Gian Khách – Chương 209: Thanh niên phẫn nộ (Trung) – Botruyen

Gian Khách - Chương 209: Thanh niên phẫn nộ (Trung)

Bạch Ngọc Lan sau khi cho nhân viên phục vụ tiền boa, mãi cho đến lúc này vẫn
im lặng đứng phía sau bộ sopha, hai tay đút trong túi quần, theo thói quen
đứng dựa vào hình bông hoa màu tím khổng lồ trên vách tường, bình tĩnh mà lạnh
lùng nhìn bóng lưng của Hứa Nhạc.

Hắn đã biết rõ, sự phẫn nộ giấu bên ngoài vẻ mặt trầm tĩnh của Hứa Nhạc,
nguyên nhân là do sự kiện khủng bố tập kích tối hôm qua. Chỉ là chuyện này xảy
ra tại bên kia đại khu, đến tột cùng là có quan hệ gì đến gã Chủ quản Kỹ thuật
trẻ tuổi này cơ chứ? Vì sao tên gia hỏa này lại phẫn nộ đến như vậy?

– Anh cảm thấy chuyện này thế nào?

Hứa Nhạc ngồi trên ghế sopha, cũng không có quay đầu lại, đột nhiên mở miệng
hỏi.

Mi mắt Bạch Ngọc Lan cụp xuống, nhìn xuống đôi giày da sáng bóng của mình,
trầm mặc một lúc mới nói:

– Phiến Quân lúc trước đã phát ngôn rõ ràng, bọn họ rất không hài lòng về
chuyện khủng bố tập kích lần này. Văn phòng Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ đã trong thời
gian nhanh nhất làm ra phản ứng. Trừ phi Cục Hiến Chương có thể từ trên thi
thể của đám khủng bố kia tra ra đám người của Phiến Quân, bọn họ tuyệt đối sẽ
không thừa nhận đâu… Tôi cũng không cho rằng chuyện lần này là do Ủy ban
Phiến Quân gây ra. Chắc là do một số kẻ trẻ tuổi bên phe phái đối đầu trực
diện của Phiến Quân gây nên.

Bạch Ngọc Lan cúi đầu phân tích. Bởi vì hắn là gã thư ký đã nhận thù lao 2000
vạn, cho nên mặc dù hắn cũng vô cùng không hiểu nổi những chuyện đại sự này
của Liên Bang, cùng với gã Hứa Nhạc đang ở chung trong phòng mình đây là có
quan hệ gì, nhưng hắn vẫn như cũ dùng thanh âm nhỏ nhẹ mà nói:

– Xem ra là tin đồn có phần đúng. Trong hàng ngũ Phiến Quân trên núi, có một
phái ủng hộ đường lố bạo lực, đối với Nghị Viên Mạch Đức Lâm theo chủ nghĩa
đầu hàng, hòa nhập vô cùng bất mãn, muốn dùng máu tươi để trừng phạt hắn.
Chuyện này chắc là thật rồi… Sắp tới hẳn là cũng có người sẽ phải vì việc này
mà trả giá. Bất luận có thể tra ra chân tướng sự thật hay không, Tổng Thống
các hạ cũng phải cấp cho người bị hại này một lời công đạo.

Bạch Ngọc Lan ngẩng đầu nhìn lên, nhún vai nói:

– Nếu chiến sự nổ ra, Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ sẽ bất lợi nhiều nhất. Bản hiệp
ước hòa giải ký kết năm rồi chỉ là một tờ giấy lộn. Bản hiệp nghị có giá trị
nhất để ông ta vin vào mà tranh cử Tổng Thống sẽ lập tức mất hết tác dụng của
nó, thậm chí còn biến thành một lời nói suôn nữa.

