Bạch Ngọc Lan đứng thẳng người dậy, nhẹ giọng nhỏ nhẹ báo cáo lại cho Hứa
Nhạc.
Hứa Nhạc nhớ lại nội dung cú điện thoại vừa rồi, trong lòng chợt động, hiểu
được rằng đại khái là những yêu cầu mà mình đề ra cho Thai Gia cũng đã được
đáp lại. Hắn chỉ không ngờ rằng, trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy, đối
phương liền thật sự có thể kiếm ra một con robot để cấp cho mình.
Rời khỏi văn phòng, đi theo thang cuốn tự động đi xuống phía nhà kho ngầm.
Trước khi tiến vào khu vực bảo mật, Hứa Nhạc và Bạch Ngọc Lan trải qua ba tầng
kiểm soát phân hình của hệ thống điện tử, mới có thể tiến nhập vào căn cứ
trung tâm, lúc nào cũng được đề phòng sâm nghiêm kia.
Cánh cửa nặng nề mở ra, một đầu robot màu đen cao hơn sáu thước chợt xuất hiện
trước mặt hai người bọn họ. Trên thân thể của con robot quân dụng Liên Bang
này có mấy chỗ hư hỏng cũng không bắt mắt cho lắm. Lớp vật liệu bằng hợp kim
sáng bóng bên dưới lớp sơn màu đen bên ngoài kia, liền thông qua những chỗ tổn
hại đó mà thẩm thấu ra, phát ra hàn quang lóng lánh, hoan nghênh chủ nhân mới
của mình.
Hứa Nhạc biết con robot thuộc quyền quản lý trực tiếp của mình kia, tuy rằng
đời có chút cũ, so với đời hiện tại mà Quân đội Liên Bang đang sử dụng còn lạc
hậu hơn không ít, nhưng hắn vẫn như trước cảm nhận được một sự xúc động trước
giờ chưa từng có. Hắn khẽ hít mạnh một ngụm không khí có chút khô ráo quanh
người, nói:
– Thông báo cho phía Bộ Công Trình Quả Xác, cuối tuần này chúng ta sẽ đi qua
bên đó.
Bạch Ngọc Lan nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, nghi hoặc liếc nhìn hắn một cái, nhẹ
giọng hỏi:
– Không kéo dài nữa à?
– Không kéo dài nữa.
Hứa Nhạc nghĩ đến lời hối thúc của Trâu Phó Bộ Trưởng, nghĩ đến những chứng cứ
bên trong cái máy tính xách tay của mình, nhìn thấy con robot của riêng mình ở
trước mặt, cảm thấy tâm tình mình sảng khoái vô cùng, lớn tiếng nói:
– Tâm tình tôi rất tốt, không muốn tiếp tục chơi đùa với bọn họ nữa.
Trong lúc Hứa Nhạc và Bạch Ngọc Lan đi đến chỗ của con robot màu đen kia, cách
bọn họ khoảng 5.94 năm ánh sáng, ở bên ngoài ba tinh hệ của Thủ Đô Tinh Quyển,
bên cạnh một tòa núi nằm trên một cao nguyên bên cạnh Đông Hải ở một tinh cầu
nào đó trong Liên Bang, Cận quản gia, lúc này đang mặc một bộ lễ phục trang
nghiêm màu đen, sau khi ngắt điện thoại, bước dọc theo một cái hành lang bằng
gỗ quý, do nhiều đoạn hành lang điêu khắc tinh xảo mà thành, đi vào một tòa
kiến trúc mang phong cách cổ điển dựa hẳn vào lưng chừng núi.
Đây là một tòa cung điển hoàn toàn mang phong cách Hoàng triều cổ xưa. Trong
cái thời kỳ Hiến Lịch này, những di tích của Hoàng triều trong Liên Bang cũng
đã bị thời gian vô tình kia dần dần hủy diệt đi hết, chỉ còn lại một số kiến
trúc kiểu cổ tại một số đặc khu hẻo lánh nào đó, dưới sự yêu cầu mãnh liệt của
một số chuyên gia học thuật nghiên cứu lịch sử nào đó, mới được bảo tồn lại.
