Gian Khách – Chương 196: Ai có tư cách hợp tác với Thai gia? – Botruyen

Gian Khách - Chương 196: Ai có tư cách hợp tác với Thai gia?

Người bình thường khi chưa nói lời nào vui vẻ với người đối diện đã nở nụ cười
tươi tự nhiên như vậy, chỉ đại biểu cho hắn đang xu nịnh hoặc là đang muốn trở
mặt. Nhưng ít nhất Hứa Nhạc hiểu rõ ràng, tại sân nhà chân núi Mạch Sầu này,
bản thân mình cũng không có bất cứ lý do gì để nổi giận hoặc là để trở mặt cả.
Vì thế hắn nở nụ cười, cũng không phải là nụ cười hèn mọn khi nhận lệnh từ
người có tuyệt đối quyền uy, cũng không phải là nụ cười trước mặt Thai phu
nhân lúc nãy, cố ý nở nụ cười để ổn định cảm xúc, mà chỉ đơn giản là cười…

Cho nên Trầm Tổng thư ký cũng bật cười. Hắn tự mình rót cho Hứa Nhạc một cốc
cà phê. Sau đó ngồi lại vào ghế, lẳng lặng chờ đối phương trả lời.

Thân là thư ký riêng của Thai phu nhân, Trầm Cách cực kỳ hiểu rõ phong cách
hành sự của những người đứng đầu Thất Đại Gia Tộc Liên Bang này. Thiết Toán
Lợi Gia, cái tên này không chỉ nói lên gia tộc này thích tính toán không bỏ
sót, mà quan trọng hơn là nói gia tộc này một khi đã tính toán hành động gì,
tuyệt đối sẽ không cho cấp đối phương một chút ích lợi nào cả. Thiết Toán Lợi
Gia cùng Viện Khoa Học Liên Bang liên hợp xuất thủ, phản ứng của phía Thai Gia
cũng chậm đi rất nhiều.

Cho nên thẳng thắn mà nói, Trầm thư ký thật không tin là gã thanh niên đang
đứng trước mặt mình lúc này thực sự nắm trong tay những số liệu đó. Nhưng nếu
phu nhân tin gã, thì hắn cũng chỉ còn cách tin theo mà thôi.

Trong đầu Hứa Nhạc lúc này đang có rất nhiều ý nghĩa đan xen nhau, chuyện nọ
xọ chuyện kia vô cùng nhức đầu. Nhưng hắn là người có tính cách hết sức bình
tĩnh, tuyệt đối không để cho bản thân bấn loạn như thế. Hắn nhấp một ngụm cà
phê, rồi ngẩng đầu lên.

Lúc đầu Thai phu nhân chỉ là muốn gặp mặt hắn cho biết mà thôi, bây giờ nói
chuyện với Trầm thư ký mới là lúc bàn công việc cụ thể. Mà rất rõ ràng, Trầm
thư ký là một người rất bận rộn, cũng là một người rất thẳng thắn. Cho nên hắn
trực tiếp đưa ra điều kiện của mình:

– Tôi muốn trực tiếp làm việc với robot. Hơn nữa các vị không được giám sát
tôi.

Hắn cũng không có thói quen cò kè mặc cả hay nói chuyện theo kiểu vòng vo tam
quốc, thăm dò đối phương, cho nên ngay từ đầu đã đi vào mấu chốt vấn đề.

Trầm thư ký khẽ nhíu mày, có chút bất ngờ khi nhận ra có một tia tự tin trong
giọng nói của Hứa Nhạc. Từ lúc bắt đầu, hắn theo chủ ý của phu nhân bày mưu
đặt kế, thu dọn mọi dấu vết của vị Thiếu Úy trẻ tuổi này, sau đó còn tự mình
đích thân gọi hai cú điện thoại cho Lợi Đại thiếu gia và Viện Khoa Học Liên
Bang. Nhưng hắn cũng chỉ cho rằng việc này chẳng qua chỉ là do phu nhân nể mặt
Thai Chi Nguyện mà ra tay giúp Hứa Nhạc. Nhưng không ngờ rằng, việc này thật
sự có lợi cho Thai Gia.

Không biết Trầm thư ký nói gì vô micro đeo bên tai, một gã nhân viên công tác
từ bên cạnh đi ra giữa sân, xách theo một cái vali lớn. Hắn đặt vali lên bàn,
quay sang Trầm thư ký cúi chào, rồi lặng yên không nói một tiếng tự động thối
lui.

Trầm thư ký mở cái vali đang đặt trên mặt bàn ra, sau đó đẩy đến trước mặt Hứa
Nhạc. Đây là thiết bị chuyên dụng dùng để chuyển số liệu vào máy tính, đi kèm
là toàn bộ bàn phím màu đen. Dưới ánh nắng chói chang phản xạ từ mặt hồ, không
ngừng lóe sáng rực rỡ.

