Một lần nữa, Hứa Nhạc lại bước đi trên con đường lát đá xanh hơi ấm và ẩm ướt
trong Lưu Phong Pha. Nghiêng mình cảm ơn Cận quản gia đã tận tình tiễn ra đến
tận cửa, hắn tranh thủ liếc về phía bên kia khóm trúc cảnh.
Bên ấy đang có vài chục vị quan khách quan trọng. Có thể nhìn thấy Lâm Đấu Hải
dáng vẻ chật vật, đang cúi xuống lau cái gì đó trên mặt. Trên khoảng sân khấu
lớn, những diễn viên của Học viện Sân khấu Liên Bang đang diễn một vở hài kịch
nào đó. Theo những gì hắn đã đọc được trong Thư viện Đại học Hà Tây Châu lúc
còn ở Đại khu Đông Lâm xa xôi thì đây là một vở hài kịch đã có lịch sử hàng
ngàn năm của nhà kịch gia nối tiếng Tịch Lặc.
Đột nhiên, hắn nhớ lại câu chuyện khác của Tịch Lặc mà Thai phu nhân đã kể hồi
chiều, hai mắt lại bắt đầu nheo lại. Vì để trả thù cho người thân, người đàn
ông ấy đã chiến đấu với gã khổng lồ bằng đá kết quả là làm cho tất cả thôn dân
trong làng vì thế mà đều phải chết cùng. Vậy đây là máu lạnh hay là nhiệt
huyết, là sự báo thù đầy chính nghĩa tự nhiên hay là chỉ những ý niệm bao trùm
xung quanh một kẻ thần kinh?
Hứa Nhạc chỉ là một chàng thanh niên 20 tuổi. Hắn không biết nên nhận xét vai
diễn đó như thế nào. Hơn nữa hắn cũng không có thù phải báo, vì vậy hắn cũng
chẳng phải suy nghĩ nữa làm gì.
Nhân vật chính trên sân khấu lúc này là một người con mất nước, một hoàng tử
với trái tim hừng hực ý định trả thù. Vị hoàng tử rút thanh kiếm dài của mình
ra, chĩa thẳng lên trời, hét lớn:
– Dù cho ta có bị nhốt trong lao tù cả đời thì ta vẫn là một vị vua tự do.
Hứa Nhạc nhìn người diễn viên trên sân khấu, miệng lẩm nhẩm đọc lại lời thoại
rồi mới rời khỏi hội sở. Tuyết lại bắt đầu rơi. Từng bông tuyết phản chiếu lại
ánh đèn hội sở, lung linh tuyệt đẹp.
oOo
Phía Bắc Liên Bang, thành phố Cảng Đô cũng đang là mùa đông lại ngay gần Lâm
Hải Châu nên vừa có gió lại vừa có tuyết, lạnh lẽo vô cùng. Còn phía Nam bán
cầu, thời tiết vô cùng ấm áp. Nơi này đang chuẩn bị bước vào khoảng thời gian
nóng nhất trong năm. Những cô gái ăn mặc mát mẻ xuất hiện trên bãi biển ngày
một đông, còn những chai bia ướp lạnh trong quán bar thì cứ vơi dần đi.
Trong căn nhà gỗ trên biển phía sau đảo Nhiệt Lãng, Thi Thanh Hải đang vừa
uống bia, vừa theo dõi bản tin thời sự TV trên điện thoại. Một cô gái xinh đẹp
đang ôm chặt phía sau lưng hắn, khuôn mặt đầy vẻ ngượng ngùng quyến luyến:
– Đi thật à?
Vì muốn đạp bằng vùng biển cô đơn này mà Thi công tử cùng cô gái này đã ở trên
hòn đảo này trong một thời gian khá dài. Mặc dù vẫn còn cách thời gian ấn định
ban đầu vài ngày những hắn vẫn quyết định rời đi.
Thi Thanh Hải tủm tỉm, từ trong đôi mắt hoa đào khẽ ánh lên một tia cười đầy
cuốn hút, hắn thì thầm:
– Ngoan.
