Gian Khách – Chương 184: Lam quang – Botruyen

Gian Khách - Chương 184: Lam quang

Lợi Hiếu Thông từ từ đứng dậy khỏi sô pha, lấy ra một túi văn kiện từ trong
ngăn kéo. Trong quá trình này, thanh đao dài trong tay Hứa Nhạc chuyển động
theo hành động của hắn. Tuy rằng tiếng cười vừa rồi của Lợi Hiếu Thông và câu
nói ấy đã chứng thực một chuyện nào đó mà trong lòng Hứa Nhạc thoáng chờ đợi
mong mỏi. Nhưng lúc này người cận vệ được Lợi Hiếu Thông gọi là Tằng ca kia,
vẫn lạnh lùng chĩa đầu súng vào mình, hắn vẫn không dám sơ ý.

– Tằng ca, tôi và người bạn này có chuyện nói với nhau.

Lợi Hiếu Thông cầm túi văn kiện trong tay đưa cho Hứa Nhạc, thái độ rất nhẹ
nhàng tùy ý, giống như không hề nhìn thấy thanh đao dài vẫn phát ra mùi máu
tanh trong tay Hứa Nhạc đang hướng vào mình.

Tằng ca im lặng trong giây lát, khí thế hầm hầm sắc bén như khẩu súng vừa rồi
từ từ thu lại. Hắn nhìn Lợi Hiếu Thông khẽ gật đầu, dùng âm thanh khàn khàn và
run run một cách quái dị đáp:

– Vâng, thiếu gia.

Hứa Nhạc nhìn theo người này hạ súng xuống, lui ra khỏi gian phòng, tâm trạng
mới thật sự nhẹ nhõm, nhận lấy văn kiện trong tay của Lợi Hiếu Thông. Mùi nguy
hiểm trên người cận vệ tên Tằng ca kia quá nồng nặc, lúc thì như một khẩu
sủng, lúc lại như sư tử, khiến người ta phải lạnh buốt người mà cảnh giác.

Trong văn kiện là mấy bức ảnh và một cuộn băng ghi âm. Tấm ảnh có lẽ được chụp
trộm ở cự ly xa, ảnh chụp là trong một tòa nhà cao tầng nào đó ở Thủ đô. Phác
Chí Hạo có mái tóc màu vàng đang cùng một người đàn ông nói chuyện. Người chụp
có lẽ là đứng ở cự ly rất xa, vì vậy khuôn mặt Phác Chí Hạo và người đàn ông
trong bức ảnh trông rất mờ. Có điều cho dù như vậy, nhưng vẫn thấp thoáng cảm
nhận được khí thế bất phàm của người đàn ông ấy, đặc biệt là trên ngũ quan lờ
mờ hiện ra một vẻ vô cùng anh tuấn. Hứa Nhạc khẽ động tâm, đã đoán ra được
người đàn ông này là ai.

Đoạn băng ghi âm là một băng ghi trộm có bị lẫn những tạp âm rè rè. Hứa Nhạc
cúi thấp đầu chăm chú nghe hết rồi, mới bỏ tai nghe ra, nheo mắt nhìn Lợi Hiếu
Thông lúc này đã ngồi xuống trở lại ở sô pha.

– Lợi Tu Trúc, Phó Tổng Giám đốc Ngân hàng Liên Hợp Tam Lâm, cũng là anh cả
của tôi.

Sắc mặt của Lợi Hiếu Thông thoáng hiện tia âm trầm, nói:

– Phác Chí Hạo là người của tôi, kết quả lại dám sang bên hắn, vì vậy vừa rồi
tôi mới nói anh giết hay lắm.

Hứa Nhạc lúc này vẫn giữ sự yên lặng, nhìn chằm chằm vào con cháu đời thứ hai
của Thất Đại Gia Tộc, trong lòng chợt nảy sinh một sự cảnh giác nặng nề. Mối
quan hệ của Phác Chí Hạo và vị Đại thiếu gia Lợi Gia ấy, lại đã bị người này
điều tra ra toàn bộ. Chỉ là không biết hắn đã dùng cách nào, mới có thể chụp
được những bức ảnh này và cuộn băng nghe trộm những nội dung liên quan đến
mình.

