Những tấm bản đồ tòa nhà Cơ Kim Hội cùng những chấm sáng định vị trong mắt Hứa
Nhạc đã sớm biến mất không dấu vết.
Trong phòng biệt giam Tổ Hồ Ly tăm tối, Hứa Nhạc đã lục lại đám tư liệu trong
đầu mình đọc lại một lần, lại còn xem hết cả đống ảnh người mẫu đủ hình đủ
kiểu nữa nhưng vẫn cảm thấy vô vị. Trong hoàn cảnh đó hắn đã thử một lần nữa
chủ động liên lạc với sự tồn tại khủng bố bên kia giấc mơ.
Hứa Nhạc đã quá quen với kiểu thỉnh cầu này, nên thực hiện nó một cách vô cùng
thành thục. Giống như một kẻ thần kinh, hắn tự gào lên với cao sơn đại hải
trong đầu rồi đứng lặng chờ hồi đáp.
Và cũng bởi vì đang nằm trong căn phòng tăm tối đó. Hứa Nhạc mới liên lạc được
với Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương trải rộng khắp vũ trụ. Hắn bắt đầu dùng mắt
trái của mình xem thời sự hoặc xem những bộ phim điện ảnh nổi tiếng mà bình
thường chẳng bao giờ hắn có thời gian đi xem.
Và cũng bằng phương thức thần kỳ nhưng có chút dị thường này, Hứa Nhạc mới
biết được cái chết của Mạch Đức Lâm đã đem lại bao nhiêu hậu quả cho Liên
Bang. Hết biểu tình thị uy rồi lại đến bãi công. Mãi đến tận tháng trước tình
hình mới ổn định trở lại.
Cho nên Hứa Nhạc mới không hiểu tại sao Liên Bang mãi không phán quyết mình để
xoa dịu nỗi ấm ức của đám cuồng tín Kiều Tri Tạp Lâm mà nhốt mình trong cái
góc này. Hắn lại càng không hiểu tại sao bây giờ Liên Bang lại đưa hắn trở về
mặt đất.
Sự nghi hoặc này tiếp tục duy trì cho đến khi vị khách đầu tiên đến
Đó là vào một buổi sáng sớm Hứa Nhạc đang ngồi trên chiếc ghế kim loại lạnh
lẽo trong phòng khách, cúi đầu nhìn chiếc xích từ tính trên chân mình. Có
tiếng mở cửa và một người không xa lạ nhưng cũng chăng thân thuộc lắm bước
vào.
Hắn vừa cười vừa chau mày, cảm giác như đang quay về thời điểm của một năm về
trước
Một năm về trước, Hứa Nhạc đã từng chặt một nhát đao chia cuộc sống của mình
thành hai ngã để lựa chọn. Bây giờ hắn đang bị giam trong Nhà giam quân sự của
bộ Quốc Phòng và bộ đã cử một người tên là Từ Tùng Tử đến làm luật sư bào chữa
cho hắn.
Cho nên hôm nay, khi ngồi trong phòng khách và nhìn thấy khuôn mặt thanh tú xa
lạ nhưng có nét quen quen, tự nhiên hắn thấy thời gian như đang lùi lại một
năm về trước.
Như kiểu tất cả buồn rầu, lo âu hay giết chóc vẫn chưa từng xảy ra, và cây cối
hai bên đường đến cục Hình Sự vẫn rung rinh chào đón xuân về.
Luật sư bào chữa Từ Tùng Tử lạnh lùng ngồi xuống bên cạnh bàn, rút từ trong
túi hồ sơ dày dày ra mấy tờ văn kiện, đẩy ra trước mặt Hứa Nhạc, nói:
– Hứa Nhạc, tôi thay mặt bộ Quốc Phòng thông báo với anh rằng, vì bị tình
nghi có liên quan đến vụ án 6801118, tất cả mọi quyền hạn của anh tại Căn cứ
lắp ráp tổng trang đều đã bị cắt bỏ, bộ Quốc Phòng cử tôi đến đây làm luật sư
bào chữa cho anh.
– Tôi tên là Từ Tùng Tử.