Bản tin TV vừa đưa rằng sáng nay, các học giả Liên Bang vừa mới đồng loạt ký
tên đề nghị cho ngài Nghị Viên vừa mới rút lui khỏi cuộc Tổng tuyển cử Tổng
Thống, Mạch Đức Lâm tiên sinh được có tên trong danh sách lĩnh thưởng giải
Tinh Vân Hòa Bình năm tới. Trong mắt rất nhiều người, ngài Nghị Viên Mạch Đức
Lâm vì muốn hàn gắn vết nứt trong Liên Bang, vì muốn dẹp yên những cuộc du
hành bãi công biểu tình xảy ra liên tục trên các Đại Khu mà đưa ra quyết định
rút lui. Hơn nữa những ngày sau đó, ông ta còn ra sức ủng hộ cho phe đối thủ
là phía Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ. Một đạo đức chính trị đáng để tôn trọng như thế
này hoàn toàn xứng đáng được nhận giải thưởng Tinh Vân Hòa Bình. Không một ai
có thể cạnh tranh với hắn.
Cô gái trẻ phía sau tò mò hỏi:
– Thật là Nghị Viên Mạch Đức Lâm có thể nhận được giải Tinh Vân Hòa Bình chứ?
Thi Thanh Hải ngẩn người ra một lát rồi quay sang, lại vuốt ve cô gái, cười
lớn:
– Cô bé ngốc. Giải thưởng Tinh Vân từ trước đến giờ cũng chỉ có thể trao cho
người còn sống mà thôi.
Cô gái hình như vẫn chẳng hiểu gì, lòng thầm nghĩ không phải Nghị Viên Mạch
Đức Lâm vẫn còn sống rất khỏe mạnh đó thôi. Thi Thanh Hải không giải thích
thêm điều gì chỉ nói với cô ta vài câu rồi tặng cho cô gái một trong hai chiếc
cần câu hắn vẫn mang theo người, thu xếp hành lý, chuẩn bị rời đi.
Cô gái quyến luyến ra mặt, hai mắt đã hơi hồng hồng. Thi Thanh Hải thì ngược
lại, nét mặt bình thản thậm chí có chút lạnh nhạt. Đợi đến khi một đám mây
trắng bay đến che khuất mặt trời hắn liền nhanh nhẹn bước lên khúc gỗ, hướng
thẳng vào bờ. Hắn chỉ xách theo hộp hành lý bằng gỗ ghép, bên trong đựng duy
nhất chiếc cần câu lâu năm.
Chỉ có hắn mới biết rằng chiếc hộp dài đựng cần câu thực ra chỉ là vật ngụy
trang để che giấu cái khẩu súng vẫn được dùng để giết người. Hắn phải rời khỏi
hòn đảo Nhiệt Lãng xinh đẹp cũng như rời xa cô nàng làm hắn vui vẻ sớm vài
ngày… bởi vì hắn muốn dùng khẩu súng này để giết người.
Không giống như Hứa Nhạc, Thi Thanh Hải không bao giờ nghĩ rằng nếu như mình
giết chết Mạch Đức Lâm thì những kẻ ủng hộ hắn có thể sẽ đứng lên nổi loạn,
Liên Bang sẽ vì thế mà hỗn loạn và dưới sự uy hiếp của Đế Quốc, một Liên Bang
hỗn loạn có thể sẽ phải chết nhiều người hơn nữa. Sẽ có rất nhiều người vô tội
vì sự trả thù của hắn mà thiệt mạng. Những điều này hắn chưa bao giờ nghĩ đến.
Suy nghĩ của Thi Thanh Hải rất đơn giản. Hắn muốn báo thù, muốn tiêu diệt tên
phản đồ. Một khi cái Chính phủ thối nát của Liên Bang đã khiến người ta thất
vọng thì hắn chỉ có thể tự mình thực hiện. Còn về sẽ hỗn loạn hay không thì
chờ lão già Mạch Đức Lâm chết rồi thì đám trẻ con bày đặt tuyên truyền còn có
thể làm được gì nữa? Mà cứ coi như hỗn loạn thật thì đã sao? Là gián điệp ưu
tú do Phiến Quân bồi dưỡng, nhiệm vụ của hắn không phải là làm hỗn loạn Liên
Bang hay sao?