Lúc Hứa Nhạc nhìn Lợi Hiếu Thông, Lợi Hiếu Thông lại nhanh chóng động não. Với
kinh nghiệm từ nhỏ, đã tạo cho hắn một thói quen cực tốt, trước nay chưa từng
khinh thị bất cứ một người nào. Tuy rằng trong cuộc nói chuyện với Phác Chí
Hạo đêm đó ở đường Thanh Sơn, hắn đã có chút biểu lộ sự khinh thường với vị
Thái Tử gia của Thai Gia, nhưng đó kỳ thực chỉ là một hình thức ngụy trang mà
thôi.

Thai Gia, gia tộc có lịch sử lâu đời nhất, địa vị tối cao, thực lực thần bí
nhất trong Thất Đại Gia Tộc, bỗng nhiên lại xuất hiện… Lợi Hiếu Thông sao lại
có thể không coi trọng Thai Chi Nguyên được? Hắn hoàn toàn khác với người anh
cả có thói quen nhìn từ trên cao xuống, coi tất cả mọi người trong thế gian
đều là phế vật, trong mắt chỉ có một Lâm Bán Sơn mà thôi.

Chàng trai cầm đao trước mặt, dưới hai tầng áp lực của Viện Khoa Học Liên Bang
và Lợi Gia, vẫn dám phản kích lại, hơn nữa lại phản kích một cách sắc bén như
vậy. Giết chết Phác Chí Hạo, đơn thân độc mã cầm đao xâm nhập vào phòng ngủ
của mình… Nếu như nói lúc trước cái mà để Lợi Hiếu Thông coi trọng Hứa Nhạc,
chỉ là mối quan hệ của Hứa Nhạc với Thai Chi Nguyên, vậy thì sau đêm nay, hắn
quyết định vô cùng coi trọng con người mang cái tên Hứa Nhạc này.

Tính toán xong, Lợi Hiếu Thông không hề có chút ngần ngừ nào, dùng một sự
quyết đoán và dứt khoát của một thương nhân đánh cược, nói thẳng:

– Hợp tác đi.

Hứa Nhạc nhìn chàng trai trẻ chừng hai lăm, hai sáu tuổi trước mặt, cặp lông
mày như hai ngọn phi đao đang nhíu chặt, nói:

– Tôi không hiểu. Lợi Thất thiếu gia cần gì ở tôi. Hơn nữa anh lại có thể cho
tôi thứ gì? Phác Chí Hạo có thể phản bội anh, đó là vì Lợi Đại thiếu gia có
thể cho hắn được nhiều lợi ích hơn anh… Hợp tác với tôi, đối với anh có lợi
ích gì? Dù gì anh cũng là người của Lợi Gia?

– Tôi đã nghe qua đoạn ghi âm, biết hiện nay Viện Khoa Học đang muốn có được
những số liệu trong phòng thí nghiệm, tôi hy vọng anh ngăn chặn lại việc này.

Lợi Hiếu Thông nói:

– Những số liệu này hết sức quan trọng với robot thế hệ mới của Liên Bang,
nhưng tôi hoàn toàn không quan tâm, có điều anh cả tôi lại rất quan tâm. Bởi
vì một khi Viện Khoa Học Liên Bang thật sự đưa ra động thái nào đó trong cuộc
tranh cử Tổng Thống, Châu Trưởng La Tư và Nghị Viên Mạch Đức Lâm, cặp đôi liên
kết này sẽ lại chiếm thêm được mấy phần thắng nữa… Lợi Tu Trúc làm được chuyện
đó, đối với hắn mà nói, dĩ nhiên là có lợi ích rất lớn.

– Lợi Gia các người không phải vẫn luôn ủng hộ hắn sao?

– Ngay cả việc Tổng Thống là ai tôi cũng không hề quan tâm.

Lợi Hiếu Thông sắc mặc âm trầm xuống. Nói:

– Bất luận là ai làm Tổng Thống, Thất Đại Gia Tộc của Liên Bang vẫn là Thất
Đại Gia Tộc. Cho dù La Tư và Mạch Đức Lâm có thành công trúng tuyển, cũng có
liên quan gì với tôi chứ? Lợi Gia lại không phải là của tôi, trái lại, nếu như
họ thành công…

Hứa Nhạc hiểu được ý của đối phương, chân mày càng nhíu chặt hơn:

– Cho dù tôi có thể ngăn cản được việc số liệu trong phòng thí nghiệm bị tiết
lộ ra bên ngoài, phá hoại hiệp định đã đạt được giữa gia tộc các người và
những lão Đại nhân vật trong Viện Khoa Học Liên Bang, nhưng cũng không nhất
định có thể ảnh hưởng được đến thế cục lớn của cuộc Tổng tuyển cử Tổng Thống.