Từ Tùng Tử nhìn cái còng từ tính trên tay Hứa Nhạc nên cũng không có ý định
bắt tay hắn mà chỉ chau mày nói:
– Trước đây đã có dịp gặp mặt anh rồi. Nếu như anh không có ý kiến gì, thì
hãy ký tên vào hợp đồng pháp luật này
Bị Liên Bang biệt giam suối năm tháng liền, chẳng bị xét hỏi. Tự nhiên mấy
ngày hôm nay hắn vừa được chuyển từ Tổ Hồ Ly xuống trại giam trên mặt đất, lại
vừa được tiếp luật sư do Liên Bang cử đến, nên Hứa Nhạc vẫn chưa kịp hoàn hồn,
chỉ khẽ nheo mắt nhìn mấy tờ giấy trước mặt chẳng nói gì.
Chiếc cùm hợp kim trên có tay hắn lướt qua tờ giấy trắng nghe sột soạt.
Đọc đi đọc lại từng chữ trong đống giấy tờ, Hứa Nhạc mới ngẩng đầu, nhận cây
bút từ tay Từ Tùng Tử khó nhọc ký tên lên từng loại giấy khác nhau.
Từ Tùng Tử im lặng nhìn hắn ký xong rồi mới thở phào nhẹ nhòm.
– Vụ án đangđược tiến hành điều tra, ngày kia tôi sẽ quay lại gặp anh.
– Cám ơn.
Hứa Nhạc đáp lại một cách rất nghiêm túc, nói:
– Tôi có thể hỏi mấy câu không?
Được nhưng ngoài những vấn đề luật pháp ra, tôi không thể giúp anh được gì đâu
Từ Tùng Tử vẫn giữ nguyên vẻ nghiêm túc chuyên nghiệp nhưng đôi mắt lại ánh
lên một vài tia kỳ dị như muốn ngầm cảnh báo cho Hứa Nhạc điều gì đó.
Hứa Nhạc hỏi:
– Người bị bắt cùng với tôi, tôi có thể hỏi hiện giờ anh ta đang ở đâu không?
– Không thể.
Từ Tùng Tử trả lời mội cách dứt khoái rồi bắt đầu thu dọn đống giấy tờ trên
mặt bàn.
Hứa Nhạc để ý thấy trong khoảnh khắc cúi đầu, mắt Từ Tùng Tử chớp rất nhanh,
cho nên cũng cảm thấy nhẹ lòng. Trong tình trạng bị theo dõi sát sao, cô ta
không thể nói cho Hứa Nhạc những điều hắn muốn biết, ví dụ chuyện Thi Thanh
Hải đang ở đâu. Nhưng chí ít có cũng thể nói cho hắn biết, một người còn sống
hay đã chết. Mà thực tế đây chính là điều mà hắn quan tâm nhất.
Nhìn theo bóng dáng vị nữ luật sư xinh đẹp bước ra khỏi phòng thẩm vấn, Hứa
Nhạc đột nhiên nhớ lại chuyện của nửa năm trước. Cô gái này đã được điều đến
tổ chuyên án Mạch Đức Lâm.
Trước khi hành động, hắn có nghe nói tổ chuyên án này đã bị giải tán, mấy Điều
tra viên muốn tiếp tục điều tra đến cùng đều bị cục Điều Tra Liên Bang cấu
thành tội danh, tạm thời hạn chế tự do. Bao gồm cả viên Chánh thanh tra tên là
Tiêu Văn Tĩnh trong đó, không biết những người ấy bây giờ thể nào rồi.
oOo
Bước dọc theo dãy hành lang dài hun hút, Từ Tùng Tử phải trải qua mấy lần kiểm
tra kỹ lưỡng mới có thể bước ra được khỏi nhà giam nghiêm ngặt nhất Liên Bang
này. Những vật cứng mà cô mang vào lúc trước như bút, hay thẻ từ đều phải được
đảm bảo là vẫn còn nguyên xi như lúc cô đi
Chiếc ôtô quân dụng, nãy giờ vẫn đợi ở cổng chính nhà giam, rú lên một tiếng
lớn rồi phóng thẳng đến sân bay quân sự bên ngoài cánh đồng. Dưới hàng ghế
sau, Từ Tùng Tử chẳng nói câu nào với người quân nhân trước mặt mà vẫn đắm
chìm trong những suy nghĩ về buổi thấm vấn vừa diễn ra.
Hình ảnh Hứa Nhạc tóc tai bù xù, sắc mặt nhợt nhạt, gầy xơ gầy xác khiến cô
cảm thấy cuộc đời thực sự quá bất công.