Hứa Nhạc hơi rúng động. Đây chính là thiết bị tổng hợp thông tin cao cấp nhất
hiện nay ở Liên Bang. Hắn hiểu rõ hàm ý của đối phương khi đưa thiết bị điều
khiển thông tin để trước mặt mình, bèn nhấn nút khởi động, màn hình sáng lên,
hắn khẽ nhắm mắt suy nghĩ trong chốc lát.

Trong khoảng thời gian nhắm mắt chừng mười giây đó, Hứa Nhạc tái hiện lại mô
hình số liệu tại một khu vực thần bí nào đó trong não mình, lại một lần nữa
xác nhận thứ tồn tại thần bí kia quả thực đã đem hệ thống số liệu của phòng
thí nghiệm lưu lại trong đại não của mình.

Hắn không muốn nghĩ đến thứ tồn tại thần bí kia, bởi vì lúc này có cụm mây
trắng từ phía đông bay tới, che khuất ánh mặt trời chói chang trên núi Mạc
Sầu, hồ nước mát giúp duy trì hơi mát cho gió núi. Nếu như suy nghĩ nhiều, hắn
lo da đầu sẽ tê dại, sẽ cảm thấy sợ hãi.

Mở mắt ra một cái, Hứa Nhạc bèn bắt đầu yên lặng tiến hành thao tác. Mười ngón
tay giống như đang đánh đàn dương cầm, lướt như bay trên bàn phím của thiết bị
nhập thông tin. Hai ngón tay nhấp liên tục tiến hành thao tác chuyển số liệu
vào thiết bị tiếp nhận thông tin.

Trầm thư ký không nhìn vào màn hình, chỉ dõi theo ánh mắt lẫn đôi tay đang
lướt như bay của Hứa Nhạc.

Hai mươi ba phút trôi qua, Hứa Nhạc có chút mệt mỏi co hai tay lại, xoa xoa
hai mắt của mình. Xoay vali đựng thiết bị tiếp nhận thông tin lại, chuyển về
phía trước mặt Trầm thư ký.

Trầm thư ký nhìn thoáng qua rất nhanh mô hình số liệu phức tạp trên màn hình,
liền không thèm nhìn nữa, quay sang vừa cười vừa nói:

– Trước tiên hãy nghỉ ngơi một chút đã.

Mỗi người đều có sở trường, am hiểu một lĩnh vực nhất định. Học Viện Quân Sự I
trong nhiều năm qua đã bồi dưỡng ra rất nhiều nhân tài ưu tú cho Liên Bang.
Như là Thi Thanh Hải, như là Chu Ngọc, như là Trầm Cách… Có thể trở thành thư
ký riêng cho Thai phu nhân, Trầm Cách đương nhiên là một nhân vật toàn tài.
Nhưng đối với mô hình số liệu có liên quan đến lĩnh vực kỹ thuật đỉnh cao tiên
tiến của Liên Bang, hắn tự nhận mình kém xa Hứa Nhạc rất nhiều.

Thiết bị điều khiển thông tin này hẳn là có kết nối vào mạng lưới riêng, Thai
Gia có nhân viên kỹ thuật chuyên môn đang phân tích ý nghĩa mô hình số liệu
này… Hứa Nhạc đang nghĩ thầm như vậy.

Vài phút sau, Trầm thư ký cụp mắt xuống, dường như đang lắng nghe ai nói gì đó
qua micro gắn bên tai. Một lát sau, hắn chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn
Hứa Nhạc lúc này có vẻ trân trọng hơn rất nhiều, nghiêm túc hơn rất nhiều.

– Điều kiện cậu vừa đề ra. Tôi rất khó đáp ứng.

Trầm thư ký rất thành khẩn nói:

– Việc nghiên cứu chế tạo robot thế hệ mới Liên Bang, là một hệ thống công
trình lớn. Cứ cho là cậu đã nắm giữ những kỹ thuật tối then chốt trong đó,
nhưng nếu chỉ có một mình cậu thì cũng không có cách nào hoàn thành hệ thống
công trình này. Việc này cần ít nhất hơn một ngàn Công Trình Sư bắt tay nhau
cùng làm mới được.

Hứa Nhạc yên lặng lắng nghe, mắt nhìn chăm chú vào lớp bọt bám trên thành cốc
cà phê, không biết là đang suy nghĩ cái gì.

– Tôi cần một mô hình robot để tiến hành nghiên cứu. Trong danh sách những
người chế tạo robot thế hệ mới cho Liên Bang, nhất định phải có tên của Giáo
sư Trầm.

Hứa Nhạc cúi đầu, nhìn vào cốc cà phê nói tiếp:

– Tôi không tiếc giết người phóng hỏa để bảo vệ những số liệu trong phòng thí
nghiệm, tất cả những việc đó chính là vì cái này.

