Lúc này hắn cũng không nhớ tới Phong Dư đại thúc, không nhớ tới những người vô
tội đã chết trong sân vận động Lâm Hải Châu, cũng không nhớ tới người bạn gái
Trương Tiểu Manh đã chết vì những âm mưu chính trị, cũng không nhớ tới gã bạn
thân Thi Thanh Hải vì bị người khác bán đứng mà chạy mất tăm, mất tích, cũng
không nhớ tới vị thầy đáng kính giáo sư Trầm Lão đang nằm trong lòng đất tại
nghĩa trang Ngân Hà bên sườn núi, cũng không nhớ đến những công thức số liệu
quan trọng ngưng tụ tâm huyết cả đời của vị giáo sư già, không nhớ tới gã quân
nhân họ Phác chết oan ức trên Hồ Sơn Đạo, cũng không nhớ đến những hình ảnh
tay chân gãy lìa trong sự kiện khủng bố tập kích tại buổi biểu diễn Hoàn Sơn
Tứ Châu, không nhớ tới vị Đổng sự độc lập trong đêm mưa tại Bộ Công Trình,
không nhớ tới gã thư ký Bạch Ngọc Lan hai ngày trước đã bị Cục Hiến Chương bắt
đi… Truyện “” Truyện “”
Bởi vì hắn thật sự không cần nhớ tới những thứ đó, mà toàn bộ những thứ đó đã
được chôn sâu trong óc của gã rồi. Từ Đại khu Đông Lâm đi tới tinh cầu S1, xã
hội Liên Bang hiện ra trước mặt gã đầy rẫy những bất công, những bức màn tối,
những âm mưu quỷ kế…
Thế nhưng thật ra Hứa Nhạc lại thường xuyên nhớ tới bức thư mà trước khi bỏ
đi, Thi Thanh Hải đã để lại cho hắn… Đối mặt với những bất công của xã hội, có
người sẽ hùa với nó để gây bất công cho người khác, có người sẽ lặng lẽ chấp
nhận sống chung với nó, còn có một số người khác sẽ nghĩ đến chuyện thay đổi
nó. Những người không có khả năng sẽ lên inte phát tiết những bức xúc, hoặc
dùng thái độ trầm mặc để thể hiện sự phẫn nộ của bản thân mình. Còn những
người có năng lực thì sẽ làm cái gì?
Tham gia vào vũ đài chính trị, ảnh hưởng đến cuộc tổng tuyển cử Tổng Thống
Liên Bang… Hứa Nhạc trong vô tình đã trở thành một người có năng lực, hắn biết
mình có khả năng tạo thành những thay đổi nào đó, cho nên hắn tự nhủ với bản
thân mình là phải cố gắng kiên trì đến cùng.
Con robot Tiểu Bạch Hoa mỗi lần nhận phải một cú đá nặng nề của con robot Tử
Hải, lại giống như là một cây búa khổng lồ đập xuống một tảng đá cứng đầu
ngoan cố vậy. Cũng không biết là tảng đá này sẽ kiên trì đến khi nào, hoặc là
cuối cùng thì tảng đá sẽ tan nát trước, hay là cây búa sẽ gãy rời trước, hoặc
là những con người đang cầm cây búa này trong Liên Bang sẽ trở nên sợ hãi mà
chùng tay đây…
Cặp mắt của Hứa Nhạc dần dần đỏ lên khi nhìn thấy thân ảnh của con robot Tử
Hải đang ngày càng điên cuồng trong tầm mắt của hắn, thế nhưng cơ thể lại trở
lên bình tĩnh đến dị thường, không ngừng tiến hành những thao tác chính xác
nhất. Con robot Tiểu Bạch Hoa không biết có thể duy trì thêm được bao lâu nữa,
thế nhưng những thao tac của hắn ngày cũng càng ngày càng trở lên thuần thục
hơn, càng chính xác hơn, cảm giác càng ngày càng mạnh mẽ hơn. Mười tư thế mà
Phong Dư đại thúc năm xưa truyền dạy cho hắn, lúc này cũng đã được hắn thông
qua con robot Tiểu Bạch Hoa mà thể hiện hết rồi.