Là một thành viên trong tổ chuyên án Mạch Đức Lâm cô hiểu rõ tội lỗi của hắn
hơn ai hết. Từ lúc việc Tiêu Văn Tĩnh cùng hai người khác vẫn tiếp tục ngầm
điều tra bị phát hiện, cục Điều Tra Liên Bang khoác lên họ những tội danh vô
lý và đưa đi, lần đầu tiên cô cảm thấy thất vọng với Chính phủ Liên Bang.
Nếu như Mạch Đức Lâm và những đại nhân vật của Chính phủ đã thỏa hiệp cùng
nhau thì những kẻ hèn mọn như cô còn có thể làm gì được nữa? Nên năm tháng
trước, nghe thấy tên Mạch Đức Lâm bị thích khách ám sát, tự nhiên cô cũng thấy
mừng thầm.
Mạch Đức Lâm chết rồi, những thỏa hiệp liên quan đến hắn tự nhiên cũng không
còn hiệu lực nữa, nên cục Điều Tra Liên Bang cũng phóng thích luôn mấy Điều
tra viên và bỏ qua lệnh giám sát với tổng biên tập Bob và phóng viên Ngũ Đức
của tờ Nhật báo Thủ Đô.
Phải thừa nhận là tất cả những thay đổi đáng mừng này đều là công lao của hai
kẻ đang bị đám người diễu hành hận đến mức muốn xé ra thành trăm mảnh kia.
Mãi đến mấy ngày trước Từ Tùng Tử mới biết được một trong hai kẻ có liên quan
đến vụ ám sát hồi tháng 1 ở tòa nhà Quỹ Cơ Kim Hội chính là Hứa Nhạc, người mà
cô đã từng gặp trước đây, cô biết trong Liên Bang, Hứa Nhạc có mối quan hệ rất
phức tạp với bộ trưởng Trâu Ứng Tinh nên cũng phần nào hiểu được tại sao ông
ta lại làm vậy.
Hai ngày nay, thỉnh thoảng cô cũng rất muốn cảm ơn Hứa Nhạc về những gì hắn đã
làm, cũng như công việc luật sư mà hắn mang lại, nhưng xem ra đây không phải
là sự tán thưởng mà một quân nhân như cô nên có.
Nhìn kiến trúc của khu sân bay đang từ từ hiện ra trước cửa kính ôtô, cô nghĩ
ngay đến ngài bộ trưởng đang ở Đặc khu Thủ Đô chờ cô về báo cáo, nên nhanh
chóng ổn định lại cảm xúc, sắp xếp lại đống tài liệu trong tay.
Hứa Nhạc là người đang thi hành nghĩa vụ quân sự nhưng tội danh mà hắn phạm
phải lại vô cùng nghiêm trọng. Bất luận là nhìn ở góc độ bảo mật hay trình tự
điều tra thì chuyện thấm vấn hắn bắt buộc phải được Tòa án Quân sự tiến hành
trong im lặng.
Cô biết rằng sự hiện diện của một người đại diện pháp luật một luật sư bào
chữa như mình chẳng có vai trò gì trong chuyện sống chết của Hứa Nhạc.
Người thực sự có thể quyết định được sụ sống chết của chàng trai mắt ti hí
nhợt nhạt ấy hiện đang ngồi trong tòa dinh thự tổng thống hoặc trên Nghị Viện
kia kìa.
Hôm nay cô đến đây là muốn đưa ra một vài tín hiệu cho một người đã bị cách ly
với bên ngoài quá lâu như Hứa Nhạc biết rằng một vài sự việc sắp sửa diễn ra.
Nhưng nhà giam Khuynh Thành canh phòng quá cẩn mật nên cô cũng không thể nói
rõ được điều gì, chỉ hy vọng rằng Hứa Nhạc hiểu được dụng ý của chuyến viếng
thăm lần này.
0O0
Trở về từ phòng thẩm vấn, Hứa Nhạc ngồi bên mép giường suy nghĩ rất lâu. Thông
điệp mà vị nữ luật sư mang đến kỳ thực rất đơn giản, đó là tầng lớp trên của
Liên Bang đã bắt đầu lật lại vụ án ám sát Mạch Đức Lâm Chuyện bắt đầu tiến
hành thẩm vấn chẳng phải là tin tức gì xấu, mà mấy tháng bị biệt giam trong
ngục tối mới là đáng sợ nhất.
Chỉ là hắn nghĩ mãi mà vẫn không thể nghĩ ra một chuyện….
Mạch Đức Lâm chết rồi, Thai Gia sẽ từ bỏ hắn, vị phu nhân ấy bây giờ hẳn đang
giận đến mức muốn bóp chết hắn trong tay.