– Tại sao cậu nhất định phải nhúng tay vô quá trình này? Ngoại trừ Chính phủ,
hay Công ty Cơ khí Quả Xác ra, trong thế giới này, không còn ai có thể cung
cấp những cơ sở kỹ thuật này.

Trầm thư ký nhìn thẳng vào mắt hắn, lãnh đạm nói:

– Thai Gia có lẽ có thể, nhưng Thai Gia tốn bao công sức cho cậu như vậy, lại
chẳng thu lại chút lợi ích nào. Thỏa thuận này quả là rất khó đạt thành được.
Cứ cho là cậu có quan hệ thân thiết với thiếu gia đến mức nào, thì cũng chẳng
thay đổi được gì.

– Tôi thừa nhận chỉ một mình tôi cũng không thể thay đổi được cái gì, việc
nghiên cứu chế tạo robot quả thực cần một cơ sở kỹ thật lớn đùn như lời anh
nói. Cho nên nếu như các anh muốn cạnh tranh thời gian với Viện Khoa Học Liên
Bang thì tôi nhất định phải ở tại Công ty Cơ khí Quả Xác để làm việc.

Hứa Nhạc ngẩng đầu lên nói:

– Về vấn đề lợi ích mà anh nhắc tới. Nếu việc chế tạo robot thế hệ mới của
Liên Bang thành công, sẽ ảnh hưởng tới chiến dịch tranh cử Tổng Thống. Như vậy
tôi nghĩ dưới mắt phu nhân, bất luận người nào nghiên cứu chế tạo thành công
robot thế hệ mới cũng chả có gì quan trọng, chỉ cần không phải là Lâm Viện
Trưởng là được rồi. Thai Gia không cần cái hư danh nghiên cứu chế tạo ra robot
thế hệ mới, chỉ cần đừng có người nào khác có thể thành công trước là được
rồi.

Hứa Nhạc nhìn vẻ mặt tư lự của Trầm thư ký một chút. Tiếp tục nói:

– Nhưng thầy của tôi rất cần cái hư danh này. Nói đúng ra, lúc này ngoại trừ
hư danh ra, ông ấy không còn cái gì để hưởng thụ nữa rồi.

Trầm thư ký im lặng một hồi lâu, chắc là đang ngấm ngầm suy tính trong lòng.
Thai phu nhân đã trao quyền lực tối cao cho hắn, nhưng hắn còn cần phải cân
nhắc sự lợi, hại trong chuyện này.

– Tên tuổi của Giáo sư Trầm… Tôi có thể đáp ứng cậu chuyện này. Hơn nữa tôi
còn có thể nói cho cậu biết thêm một điều, nếu như cậu đưa những số liệu đó
cho tôi, nơi tiến hành quá trình nghiên cứu chế tạo cụ thể, vẫn sẽ là Công ty
Cơ khí Quả Xác.

Trầm thư ký trầm tĩnh nói:

– Chúng tôi có ảnh hưởng khá lớn đến Công ty Cơ khí Quả Xác. Hơn nữa Bộ Công
Trình và Viện Khoa Học Liên Bang cũng không có liên quan gì với nhau.

Trầm thư ký nói có thể gây ảnh hưởng đến Bộ Công Trình Quả Xác, Hứa Nhạc trước
đây hẳn phải giật mình. Nhưng đối với năng lực kinh khủng của Thất Đại Gia Tộc
Liên Bang, hắn thật sự là có chút chết lặng, chỉ biết khe khẽ nói:

– Số liệu hiện nằm trong tay tôi, đã như vậy, tôi có thể trực tiếp tới Bộ
Công Trình hay không?

– Cậu có thể không cần đi đến Bộ Công Trình.

Trầm thư ký bỗng nhiên mở miệng nói:

– Như vầy đi, tôi sắp xếp cho cậu đến Công ty Tịnh Thủy. Về chuyện số liệu,
tôi thiết lập một con đường trực tiếp, cậu cùng người của Bộ Công Trình Quả
Xác trực tiếp liên hệ.

Được nghiên cứu chế tạo robot thế hệ mới cho Liên Bang quả là một vinh dự lớn.
Đương nhiên cũng là một lợi ích lớn. Nếu như Trầm thư ký đáp ứng toàn bộ yêu
cầu của Hứa Nhạc, thì Thai Gia sẽ không có được bất kỳ lợi ích gì trong chuyện
này. Cũng không biết vì sao. Trầm thư ký bỗng nhiên lại nhượng bộ như vậy.

– Công ty Tịnh Thủy?

Hứa Nhạc bỗng nhiên ngẫm nghĩ, lần thực nghiệm đầu tiên của mô hình robot thế
hệ mới của Liên Bang, hình như là trong cái công ty con này của Công ty Cơ khí
Quả Xác. Nhưng vấn đề ở chỗ, Thực lực của Thai Gia hẳn là tại Hắc Ưng, vì sao
lại đem mình tới Tịnh Thủy?

