn Thiết Giáp số 7 tuyệt đối không từ bỏ cơ hội tốt
này. Hàn quang trong mắt bọn chứng lóe lên, lập tức hướng về những chỗ yếu hại
của Hứa Nhạc mà công kích tới.
Bốp bốp hai tiếng trầm ***c vang lên. Ba thân ảnh trên sân thể dục rất nhanh
chớp động, một bên tấn công còn một bên chống đỡ, giống như ba cái thân ảnh
bình thường vậy. Trong thời gian ngắn, ba cái bóng đã biến thành cận thể
chiến. Cục diện trong sân thể dục đã xảy ra những biến hóa tuyệt đối bất ngờ.
Chỉ thấy hai gã quân nhân của Quân Khu IV lúc này đã đột phá tầng phòng ngự
của Hứa Nhạc. Hơn nữa lại còn dùng phương pháp tấn công hoàn toàn giống như
đúc với động tác lúc nãy của Hứa Nhạc. Một kẻ đã cầm chặt cổ tay của hắn, một
kẻ đã đứng sát người hắn, một tay đấm mạnh vào trong nách của hắn. Đây đúng là
kỹ năng tấn công vô cùng tàn nhẫn trong chiến đấu cận thân, kỹ năng phá khớp
tàn khốc.
Nếu như lúc này hay gã quân nhân đồng thời bộc phát ra sức lực, như vậy cho dù
các khớp tay của Hứa Nhạc mạnh mẽ , ít nhất vẫn có thể hoàn hảo, thế nhưng
toàn bộ phần xương sụn trên tay của Hứa Nhạc tất nhiên là sẽ vỡ vụn ra từng
mảnh nhỏ.
Hai gã quân nhân của Sư đoàn Thiết Giáp số 7 này cũng không có lập tức dùng
sức phát lực để tấn công, chỉ là vẫn duy trì mãi tư thế đó. Tựa hồ như là bọn
họ muốn hướng về đám quân nhân đứng bốn phía xung quanh phô bày ra hình dáng
thất bại của Hứa Nhạc.
Bọn họ lúc này đang đứng sát bên cạnh Hứa Nhạc, nhìn chằm chằm thẳng vào mặt
của hắn, căn bản không lo đến chuyện Hứa Nhạc có thể chuyển bại thành thắng
lúc này. Bởi vì hiện tại bất luận thực lực song phương có chênh lệch đến mức
nào chăng nữa, nhưng hiện tại bọn họ đã chiếm được ưu thế vật lý tuyệt đối,
chính là phương thức đòn bẩy tay. Hai cánh tay của Hứa Nhạc lúc này đã bị bọn
họ khống chế hoàn toàn, xem ra căn bản cũng không cách nào dùng sức phản kháng
được nữa.
Đám quân nhàn sì quan đứng xem xung quanh, mặc dù lúc bắt đầu khiêu chiến cũng
cảm nhận được một chút khí tức nguy hiểm phát ra, thế nhưng lúc này phát hiện
hai gã quân nhàn kia tựa hồ đã đánh bại được Hứa giáo quan, thế nhưng vẫn mài
duy trì loại tư thế này, không có tiếp lục hạ thủ tàn nhẫn.
Trong lòng bọn họ nghĩ rằng hai người kia mặc dù là những gã quân nhân băng
lãnh được đích thân Đỗ sư đoàn trưởng huấn luyện ra, thế nhưng chung quy cũng
vẫn là không dám lấy thân phận bọc viên mà thương tổn giáo quan, cho nên trong
lòng cũng tạm thời thả lỏng một hơi.
Chỉ có đám người Hùng Lâm Tuyền đứng bên ngoài, lãnh ý trong cặp mắt bọn họ
cũng càng ngày càng nồng đậm hơn. Năm ngón tay mạnh mẽ bóp mạnh lên cái bục đá
nặng nề bên dưới bắt đầu phát lực. Khuôn mặt hắn khẽ tái nhợt, một chút bột đá
tuôn rơi xuống, đúng là đem cái bục đá nặng hơn sáu mươi kg bên dưới nhấc lên
khỏi mặt đất hơn một tấc.
