Hứa Nhạc ở Đại khu Đông Lâm, đã được Phong Dư đại thúc rèn luyện ra một năng
lực sửa chữa điện tử vô cùng manh mẽ, cùng với một năng lực cảm ứng đối với
thiết bị điện tử và những kỹ năng cơ bản nhất.
Trong thời gian hai năm gần đây, hắn ở trong thư viện khu H của Đại học Lê Hoa
mới thật sự bắt đầu vào việc học tập tất cả những kiến thức, những bản vẽ
thiết kế của những đời robot trước đây trong Liên Bang, sau đó tại Đặc khu H1
hàng đêm tiến hành khống chế robot mô hình đối chiến.
Đến thời điểm đó hắn đã có thể dựa theo những bản vẽ thiết kế bên trong vòng
tay kim loại mà Phong Dư đại thúc để lại, chế tạo ra dụng cụ cầm tay phát ra
lam quang che dấu được Quang huy Hiến Chương không nơi nào không có của Liên
Bang, còn có thể tiến hành cải tạo hệ thống cảm ứng ý nghĩ lỗi thời.
Khi tiến vào Sở Nghiên Cứu của Quả Xác, dưới sự chỉ dạy vô tình hữu ý của Giáo
sư Trầm Lão, hắn đã có thể hệ thống lại, có nhận thức cơ bản nhất về những tri
thức lý luận trong kho dữ liệu bề bộn của phòng thí nghiệm. Càng quan trọng
hơn nữa chính là, trong đầu của hắn lại có một số những thứ vô cùng ngạc nhiên
kỳ quái, tuy rằng cũng không phải thứ nào cũng thiết thực, hữu dụng, nhưng mà
thiết kế tinh xảo, những bản vẽ thiết kế này tuyệt đối là thuộc trình độ cực
kỳ cao trong Liên Bang.
Tổng hộ vô số những kỳ ngộ như vậy, hơn nữa bản tính lại vốn vô cùng chăm chỉ,
cố gắng học tập, lại thêm bản thân hắn trời sinh đã có tài năng về phương diện
này, tất cả tổng hợp lại một chỗ, mới có thể biến một gã cô nhi thành thành
một tên quái thai khiến cho cả Bộ Công Trình Quả Xác phải khiếp sợ ngày hôm
nay.
Toàn bộ con robot màu trắng khổng lồ kia, sớm đã không hề còn hình dáng trang
nghiêm, hấp dẫn như một thanh hàn đao lúc trước nữa.
Ba cái cánh tay máy móc thao tác bảo dưỡng tự động từ trên tường thò ra, thong
thả mà chính xác di động tới, trong tiếng điện tử cử động trầm thấp, tiếng bộ
phận kim loại tách rời, tiếng hàn điện tinh tế, vô số cấu kiện kim loại bị gỡ
xuống, những cấu kiện mới được lắp ráp lên… các hệ thống chuyển đổi năng
lượng được thay đổi đường dẫn, hệ thống cất dấu vũ khí bên trong… Giống như
là một con vật đã bị lột đi lớp da bên ngoài, lộ hết nội tạng bên trong, bị
người ta tiến hành đẻo gọt xương cốt, sắp xếp lại thịt xương vậy…
Lớp vỏ bảo vệ bằng vật liệu màu trắng tinh bao trùm bên ngoài đã toàn bộ bị gỡ
xuống. Một cái khung xương kim loại hoàn toàn lõa lồ trong không khí. Con
robot trơ xương nhìn qua giống như là một cái giá trống rỗng vậy, nhìn có chút
khủng bố và không được tự nhiên. Toàn bộ con robot, hiện tại giống như là một
vị Hoàng Đế Cương Thi khổng lồ trong thần thoại vậy, mặc một bộ hoàng bào rách
rưới, trên mình toát ra những vết hen rỉ loang lỗ khắp nơi, tựa hồ như mỗi một
bước đi của hắn, đều sẽ có máu tươi nhỏ xuống…
Hứa Nhạc ngẩng đầu lên, ánh mắt rời khỏi màn hình máy tính xách tay, đang hiển
thị vô số những mệnh lệnh chớp động cùng với những số liệu kỹ thuật mà đám
Công Trình Sư của Bộ Công Trình Quả Xác vừa trả ngược về.