Đây cũng không phải là một sự phân tích cao minh gì. Bên ngoài vẻ thanh tú của
Bạch Ngọc Lan ẩn chứa một năng lực chiến đấu mạnh mẽ. Nhưng hắn chung quy cũng
không phải là nhà phân tích chiến lược. Hắn bởi vì hôm nay nhìn thấy bài phát
biểu trên kênh Tin tức TV của Nghị Viên Mạch Đức Lâm mà to gan lớn mật làm một
gã chuyên gia phân tích, cũng bắt đầu phân tích sự kiện khủng bố tập kích lần
này, đối với tiến trình hòa bình hòa giai khắp cả Liên Bang, từ đó dẫn theo sự
ảnh hưởng đối với cuộc Tổng tuyển cử Tổng Thông sắp sửa toàn diện khai hỏa
kia.

Hứa Nhạc ngẩng đầu lên từ phía đầu gối mình, trên mặt không chút thay đổi,
tiếp tục nghe bản tin tức.

Hắn biết Bạch Ngọc Lan phân tích cũng không sai chỗ nào, tựa như tuyệt đại bộ
phận mọi người đã đoán trước, nghĩ là đúng như vậy. Không ai cho rằng bàn tay
đứng phía sau lần tập kích khủng bố này lại là Nghị Viên Mạch Đức Lâm được.
Bởi vì cho dù làm vậy nghị viên Mạt Bố Nhĩ sẽ bị đánh bại trong cuộc Tổng
tuyển cử, nhưng Nghị Viên Mạch Đức Lâm trên danh nghĩa thân là nhân vật lãnh
đạo số 2 của Phiên Quân, cũng sẽ bị rất nhiều cử tri Liên Bang căm thù.

Nghị Viên Mạch Đức Lâm trước giờ vẫn là hình tượng nhân vật trong lòng dân
chúng Liên Bang, là một vị lão giả chính trị gia không chủ trương bạo lực. Hắn
cũng không có lý do gì, cũng không có năng lực để tạo thành một vụ khủng bố
tập kích như vậy.

Công dân Liên Bang cũng sẽ không hoài nghi vị lão nhân này. Nhất là một màn
khóc lóc lệ rơi lã chả trên kênh Tin tức kia, đã khiến cho không ít người xúc
động, thậm chí còn ẩn chứa hàm ý mãnh liệt rằng tiến trình hòa bình của Liên
Bang cũng không có bởi vì vụ khủng bố tập kích này mà chấm dứt. Nói như thế,
người sau này dẫn dắt Chính phủ tiến hành đàm phán với người của Hoàn Sơn Tứ
Châu, ngoài vị Nghị Viên Mạch Đức Lâm, đã có bảy người thuộc cấp chết thảm,
bản thân cũng bị thương này ra, còn có thể là ai nữa cơ chứ?

Còn Hứa Nhạc thì sao? Bản thân hắn không tin, nhưng hắn lại cũng không có
chứng cứ. Thậm chí ngay cả suy đoán nguyên nhân cũng không hợp lý. Hắn chỉ nhờ
vào trực giác của mình cùng với bản tính bướng bỉnh đến cực hạn, đem trách
nhiệm của vụ khủng bố tập kích kia quy kết hết trên người của vị Nghị Viên
Mạch Đức Lâm mà thôi.

Đây là một loại hình thức suy nghĩ không nói đạo lý nhất trên đời. Gã thư ký
thanh tú đứng sau lưng hắn lại không nghĩ như vậy, đám quan chức Chính phủ
cũng càng không nghĩ như vậy. Nhưng bản thân Hứa Nhạc là người trong cuộc tại
sự kiện ám sát ở Sân vận động Lâm Hải Châu… Người bạn gái đáng thương kia
của hắn, gã huynh đệ trốn chết nữa… toàn bộ đã dùng máu và nước mắt để nói
cho hắn biết một điều, Mạch Đức Lâm là một gã âm hiểm, giảo hoạt, độc ác, xảo
trá nhất Liên Bang. Một gã tàn độc có thể che giấu tất cả mọi người trong
thiên hạ.

Đúng như lời mà hắn đã nói với Tiêu Chánh Thanh Tra bên ngoài Cục Điều Tra,
Hứa Nhạc hiện tại chỉ có tuân theo đạo lý của chính bản thân hắn. Hắn cho rằng
Mạch Đức Lâm là người ác, thì vị lão nhân được toàn bộ công dân tôn kính kia,
chắc chắn phải là kẻ ác.