Bước trên bãi cát xốp mềm, kỷ niệm về những ngày còn ở trong Phiến Quân hiện
lên rõ nét hơn bao giờ hết. Phiến Quân luôn duy trì một lý niệm làm cách mạng
không phải đơn giản chỉ là mời khách ăn cơm. Muốn mưu cầu một Liên Bang hoàn
toàn mới thì việc có người chết là chuyện không thể nào tránh khỏi.
oOo
Hứa Nhạc lại vừa có một giấc mơ. Không phải là cơn ác mộng về sự tồn tại vĩ
đại không chỗ nào không có, không việc gì không thể làm mà là giấc mơ hoàn
toàn khác về một người mà hắn không nhìn rõ mặt. Nhưng hắn có thể khẳng định,
người đó tuyệt đối không phải là Phong Dư đại thúc.
– Sự thỏa hiệp của Chính phủ là để bảo vệ lợi ích lâu dài cho Liên Bang. Lẽ
nào cậu không cảm thấy sự lựa chọn của mình thật sự là không hề nhìn cho đại
cục sao?
– Cái nhìn đại cục, lợi ích lâu dài chẳng qua chỉ là cái cớ mà một số người
mang ra để dành quyền lợi cho bản thân mình. Bọn họ muốn toàn Liên Bang ổn
định bởi vì bọn họ cần phải hút máu của cái cơ thể ổn định này. Vậy không hiểu
đây là ổn định hay là tê liệt đây. Cái gọi là lợi ích lâu dài rốt cục cũng chỉ
là lợi ích của cá nhân bọn họ, ví dụ như lợi ích của Lợi Gia chẳng hạn.
– Cậu có bao giờ nghĩ rằng, nếu cậu làm như vậy sẽ có rất nhiều người vô tội
thiệt mạng vì sự hỗn loạn hay không?
– Mi cũng đã nói mà. Đây chỉ là khả năng. Chúng ta không thể đoán trước những
việc chưa xảy ra. Hơn nữa ta nghĩ rẳng nếu như Mạch Đức Lâm chết rồi thì sẽ
bớt đi một người kích động quần chúng, cuộc náo loạn tháng trước sẽ không bao
giờ còn xảy ra nữa.
– Cậu coi nhẹ mức độ cuồng nhiệt và sự ủng hộ mà nhân dân tầng lớp dưới dành
cho hắn rồi.
– Nhân dân Liên Bang cũng không thể nào bị che mắt vĩnh viễn. Trên thực tế đã
có rất nhiều bằng chứng chống lại hắn. Chỉ đáng tiếc quá trình điều tra vừa
mới bắt đầu thì đã bị Liên Bang ngăn chặn vì sợ làm kinh động quần chúng.
– Cậu đang an ủi bản thân đấy à.
Giấc mơ nói:
– Sẽ có trăm ngàn vạn người phải chết còn cậu thì chỉ vì muốn thỏa mãn đạo
đức giả của mình, thực hiện mục đích cá nhân của cậu. Xét từ ý nghĩa trên mà
nói, cậu chính là một phần tử khủng bố.
– Không. Mạch Đức Lâm mới là phần tử khủng bố. Vì hắn mà đã có hơn trăm người
chết đi. Nếu như hắn không chết thì không biết sẽ còn bao nhiêu người nữa phải
thiệt mạng.
– Pháp luật đã tuyên bố hắn vô tội.
– Mạch Đức Lâm có thể tránh khỏi sự phán xét của Chính phủ Liên Bang vì hắn
dùng sự hỗn loạn của xã hội Liên Bang để uy hiếp những kẻ non gan. Đây không
khác nào hành động dí dao thái rau vào cổ bà già để cướp tiền của một tên thổ
phỉ bình thường. Không thể chỉ vì trong tay hắn có con dao thái rau mà không
làm gì hắn.
– Không phải vụ án nào cuối cùng cũng được phán xét công bằng.
– Tôi sẽ kiên trì đến cùng.
– Cậu kiên trì cái gì? Tinh thần trượng nghĩa được dạy dỗ từ trong sách vở?
Hay là sự manh động muốn trở thành người phán xét cuối cùng sau khi có được
thực lực mạnh mẽ?
– Dù cho có sai thì ta vẫn sẽ kiên trì. Sai thì sẽ phải trả giá. Mục tiêu
giết người không phải là giết người mà chỉ là nói chuyện đạo lôi thôi.
– Đầu này của vũ trụ là một loại quan điểm. Đầu kia lại là quan điểm khác.
Rắc rối của cậu chắc gì đã là quan điểm của người khác.
– Nhưng ta chính là ta. Ta chỉ có thể kiên trì với quan điểm của chính mình
thôi.