– Chuyện này dĩ nhiên, nhưng đây dù gì cũng là một mắt xích rất có sức mạnh.

Lợi Hiếu Thông đứng dậy, chậm rãi nói:

– Chỉ cần chuyện có lợi với Lợi Tu Trúc, tôi cũng tình nguyện phá hoại nó.

– Anh có thể giúp gì cho tôi?

Hứa Nhạc hỏi lại lần nữa.

– Nếu như sau khi xong chuyện, anh cần bỏ trốn, tôi có thể tìm đường cho anh,
cung cấp vốn cho anh. Đương nhiên, nếu như thật sự anh có quan hệ với Thai
Gia, có lẽ vốn cũng không quan tâm đến điều này. Nhưng tôi nghĩ, giữa chúng ta
sẽ có thể có được một quan hệ lợi ích lâu dài nào đó, bởi vì mục đích của
chúng ta cơ hồ là nhất trí với nhau.

Lợi Hiếu Thông không hề nói là bạn bè lâu dài, mà nói là lợi ích, như vậy
ngược lại còn đáng tin đôi chút, nhưng Hứa Nhạc vẫn im lặng.

Lợi Hiếu Thông lẳng lặng nhìn hắn một hồi, sau đó cần chiếc điện thoại được mã
hóa của mình lên, gọi vài cuộc điện thoại, sau khi im lặng một hồi, mỉm cười
nói:

– Tin tức bên Phác Chí Hạo, tôi có thể giúp anh kéo dài thêm thời gian, tránh
bên đó lập tức có phản ứng. Tin tức mà tôi có được là, mười giờ sáng ngày mai,
công văn mệnh lệnh của Ban Giám Đốc Quả Xác sẽ ban ra, phòng thí nghiệm của
anh sẽ không giữ được nữa, anh chỉ còn chín tiếng đồng hồ để hành động.

– Biết rồi.

Hứa Nhạc nói:

– Vấn đề ở chỗ là chỉ có chín tiếng đồng hồ, tôi không có khả năng lấy những
số liệu đó ra. Nếu như để lại trong phòng thí nghiệm, sẽ bị Viện Khoa Học Liên
Bang lấy mất. Nếu như vậy, đối với cách nói của anh, cũng không hề có sự giúp
đỡ nào.

Lợi Hiếu Thông hiểu được ẩn ý trong câu nói của đối phương, hết cách thở dài,
lắc đầu nói:

– Rất xin lỗi, kỳ thực Lợi Gia chúng tôi chỉ ảnh hưởng có giới hạn với Quả
Xác, hiện tại tôi vẫn chưa biết là những lão già đó sao có thể qua mắt được
Quân đội, trực tiếp ảnh hưởng đến Ban Giám Đốc. Chuyện liên quan đến Sở Nghiên
Cứu, tôi không có cách nào tiếp xúc với cùng trung tâm, về mặt này không thể
giúp cho anh rồi.

– Đây chỉ là lần hợp tác đầu tiên, tôi tin rằng sau này còn có cơ hội.

Lợi Hiếu Thông nói:

– Nếu như có tương lai này, tôi yêu cầu không nhiều, hy vọng anh tìm cơ hội
để cho tôi gặp mặt Thai Chi Nguyên.

Hứa Nhạc như đang có suy nghĩ, hồi lâu sau mới khẽ gật đầu.



o0o

Khi chỉ còn tám tiếng đồng hồ thời gian, Hứa Nhạc đã đến Học Viện Quân Sự I,
bước vào khu vực Phòng 3 của Sở Nghiên Cứu Quả Xác. Lúc này đêm đã khuya,
nhưng trong Sở Nghiên Cứu vẫn có mấy người nghiên cứu thâu đêm trong mấy phòng
thí nghiệm, có lúc họ sẽ quên đi sự tươi đẹp sáng sớm khi đắm chìm nhiều trong
bóng tối.

Hứa Nhạc lấy thẻ điện tử ra, bước vào khu vực trung tâm, sau đó men theo hành
lang yên ắng, bước về hướng phòng thí nghiệm. Trước khi quét mắt nhìn lối đi,
hắn từ từ dừng bước lại, đút tay vào túi áo quân trang, nắm chặt lấy thiết bị
kim loại nhỏ lạnh lẽo đó.