Không khí trong khu thể dục trở nêu đặc biệt trầm mặc, có chút quái dị cùng
với thoáng chút xấu hổ. Hứa Nhạc thân là giáo quan lại bị hai gã học viên hoàn
toàn khống chế. Tuy rằng độ tuổi của Hứa Nhạc so với độ tuổi mấy gã quân nhân
kia còn nhỏ hơn một chút, hơn nữa Hứa Nhạc lại còn chưa từng có lý lịch nhập
ngũ nào, chưa từng trải qua chiến đấu sinh tử trên chiến trường. Nhưng mà hắn
chung quy vẫn là một gã giáo quan, lúc này tư thế lại mất mặt như vậy, vẫn
khiến người khác có cảm giác kỳ dị.
– Sư đoàn trưởng từng nói qua, tốc độ cộng với lực lượng chính là thực lực.
Thực lực của một người nói thế nào cùng là có hạn mà thôi.
Khuôn mặt của Thường Nhất lúc này kề sát bên khuôn mặt của Hứa Nhạc, trong ánh
mắt của hắn tràn ngập một cỗ khí tức lạnh lùng cùng với trào phúng mãnh liệt.
Hắn dùng ngữ khí như dạy bảo người khác mà nói:
– Tốc độ càng nhanh, như vậy sức mạnh khi ra quyền sẽ càng yếu đi. Cái mà
ngài đánh lúc này cũng chỉ là huơ tay múa chân nhìn đẹp mắt mà thôi. Những
người xuất thân từ Sư đoàn Thiết Giáp 7 bọn ta, cũng không giống như những gã
gia hoa bình thường, không thể chịu nổi một đấm đâu…
Hai cánh tay hoàn toàn bi khống chế, các khớp nối thì lại bẻ ngược về phía
sau. Nếu như dùng kiến thức sinh học về cấu tạo sinh lý cùng với xương cốt trụ
cột của nhân loại bình thường mà nói, thì lúc này Hứa Nhạc đã hoàn toàn bị
khống chế rồi. Cho nên gã quân nhân của Sư đoàn Thiết Giáp 7 kia mới có tâm
tình mà thưởng thức sự thất bại của Hứa Nhạc, trào phúng sự vô năng của hắn.
– Tôi chịu thua.
Hứa Nhạc khẽ mỉm cười, nói thẳng. Hắn đối với chuyện thắng bại này cũng tuyệt
không hề quan tâm đến. Mà ngược lại, hắn đối với sự oán hận cùng với hận ý của
đối phương với mình lại cực kỳ quan tâm. Hơn nữa hắn thật sự muốn biết gã quân
nhân sĩ quan của Sư đoàn Thiết Giáp 7 này tiếp theo sẽ có phan ứng như thế
nào.
Gã quân nhân có chút không ngờ tới Hứa Nhạc sẽ nhận thua một cách rõ ràng vả
lưu loát đến như vậy. Hắn khẽ rùng mình một cái, sau đó tàn nhẫn nói:
– Không chấp nhận.
Trong câu nói của hắn tràn ngập một cỗ băng lãnh vô cùng.
– Ngài là giáo quan, nếu như chúng ta giết ngài, chúng ta khẳng định là bị
đưa lên Tòa án Quân sự. Nhưng ta nghĩ rằng, nếu chỉ đem hai cánh tay của ngài
bẻ gãy đi, chắc cũng sẽ không gây ra quá nhiều vấn đề gì.
Trong mắt của hắn toát ra một luồng quang mang tàn nhẫn băng lạnh, trầm giọng
nói:
– Trong những cuộc đối chiến cận thân của bộ đội Đặc chủng bình thường, cũng
rất thường xuyên phát sinh ra loại tình huống ngộ thương như thế này, chẳng
phải sao?
Thanh âm nói chuyện trong sân thể dục lúc này lại cực nhỏ, tốc độ nói lại cực
nhanh. Đám quân đứng xem xung quanh cũng không hề nghe được bọn họ đang trao
đổi cái gì. Một số người còn đang nghi hoặc, tại sao lúc này Hứa giáo quan còn
chưa chấp nhận chịu thua.
Hứa Nhạc trầm mặc trong khoảnh khắc, sau đó mới thấp giọng nói:
– Một khi đã là báo thù, vậy thì cho tôi biết nguyên nhân tại sao đi. Như vậy
các người báo thù mới sảng khoái một chút có phải không?