Tòa cung điện này trong hơn mấy vạn năm nay, đại khái cũng chỉ có thể dùng
hình tượng quang mang tiêu tán trong dòng lịch sử để hình dung. Nhưng mà những
mái cong màu vàng nhạt, những cột trụ lớn hình tròn màu sẫm, những bức tường
màu trắng tinh mang theo một ít vết loang lỗ, mới có thể nhắc nhở cho mọi
người về niên kỷ của nó và sự uy nghiêm của nó.
Toàn bộ tòa cung điện được xây dựng dựa hẳn vào vách núi, mặt hướng về biển
rộng, đầu chạm lên đỉnh núi. Sáng sớm nghênh đón ánh sáng đầu tiên mà mặt trời
chiếu rọi lên thế gian, tối đến lại lặng nghe tiếng thông reo cuối cùng… Chỉ
tiếc là ngay sau tòa núi kia lại là một tòa cao nguyên cực lớn đột nhiên chắn
lại, cho nên cảnh trí tuy đẹp, nhưng lại ít người đến đây…
Tòa cung điện cổ này đã được đưa vào danh sách bảo tồn của Liên bang, cứ mỗi
một Hiến Lịch bắt đầu sẽ được Liên Bang tiến hành đại tu một lần. Nhưng nó
cũng không phải là một thắng cảnh du lịch nào cả, quyền sở hữu tựa hồ cũng
không nằm trong tay của Liên Bang, cho nên cơ quan bảo hộ cũng bất lực, dần
dần đã quên mất sự tồn tại của nó, khiến cho nó lộ ra một cỗ hơi thở tang
thương. Tựa hồ như sau bao nhiêu năm lắng nghe tiếng thông reo sau núi, lắng
nghe tiếng sóng vỗ rì rào của từng làn sóng biển ở trước mặt, tòa cung điện
này sẽ mãi sừng sững với thời gian.
Ánh mặt trời mãnh liệt chiếu rọi lên trên mái hiên được lót bằng vô số mảnh
ngói bằng ngọc lưu ly, phản xạ ra những quang mang nhẹ nhàng. Cận quản gia khẽ
cúi đầu, đứng trong một căn phòng nhỏ bên hông của tòa cung điện kia, hạ giọng
nói với vị phu nhân đang bận rộn không ngừng bên trong căn phòng kia:
– Tối hôm nay Trầm Cách sẽ đi gặp Hứa Nhạc. Nghe nói trong tay của Hứa Nhạc
có một ít tài liệu quan trọng gì đó, có lẽ có quan hệ tới Mạch Đức Lâm.
Vị phu nhân bên trong nghe xong câu nói đó, cũng không có phản ứng gì, vẫn như
trước cúi đầu, nhẹ nhàng chuẩn bị đồ ăn… Con dao bếp dài nhọn cầm trong đôi
bàn tay trắng nõn của bà ta, rất nhanh chóng cắt từng miếng đồ ăn trên tấm
thớt lớn, phát ra từng tiếng cách cách cách cách buồn tẻ khiến người khác có
chút phiền toái. Những hành tỏi bên trên tấm thớt kia thông qua những thanh âm
cách cách này dần dần biến thành những miếng nhỏ đẹp mắt…
Cận quản gia im lặng chờ đợi. Ông ta biết rõ mỗi khi phu nhân làm việc nhà,
ngoại trừ là Thái Tử gia ra, cũng không có ai có thể quấy rầy bà ta phải dừng
lại. Chỉ có điều, tin tức hôm nay mà Trầm Cách đưa tới tựa hồ như là có quan
hệ với Nghị Viên Mạch Đức Lâm… Chuyện liên quan đến Tổng tuyển cử Tổng Thống
Liên Bang như thế này, hắn phải trong thời gian nhanh nhất đi báo cáo lại cho
phu nhân.