Lấy từ trong cái hòm da màu đen ra một lọ thuốc nhỏ mắt, cẩn thận nhỏ vài giọt
vào cặp mắt của mình, sau đó nhắm chặt hai mắt dưỡng thần một chút. Hắn bước
nhanh xuống khỏi cái bục điều khiển, ngửa đầu lên nhìn đầu robot đang bị mấy
cánh tay máy tự động không ngừng tháo rời thành từng mảnh kia.
Quay đầu lại, hạn giọng nói mấy câu gì đó với Bạch Ngọc Lan, hắn trầm mặc ngẫm
nghĩ một lát, sau đó theo cái thang con hỗ trợ bên cạnh đó mà trèo lên. Động
tác của hắn vô cùng linh hoạt, chỉ mất vài giây đã chui vào trong bụng của con
robot, cẩn cẩn thận thận băng qua cánh tay máy tự động cực lớn ngay trước đầu
của mình, đứng lên chỗ vị trí điều khiển trong khoang bụng, nhìn những thiết
bị kết nối lõa lồ ở nơi này, hắn đưa tay khẽ vỗ vỗ vào thiết bị cân bằng ở đó.
Từ trên con robot nhảy xuống, Hứa Nhạc nhìn thấy Bạch Ngọc Lan đứng đó, khẽ
lắc lắc đầu, lại quay trở về bên cái máy tính xách tay. Các loại thiết bị điện
tử về căn bản cũng không có sự khác biệt bản chất nào. Đây chính là lời mà
Phong Dư đại thúc đã từng nói qua. Bên trong phòng thao tác này, độ ẩm cùng
với nhiệt độ của không khí rất khó có thể bảo trì ở trạng thái ổn định, hệ
thống thông hơi cũng không đủ phục vụ. Nhưng Hứa Nhạc vốn cũng không quá để ý
đến mấy thứ này. Con robot quân dụng, trong tương lai hẳn phải đưa lên chiến
trường, sắp sửa gặp phải những hoàn cảnh thay đổi vô cùng ác liệt, so với hoàn
cảnh hiện tại còn khắc nghiệt hơn hoàn cảnh hiện tại rất nhiều.
Lại nhỏ thêm vài giọt thuốc nhỏ mắt nữa, khẽ nhíu nhíu cặp mắt một chút, Hứa
Nhạc lại đi tới bên cạnh Bạch Ngọc Lan, khẽ hỏi vài câu gì đó, sau đó cuối
cùng thận trọng đưa vào một vài mệnh lệnh vào màn hình máy tính xách tay của
mình.
Những cánh tay tự động bắt đầu làm việc, mà cách đó không xa, những Công Trình
Sư bận rộn bên ngoài, cũng đã bắt đầu vì một vài ý nghĩ ngẫu nhiên xuất hiện
trong đầu hắn mà cố gắng làm việc.
Nếu đổi lại là một con robot bình thường nào đó của Liên Bang, Hứa Nhạc có lẽ
đã sớm hoàn thành công việc cải tạo của mình. Nhưng mà trước mặt hắn lại hoàn
toàn là thiết kế mới, bên trong đã bao hàm tâm huyết hơn mười năm qua của toàn
bộ Công Trình Sư Quả Xác và còn vô số khoa học gia khác nữa.
Cả con robot là một chỉnh thể, nếu phải thay đổi thiết kế của hệ thống phun
lưu khí điện tử, tất nhiên sẽ ảnh hưởng đến thiết kế của hệ thống song động cơ
bên trong, dẫn đến phải thay đổi toàn bộ cấu tạo nội bộ của cả con robot. Hứa
Nhạc cũng không phải không muốn ***ng đến tâm huyết hơn mười năm của đám Công
Trình Sư này, mà là hắn phải thừa nhận là, trí tuệ tập thể vĩnh viễn là sáng
chói mãnh liệt nhất, hắn cho dù muốn thay đổi đi nữa, cũng không tìm ra được
chỗ nào để thay đổi cả.