Tròng mắt đỏ lên, tự nhiên nguyên nhân cũng không phải là quá cảm động hoặc là
quá bi thương, mà là trong tròng mắt có lửa, ánh lửa càng ngày càng rực lớn
lên. Hứa Nhạc trừng mắt nhìn con robot Tử Hải đáng sợ ở trước mặt, trong lòng
không ngừng nghĩ đến tên kiêu ngạo cường hãn đang ngồi trong con robot đó.
Lần đầu tiên gặp nhau tại Lâm Viên, ngươi đã muốn đã đánh ta, giết ta. Lần thứ
hai gặp lại tại Bệnh Viện Trung Ương Lục Quân, ngươi nói là muốn giết ta, thế
nhưng ngươi dựa vào cái gì lại nói những lời kiêu ngạo không chút nể nang gì
như thế? Ngươi là cháu nội đích tôn của Quân Thần Liên Bang? Ngươi là phi công
thiên tài hiếm thấy của Liên Bang? Ngươi là quân nhân 12 tuổi đã nhập ngũ giết
địch? Ngươi đã trở thành truyền kỳ trong Quân đội Liên Bang? Cho nên ngươi
liền có quyền ngạo nghễ mà nói, một ngày nào đó ngươi sẽ giết ta?
Không phục. Ta không phục, ta tuyệt đối không phục. Ta 10 tuổi đã giết người
rồi. Hôm nay ta sẽ tìm cách cho ngươi thua một trận, sau đó sẽ bắt ngươi gọi
ra một tiếng tiểu thúc.
-98, 97, … 63, 62, 61, … 38,37…
Hứa Nhạc và Thương Thu trước đây đã lặp đi lặp lại vô số lần tính toán ước
lượng. Con robot Tử Hải kia sử dụng những tham số mô hình sai lầm kia để thiết
kế lại hệ thống phun lưu khí điện tử, vì vậy hệ thống song động cơ của con
robot khi tiến vào trạng thái chiến đấu siêu tần, khả năng duy trì ổn định
nhất của nó cũng chỉ kéo dài lâu nhất là 3 phút mà thôi. Trước đây, trong suy
nghĩ của hắn, thời gian 3 phút là một khoảng thời gian vô cùng ngắn ngủi. Thế
nhưng đến hôm nay hắn mới phát hiện ra, 3 phút, tức là 180 giây, thế nhưng lại
lâu dài, lại gian nan giống như là cả một quãng đường vũ trụ xa xăm vậy.
Thời gian đếm ngược đã đến con số 37, thế nhưng con robot Tiểu Bạch Hoa cũng
đã tiến đến trạng thái nguy hiểm cũng cực rồi. Hứa Nhạc trầm mặc, điều khiển
cho con robot màu trắng làm ra các động tác công kích cuối cùng… Mặc dù trong
lòng hắn hoàn toàn không phục, nhưng hôm nay hắn là không còn cơ hội để chiến
thắng nữa rồi…
Nhưng đột nhiên đúng vào đúng thời điểm này, con robot Tử Hải, từ đầu đến cuối
vẫn điên cuồng như một con mãnh hổ, khí thế bức người, chiếm ưu thế một cách
tuyệt đối kia, trong một động tác thọc sườn ngược chiều kim đồng hồ tuyệt đẹp
theo tiêu chuẩn cận chiến, lại đột nhiên có vẻ cứng ngắc, động tác có vẻ không
được phối hợp chặt chẽ…
Ngay một giây sau đó, phần hộ giáp phía sau phần thắt lưng của con robot Tử
Hải màu tím xinh đẹp, đột nhiên rung nhẹ lên một cái…
……………….
Trên màn hình lớn trên tường căn phòng chỉ huy dưới mặt đất, những tham số kỹ
thuật của con robot số 1, rất nhiều các chỉ tiêu đều thể hiện một cách hoàn mỹ
đều thể hiện một cách cực kỳ hoàn mỹ. Dưới trạng thái chiến đấu siêu tần, nó
vẫn hoạt động một cách thập phần ổn định. Hoàn toàn ngược lại với nó, các tham
số kỹ thuật của con robot số 2 bên kia đã có chú thảm tới mức không nỡ nhìn
tới. Cũng không ai có thể hiểu nổi, gã phi công của công ty Quả Xác bên kia,
vì cái gì đến giờ phút này vẫn điều khiển con robot sắp hỏng đến nơi phát động
công kích một lần nữa như vậy.