Nhìn theo bóng dáng bận rộn của Thai phu nhân, trên mặt lại mang theo một nụ
cười nhẹ nhàng bình tĩnh. Cận quản gia trong lúc nhất thời cảm giác có chút
ngơ ngẩn. Ông ta đã làm việc với phu nhân bao nhiêu năm rồi? Mặc dù đây là
chuyện có khả năng ảnh hưởng đến cuộc Tổng tuyển cử Tổng Thống Liên Bang, cũng
không khiến cho cảm xúc của người phụ nữ này dao động quá lớn. Người phụ nữ có
quyền lực lớn nhất Liên Bang này, có phải là trời sinh ra đã có được loại khí
chất như vậy hay không?
Bật lửa đốt nóng cái chảo, bỏ mớ hành tỏi vào trong, sau đó lại bỏ vào những
miếng thịt dê trơn nhẵn… Một mùi thơm lạ lùng chợt tràn ngập trong căn phòng
nhỏ bên cạnh tòa cung điện. Một lúc sau, Thai phu nhân đem đồ ăn bên trong cái
chảo kia đổ ra một cái đĩa nhỏ, sau đó mới nhẹ nhàn thở ra một hơi, cảm giác
hài lòng, đưa tay lau đi vài giọt mồ hôi đẫm trên gương mặt ửng đỏ kia.
Tùy tiện ngồi xuống trước cái bàn đá trắng trong vườn của cung điện, hai nữ
hầu cận ôn nhu đã sớm chuẩn bị sẵn bát đũa cùng với cơm trắng. Một cái bàn đá,
một cái ghế tre… Thai phu nhân ngồi ở phía trước bàn đá, nhẹ nhàng gắp một
miếng thịt dê bốc khói cùng với mùi thơm mạnh mẽ đặt vào trong bát cơm, cẩn
cẩn thận thận cắn một miếng. Sau khi thưởng thức một lúc sau, khẽ mỉm cười
nói:
– Lần sau khi Tiểu Nguyên trở về, nhất định phải nói với nó tay nghề của ta
đã tiến bộ rồi…
Cận quản gia lúc nào cũng đứng phía sau người của bà ta, mãi đến lúc này cũng
vẫn trầm mặc không nói gì.
Ánh sáng mặt trời mặc dù nóng bức, nhưng nơi này có gió biển ***g lộng, cho
nên cũng không hề có cảm giác khô nóng. Chỉ là ăn xong một chén cơm trắng, hơn
nửa đĩa thịt dê nấu với đậu, chóp mũi của Thai phu nhân vẫn như trước chảy ra
một chút mồ hôi. Thai phu nhân đặt đũa xuống, nữ hầu bên cạnh rất nhanh mang
trà tới, thu thập chén đũa, rất nhanh lui về phía sau.
Trên bàn đá lúc này còn lại một ấm trà, hai cái tách. Thai phu nhân tự mình
rót một tách, sau đó nhẹ nhàng chỉ chỉ vào cái tách trống còn lại. Cận quản
gia bước đến, tự mình rót một tách, sau đó cũng không có ngồi xuống, chỉ là
nhẹ nhàng đứng đó uống từng ngụm.
Tách trà này là do đá bạch ngọc trên Mặc Sơn đẽo gọt mà thành. Bên trong màu
đá tự nhiên lộ ra một cảm giác lạnh lẽ đến tận tâm phế của người uống. Chất
liệu tách trà tuyệt đối quý giá không tầm thường. Loại trà là trà Hàn Thiết
Sơn Đông thời cổ xưa, khi pha chế lại dùng loại nước của hồ Hàn Đàm vạn năm
trên núi Tuyết Sơn. Loại trà này sau khi hái, dùng nước rửa sơ một lần, sau đó
ướp lạnh khoảng 20 phút, rồi dùng nước Hàn Đàm Tuyết Sơn pha chế, dùng tách
bằng đá của Mặc Sơn để uống, mùi vị thơm thoang thoảng, uống vào cổ họng đã có
một cảm giác mát lạnh cùng với mùi thơm ngát bốc lên.
