– Cậu tạm thời cứ ở lại bên trong Công ty Tịnh Thủy đi…
Trâu Phó Bộ Trưởng phân phó, nói:
– Một lát nữa, thư ký của ta sẽ đưa cho cậu một số điện thoại. Nếu trong mấy
tháng này, cậu có gặp phải vấn đề nào đó, cứ việc gọi cho hắn nhờ hỗ trợ.
Thoáng tạm dừng lại một lúc, vị đại lão của Bộ Quốc Phòng kia khẽ híp mắt lại
nói:
– Đây là chuyện vô cùng cơ mật của Liên Bang, cậu có thể đề xuất ứng tiền về
phía Bộ Quốc Phòng, không cần phải nhận tiền từ phía Lão Thất của Lợi Gia…
Đám đó toàn là thương nhân cả…
Hắn cũng chỉ nói đến đó rồi thôi, nhưng lại bao hào vô số ẩn ý trong đó. Hứa
Nhạc có chút khẽ cúi đầu, trong lòng thầm than một tiếng, hắn biết bắt đầu từ
ngày hôm nay, bản thân mình xem như là chân chính trở thành một gã quân nhân
trong Quân đội Liên Bang rồi.
Hắn đột nhiên ngẩng đầu lên, hỏi:
– Hội Nghị Liên Tịch chiều hôm nay, có phải là có quan hệ đến sự kiện khủng
bố tập kích lần trước tại Sân vận động hay không? Có phải là Bộ Quốc Phòng
đang chuẩn bị gác lại cuộc tiến công mùa xuân hay không?
Ánh mắt Trâu Phó Bộ Trưởng như dao nhìn thoáng qua trên mặt hắn, trầm mặc một
lúc sau mới thoáng cúi đầu khẽ nói:
– Chuyện này cũng không phải là chuyện mà anh nên hỏi.
Bên dưới lớp quần áo của Hứa Nhạc, hắn đột nhiên nắm chặt cái điện thoại di
động, đột nhiên mở miệng nói:
– Tôi cho rằng sự kiện lần đó là do Nghị Viên Mạch Đức Lâm làm!
Trâu Phó Bộ Trưởng ngẩng phắt đầu lên.
Hứa Nhạc cũng không hiểu nổi, bản thân mình vì cái gì lại nói một câu như vậy.
Trâu Ứng Tinh chậm rãi ngẩng đầu lên, liếc nhìn hắn một cái, thế nhưng cũng
không nói gì cả, chỉ là lặng lẽ đeo lại cặp kính lão, cúi đầu xuống, hoàn toàn
tập trung nhìn xuống cái văn kiện hội nghị chiều nay cho Tổng Thống tiên sinh.
Trầm mặc đôi lúc cũng đại biểu cho rất nhiều ý tứ trong đó. Hứa Nhạc không
rằng bị Phó Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng này lại không biết chút thông tin gì về sự
kiện hồi đầu năm kia. Hành tung lúc đó của Thai Chi Nguyên rõ ràng là do
Trương Tiểu Manh tiết lộ ra ngoài, mà Trương Tiểu Manh lại là người của Văn
phòng Nghị Viên Mạch Đức Lâm… Nhưng mà đối phương lại vẫn như cũ trầm mặc,
điều này đã nói lên rất nhiều thứ. Hứa Nhạc có chút mệt mỏi cúi đầu xuống,
cũng không có cáo biệt, trầm mặc xoay người bước ra ngoài.
Khi hắn vừa mới rời khỏi căn phòng kia, Trâu Phó Bộ Trưởng lại một lần nữa
ngẩng đầu nhìn lên, buông mớ văn kiện trong tay xuống, trong mắt chợt lóe lên
một chút cảm xúc phức tạp. Sự kiện khủng bố tập kích tại Hoàn Sơn Tứ Châu lần
này, chấn đột toàn bộ Liên Bang, bất luận là Cục Điều Tra Liên Bang hay là
Quân đội, cũng đang âm thầm ráo riết điều tra. Điều quan trọng nhất chính là,
bên phía Cục Hiến Chương thần bí kia mơ hồ đã nắm được một ít manh mối nào đó
rồi, chỉ là ông ta cũng không thể nào nói cho Hứa Nhạc biết được…
– Vẫn còn nhớ tới cô bạn gái kia à…
Trâu Ứng Tinh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc có chút hoa râm của mình, khẽ mỉm
cười, nói khẽ.