Nhưng mà ngay tại thời điểm đó, cột sáng biểu hiện cho chỉ tiêu công suất động
lực phát ra, cái chỉ tiêu quan trọng nhất của con robot số 1, lại đột nhiên
đình chỉ sự dao động vốn có của nó, ngay tại thời điểm đình chỉ đó, bắt đầu
lặng yên không hề biến động nữa.
Sau đó, cột sáng thể hiện cho chỉ tiêu công suất phát ra, lại tụt xuống một
cách thê thảm, tụt thẳng về con số 0 tròn trĩnh kia. Toàn bộ cột sáng màu đỏ
rút nhanh xuống, nhìn qua giống như là không còn chút máu vậy, khiến kẻ khác
nhìn thấy phải kinh tâm động phách. Truyện “”
Toàn bộ căn phòng chỉ huy không ai có phản ứng nào nữa. Ngay cả những công
trình sư bên phía Công ty cơ khí Quả Xác, lúc này cũng chỉ ngơ ngác giương mắt
nhìn chằm chằm lên màn hình trên tường, trong lòng thầm nghĩ rằng có lẽ mình
đã hoa mắt mất rồi…
Nhưng mà Thương Thu, vốn đang khẩn trương chờ đợi từ nãy đến giờ, lúc này lại
là người có phản ứng nhanh hơn tất cả. Cô mạnh mẽ giơ cao cánh tay phải của
mình, nắm tay nắm chặt lại, trong nắm tay cầm cây bút đã bị bóp chặt đến mức
gãy làm đôi… Cô ta hưng phấn đến mức văng tục một câu thật to: Truyện “”
Tiếng văng tục hưng phấn của cô nàng công trình sư thiên tài này đã thức tình
rất nhiều người trong căn phòng chỉ huy này. Tất cả mọi người trong này giống
như là một dàn nhạc giao hưởng có người chỉ huy vậy, các công trình sư của ba
bên, các chuyên gia kỹ thuật, các giáo sư… đều đồng thời kinh hô lên một
tiếng, hợp lại một chỗ, tạo thành thanh âm như sóng lớn ngập trời vậy, tràn
ngập toàn bộ căn phòng chỉ huy.
Viện trưởng Lâm Viễn Hồ, ngồi trên khán đài quan chiến trên cao, nãy giờ vẫn
xoay người sang nói chuyện phiếm với vị Cố Vấn An Toàn Quốc Gia. Vì thể hiển
cho toàn thể Liên Bang thấy sự tự tin tuyệt đối với phía mình, gần một phút
này ông không hề nhìn lấy một lần lên hình ảnh của cuộc nhàm chán nghiêng hẳn
về một phía trên màn hình trên tường. Ông ta thể hiệ sự tin tưởng tuyệt đối
vào con robot Tử Hải và vị trung tá Lý Cuồng Nhân, nhất là sau khi tiến vào
trạng thái chiến đấu siêu tần. Chính vì vậy nên khhi nghe tiếng kinh hô của
mọi người, ông ta cũng không khỏi cảm thấy có chút kinh ngạc.
Viện trưởng Lâm Viễn Hồ quay đầu lại, nhìn thấy cột sáng chỉ tiêu công suất
lúc này đã yên vị ở số 0 trên màn hình thông số kỹ thuật, mạnh mẽ đứng bật
người dậy. Cặp môi già nua của ông ta trở nên cực kỳ tái nhợt, thân thể thoáng
run rẩy một chút, vội đưa hai tay lên ôm chặt ngực trái của mình, giống như là
bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống vậy.
Đám quân nhân trong phòng quan chiến tại căn cứ Cựu Nguyệt lúc này đã đếm lên
đến hơn 70. Trong lòng bọn họ đều cho rằng con robot Tử Hải đã nắm chắc được
thắng lợi, chỉ sợ ngay sau đó con robot màu trắng của công ty Quả Xác sẽ nổ
tung… Truyện “”
Bạch Ngọc Lan lúc này nhìn đã đứng bật dậy, tiến đến sát ngay phía sau cánh
cửa thủy tinh trong phòng, khuôn mặt cực kỳ lo âu nhìn chằm chằm vào màn hình.