– Đấy gọi là manh động, là nhiệt huyết trẻ con mà thôi.
– Còn trẻ thì chẳng việc gì phải sợ, chỉ có dòng máu nóng mà thôi. Đợi đến
khi già, cái gì cũng có thì máu nóng cũng cạn rồi. Vậy thì nên tranh thủ lúc
chưa già để phát huy dòng máu nóng này cho hợp lý chứ.
Giấc mơ im lặng một lúc lâu rồi chợt nhắc lại một câu nói:
– Ngươi chỉ là một phần tử khủng bố nguy hiểm và điên cuồng, không coi trọng
đại cục và nâng niu mạng sống.
Hứa Nhạc chỉ biết im lặng nhìn theo cái bóng đang mờ dần, lầm bầm tự nói với
mình:
– Mình làm việc này không phải vì lý niệm chính trị, không phải để báo thù
cho người thân, cũng không phải ôm mối quốc thù giống như người hiệp khách
trong vở kịch của Lặc Tịch. Mình chỉ đang kiên trì theo đạo lý mà mình cho là
đúng mà thôi. Nếu như loại người như vậy được gọi là phần tử khủng bố thì mình
chính là một phần tử khủng bố.
Nói xong mấy câu này thì cái bóng người trong mơ cũng mờ dần và biến mất. Hứa
Nhạc choàng tỉnh, dụi nhẹ hai mắt đã có phần tê tê rồi im lặng nhìn ra phía xa
xa ngoài cửa sổ. Đã hơn 20 ngày kể từ khi Mạch Đức Lâm tuyên bố rút lui. Đúng
theo những gì Thai phu nhân sắp xếp, hắn lựa chọn ngồi nhà nghỉ ngơi, ngày
ngày hết nhìn trần nhà rồi lại ngóng ngóng về phía công ty Tịnh Thủy ngoài khu
ngoại ô Đặc khu Thủ Đô.
Phía ngoài cửa sổ có trồng một nhánh cây trường xuân. Trải qua mùa xuân ấm áp,
mùa hè nóng bỏng, bây giờ nhánh trường xuân đang ở trong giai đoạn phát triển
mạnh mẽ nhất, che phủ cả một nửa cánh cửa sổ. Rồi đến mùa đông, những cái lá
xanh non mỡ màng chuyển hết sang một màu đỏ rực thi nhau rơi rụng lả tả làm
lòng người cũng không khỏi nao nao.
oOo
Rời khỏi căn nhà trọ, Hứa Nhạc lại bước lên chiếc xe đưa đón công nhân viên
của Công ty Tịnh Thủy, đi qua cửa kiểm tra quyền hạn nhân viên, tiến vào kho
dụng cụ chuyên dụng của Tiểu đội 7. Dưới đường hầm lạnh lẽo, chỉ có ánh đèn
vụt lóe lên theo mỗi bước chân làm bạn với hắn.
Tại nơi sâu nhất trong kho quân giới, Bạch Ngọc Lan mắt đeo kính bảo hộ, tay
đang tháo lắp thuần thục một khẩu súng:
– Hôm nay chúng ta sẽ học về những vấn đề có thể gặp phải trong việc sử dụng,
tháo lắp loại đạn thông thường với dòng súng H. Còn nội dung thực hành là di
chuyển khi bị tấn công trong không gian hẹp và phối hợp tốc độ bắn.
Rất nhiều thứ có thể dùng để giết người. Nhỏ thì có một cây bút thanh tú, lớn
thì là những tảng đá khổng lồ, đè chết người khác. Tuy nhiên, những thứ thuộc
phạm trù chuyên môn thì sẽ có hiệu quả đặc biệt tốt hơn. Súng đương nhiên là
một trong những thứ chuyên nghiệp ấy. Nó là thứ có chiều sâu lịch sử và cũng
là quen thuộc nhất với tất cả mọi người.