Trên kênh Tin tức, phần diễn thuyết của Nghị Viên Mạch Đức Lâm đã chấm dứt,
các phóng viên đang không ngừng ca ngợi ông ta. Tâm tình Hứa Nhạc vô cùng buồn
bực, thò tay tắt TV, đi vào trong nhà tắm tắm một trận nước lạnh. Dưới luồng
nước phún từ trên cao xuống, hắn cúi đầu hạ giọng, bắt đầu… chửi tục.

Luồng nước lạnh này chẳng khác nào những bông tuyết rơi vào tháng sáu. Buổi
khủng bố tập kích tại buổi Biểu diễn vì hòa bình kia quả thật khiến người ta
kinh sợ. Phàm là những công dân Liên Bang nào xem qua những hình ảnh này, đều
không nhịn được cảm thấy bi thương cùng với phẫn nộ. Nhưng mà dù sao đó cũng
là chuyện tại Hoàn Sơn Tứ Châu xa xôi. Những người tại Thủ đô Đặc khu này có
lẽ sẽ buồn thảm, bi thương một chút, nhưng loại cảm giác này cũng sẽ không kéo
dài quá lâu, thậm chí một thời gian sau nữa, có lẽ mọi người cũng sẽ quên đi.

Thành phố Cảng Đô, thành phố phồn hoa nhất của Liên Bang, là một thành phố
khoa học kỹ thuật to lớn, nhưng lại lạnh lùng như một mảnh rừng rậm trong băng
tuyết. Chuyện buồn tới thì buồn, nhưng chuyện buồn đi qua thì lại quay trở về
với cuộc sống bình thường của chính mình.



o0o

Bến Tàu 17 cũng không phải là một bến tàu thật sự, mà là một khu vực giải trí
cao cấp nhất của Cảng Đô. Các loại nhà hàng, quán bar sang trọng nhất, tất cả
đều tập trung hết ở nơi này.

Kênh Tin tức của Liên Bang lại một lần nữa phát lại tin tức kinh người kia,
nhưng cũng không khiến cho các thực khách chú ý tới nữa. Chỉ có mình Hứa Nhạc
vẫn đang híp mắt nhìn lên màn hình lớn trên tường.

Hắn đang cùng với Bạch Ngọc Lan ăn cơm. Trước mặt bọn họ còn có hai gã nam
nhân nữa. Một người là Chu Ngọc, người còn lại là một gã nam nhân trung niên
hơi béo một chút, cả người toát ra chút khí thế uy nghiêm.

Gã nam nhân trung niên kia lạnh lùng nhìn Hứa Nhạc, một lúc sau có chút không
khách khí nói:

– Này gã trẻ tuổi kia, có phải đầu óc có vấn đề không? Tại sao lại đột nhiên
chạy đến Cảng Đô làm gì?

Chu Ngọc cười chua xót, liếc mắt nhìn Hứa Nhạc. Hiện tại Viện Khoa Học Liên
Bang cùng với Bộ Công Trình của Quả Xác đang canh tranh nhau trong việc nghiên
cứu hoàn thiện con robot thế hệ mới của Liên Bang. Chu Ngọc vẫn đóng vai trò
nhân vật trung gian, phụ trách đem những số liệu mà Hứa Nhạc cung cấp, đưa cho
Bộ Công Trình. Hắn cũng không hiểu rõ vì cái gì mà Hứa Nhạc lại đột nhiên chạy
tới Cảng Đô, hơn nữa lại còn yêu cầu được gặp một nhân vật có quyền hành trong
Bộ Công Trình.

Nghe câu nói không khách khí kia, Hứa Nhạc híp mắt lại, nhìn gã quan chức của
Bộ Công Trình công ty Quả Xác, khẽ cúi đầu nói:

– Trong hợp đồng đã nói rất rõ ràng, tôi bất cứ lúc nào cũng có quyền được
gia nhập tiến trình nghiên cứu robot mà.