Trong lòng của Cận quản gia đã được mùi vị thơm ngát này choáng ngập, tay hắn
khẽ cảm nhận được hơi lạnh của tách trà bằng đá của Mặc Sơn, một tia cảm giác
gấp gáp trong lòng cũng theo một tách trà này mà biến mất không thấy, tư thế
đứng thẳng của ông ta cũng ổn định hơn rất nhiều.
– Việc điều tra thông tin ở Đại khu Đông Lâm tiến hành thế nào rồi?
Thai Phu Nhân chậm rãi buông tách trà xuống, cũng không nhìn ra cảnh biển rộng
trước mặt, mà khẽ liếc mắt nhìn về phía một cánh cửa sổ tại một góc của cung
điện. Nơi đó tựa hồ như có một người nào đó đang nhìn bà ta.
Cận quản gia cũng không cảm thấy kỳ quái khi phu nhân không quan tâm đến
chuyện liên quan đến Tổng tuyển cử Tổng Thống, mà lại quan tâm đến chuyện cũ
tại Đại khu Đông Lâm hai năm về trước. Bởi vì tuy rằng ông ta cũng chưa nói ra
những tin tức của chuyện này, nhưng mơ hồ cũng đoán được sự quan tâm đặc biệt
của Thai phu nhân đối với những chuyện có liên quan đến Giáo sư Cận. Hơn nữa
kết quả mà ông ta điều tra ra được cũng thật sự là đáng sợ dị thường, ông ta
cũng đang chuẩn bị hồi báo về chuyện này.
– Đông Lâm cách đây quá xa, cho nên cũng chỉ kịp tiến hành hồi báo từ xa.
Cận quản gia biết cần phải báo cáo trực tiếp thì mới có cảm giác chính xác
hơn, nhưng mà chuyện này cũng không có biện pháp nào cả. Ông ta nhẹ giọng nói:
– Dư Phùng sau khi chạy thoát khỏi sự truy nã của Liên Bang, đã dùng tên giả
là Phong Dư. Tại Đại lộ Hương Lan Hà Tây Châu đã mở một cửa hàng sửa chữa đồ
gia dụng.
Nếu là thời điểm bình thường, bản thân Cận quản gia cũng sẽ cho rằng những
thông tin báo cáo kia cũng không hề quan trọng gì, bởi vì bản thân ông ta thật
sự không biết cái gã Bảo Dưỡng Sư phản bội kia có quan hệ gì với Giáo sư Cận,
nhưng đây là thông tin mà phu nhân đặc biệt chú ý, cho nên ông ta đem toàn bộ
những thông tin mà mình nhận được, tất cả những chi tiết toàn bộ nói lại một
lần… Cho dù đó là những tin tức mà trước đây phu nhân cũng đã từng biết rồi.
Thai phu nhân im lặng ngồi bên cạnh cái bàn đá lắng nghe. Tư thế ngồi của bà
ta so với bất cứ kẻ nào khác trong Liên Bang cũng không giống nhau. Thân thể
hơi ngả về phía sai, dựa hẳn lên trên đùi của mình, tựa hồ là một loại tư thế
ngồi chồm hổm vậy. Cái lưng của bà lại cực kỳ thẳng tắp, giống như thân cây
bạch dương vậy. Bộ quần áo màu sẫm làm bằng vải bông thượng phẩm khá lớn, che
khuất đi đôi giày vải dưới chân, cũng đã hoàn toàn che khuất đi những đường
cong thân thể vốn được chăm sóc vô cùng tốt. Bà ta đúng là thật sự đang cẩn
thận lắng nghe Cận quản gia báo cáo. Thân thể trang nghiêm cùng khuôn mặt
nghiêm túc lắng nghe, cặp mắt của bà ta cũng càng lúc càng sáng lên.
Một gã đào phạm Liên Bang đã bị Cục Hiến Chương xác định đứng đầu danh sách
truy nã, không ngờ lại có năng lực ở một nơi tịch mịch, trên một cái tinh cầu
quặng mỏ hoang vu mà lăn lộn suốt mười mấy năm, còn nhận được một gã học trò
nữa. Khóe môi của Thai phu nhân nở ra một nụ cười lạnh.