– Phác Chí Hạo, chính là người của Sư đoàn Thiết Giáp 7 của chúng ta.
Thường Nhất lạnh lùng nói:
– Ta và hắn gia nhập sư đoàn cùng một lúc.
Hứa Nhạc ngẩng đầu nhìn lên, trong cặp mắt hiện lên một tia nghi hoặc không
hiểu nhàn nhạt.
Cơ hồ đồng thời lúc đó, trong mắt hai gã quân nhân của Sư Đoàn Thiết Giáp 7
cùng toát ra vẻ tàn nhẫn mãnh liệt. Thân thể hai người đồng thời gồng lên một
chút, hai tay bọn chúng đồng thời đẩy mạnh về phía phần khớp tay của Hứa Nhạc,
hung hăng gật mạnh xuống một cái.
Đám quân nhân đứng xem bên ngoài mặc dù không phải là cao thủ chiến đấu cận
thân, thế nhưng thân là những quân nhân sĩ quan ưu tú được quân đội Liên Bang
đặc biệt bồi dưỡng ra, đều sẽ có được ánh mắt nhìn tình huống cực kỳ chính
xác. Hai gã quân nhân của Sư đoàn Thiết Giáp 7 ở giữa sân thể dục kìa vừa mới
dẫm chân mạnh một cái, ít nhất có hơn phân nửa người bên dưới có thể đoán ra
được động tác tiếp theo của hai người.
Chương 23: Sư đoàn Thiết giáp 7 trả thù (4)
Cái này nói thế nào cũng chỉ là một trận khiêu chiến cực kỳ bình thường trong
quân doanh mà thôi, rõ ràng là thắng bại đã phân định xong, ai lại nghĩ đến sự
tình như thế này còn chưa có chấm dứt cơ chứ?
Trong khoảng thời gian hai tháng gần đây, mặc dù đám quân nhân của khóa huấn
luyện robot MX đã thống hận đến cực diểm, thế nhưng sau khi thông qua khảo
hạch xong, bọn họ đối với gã Hứa giáo quan trẻ tuổi mang kính râm lãnh khốc
kìa sớm cũng không còn quá nhiều hận ý nữa.
Bọn họ trước giờ cùng đều có tố chất cực tốt hơn nữa cũng từng trải qua những
cuộc huấn luyện vô cùng nghiêm khắc, cho nên trong lòng cũng hiểu rất rõ ràng,
buổi khiêu chiến ngoài dự liệu ngày hôm nay, phần lớn chính là nối theo những
truyền thống thiết huyết trước giờ trong quân đội Liên Bang mà thôi.
Xét theo ý nghĩa đó mà nói, buổi khiêu chiến lần này cũng chỉ là một trò chơi
bình thường giữa đám nam nhân quân đội mà thôi.
Thế nhưng không ngờ hai gã quân nhân đến từ Sư đoàn Thiết Giáp 7 này, cư nhiên
lại ở trên sân thể dục này, trước mặt bàn dân thiên hạ nhìn như vậy, lại muốn
đem hai cánh tay của Hứa giáo quan trẻ tuổi kìa bẻ gãy.
Chẳng lẽ những gã binh lính do Đỗ sư đoàn trưởng của Sư đoàn Thiết Giáp 7 này,
quả nhiên chính là lãnh khốc tàn nhẫn khác hẳn người bình thường như vậy, ngay
cả quân pháp cũng không thèm để vào mắt hay sao?
Hay là nói bọn hắn ỷ có Sư đoàn Thiết Giáp 7 làm chỗ dựa vững chắc, hoàn toàn
không xem quân pháp vào trong mắt mình hay sao?
Trong một tràng khiếp sợ này, sắc mặt Lan Hiểu Long và Chu Ngọc đồng thời kịch
biến, lập tức nhào tới. Thế nhưng vẫn còn một người khác phản ứng còn nhanh
hơn bọn hắn rất nhiều.