Cho dù Chính phủ Liên Bang vẫn tiếp tục hiểu lầm mối quan hệ giữa hắn và Trâu
bộ trưởng thì bất luận xét ở khía cạnh nào, pháp luật Liên Bang hay là ý
nguyện của Chính phủ hắn cũng không bao giờ thoát được tội chết
– Vậy thì vấn đề nằm ở đâu?
Lúc vừa bị bắt ở tòa nhà Quỹ Cơ Kim Hội, Hứa Nhạc đã nghĩ là mình chết chắc,
nhưng không ngờ hắn lại còn sống được lâu như thế này. Hắn cứ vò đầu bứt tai
nghĩ mãi mà vẫn không tìm ra được lý do mình nên tiếp tục sống.
Có lẽ bởi vì hắn không ngờ rằng nhân vật mà hắn phải vượt qua trăm sông ngàn
núi, mưa bom bão đạn để tự tay giết chết lại có một thân phận bí mật được che
giấu suốt mấy chục năm qua.
Về điều này Máy tính chủ Trung tâm của Cục Hiến Chương đã tiến hành công tác
phong tỏa cục bộ, không để cho hắn đánh hơi được bất cứ thông tin gì.
Và cũng bởi vì thân phận thực sự này mà việc Hứa Nhạc và Thi Thanh Hải ám sát
Mạch Đức Lâm hoàn toàn có thể được hiểu theo hai nghĩa khác nhau, quang minh
hay hắc ám.
Trở thành phần tử khủng bố muôn lần đáng chết hay vị anh hùng cứu sống toàn bộ
Liên Bang Điều này tùy thuộc vào chuyện những đại nhân vật ấy nghĩ như thế
nào.
oOo
Dinh thự tổng thống Đặc khu Thủ Đô.
Trong Phòng chỉ huy tác chiến Trung ương phía dưới tòa nhà Dinh thự tổng
thống, hai màn hình siêu mỏng đang phát ra những tia sáng xanh mờ ảo. Một
không khí nghiêm túc, trang trọng bao trùm khắp căn phòng.
Đứng giữa lối đi, viên Đặc công của cục Đặc Cần ánh mắt sắc như chim ưng, còn
những đại nhân vật ngồi xung quanh chiếc bàn hội nghị dài thì vẫn đang chăm
chú nghe giảng giải và quan sát những hình ảnh thay đổi không ngừng trên màn
hình.
Tân bộ trưởng bộ Quốc Phòng và tân bộ trưởng bộ Tài Chính cũng như những thành
viên của Hội nghị Liên tịch Tham mưu đều có mặt đầy đủ. Tư lệnh của Quân Khu
II, Quân Khu IV ngồi phía sau thượng tướng Mại Nhĩ Tư. Ngay cả Chung tư lệnh
đang ở tiến tuyến Tây Lâm và tư lệnh Hồng Dư Lương của Hạm đội Liên Bang đang
đóng quân trên Tinh vân Vãn Hạt cũng tham gia trực tuyến.
Hôm nay tất cả những nhân vật quan trọng nhất của Liên Bang đều đang tập trung
ở đây để nghe những báo cáo điều tra mới nhất.
Cục Điều Tra Liên Bang phải tận dụng đến khả năng thu thập tin tức siêu phàm
của Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương và những số liệu lưu trữ ngổn ngang, rồi mất
trọn 5 tháng mới điều tra được rõ ràng vụ án này.
Theo một ý nghĩa nào đó, vụ án này đã gây ra cho Liên Bang những tổn thương
nghiêm trọng không thể cứu vãn, và cũng theo một mức độ nào đó mà nói, báo cáo
điều tra này sẽ quyết định thái độ chiến lược của Liên Bang với Đế Quốc.
Phía đầu kia của bàn hội nghị, tổng thống Mạt Bố Nhĩ đang chăm chú đọc bản báo
cáo trên tay, thỉnh thoảng mới dừng lại để lắng nghe phần giải thích..
Trước mặt ông là một cây bút không hề bắt mắt Cây bút này đã được đút trong
chiếc hộp chân không làm bằng vật liệu siêu cứng vết máu trên bút cũng đã sớm
bị lau sạch.
Tiểu đội Đặc chủng Tác chiến đã mạo hiểm tiến sâu vào Thanh Long Sơn, và tìm
được mẫu ADN trên di cốt của vợ chồng họ Mạch.