Cho nên, hắn đã tiến hành phương pháp khác, đó là dưới sự trợ giúp của đám
Công Trình Sư phụ trách nghiên cứu chế tạo, thông qua việc thay đổi hệ thống
khu vực trung tâm, dùng để đối xứng với thiết kế của hệ thống phun lưu khí
điện tử mới của mình.
Thay đổi hình dáng của con robot, cộng thêm việc thiết kế hệ thống phun lưu
khí điện tử, là hai mục tiêu cần phải đồng thời tiến hành để cải tạo lại con
robot thế hệ mới của Liên Bang. Hệ thống phun lưu khí điện tử, dưới trạng thái
siêu tần khi kích phát toàn bộ công suất của hệ thống siêu động cơ, khi vận
hành sẽ tạo thành những cộng hưởng nguy hiểm, Hứa Nhạc chính là muốn giải
quyết vấn đề này.
Cũng may mắn là bên cạnh hắn còn có Bạch thư ký, Bạch Ngọc Lan. Gã nam nhân
thanh tú này là một trong những người hiếm hoi trong Liên Bang đã từng đích
thân lái qua con robot thế hệ mới, hơn nữa còn khiến cho con robot đó một phen
nổ tung nữa.
Có được người láy trực tiếp, lại còn có những tư liệu thiết kế, có được đội
ngũ thiết kế hỗ trợ, cộng thêm sự cảm thụ của chính bản thân mình, Hứa Nhạc
tiến hành thiết kế lại, cũng trở nên dễ dàng cùng với nhanh chóng hơn rất
nhiều.
Dưới lòng đất cũng không biết lúc nào ngày, lúc nào đêm, Hứa Nhạc cũng không
có hỏi. Hắn rốt lại cũng không biết mình đã làm việc miệt mài trong căn nhà
kho này bao nhiêu lâu rồi. Hắn cũng không có cảm giác mỏi mệt, ngược lại còn
có chút nhàn nhạt cùng với hưng phấn nữa. Kim loại, dầu máy, đó là những thứ
vô cùng thông thường, lại vẫn như cũ sử dụng trên người của con robot thế hệ
mới kia. Cái mùi vụ nhàn nhạt này, làm cho hắn cảm thấy vô cùng thân thiết,
giống như là quay trở về những ngày thao tác dưới căn hầm tại khu mỏ năm xưa.
Những công việc chuẩn bị ban đầu xem như đã hoàn thành, Hứa Nhạc nhìn đầu
robot vẫn như cũ cực kỳ nhếch nhác kia, trong lòng phát ra một cỗ cảm giác
thỏa mãn cùng với tự hào. Hắn nhắm chặt hai mắt, khẽ lắc lư cái eo, ngửa đầu,
làm một loại động tác vươn vai sảng khoái.
Một chuỗi các dụng cụ sửa chữa điện tử như kềm, vít… được buộc chặt phía sau
mông hắn, theo cái động tác này mà đong đưa va chạm qua lại, phát ra thanh âm
giống như tiếng chuông gió lắc lư vậy, vang lên trong căn phòng thao tác nghe
vui tai.
Hiện tại còn rất lâu lắm mới có thể tính là thành công, cho nên Bạch Ngọc Lan
hiện tại cũng không cần phải làm công tác điều khiển, cho nên khi Hứa Nhạc cần
mẫn làm việc một cách say sưa, cũng không cần hắn cung cấp ý kiến của người
điều khiển trực tiếp, hắn liền dựa vào cái ghế dài phía sau ngủ một giấc.
Bị thanh âm kim loại leng keng này khiến cho tỉnh dậy, Bạch Ngọc Lan im lặng
nhìn theo bóng dáng của Hứa Nhạc, nhìn thấy thân ảnh con robot lõa lồ khổng lồ
trước mặt của Hứa Nhạc, nhìn thấy sau mông của Hứa Nhạc đeo một chuỗi những
công cụ kim loại kia, tâm tình có chút phức tạp.
Cũng không biết là Hứa Nhạc tìm ở đâu ra chuỗi dụng cụ kim loại kỳ khôi như
thế, nhưng thứ công cụ này rõ ràng đối với lần làm việc này cũng không hề có
tác dụng gì, nhưng hắn lại vẫn giắt ở sau mông, đi tới đi lui cực kỳ khó coi.