Đám quân nhàn trong sân chỉ nghe một tiếng cách giòn tan, cái bục đá nặng nề
đã bị người khác mạnh mẽ nhấc lên. Hùng Lảm Tuyền quát lớn một tiếng, hay tay
ôm chặt cái bục đá bằng xi măng nặng nề bên cạnh sân thể dục, tựa như một cơn
lốc xoáy, vượt thẳng qua đám người phía trước, mạnh mẽ không chút do dự quăng
mạnh xuống phía giữa sân.
Một thanh âm trầm ***c vang lên, cái bục đá xi măng nặng nề, hung hăng nện mạnh
xuống mặt đất tạo thành một cái hố trên mặt sân phẳng lỳ. Chỉ là trong nháy
mắt đó, không biết bao nhiêu mảnh vụn xi măng bị lực lượng nặng nề đánh cho
văng lên, bay toán loạn khắp bốn phía xung quanh.
Nhưng mà ngay sau đó, Hùng Lâm Tuyền vừa mới quăng khối đá nặng nề kia xuống,
khẽ vung nhẹ hai cánh tay của mình, kinh ngạc nhìn vào chỗ khối đá xi măng vừa
quăng xuống, khiếp sợ chớp chớp mắt nhìn trân trối.
Hai tay hắn chỗ hỗ khẩu đã bị rách ra một đường dài, máu tươi chảy xuống nhỏ
giọt thế nhưng hắn cũng không hề cảm giác được điều đó, chỉ đứng lặng đó mà
nhìn. Toàn bộ sân thể dục cũng là một mảnh tĩnh lặng không một tiếng động. Bởi
vì một kích lôi đình của hắn hoàn toàn… đánh vào khoảng không.
Ở giữa sân vận động, ngay bên cạnh cái bục đá vừa rơi xuống khi nãy, ba người
đang đứng ở đó thế nhưng vẫn duy trì y nguyên tư thế giống như lúc đầu, giống
như là chưa hề di động lấy một chút nào vậy.
Có thể tránh thoát được một kích khủng bố vừa rồi, chính là do vào thời khắc
cuối cùng, có một người nào đó, cư nhiên còn có chút dư lực lùi về phía sau,
hơn nữa lại còn có đủ sức lôi theo hai người khác mạnh mẽ lui về phía sau ba
bước nữa.
Có thể làm được chuyện này, tuyệt đối cũng chỉ có một người làm được.
Ánh mắt hai gã quân nhân của Sư đoàn Thiết Giáp 7 mắt co rút lại, mang theo vẻ
hoảng sợ vô cùng nhìn chằm chằm vào mặt của Hứa Nhạc. Khi bọn họ tàn nhẫn phát
lực hạ thủ, bọn họ lại phát hiện ra cánh tay của Hứa Nhạc cũng không hề dễ
dàng bẻ gãy giống như bản thân mình từng tưởng tượng. Thậm chí ngay cả một
chút bẻ cong xuống cũng không hề làm được.
Đây đã hoàn toàn vượt ra khỏi phạm vi nguyên tắc sính lý cùng với cấu tạo vật
lý của thân thể con người rồi. Cánh tay của đối phương, dường như là hoàn toàn
đúc bằng thép nguội vậy.
Ánh mắt của Hứa Nhạc trở nên trong sáng dị thường, nhìn về phía đối phương,
thành khẩn nói:
– Lùi lại đi. Chuyển lời về cho sư đoàn trưởng các người, nói rằng những đạo
lý của hắn áp dụng với ta, chỉ là những lời nói nhảm mà thôi. Tốc độ của ta
rất nhanh, hơn nữa sức mạnh cũng rất lớn đó.
Ngay tại thời khắc Hùng Lâm Tuyền quang mạnh cái bục đá nặng nề kìa về phía
giữa sân, Hứa Nhạc, trong tình huống hai cánh tay hoàn toàn bị khống chế, đã
trong thời khắc điện quang lửa thạch đó, kéo nhanh hai gã quân nhân của Sư
đoàn Thiết Giáp 7, mạnh mẽ lui nhanh về phía sau mấy bước.
Bản thân hắn theo đạo lý vốn là cũng không thể nào còn sức để phản kháng nữa,
thế nhưng lại có thể sử dụng lực lượng của một người bình thường, kéo toàn bộ
thân thể của ba người về phía sau mấy bước. Điều này chứng minh được một
chuyện, hắn mãi cho đến lúc này cũng hoàn toàn nắm vững cục diện trong tay.