– Mấy ngày nay cậu đã gây ra quá nhiều chuyện lộn xộn ầm ĩ ở Sở Nghiên Cứu.
Hơn nữa chuyện kia ở Hổ Sơn Đạo nữa. Không biết sẽ có bao nhiêu ánh mắt dõi
theo cậu. Cậu không thích hợp để trụ lại ở Công ty Quả Xác nữa.

Trầm thư ký nói:

– Nơi có thể thỏa mãn yêu cầu của cậu, cũng chỉ có công ty Tịnh Thủy. Bộ Công
Trình thì tuyệt đối không được. Nếu như cậu xuất hiện ở Bộ Công Trình Quả Xác.
Bất luận là Lợi Gia hay Viện Khoa Học. Đều sẽ kinh hãi.

Hứa Nhạc trầm mặc thật lâu sau đó mới gật đầu. Trầm thư ký cười cười, đóng nắp
vali đựng thiết bị điều khiển thông tin trước mặt lại. Đứng lên, bắt tay hắn.
Hai tay nắm chặt. Thể hiện hiệp ước của hai bên đã được xác lập từ lúc này.

Hứa Nhạc không cảm ơn việc Trầm thư ký đã cứu mình ra khỏi Cục Điều Tra. Trầm
thư ký cũng không thay mặt Thai phu nhân thể hiện sự cảm kích đối với Hứa Nhạc
tại sự kiện Sân vận động Lâm Hải Châu. Những việc này lại là một phương diện
khác không bàn đến lúc này.

Trầm thư ký bỗng nhiên nhìn hắn rồi buột miệng hỏi:

– Tôi có một chuyện rất tò mò muốn biết. Có người nói nửa năm trước, Thái Tử
đích thân mời cậu gia nhập Thai Gia, cậu lúc đó đã từ chối, vì sao lần này lại
đồng ý cùng chúng ta hợp tác.

– Nếu gia nhập vào Thai Gia. Tôi sẽ trở thành là thuộc hạ của gã tiểu tử Thai
Chi Nguyên.

Hứa Nhạc vừa cười vừa nói:

– Hợp tác thì sẽ bình đẳng.

Vẻ tươi cười của Trầm thư ký trở nên có chút ẩn ý sâu xa. Gã thanh niên này
dám ngang nhiên yêu cầu bình đẳng hợp tác với Thai Gia, đúng là một ý nghĩ
hoang đường cuồng vọng. Thế nhưng trên mặt hắn lại không hề có một vẻ gì tự
cao tự đại, mà trái lại còn tỏ ra một vẻ chân thành đến hoang đường.



o0o

Bên cạnh cửa sổ căn nhà nhỏ kề bên hồ nước xanh trong, Thai phu nhân lặng lẽ
ngắm sóng gợn lăn tăn trên mặt hồ. Những gợn sóng ấy cũng giống như những
chuyện đã trôi qua trong đời bà mấy năm gần đây, cứ liên tiếp nối đuôi nhau,
không cách nào ngưng lại.

Bà lẳng lặng lắng nghe thanh âm đang phát ra bên cạnh mình. Trầm thư ký và Hứa
Nhạc nói chuyện với nhau, từng câu từng chữ bà đều không bỏ qua, lúc nghe thấy
hai từ hợp tác, bà không khỏi khe khẽ nở một nụ cười.

Bà nhận thấy đối với chuyện cò kè mặc cả này Hứa Nhạc có vẻ không quen mấy,
đồng thời cũng nhận ra cậu thanh niên này tính tình còn rất trẻ con và bướng
bỉnh. Nhưng bà không hề cảm thấy khó chịu, trái lại còn cảm thấy có chút thú
vị.

Vật bằng kim loại bà đang nắm trong tay có chút lạnh lẽo. Thai phu nhân cúi
đầu nhìn thiết bị nhỏ trong tay mình. Đây là thiết bị phát lam quang mà Hứa
Nhạc đã làm rơi trong phòng thí nghiệm Quả Xác. Nếu ngay từ đầu, thế lực của
Thai Gia theo chủ ý của vị phu nhân này bày mưu đặt kế âm thầm xóa dấu vết cho
hắn, tự nhiên cũng sẽ không bỏ sót cái thứ này.

Thai phu nhân nhấn nút rất nhuần nhuyễn, nhưng không thấy ánh đèn xanh quen
thuộc phát ra như thường lệ. Nàng biết đây là do nguyên nhân khác biệt của dấu
vân tay. Vẻ mặt từ từ bình tĩnh lại nhưng trong đôi mắt lại ánh lên vẻ nhung
nhớ xa xăm.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.