Hắn đã đếm ngược xuống con số 37, lại tựa hồ như là không dám tiếp tục đếm
ngược nữa.
Vào thời điểm này, những thanh âm ồn ào nãy giờ tại căn cứ Cựu Nguyệt lại đột
ngột biến mất hoàn toàn. Mọi người đều nghi hoặc nhìn chằm chằm vào màn hình,
cũng không hiểu động tác đấm ngược chiều kim đồng hồ cực kỳ đẹp đẽ, cực kỳ sắc
bén của con robot Tử Hải kia, lúc này vì sao lại trở lên chậm chạm như vậy,
hơn nữa lại còn là chậm chạp đến mức thật sự không thể chấp nhận được.
– Chắc là hình ảnh chiếu chậm…
Có người trong lòng thậm chí còn nghĩ vậy.
– Chắc là muốn chơi đùa thêm một chút nữa với gã phi công Quả Xác…
Có người lý giải hành động đó của trung tá Lý Phong như thế.
Thực tế phát sinh ngay sau đó, khiến cho sự phỏng đoán của tất cả các quân
nhân bên phía căn cứ Cựu Nguyệt đều biến thành một thành một trò cười.
Con robot Tử Hải màu tím đứng trên đỉnh núi sơn mạch Tạp Kỳ, cái động tác đấm
ngược chiều kim đồng hồ đẹp đẽ kia cũng còn chưa có hoàn thành xong, thì con
robot màu trắng, vốn đã đau khổ giãy giụa từ nãy giờ, lại đột nhiên phản kích
lại một cách mãnh liệt. Điều này đã khẳng định một cách rằng, đây không phải
là những hình ảnh chiếu chậm……..
Trong cái cảm giác đau khổ giãy giụa cùng với không phục, hình ảnh động tác
của con robot Tử Hải trên màn hình mũ giáp của Hứa Nhạc lại xuất hiện những
bất thường… Đây giống như là một tín hiệu kích thích mạnh mẽ, thông qua cặp
mắt của Hứa Nhạc, truyền thẳng vào đại não của hắn. Trong phần lớn thời gian
công kích từ nãy đến giờ, Lý Cuồng Nhân điều khiển con robot Tử Hải, trong cái
cảm giác điên cuồng lại bao hàm một tầng cảm giác lạnh lùng, cũng không hề có
bất kỳ một lỗ hổng nào để cho Hứa Nhạc lợi dụng. Thế nhưng lúc này trong cái
động tác đấm ngược chiều kim đồng hồ xinh đẹp mà chậm chạp của con robot màu
tím kia, lại xuất hiện vấn đề trầm trọng.
Đối với Hứa Nhạc, đã đau khổ dày vò chờ đợi suốt hơn một trăm giây mà nói,
loại động tác dị thường này không hề nghi ngờ chính là đại biểu cho cơ hội tốt
nhất của hắn. Tuy rằng hắn cũng không hiểu nổi vì sao thời gian mà con robot
Tử Hải xảy ra vấn đề lại sớm hơn thời gian mà hắn tính toán đến 37 giây, thế
nhưng hắn biết rõ ràng là mình nhất định phải bắt lấy cơ hội này.
Trên thực tế Hứa Nhạc tuyệt đối cũng không cần phải tạo ra áp lực tinh thần gì
đối với bản thân mình để mà mong đợi một kích kinh khủng cuối cùng… Bởi vì
cũng giống như một cây cung đã lên dây thế nhưng lại bị áp chế quá lâu, nếu
không bởi vì bị kéo căng quá lâu khiến cho mất đi tính co giãn cần thiết, một
khi nắm được cơ hội, chắc chắn mũi tên sẽ bay ra với vận tốc không thể nào
hình dung nổi. Hoặc cũng giống như người bị té xuống nước, một khi bên người
chợt xuất hiện một thứ gì có thể bám víu được, tự nhiên tuyệt đối sẽ không từ
bỏ.