Hai gã quân nhân Sư đoàn Thiết Giáp 7, mãi cho đến lúc này, mới biết được hóa
ra bản thân mình đã ***ng phải một khối thiết bản chân chính. Lúc trước trong
trận giao thủ giữa Hứa Nhạc và Hoa Tiểu Ty, Hứa Nhạc chính là thể hiện ra kỹ
xảo chiến đấu cận thân cực kỳ tinh chuẩn cùng với tốc độ nhanh vô cùng. Còn
sức mạnh thực lực thật sự của hắn thì vẫn mãi cất dấu cho đến hiện tại vẫn
chưa thể biện ra.
Một khi đã phán đoán sai lầm, hai gã quán nhân nhất thời lâm vào khốn cảnh.
Toàn bộ sức lực trong cơ thể của bọn họ, lúc này cùng đã hoàn toàn áp xuống
trên các khớp nối trên hai cánh tay của Hứa Nhạc. Thế nhưng bọn họ lại không
thể tạo thành bất cứ tác dụng nào, tựa như hai con côn trùng rên rỉ múa máy
hai cái càng mỏng manh, không ngừng đập lên trên khối đá tảng khổng lồ, không
hề để lại bất cứ dấu vết gì trên đó.
Ngữ khí nói chuyện của Hứa Nhạc quả thật là vô cùng bình thường, thế nhưng khí
lực của hắn xác thật là vô cùng lớn. Đi theo Phong Dư đại thúc rèn luyện nhiều
năm đến như vậy, từ sau khi đi đến Thủ Đô Tinh Quyển, ngoại trừ Lý Cuồng Nhân
ra, hắn vốn không hề gặp qua bất cứ nhân vật nào có thể chính diện đối kháng
với mình cả.
Các kỹ năng đánh trật khớp nối cực kỳ tàn nhẫn đã hoàn toàn mất đi hết hiệu
lực. Trong mắt hai gã quân nhân của Sư đoàn Thiết Giáp 7 chợt lóe lên vẻ hoảng
sợ kinh khủng. Thường Nhất sắc mặt tái nhợt, trong cặp mắt của hắn mặc dù toát
ra một tia tuyệt vọng nhàn nhạt,thế nhưng vẫn hoàn toàn không từ bỏ ý nhiệm
đánh nhau trong đầu.
Hai tay hắn từ bỏ ý định áp chế các khớp nối trên cánh tay của Hứa Nhạc, biến
thành hai con độc xà bình thường, uốn theo cánh tay của Hứa Nhạc quấn quanh mà
lên. Cánh tay của hắn mang theo tiếng gió gào thét rít gào, ngón tay giũa
thoáng nhếch lên một chút đâm thẳng vào chỗ khóe mắt của Hứa Nhạc. Vào giờ
phút này. hắn cũng hoàn toàn không có từ bỏ ý định, thể hiện ra thủ đoạn tuyệt
đối chí tử và ngoan độc!
Lúc trước mấy đầu ngón tay của Hứa Nhạc bị cổ tay của Thường Nhất cùng với
thân thể của Thường Nhị hất văng ra ngoài, không thể phát lực, đó là bởi vì
đối thương ở trong Tu Thân Quán cùng với Sư đoàn Thiết Giáp 7 học được một số
công phu khó luyện, thân thể vô cùng cường hãn.
Nhưng nguyên nhân quan trọng hơn nữa chính là, hắn khi ra tay cũng không hề
điều động đến cỗ lực lượng khủng bố chân thật bên trong thân thể của mình. Lúc
này cỗ nhiệt lượng nóng bỏng kia chợt từ phía sau lưng hắn tuôn trào mà ra,
lan tràn đến từng mỗi một kinh mạch bên trong tứ chi, thân thể.
Mỗi một sợi tế bào trong cơ thể đều bị ma sát mãnh liệt, mỗi một sợi cơ bắp
tựa hồ cũng được khuếch trương mãnh liệt. Lực lượng bên trong cơ thể vô cùng
hùng hậu, toàn thân sức mạnh dâng tràn, lại như thế nào có thể khiến cho đối
phương có cơ hội phản kích được cơ chứ?