Gã nam nhân trung niên kia là một vị Chủ quản Cao cấp của Bộ Công Trình Quả
Xác, đừng nói là trong Công ty Quả Xác, cho dù là trong Liên Bang đi nữa, cũng
coi như là một nhân vật mà người khác vô cùng tôn kính. Hắn nhìn thấy Hứa Nhạc
như vậy, nhịn không được nở nụ cười chế giễu:

– Đúng là một thằng nhóc ngu ngốc.

Ngay sau đó, hắn lạnh lùng nói:

– Chẳng qua đã đến đây rồi thì cũng tốt thôi. Theo như tin tình báo của chúng
ta, những số liệu mô hình mà bên phía Viện Khoa Học nắm giữ còn nhiều hơn bên
phía chúng ta một chút. Cậu giải thích thế nào đây? Còn nữa, những công thức
quan trọng thì khi nào đưa cho ta? Hôm nay cậu đã đến đây, thì giải quyết cho
xong chuyện này luôn đi.

Loại khẩu khí nói chuyện cao cao tại thượng như thế này, trong mắt hắn vốn là
một chuyện đương nhiên. Gã thanh niên ngồi đối diện với hắn, chỉ là một gã Chủ
quản Kỹ thuật cấp 3 nho nhỏ mà thôi, nếu không phải do vận khí quá tốt, có thể
đi theo Giáo sư Trầm Lão, thì làm thế nào một nhân vật cỏn con như thế này lại
có thể tham gia vào quá trình nghiên cứu chế tạo con robot thế hệ mới của Liên
Bang đầy tính cách mạng như thế này.

Cho nên cái gọi là hiệp nghị hợp tác đôi bên ngang hàng, vị Chủ quản Cao cấp
này căn bản không hề tin. Trong suy nghĩ của hắn, loại tiểu nhân vật như Hứa
Nhạc này, căn bản là không có tư cách cùng với Thai Gia, hoặc nói chính xác
hơn là không có tư cách cùng mình nói chuyện hợp tác ngang hàng.

Hứa Nhạc lẳng lặng nhìn gã Chủ quản Cao cấp béo kia, đột nhiên quay đầu sang
phía Chu Ngọc hỏi:

– Ông ta không biết tôi là ai?

Chu Ngọc cúi đầu, cười khổ một tiếng.

Vị Chủ quản Cao cấp hôm nay đến gặp mặt Hứa Nhạc này họ Hác, vốn đảm nhận một
chức vụ rất quan trọng trong Bộ Công Trình của Quả Xác. Hắn hiểu rất rõ là Chủ
nhiệm Hác này đương nhiên biết rõ ràng rằng gã thanh niên họ Hứa này là nhân
vật đóng vai trò vô cùng quan trọng trong chuyện này. Nhưng Chủ nhiệm Hác lại
cho rằng, đối diện với Thai Gia, đối diện với Bộ Công Trình của Quả Xác, đối
diện với bản thân ông ta, gã thanh niên trước mặt này nên tự giác giao ra toàn
bộ, không được phép cò kè mặc cả gì.

Càng nói chính xác hơn, Chủ nhiệm Hác cho rằng, Hứa Nhạc nên ôm lấy chân mình,
khóc lóc cầu xin mình sử dụng những số liệu của hắn.

Hứa Nhạc cúi đầu nói:

– Tôi muốn một con robot.

Vị Chủ nhiệm Cao cấp kia giống như là nghe được một chuyện cực kỳ khó tin trên
đời vậy, khóe môi cong lên, lộ ra một nụ cười trào phúng lộ liễu, vẫn duy trì
sự trầm mặc, căn bản không để ý lời của Hứa Nhạc, nhẹ nhàng khuấy ly cà phê
trên bàn.

Hứa Nhạc trầm mặc đợi một chút, sau đó lấy điện thoại ra, bấm số, nói với
người ở bên kia đầu điện thoại:

– Tôi đang nói chuyện cùng với một Chủ quản họ Hác, nói chuyện rất không
thoải mái.

– Yêu cầu của anh có chút cao quá, tôi khó mà có thể thỏa mãn anh được.

– Hôm nay tâm tình tôi không vui…

Hứa Nhạc nhẹ giọng nói vào trong điện thoại:

– … Nếu không thể đồng ý, thì thôi!