Trong suốt quá trình bị đánh cho thảm thiết liên tục như thế, Hứa Nhạc đã dần
dần cảm nhận được cách sử dụng hệ thống cảm ứng ý nghĩ một cách thuần thục,
đem mười tư thế mà Phong Dư đại thúc đã dạy cho hắn, dùng con robot làm đối
tượng để mà phát huy. Thế nhưng chỉ là con robot Tiểu Bạch Hoa đã bị hao tổn
quá mức nghiêm trọng, mà áp lực do Lý Cuồng Nhân gây cho hắn lại quá lớn, thế
công quá mạnh, cho nên hắn đợi mãi cũng chưa kiếm được cơ hội nào phản kích.
Lúc này con robot Tử Hải lại đột nhiên có những động tác khác thường như vậy,
áp lực mạnh mẽ từ phía đối phương vì thế mà biến mất. Con robot Tiểu Bạch Hoa
vốn lung lay muốn ngã xuống, nhất thời lại phóng thích ra tốc độ tuyệt đối
nhất của nó, hóa thành một đạo lưu ảnh, tránh được cái gai nhọn sắc bén bằng
hợp kim trên cánh tay máy móc của con robot Tử Hải.
Cái chân máy móc tráng kiện của con robot màu trắng tựa hồ đang run rẩy, nhưng
thự tế lại đang di động rất nhanh, dán sát trên mặt đất, thúc đẩy thân thể
xoay chuyển một vòng, biến thành đứng đối mặt song song với con robot Tử Hải.
Cánh tay máy móc mang theo lưỡi đao răng cưa trên tay phải đột nhiên bổ mạnh
về phía cổ của con robot Tử Hải, mang theo phía sau một đạo tia lửa.
Ngay sau đó, toàn thân con Tiểu Bạch Hoa rướn lên, phóng về phía bụng con
robot Tử Hải, cái chân máy móc nặng nề khẽ co lại một góc nhọn, hung hăng thúc
gối vào phần bụng con robot màu tím. Đồng thời cánh tay trái đã phóng tới phía
sau đầu con robot Tử Hải. Cái đầu đã bị tổn thương của Tiểu Bạch Hoa, mạnh mẽ
đập thẳng vào phần hộ giáp bảo vệ trước khoang điều khiển của đối phương.
Tia lửa điện văng ra khắp nơi, bụi mù bốc lên mãnh liệt, ánh sáng phát ra chói
mắt. Con robot nhanh chóng biến dạng đi, có khói trắng, có chất lỏng giống như
máu huyết không ngừng từ trên người nó chảy ra.
Con robot Tiểu Bạch Hoa cùng với con robot Tử Hải vẫn như trước duy trì tư thế
như vậy…
Trận đại chiến robot hôm nay, Lý Cuồng Nhân đã điều khiển Tử Hải mạnh mẽ điên
cuồng đến cực điểm, thế nhưng con robot Tiểu Bạch Hoa, dưới sự điều khiển của
Hứa Nhạc, dưới hoàn cảnh cực kỳ hung hiểm, thê thảm đến tận cùng, lại đem toàn
bộ các tính năng của mình phát huy đến cực hạn. Dưới bề ngoài như vậy, nhưng
lại thành công tránh khỏi hầu hết các công kích mang tính trí mạng, cho nên
Tiểu Bạch Hoa còn có thể kiên trì đến thời khắc cuối cùng.
Nhưng mà ba cú đánh liên hoàn cuối cùng mà con robot Tiểu Bạch Hoa đột nhiên
bạo phát, cũng thật sự đều đánh trúng những chỗ yếu hại nhất của con robot Tử
Hải. Bất luận là vị trí liên kết điều khiển tại phần đầu, hay là phần hộ giáp
cân bằng bên khoang điều khiển kia, gặp phải những thương tổn nặng nề như thế,
làm sao có thể đứng thẳng được nữa?
Trên đỉnh núi sơn mạch Tạp Kỳ, căn cứ Cựu Nguyệt, trong căn phòng chỉ huy mặt
đất, cả ba nơi đều đồng thời lâm vào một mảnh im lặng.