Hai tay của Hứa Nhạc chống nạnh ở thắt lưng, tận lực ngửa đầu về phía sau,
giống như là một đứa bé con vừa mới ngủ dậy, bước chân ra khỏi giường, vui vẻ
đứng nhìn con robot, nghe thanh âm kêu leng keng phía sau lưng, nhớ tới gã đại
thúc trước đây đã dẫn dắt mình bước chân lên trên con đường này.
o0o
– Cậu ít nhất có thể ở lại phối hợp với Hứa Nhạc thí nghiệm con robot mà. Ở
phương diện sửa chữa, hắn quả thật là một gã quái thai, nhưng ít ra ở phương
diện điều khiển robot, cũng không có mấy người có thể hơn được cậu.
Trên cái hành lang trong suốt, Chủ nhiệm Jose an ủi Chu Ngọc.
Chu Ngọc cười khổ một tiếng, nói:
– Cái gã nam nhân thanh tú tên Bạch Ngọc Lan ở bên cạnh Hứa Nhạc kia, vốn là
Chủ quản Tác chiến của Tiểu đội 7 Công ty Bảo an Tịnh Thủy. Con robot bị hỏng
mà bọn họ đang tiến hành cải tạo kia, chính là bị hỏng khi hắn đang điều
khiển.
Chủ nhiệm Jose khẽ rùng mình một cái, cũng không có nói gì nữa. Phi công có
thể được Quân đội Liên Bang lựa chọn đến Bách Mộ Đại chấp hành nhiệm vụ thử
nghiệm robot, không hề nghi ngờ là cực kỳ vĩ đại. Hứa Nhạc một khi đã mang
theo Bạch Ngọc Lan đến, hơn nữa còn yêu cầu cấp cho hắn một quyền hạn đi vào
tạm thời nữa, tự nhiên chính là chuẩn bị sau này sẽ dùng để tiến hành điều
khiển thí nghiệm.
Hai người rời khỏi Bộ Công Trình, đi tới khoảng trống trải của nhà kho. Cho dù
bọn họ đã có tâm lý chuẩn bị sẵn, nhưng khi nhìn thấy con robot bị chia năm xẻ
bảy kia, Chủ nhiệm Jose vẫn như trước nhịn không được, trong lòng đau lên một
trận. Tuy rằng hắn biết rõ ràng rằng sự đau lòng của hắn quả thật cũng không
có lý do gì hợp lý.
– Cậu đúng là một con quái vật.
Chủ nhiệm Jose cười nói với Hứa Nhạc:
– Sau này cả Liên Bang đều sẽ biết về điều này…
Hứa Nhạc cười cười, cũng không có phản đối lời đánh giá này, nói:
– Công tác chuẩn bị ban đầu đã hoàn thành… Tôi chắc có lẽ sẽ rời khỏi Cảng
Đô.
– Sao cậu lại không ở lại đây quan sát? Nếu như cậu đang lo lắng phía bên
kia… tôi có vô số phương pháp có thể điều cậu đến Bộ Công Trình một cách
danh chính ngôn thuận.
Chủ nhiệm Jose nghiêm túc nhìn Hứa Nhạc. Công ty Bảo an Tịnh Thủy, vốn là một
công ty con của Công ty Cơ khí Quả Xác, quyền lực Chủ quản Nhân sự Bộ Công
Trình của hắn, ngay cả Giám đốc Công ty Tịnh Thủy cũng phải tôn trọng. Hắn vô
cùng thắc mắc, rõ ràng công tác tiến hành cải tạo con robot đã được triển khai
rồi, Hứa Nhạc vì sao lại muốn rời khỏi nơi này?
– Phương án cải tạo lại còn phải tiến hành tu chỉnh không ngừng nữa. Những
công nghệ thiết kế chủ chốt cùng với việc tính toán này nọ, những đồng sự
trong Bộ Công Trình chuyên nghiệp hơn tôi rất nhiều…
Hứa Nhạc trả lời:
– Trong quãng thời gian này, tôi ở lại nơi này cũng không để làm gì… Nếu
như có vấn đề gì xảy ra, Chu Ngọc cũng có cách liên hệ trực tiếp với tôi mà.