Chuyện xảy ra tại Sân vận động Lâm Hải Châu đã chấm dứt từ lâu, vị phu nhân
kia một khi đã bình ổn cơn tức giận, cũng sẽ không có ai đem chuyện kia khuấy
động lên nữa. Tuy rằng chuyện kia có thể có liên hệ với phía Văn phòng của
Nghị Viên Mạch Đức Lâm, nhưng chân chính đứng ra thực hiện vụ ám sát lần đó
thật sự là Dương Phó Bộ Trưởng cùng với những gã quân nhân nhiệt huyết của
Quân Khu II.
Nghị Viên Mạch Đức Lâm trong chuyện lần đó đến tột cùng là đóng vai trò như
thế nào ở phía sau bức màn đen kia, cũng không ai có cách nào có thể thăm dò
ra được. Nếu nói là Nghị Viên Mạch Đức Lâm muốn đối phó với Thai Gia, điều này
hoàn toàn không hợp lý. Chỉ là lần khủng bố tập kích lần này cũng như vậy…
Cái gã lão nhân kia tuyệt đối là một người có trí tuệ chính trị cực cao, khuấy
đảo cho Liên Bang trở nên hỗn loạn, gia tăng mâu thuẫn giữa Chính phủ Liên
Bang cùng với Phiến Quân, thật sự là không phù hợp với lợi ích lâu dài của vị
chính trị gia này.
Trâu Phó Bộ Trưởng có chút mệt mỏi nhéo nhéo mi tâm một chút, nghĩ thầm cái gã
thanh niên tên Hứa Nhạc này tuy rằng bình thường có vẻ là rất trầm ổn, thế
nhưng chung quy vẫn là thanh niên mới lớn, nhiệt huyết tràn ngập, dễ dàng nổi
nóng, hay nói ra những lời nói không chú ý đến hậu quả… Nhưng mà gã tiểu tử
kia vì sao lại nói một cách chắc chắn như vậy? Chẳng lẽ hắn đã tìm ra được một
ít manh mối gì đó rồi sao?
Ông ta nhắm chặt hai mắt lại, dùng thanh âm mà chỉ có mình ông ta có thể nghe
được, tự mình thì thào nói với mình:
– Quân nhân có thể có định kiến riêng, nhưng Quân đội tuyệt đối không thể có
định kiến riêng của bản thân Quân đội. Hứa Nhạc, cậu phải nắm thật rõ được
điểm này, mới có thể trở thành một gã quân nhân chân chính của Liên Bang.
Mạch Đức Lâm giống như là một nhân vật chính trị gia hoàn mỹ chưa từng xuất
hiện qua trong dòng lịch sử đằng đẳng của Liên Bang, vĩnh viễn đứng bên ngoài
sân khấu ánh sáng trên vũ đài chính trị Liên Bang, hoàn toàn không hề có bất
cứ quan hệ gì đối với những sự kiện hắc ám nào đó phía sau. Cho dù là có người
hoài nghi về ông ta, nhưng mà đối diện với lý lịch đức cao vọng trọng của ông
ta, đối diện với những cử tri cuồng nhiệt ủng hộ ông ta, những người đó vẫn
như trước chỉ có thể trầm mặc mà thôi.
o0o
Hứa Nhạc sau khi nói xong câu nói đó, hắn liền biết nó cũng không tạo thành
bất cứ hiệu quả gì cả. Càng là những Đại nhân vật địa vị càng cao, khi thể
hiện ý kiến của bản thân mình ra, càng phải thật cẩn cẩn thận thận. Dưới tình
huống hoàn toàn không có chứng cứ thiết thực, ai cũng không thể biểu đạt tình
cảm, thái độ của mình ra bên ngoài. Trâu Phó Bộ Trưởng lúc nãy trầm mặc, chính
là chuyện mà ông ta theo lý đương nhiên phải làm.