Một kích liên hoàn ba cú đấm cuối cùng mà con robot Tiểu Bạch Hoa bạo phát
kia, nhìn qua thì khá đơn giản, nhưng trên thực tế, đối với một con robot bị
tổn thương nặng nề như thế này, lại có thể làm ra một động tác công kích cực
kỳ hoàn mỹ như thế, tuyệt đối là một hành động cực kỳ khó khăn. Mỗi động tác
xuất thủ nhìn như bình thường của con robot Tiểu Bạch Hoa, liên miên không
ngừng, dễ dàng tránh đi thế tấn công của con robot Tử Hải, sau khi mất đi động
lực phát ra, vẫn như trước dựa vào quán tính mà duy trì tốc độ cao, hơn nữa
lại còn thành công đánh cho đối phương bị thương nặng. Truyện “” Truyện “”
Đây là ba tư thế liên hoàn trong mười tư thế mà Phong Dư đại thúc đã dạy cho
Hứa Nhạc, lúc này lại được con robot Tiểu Bạch Hoa trong nháy mắt hoàn toàn
thi triển ra một cách hoàn hảo.
Thanh đao răng cưa chuyển động cực nhanh trên cánh tay máy móc bên phải của
con robot màu trắng rút nhanh ra từ trong thân thể con robot màu tím. Trên
thanh đao hợp kim sắc bén kia bám theo một luồng tia lửa điện sáng lóa, để lại
trên thân thể đối thủ một vết thương cực kỳ thê thảm. Động tác này của nó
nhanh vô cùng, thế nhưng nhìn qua lại có vẻ đặc biệt thong thả.
Con robot Tử Hải đã mất đi động lực, tựa hồ không còn năng lực đánh trả nữa.
Thế nhưng con robot Tiểu Bạch Hoa cũng không vì vậy mà dừng tay. Con robot màu
trắng vận động với một tốc độ cực cao, trong thời gian một giây, đã hóa thành
vô số luồng quang ảnh màu trắng trên đỉnh núi sơn mạch Tạp Kỳ, liên tục công
kích không ngừng nghỉ về phía con robot Tử Hải. Những luồng quanh ảnh màu
trắng này lại nhuộm một chút màu đen tuyền, có vẻ cực kỳ âm trầm mà ngoan độc.
Vô số quang ảnh màu trắng ánh đen đó đều tập trung hết lên người con robot Tử
Hải, cuối cùng tập trung lại một điểm, mãnh liệt bộc phát ra toàn bộ sức mạnh
còn lại của nó!
Một màn này xuất hiện trong mắt những người đang xem cuộc chiến tại căn cứ Cựu
Nguyệt, tại phòng chỉ huy tác chiến dưới mặt đất, khiến cho tất cả đều không
nhịn được có cảm giác tê rần toàn thân. Đây chỉ là cuộc đối chiến robot thí
nghiệm của Quân Đội Liên Bang, thế nhưng gã phi công của công ty Quả Xác đang
điều khiển robot Tiểu Bạch Hoa màu trắng kia không ngờ còn chưa chịu dừng tay,
tựa hồ chưa thấy đối phương nổ tung thì chưa chịu. Cách thức ra tay thế này
cũng không khỏi có chút hơi quá tàn nhẫn.
Đỉnh núi sơn mạch Tạp Kỳ thoáng run rẩy một trận. Cái không gian trống trải đã
yên lặng hàng tỷ năm qua lúc này tựa hồ như là đã bị những công kích tàn nhẫn
cuối cũng cỉa con robot Tiểu Bạch Hoa mà trở nên có chút vặn vẹo.
Con robot Tiểu Bạch Hoa tụa như một con quái vật lãnh huyết, càng không ngừng
thực hiện những động tác công kích tốc độ cực kỳ khủng bố. Đó chính là bởi vì
Hứa Nhạc đang điều khiển con robot màu trắng hiểu rất rõ ràng, Lý Cuồng Nhân
trong con robot Tử Hải màu tím chính là một gã quái vật khủng bố. Hơn nữa hệ
thống song động cơ của con robot Tử Hải lại nổ tung sớm hơn so với tính toán
của hắn đến mấy chục giây như thế, chuyện này đến tột cùng bởi nguyên nhân gì?