Chủ nhiệm Jose cũng biết hắn nói không sai. Nhiệm vụ trong thời gian sắp tới
chính là thiết kế lại hình dáng bên ngoài con robot này. Muốn hoàn thành tất
cả công việc, cũng phải cần mấy trăm Công Trình Sư của Bộ Công Trình ngày đêm
làm việc không ngừng trong một thời gian nữa. Trong khoảng thời gian này, Hứa
Nhạc ở lại hay không cũng chẳng có gì là quan trọng cả.
Nhưng theo bản năng, Chủ nhiệm Jose cũng không muốn Hứa Nhạc rời đi. Chỉ là
thấy biểu tình của gã thanh niên này vô cùng bình tĩnh nhưng kiên quyết, cho
nên rốt lại cũng không nói thêm gì nữa.
Chỉ có Bạch Ngọc Lan đứng phía sau lưng Hứa Nhạc thì lại nhíu cặp mày lại. Hắn
biết Hứa Nhạc là đang muốn kéo dài thời gian. Chỉ là… vì sao hắn lại muốn
kéo dài thời gian làm gì? Chủ nhiệm Jose không nhìn thấy chuyện khác thường,
nhưng hắn lại cảm giác được.
Hứa Nhạc liếc mắt nhìn hắn một cái.
o0o
Nếu như Bộ Công Trình Quả Xác có thể sớm một bước, nghiên cứu chế tạo thành
công con robot này, không hề nghi ngờ là sẽ giáng lên mặt vị Viện Trưởng đại
nhân kia của Viện Khoa Học Liên Bang một cú tát thật mạnh. Sự nghẹn uất gần
mười năm thời gian của Công ty Cơ khí Quả Xác, cũng sẽ vì vậy mà được phát
tiết hết ra một lần.
Con robot thế hệ mới này ra đời trên tay của ai, có liên lụy đến cuộc Tổng
tuyển cử Tổng Thống vào cuối năm nay. Bên phía Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ và bên
phía Nghị Viên Mạc Đức Lâm không ngừng đối lập mạnh mẽ với nhau. Một khi Viện
Khoa Học Liên Bang bị hoàn toàn áp đảo, phá hư sự hợp tác bí mật của đối
phương, như vậy vị Viện Trưởng đại nhân họ Lâm kia cũng sẽ vô cùng phẫn nộ,
cũng sẽ không đứng ra tuyên bố ủng hộ bên phía Nghị Viên Mạch Đức Lâm nữa.
Nhưng mà đối với Hứa Nhạc mà nói, kết cuộc này cũng còn xa mới đủ. Hắn đối xử
tử tế với mọi người trên thế gian này, nhưng nếu mà trong Liên Bang có người
nào đó xúc phạm tới vảy ngược của hắn, hắn sẽ ghi mãi trong lòng. Giống như là
Mạch Đức Lâm, giống như Lâm Viện Trưởng, đều là mục tiêu trả thù của hắn. Tuy
rằng đối phương cao cao tại thượng, khoảng cách với hắn cực kỳ xa xôi, nhưng
mà hắn tin tưởng vào sức mạnh của Khoa Học Kỹ Thuật.
Đợi cho đến khi Viện Khoa Học Liên Bang dựa theo những số liệu trung tâm cùng
với những công thức hàm số trong phòng thí nghiệm Sở Nghiên Cứu Quả Xác kia,
nghiên cứu thành công con robot, hơn nữa tuyên bố với công chúng về việc đó,
Hứa Nhạc rất muốn thay mặt cho Giáo sư Trầm Lão đang nằm trong ngôi mộ bên
nghĩa trang chân núi kia, nhìn xem một vị Đại nhân vật dựa vào việc ăn cắp
thành quả nghiên cứu của người khác, cùng với câu kết bí mật giữa các thế lực
để leo lên vị trí đỉnh cao trong Giới Khoa Học của Liên Bang, khi bị vạch trần
mọi chân tướng, như vậy sẽ trở nên có hình dáng như thế nào.