Vị thư ký quân nhân kia vẫn một mực đứng bên ngoài cửa chờ Hứa Nhạc, khi thấy
hắn đi ra, khẽ mỉm cười, dẫn hắn đi về phía một gian văn phòng nhỏ bên cạnh
gian phòng khi nãy.
Đôi giày quân đội đạp lên tấm thảm màu đỏ tươi mềm mại, không hề phát ra một
tia thanh âm nào. Hứa Nhạc lặng lẽ đi theo phía sau vị thư ký này… Đứng dọc
hai bên hành lang bên ngoài, những Cảnh vệ võ trang toàn diện, trầm mặc mà
nghiêm trang khẽ cúi chào. Thực hiện động tác cúi chào sâm nghiêm theo đúng
quy tắc của Quân đội. Đứng ở đầu hành lang nhìn thấy cảnh tượng cúi chào hàng
loạt cực kỳ ấn tượng kia, trong lòng Hứa Nhạc chợt sinh ra một loại cảm giác
được tôn kính mà trước giờ chưa từng có. Hắn nhẹ nhàng nắm chặt hai tay lại,
cố gắng khiến cho mình bình tĩnh lại một chút. Hắn không ngừng nhủ thầm trong
lòng, tất cả chuyện này chẳng qua là bởi vì trong đầu mình có những số liệu
quan trọng liên quan đến con robot kia mà thôi.
Bên trong căn phòng nhỏ kia, vị quân nhân thư ký riêng của Trâu Phó Bộ Trưởng
lấy trong cái tủ sắt lớn trong phòng ra một kiện văn kiện, đưa cho Hứa Nhạc,
mỉm cười nói:
– Trong này có giấy thông hành do Bộ Quốc Phòng cấp cho cậu, còn có quyết
định thăng chức, cùng với vấn đề quyền hạn ra vào cao cấp. Lần này quay trở về
Bộ Công Trình Quả Xác, cậu cứ sử dụng giấy thông hành bên trong này để tiến
hành kiểm duyệt. Hơn nửa chính là, hồ sơ nhân sự của cậu hiện tại tạm thời vẫn
còn ghi là nhân viên kỹ thuật thuộc về Công ty Cơ khí Quả Xác… Nhưng mà cậu
cần phải nhận sự quản lý hai bên của Bộ Quốc Phòng cùng với Công ty Cơ khí Quả
Xác.
Hứa Nhạc mở ra kiện văn kiện kia, đọc nhanh qua một lượt, nhìn kỹ lại tờ giấy
thông hành được cất giữ cẩn thận bên trong, đó là một bức điện hàm công vụ
theo đúng tiêu chuẩn của Quân đội Liên Bang, ngoài ra còn có thêm một cặp quân
hàm đẹp mắt nữa.
– Hiện tại ngoại trừ chức vụ Chủ quản Kỹ thuật cấp 3 của Công ty Cơ khí Quả
Xác ra, cậu còn có được quyền hạn tương ứng với một Sĩ quan Kỹ thuật cao cấp
của Căn cứ Lắp ráp Quân khí Bộ Quốc Phòng. Tuy rằng chỉ là chức vụ Thượng Úy
mà thôi, nhưng Bộ Trưởng đặc biệt phê duyệt, cho cậu quyền hạn tối đa.