Pháo chủ của chiến hạm là có uy lực nhất, nhưng giá cả lại quá đắt. Cái thứ đó
chính là sang quý đến cực điểm, hơn nữa chất lượng cũng tuyệt vời đến cực
điểm. Hồi còn ở trong quân doanh đã có lần Bạch Ngọc Lan nhìn thấy có người
trực tiếp ôm khẩu pháo xoay nòng Đạt Lâm bắn lung tung, nhưng vẫn chưa thấy ai
có ý tưởng này với chủ pháo chiến hạm. Cơ pháo Đạt Lâm chủ yếu là được lắp đặt
trên dòng thế hệ robot M và máy bay trực thăng nên người ta còn vác trên vai
được chứ còn đối diện với chủ pháo chiến hạm, con người cũng chỉ như một con
kiến tí hon yếu ớt mà thôi.
Liên Bang đã mất rất nhiều năm để nghiên cứu chế tạo ra một loại vũ khí quang
năng thu nhỏ đồng thời vẫn có tính năng và uy lực của một khẩu súng thông
thường, một khẩu súng vừa uy lực, vừa tiện ích. Nhưng cái thứ này càng thu nhỏ
thì lại càng đắt. Càng tinh xảo thì lại càng yếu ớt hơn. Bạch Ngọc Lan luôn
cho rằng, những thứ dùng để giết người thì không nên tinh xảo quá. Càng quá
tinh xảo thì càng có nhiều trở ngại, càng đắt, càng không đáng tin.
Cho nên mấy hôm nay, hắn quyết định sẽ cùng Hứa Nhạc học tập nghiên cứu súng
máy mà Quân đội thường dùng. Còn luyện tập thì chủ yếu dùng dòng súng H. Đây
là dòng súng máy thường gặp nhất. Chúng không có ưu thế nào quá nổi trội nhưng
cũng chẳng có nhược điểm chí mạng nào. Lý do Bạch Ngọc Lan lựa chọn dòng súng
này là nguyên nhân chủ yếu là do chúng rất đáng tin cậy, cực kỳ đáng tin cậy.
Bề mặt trơn nhẵn, thiết kế báng súng đơn giản không cầu kỳ. Tóm lại là có một
vẻ bề ngoài không hề hoa mỹ. Đơn giản nhưng không sơ sài, cấu tạo máy vô cùng
thô ráp, điều này khiến cho khả năng xảy ra tai nạn ngoài ý muốn của khẩu súng
giảm xuống mức thấp nhất.
Là một quân nhân xuất sắc, trên phương diện luyện bắn, Bạch Ngọc Lan hoàn toàn
đủ tư cách để trở thành giáo viên của Hứa Nhạc.
Mặc dù hắn có thể tháo một khẩu 212 nòng dài thành một đống linh kiện chỉ
trong vòng 11 giây nhưng lại không hề bắt Hứa Nhạc phải thực hiện điều này. Dù
có quen thuộc với súng máy thế nào đi chăng nữa, tốc độ tháo ráp súng máy dù
có phá vỡ kỷ lục của Quân đội Liên Bang thì dù sao cũng vẫn chỉ là kỷ xảo mua
vui mà thôi. Cái mà Hứa Nhạc quan tâm bây giờ là làm thế nào để có thể dùng
súng, có thể giết người.
Tốc độ học tập của Hứa Nhạc nhanh đến mức Bạch thư ký cũng đôi khi khó tránh
khỏi cảm giác phải cảm khái rằng chỉ trong mười mấy ngày mà hắn đã phải trơ
mắt ra nhìn Hứa Nhạc từ một người không biết tí gì về súng ống biến thành như
bây giờ. Hồi 15 tuổi hắn phải vất vả mài dũa mãi trong đám tân binh mới học
được những chiêu này. Vậy mà… Trong lòng hắn nhịn không được, chợt sinh ra
một chút cảm giác tang thương. Hắn nghĩ thầm trong lòng, có lẽ ông chủ của hắn
mới chính là người trời sinh thích hợp nhất làm quân nhân.
Chỉ có điều, sự cảm khái này được che đậy rất tốt bởi khuôn mặt bình thản ôn
hòa. Liếc nhìn khẩu súng đang khạc lửa trên tay Hứa Nhạc qua mắt kính bảo hộ,
hắn nói:
– Cổ tay nới lỏng ra một chút.
Âm thanh trong phòng tập bắn của kho quân giới rất lớn vì vậy mọi người phải
nói chuyện với nhau thông qua tai nghe. Sau khi tiếng súng ngừng, trên màn
hình sẽ hiện lên thành tích của lần bắn này. Bạch Ngọc Lan gỡ kính, quan sát
mấy lỗ đạn, gật đầu hài lòng.