Hắn tắt điện thoại, đứng dậy, chuẩn bị bỏ đi. Chu Ngọc trong mấy ngày gần đây
thường xuyên trao đổi với Hứa Nhạc, cũng dần dần đã đoán ra được tính cách của
hắn. Hắn biết gã thanh niên xuất thân lính ngồi cầu này, tính tình cùng với
những người bình thường trong Liên Bang cũng không giống nhau. Cái gì mà Công
ty Cơ khí Quả Xác, cái gì mà Thai Gia… bình thường có lẽ hắn còn có chút
kiêng kỵ, nhưng mà nếu chọc giận hắn rồi, thì chuyện gì hắn cũng có thể làm
được.

Chủ nhiệm Hác mang ánh mắt không thể tin nổi nhìn Hứa Nhạc đứng dậy chuẩn bị
rời đi. Hắn thật sự không ngờ gã thanh niên trước mặt mình lại phản ứng mạnh
mẽ như vậy. Hắn lạnh lùng nhìn Hứa Nhạc, trầm giọng nói:

– Đừng quên danh tiếng của Giáo sư Trầm… Cả Liên Bang này dưới áp lực của
Lâm Viện Trưởng, còn có thể tiếp tục hỗ trợ cho cậu, cũng chỉ còn mình chúng
ta thôi…

Hứa Nhạc căn bản vốn không định cùng gã Chủ quản Cao cấp này nói chuyện tiếp
nữa, nhưng khi hắn nghe được tên của Giáo sư Trầm Lão, hắn liền từ bỏ ý định
muốn rời đi trong đầu, xoay người lại, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt có chút
kiêu ngạo của Chủ nhiệm Hác, tựa như nhìn chằm chằm một đóa hoa sắp nở ra vậy.

Chủ nhiệm Hác mỉm cười nói:

– Bình tĩnh lại đi, người trẻ tuổi. Nóng giận quá mức, không có chuyện gì tốt
đâu.

Liền ngay lúc đó, điện thoại di động của Hứa Nhạc đột nhiên vang lên. Hắn chậm
rãi bắt máy, thanh âm bên kia trầm mặc một lúc sau mới nói:

– Tôi sẽ sắp xếp để cung cấp cho anh một con robot. Chẳng qua là, không hoàn
chỉnh cho lắm…

Hứa Nhạc nhìn chằm chằm vào mặt Chủ nhiệm Hác, nói vào điện thoại:

– Cũng được, nhưng tôi không muốn nói chuyện với gã họ Hác rác rưởi này nữa.
Nếu bên phía của anh, Chu Ngọc không đủ quyền nói chuyện, như vậy thì các anh
đổi một người khác đến đi.

Chủ nhiệm Hác nghe được hai chữ 'rác rưởi' kia, ngẩng phắt đầu dậy, phẫn nộ
đập mạnh lên bàn một cái, đứng bật dậy, đưa một ngón tay chỉ thẳng vào mặt của
Hứa Nhạc, hét ầm lên:

– Cái đồ tiểu…

Hắn cũng chỉ kịp nói một chữ 'tiểu'.

Hứa Nhạc cũng không phải một gã thanh niên tính tình nóng nảy, nhưng hôm nay
hắn quả thật đang vô cùng phẫn nộ.

Bạch Ngọc Lan từ khi Hứa Nhạc đứng dậy muốn rời đi, vẫn luôn đứng sau lưng
hắn, luôn luôn cẩn thận quan sát phản ứng của Hứa Nhạc. Hắn biết rõ nếu tên
gia hỏa này mà phát tiết phẫn nộ, nhất định là sẽ gây ra chuyện vô cùng khủng
bố. Cho nên ngay khi Chủ nhiệm Hác đứng bật dậy, hắn đã trầm mặc tiến lên
trước một bước, cản trước người của Hứa Nhạc, trực tiếp chụp lấy ngón tay của
Chủ nhiệm Hác.

Rắc một tiếng giòn tan, ngón tay trực tiếp gãy gập xuống…

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.