Vị thư ký sắc mặt hơi chút ngưng trọng, cẩn thận dặn dò thêm lần nữa:
– Trâu Phó Bộ Trưởng từng nhắc qua, ông ta cũng không để ý đến chuyện đấu đá
qua lại giữa cậu và Viện Khoa Học Liên Bang, thế nhưng nếu như cậu hiện tại
tạm thời không muốn đối phương biết cậu đã tham gia vào quá trình nghiên cứu
chế tạo robot… cái quyền hạn tối đa kia, cậu tốt nhất chỉ nên sử dụng một
phần nhỏ truy cập vào số liệu của Căn cứ Láp ráp Quân khí mà thôi…
Hứa Nhạc chăm chú lắng nghe kỹ lưỡng, vị thư ký này một khi đã một phen nói
trắng ra như thế rồi, khẳng định vị này là tâm phúc cực kỳ tin tưởng của Trâu
Ứng Tinh. Hắn khẽ khép kiện văn kiện kia lại, suy nghĩ một lúc sau mới nói:
– Nếu không có gì phiền phức xảy ra, trong vòng năm nay chắc là cũng không
cần phải dùng tới…
Lúc hắn nói chuyện, hắn cũng đồng thời nhanh chóng liếc nhìn qua một chút gian
văn phòng này. Trên giá treo áo bên cạnh bàn làm việc có treo một bộ quân
phục, quân hàm trên bộ quân phục kia đủ để thể hiện quân hàm của chủ nhân nó,
đó là một vị Thiếu Tá. Gian văn phòng này rõ ràng chính là phòng làm việc của
vị thư ký quân nhân kia… Hứa Nhạc không khỏi có chút kinh ngạc… Cho dù là
thư ký riêng của Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng, cũng rất ít có vị quân nhân nào có
cấp bậc lại cao đến như vậy…
Vị thư ký quân nhân kia chú ý đến ánh mắt của hắn, mỉm cười giải thích:
– Tôi đi theo Chủ nhiệm Trâu từ khi ông ta còn ở Căn cứ Lắp ráp Quân khí cho
đến bây giờ, Quân hàm thì được tăng lên, thế nhưng tạm thời cũng không có vị
trí nào thích hợp cả, cho nên mãi đến lúc này vẫn cứ đi theo thượng cấp.
Trong lòng Hứa Nhạc khẽ có chút vừa động, viết sau này nếu như Trâu Ứng Tinh
có thể đảm nhiệm chức vụ Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng, vị thư ký trước mặt này tất
nhiên có thể một bước lên mây, quyền lực không nhỏ. Hắn bốn ngày trước mới đi
đến Cảng Đô, đi vào Bộ Công Trình Quả Xác, hôm nay liền có được quyết định
thăng chức của Bộ Quốc Phòng cùng với quyền hạn cao cấp như vậy, tuyệt đối là
làm việc ngày đêm mới có thể hoàn thành. Nói như vậy vị thư ký quân nhân trước
mặt hắn tuyệt đối là bỏ ra không ít tinh lực vào chuyện này rồi.
– Ông họ gì?
– Tôi họ Tiêu, cậu có thể gọi tôi Tiêu thư ký, đương nhiên nếu như cậu đồng
ý, gọi tôi một tiếng Tiêu Ca cũng không thành vấn đề.
Vị thư ký này rõ ràng có chút hòa nhã dễ gần, cũng không giống như những nhân
vật đi theo lãnh đạo nhiều năm.
Hứa Nhạc đưa tay ra, cười cười nói:
– Tôi nên xưng hô ông là cấp trên mới đúng.
Tiêu Thiếu Tá bắt tay với hắn, có chút nghiêm túc nói:
– Tôi tin rằng nếu như anh có thể thành công, như vậy anh sẽ trở thành vị
Thiếu Tá trẻ tuổi nhất trong lịch sử của Liên Bang…
o0o
Đi xuống khỏi tòa nhà Khách sạn Vân Hậu, lúc này đã có rất nhiều chiếc xe công
vụ màu đen đã đậu ở trong sân khách sạn. Dưới ánh mặt trời buổi sáng chiếu
rọi, mười mất tên quân nhân trầm mặc đứng canh gác bốn phía trong sân. Tổng
Thống Tịch Cách còn chưa có đến đây, nhưng đám Đại lão trong Quân đội Liên
Bang lúc này đã đến chờ trong khách sạn rồi.
Hứa Nhạc cúi đầu xuống, híp hai mắt lại, đi theo phía sau Tiêu Thiếu Tá lướt
qua đám quân nhân đứng gác ở bên đó. Những gã quân nhân kia nếu không phải là
Thượng Úy thì cũng là Thiếu Tá, thậm chí còn có mấy vị Trung Tá nữa. Nếu những
người này xuất hiện tại một chỗ nào khác trong Liên Bang, tuyệt đối sẽ nhận
được sự tôn kính mãnh liệt của dân chúng, sự kiêng kỵ của quan chức khắp nơi.
Thế nhưng giờ phút này đây, những vị sĩ quan này đứng trong Khách sạn Vân Hậu
đề phòng sâm nghiêm thế kia, cũng chỉ có thể tạm thời đảm đương vai trò bảo vệ
mà thôi.