– Bên trong gian hàng sữa chữa của Dư Phùng có một đứa học việc, tên là…
Hứa Nhạc.
Khi Cận quản gia nói đến cái tên này, thanh âm của hắn khẽ ngừng lại một chút,
lại liếc mắt nhìn lên mặt của Thai phu nhân, phát hiện ra phu nhân cũng không
hề toát ra vẻ kinh ngạc gì, hắn mới im lặng tiếp tục nói tiếp:
– Rất nhiều người có thể chứng minh chuyện này. Lúc đầu tôi cũng rất ngạc
nhiên, nhưng về sau điều tra lại, thì gã Hứa Nhạc kia cũng không phải là Hứa
Nhạc hiện tại này.
– Bởi vì bên trong hồ sơ của Cục Hiến Chương có ghi lại, cái gã cô nhi Hứa
Nhạc tại Đại khu Đông Lâm kia, đã được Cục Hiến Chương xác nhận là tử vong
rồi. Bởi vì hắn là đương sự nằm trong danh sách đứng đầu, cho nên Máy tính
trung ương đã tiến hành biện pháp xác nhận chặt chẽ nhất. Bên trong Cục Hiến
Chương cũng không có người nào có thể gian lận được.
Cận quản gia trầm mặc một lúc sau mới nói tiếp:
– Cho nên, nói theo ý nghĩa pháp luật, trong những hồ sơ của Liên Bang, cái
gã Hứa Nhạc kia đã sớm chết tại hai năm trước rồi.
Cận quản gia nhẹ nhàng híp cặp mắt hí của ông ta lại, tựa hồ ngay cả bản thân
ông ta cũng có chút không tin tưởng những tin tức hồi báo từ phía Đại khu Đông
Lâm kia, khẽ cúi đầu nhẹ giọng nói:
– Trong trường hợp đó, những nhân viên công tác của chúng ta đã cần hình chụp
của Hứa Nhạc đi tiến hành xác nhận… Những cư dân của Đại lộ Hương Lan cùng
với Phố Chung Lâu, cũng đều cực kỳ khẳng định, Hứa Nhạc chính là Hứa Nhạc.
Hứa Nhạc chính là Hứa Nhạc… Đây là một câu nói vô cùng thú vị. Hai tay của
Thai phu nhận nhẹ nhàng im lặng đặt lên trên đùi của mình, im lặng nhìn về
phía Đông Hải sâu thẳm ở phía trước tòa cung điện, nhẹ giọng nói:
– Chuyện này cũng đã xảy ra hơn hai năm rồi, đám dân chúng ở đó làm sao có
thể khẳng định chính xác được? Bức ảnh kia chụp lại cũng chỉ là tương đối mà
thôi. Cái gã Hứa Nhạc tại Đông Lâm kia cùng với Hứa Nhạc ở đây tuy rằng cực kỳ
giống nhau, nhưng mà khuôn mặt theo thời gian cũng sẽ có sự biến đổi…
Cận quản gia khom người trả lời:
– Ngũ quan cực kỳ giống nhau, sau đó là nụ cười. Đám dân chúng của Hà Tây
Châu tựa hồ không thể nào quên được nụ cười của gã thiếu niên học việc bên
trong cửa hàng sửa chữa đồ gia dụng kia mỗi khi được mọi người nhờ cậy. Nghe
nói Hứa Nhạc lúc trước khi còn ở Đại khu Đông Lâm, thật sự được hàng xóm láng
giềng yêu thích.
Hắn không ngờ lại là cái nguyên nhân này, cho nên nhịn không được bật cười một
tiếng.
Cận quản gia trầm mặc một lúc sau mới nói:
– Cho tới bây giờ cũng không ai cho rằng cái Máy tính trung tâm kia của Cục
Hiến Chương lại phạm sai lầm. Tôi cũng không cho rằng là như vậy. Cho nên theo
như tôi phân tích, chỉ có hai loại khả năng.