Hắn phai tàn nhẫn đem con robot Tử Hải hoàn toàn đánh bại, không thể để lại
cho đối phương bất cứ cơ hội nào. Hắn chỉ đơn giản là tính toán theo suy nghĩ
của một gã công trình sư cẩn thận mà thôi, thế nhưng dựa vào hình ảnh bên
ngoài, con robot Tiểu Bạch Hoa do hắn điều khiển lại có vẻ cực kỳ dữ tợn,
cuồng bạo mà lãnh khốc.
Những thanh gai nhọn hợp kim cứng rắn cực kỳ sắc bén, dài chừng một thước trên
tay phải của con robot Tử Hải, theo động tác quán tính cuối cùng của nó, dùng
một tia động lực cuối cùng còn sót lại trong các khớp nối động cơ trên cơ thể
đã mất đi khả năng hành động của con robot màu tím, mạnh mẽ chui vào cái chân
máy móc của con robot Tiểu Bạch Hoa.
Cái chân trái đã bị tồn thương nghiêm trọng của con robot Tiểu Bạch Hoa, lúc
này lại bị mạnh mẽ chặt đứt đường dây truyền dẫn động lực, giống như là một
cành khô đã cố gắng chống chọi một thời gian lâu ngày, lúc này rốt cuộc cũng
không thừa nhận nổi thêm nữa.
Đây đúng là một kích cuối cùng đáng sợ của con robot Tử Hải mà Hứa Nhạc vốn lo
sợ nhất. Thanh đao răng cưa của con robot Tiểu Bạch Hoa, vốn đang di chuyển
công kích với tốc độ cao, đột nhiên mạnh mẽ chống thẳng xuống đất, cố gắng
chống đỡ thân thể nặng nề đang muốn ngã xuống. Trước khi thanh đao chống xuống
đất, đã kịp mạnh mẽ chém một nhát lên hệ thống hộ giáp hỗ trọ cân bằng của con
robot màu tím, khiến cho nó vỡ ra làm nhiều mảnh, rớt khỏi thân thể Tử Hải.
Truyện “”
Sau đó mới thật sự là im lặng. Cái chân bên trái bằng máy móc của con robot
Tiểu Bạch Hoa, nơi vết chém, tia lửa điện văng ra tung tóe. Lớp dầu nhớt từ
trong lỗ thủng phun ra, rơi đầy trên tảng đá lớn trên đỉnh núi. Nó cũng không
thể tiếp tục chống đỡ nổi thân hình nặng nề của con robot nữa… con robot màu
trắng lúc này nhìn qua giống như là một gã vô sỉ, chỉ có thể dựa vào thanh đao
to lớn trên cánh tay máy móc bên phải mà chống đỡ lấy thân thể tổn thương trầm
trọng.
Trước mắt nó, cách khoảng hai thước, là con robot Tử Hải màu tím đang không
ngừng run rẩy. Đột nhiên, nó giống như một con rối gỗ đã bị chặt hết các sợi
dây điều khiển, ầm ầm đổ sụp xuống nằm dài trên măt đất. Trong một khắc cuối
cùng trước khi đổ xuống, gã trung tá Lý Phong cường đại mà điên cuồng kia,vẫn
thành công chặt rời hoàn toàn cái chân trái của con robot Tiểu Bạch Hoa. Mà
Tiểu Bạch Hoa cũng thành công phá vỡ hệ thống bảo vệ cân bằng của con robot Tử
Hải. Lúc này hệ thống song động cơ của Tử Hải cũng đã nổ tung, động lực còn
sót lại trong các khớp động cơ cũng đã xài hết cho một cú đâm cuối cùng, chính
thức trở thành một khớp nối kim loại chết.
Mắt thấy mục tiêu của mình đã đạt thành, mắt thấy con robot màu tím cuối cùng
cũng ngã xuống trong làn khói bụi mù mịt trên sơn mạch Tạp Kỳ, trong khoang
điều khiển nóng bức, Hứa Nhạc chậm rãi tháo cái mũ điều khiển xuống, há to
miệng mà hít thở dồn dập.