Nhìn thấy một màn như thế này, nghĩ đến cái quân hàm Thượng Úy bên trong kiện
văn kiện đang cầm dưới tay mình, Hứa Nhạc nhịn không được nở nụ cười tự giễu,
vì cái cảm giác hưng phấn nhàn nhạt lúc trước mà cũng không hề có cảm giác
không biết xấu hổ gì. Trở thành một thợ cơ khi Công Trình Sư trong Quân đội
Liên Bang, hoặc là trở thành nhân viên của Công ty Cơ khí Quả Xác, đó chính là
hai ước nguyện về cuộc sống lý tưởng của hắn lúc còn nhỏ, hôm nay toàn bộ đã
đạt được… Hiện tại đã trở thành một gã Thượng Úy kỹ thuật trong Quân đội
Liên Bang, thế nhưng lại có được quyền hạn cao nhất của Căn cứ Lắp ráp Quân
khí của Liên Bang, khó tránh khỏi sẽ có chút cảm giác cảm thấy thật sự được
thỏa mãn.
Tại cửa ra vào của Khách sạn Vân Hậu, Tiêu Thiếu ta nói mấy câu gì đó với Cảnh
vệ bên ngoài, đưa ra giấy chứng nhận cùng với thủ lệnh xong, xoay người lại,
mỉm cười nói:
– Cậu có thể đi được rồi.
Tối qua nằm trên cái giường bên cạnh giường của Trâu Úc, lo lắng cùng với suy
nghĩ về đứa bé vừa mới sinh ra được vài ngày kia, giấc ngủ của Hứa Nhạc kỳ
thật rất kém, buổi sáng sớm lại bị điều đến Khách sạn Vân Hậu nói chuyện…
Lúc này tâm tình hắn thả lỏng hơn rất nhiều, lại có chút mệt mỏi rã rời. Ánh
sáng mặt trời sáng sớm, xuyên qua những kẽ lá cây xanh biếc bố phía sân nhà
khách sạn, biến thành nơi nào cũng có ánh sáng loang lỗ, dừng lại trên mi mắt
của hắn, nhẹ nhàng chớp động, giống như là đang thôi miên hắn vậy… Thế cho
nên hẳn ngẩn người một chút, rồi mới kịp phản ứng lại, nói một tiếng cảm ơn
với đối phương, sau đó mới ra khỏi cổng khách sạn.
Một chiếc xe quân chủng việt dã đã đứng ngoài cửa khách sạn chờ hắn. Hứa Nhạc
bước lên xe, theo bản năng quay đầu lại, híp mắt nhìn vào trong, nhìn thấy
những gã quân nhân, xe quân chủng đứng đầy trong sân, trong lòng cảm nhận được
một tia khí tức tràn ngập hương vị nghiêm nghị… Trong lòng hắn khẽ động một
chút, biết rằng bắt đầu từ giờ phút này, bản thân mình cũng đã trở thành một
thành viên trong số đám quân nhân này…
Công ty Cơ khí Quả Xác vốn là nửa quân đội nửa tư nhân, Hứa Nhạc cũng chỉ là
một gã Thiếu Úy văn phòng, cũng không nằm trong danh sách sắp xếp quân nhân…
Chiến tranh giữa Liên Bang và Đế Quốc, xung đột nội bộ giữa Chính phủ Liên
Bang và Phiến Quân, cũng không có quan hệ gì trực tiếp đối với hắn cả. Nhưng
mà khi tầm quan trọng của hắn đối với con robot thế hệ mới của Liên Bang dần
dần hiển lộ rõ ràng ra, hơn nữa còn được chứng minh cụ thể, Quân đội Liên Bang
cũng sẽ không cho phép một nhân vật quan trọng như thế này chạy khỏi tầm khống
chế của bọn họ, cần phải ngay lập tức thu phục hắn dưới trướng mới được. Bắt
đầu từ thời khắc này đây, cái quyết định thăng chức cùng với quyền hạn của cái
quân hàm kia, đã đủ chứng minh thân phận mới của hắn rồi.
… Hắn đã chân chính biến thành một gã quân nhân của Liên Bang…