Người đàn ông trung niên đeo kính điều khiển máy chiếu, phóng to một bức ảnh
trên màn hình rồi nói tiếp:
– Đem những mẫu này khớp với mẫu ADN của Mạch Đức Lâm do cục Điều Tra Liên
Bang lưu giữ chúng ta có thể khẳng định chắc chắn, bọn họ không hề có quan hệ
huyết thống.
Là trợ lý của cục trưởng cục Hiến Chương, bình thường Thôi Tụ Đông cũng vẫn
thay mặt lão cục trưởng tham gia những hội nghị bí mật của Chính phủ. Nhưng
một hội nghị với qui mô lớn như thế này thì đây là lần đầu tiên, cho nên hắn
không tránh khỏi có chút căng thẳng.
– Sau khi xảy ra vụ án 68011 SA, chúng tôi đã tiến hành lấy mẫu AND trên thi
thể Mạch Đức Lâm một lần nữa và có thể khẳng định lại phán đoán này.
Tổng thống Mạt Bố Nhĩ vẫn cúi đầu, chỉ phẩy phẩy tay ra dấu cho ông ta cứ tiếp
tục. Còn bên phải tổng thống, Thai cục trưởng của cục Hiến Chương cũng đã từ
từ mở mắt nhìn Thôi Tụ Đông, những ngón tay gầy gò nhăn nheo gõ nhè nhẹ lên
cái đầu gỗ bóng loáng của chiếc batoong trên tay ông.
Không hiểu sao nhìn thấy động tác này, Thôi Tụ Đông lại thấy yên tâm hơn rất
nhiều, tiếp tục đổi một bức ảnh khác trên màn hình, trầm giọng nói:
– Trước đây, bằng quyền hạn của mình, cục Hiến Chương đã điều một Tiểu đội
Đặc chủng tác chiến của Quân khu Tây Lâm thâm nhập lên tinh vực Bách Mộ Đại để
xác minh lại một số thông tin liên quan đến sự kiện năm đó.
– Tuy thời gian có hơi chậm nhưng Tiểu đội tác chiến cũng đã có được trong
tay một bản danh sách những kẻ nằm trong tập đoàn buôn người Bách Mộ Đại hai
năm cuối cùng của Hiến Lịch 36.
Theo giọng đọc chầm chậm của Thôi Tụ Đông, không khí trong căn phòng chỉ có
một thứ ánh sáng xanh nhàn nhạt càng trở nên kỳ lạ. Mặc dù ngay sau khi vụ án
386011 SA vừa xảy ra, bọn họ đều đã nhận được thông báo của cục Hiến Chương và
cũng đã xem những tài liệu bảo mật có liên quan.
Nhưng trên thực tế, cho đến tận bây giờ, thâm tâm bọn họ vẫn có một hy vọng là
những gì cục Hiến Chương đã điều tra là hoàn toàn sai.
– Đúng là Mạch Đức Lâm đã chết rồi, nhưng những gì mà hắn gây ra thì vẫn còn
tiếp tục.
– Lúc nãy, mọi người đã được xem đoạn băng ghi lại cảnh gặp mặt của Mạch Đức
Lâm và nhân vật Đế Quốc đó.
Thôi Tụ Đông nhìn khắp một lượt những con người vẫn còn đang đắm chim trong sự
im lặng, tiếp tục nói:
– Nguồn mạch cơ bản đã được xử lý rõ ràng. Ở đây tôi xin được báo cáo với các
vị.
– Ngay sau cuộc tấn công đầu tiên, phía Đế Quốc đã vạch ra một kế hoạch cổ
quái và kỳ dị nhằm phá vỡ vòng phong tỏa của Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương.
Bọn chúng sử dụng tập đoàn buôn người trên tinh vực Bách Mộ Đại để chuẩn bị
một đám trẻ sơ sinh và lợi dụng những sơ hở của pháp luật Liên Bang trên
phương diện này để bán chúng cho những cặp vợ chồng muốn nhận con nuôi trong
Liên Bang.
– Trong đó có một đứa trẻ, chúng ta tạm gọi hắn là số 1, số 1 lớn lên dưới sự
chăm sóc của cha mẹ nuôi và theo điều luật bảo hộ công dân của Liên Bang, đứa
trẻ chưa đầy nửa tuổi ấy được cấp cho một chiếc thẻ căn cước Liên Bang. Kể từ
giờ phút đó, đứa trẻ này chính thức trở thành một thành viên của Liên Bang.