Gặp mặt với Lợi Thất thiếu gia Lợi Hiếu Thông, tuy rằng có chút nguy hiểm,
nhưng cuối cùng vẫn chứng minh được trực giác vừa mới bắt đầu đó của Hứa Nhạc.
Phác Chí Hạo đích thực là làm việc cho Lợi Gia, nhưng không phải là làm việc
cho Lợi Hiếu Thông. Trong mắt của vị Lợi Thất thiếu gia ấy, vị trí gia chủ của
Lợi Gia mới là chuyện hiện tại hắn đang suy nghĩ tới. Còn về lợi ích chung của
Lợi Gia, việc nghiên cứu chế tạo robot Liên Bang, kết quả của cuộc Tổng tuyển
cử Tổng Thống, toàn bộ không nằm trong suy nghĩ của chàng trai trẻ có khuôn
mặt âm trầm đó.

Hợp tác dường như đã đạt thành, nhưng trên thực tế, Hứa Nhạc hoàn toàn không
thể giúp được Lợi Hiếu Thông điều gì, với thực lực hiện nay của Lợi Hiếu
Thông, cũng không có cách nào giúp được Hứa Nhạc, hơn nữa sự hợp tác này trên
cơ bản là dưới mặt nước, chỉ là một sự liên kết tâm lý rời rạc.

Hắn ấn vào núi nhỏ, rồi nheo mắt lại, ánh sáng màu lam nhàn nhạt trong thiết
bị nhỏ trong túi áo hắn phát ra, được lớp áo của bộ quân phục che chắn, càng
trở nên ảm đạm hơn, tuy rằng ảm đạm, nhưng đủ để cả người hắn bao trọn trong
đó.

Trong hành lang yên ắng không có một bóng người, Hứa Nhạc không hề có chút do
dự và sợ sệt nào, đi thẳng nhanh đến lối đi phân hình.

Một chuyện diệu kỳ xảy ra đúng lúc này, thiết bị cảm ứng phân hình đỉnh cao
của Liên Bang, lúc này dường như biến thành một kẻ mù điếc… Tầng ánh sáng lam
chụp người Hứa Nhạc, giống như có một ma lực nào đó, khiến Hứa Nhạc khi đứng
trước mặt thiết bị giám sát đỉnh cao ấy, lại như biến thành người tàng hình.

Thứ mà Phong Dư đại thúc tự mình chế tạo ra, đủ để tạm thời lừa được Máy tính
chủ Trung tâm đa năng trong Cục Hiến Chương, huống hồ là mạng lưới giám sát
cấp hai ở viền Hiến Chương.

Đây chính là một trong những thứ quan trọng nhất để Hứa Nhạc dựa vào. Vừa rồi
có thể đi vào Thanh Đằng Viên mà thần không biết quỷ không hay, đến thẳng
trong phòng ngủ của Lợi Hiếu Thông, cái dựa vào chính là thiết bị nhỏ trong
túi áo này.

Đây là lần đầu tiên Hứa Nhạc đi vào vùng trung tâm của Liên Bang, thử sử dụng
thiết bị này. Trong Sở Nghiên Cứu Quả Xác có cất giữ rất nhiều tài liệu cơ mật
của Liên Bang, lớp phòng ngự giám sát tất nhiên là vùng mạnh nhất, nhưng đứng
trước thiết bị nhỏ lam quang này lại chẳng khác nào một thứ phế thải.

Bước tới cánh cửa phòng thí nghiệm thân quen, Hứa Nhạc lau đi những giọt mồ
hôi lạnh trên trán, hít một hơi thật sâu.

Quang huy của Hiến Chương trải khắp Liên Bang, mọi người của Liên Bang, bao
gồm cả những Đại nhân vật có tâm tư cực kỳ kín đáo, sớm đã quen với lực lượng
kỹ thuật đã tồn tại mấy vạn năm trong lịch sử, tạo ra một sự ỷ lại trong tư
duy.

Quán tính và sự ỷ lại là một lợi thế để Hứa Nhạc ẩn núp và chạy trốn trong cái
xã hội này. Một khi kỹ thuật bị phá, Hứa Nhạc dường như đã nắm bắt được cảm
giác tự do của Phong Dư đại thúc.

Nhập mật mã, mở cánh cửa của phòng thí nghiệm ra, Hứa Nhạc tiện tay lấy ra một
chiếc búa nặng trong hộp chữa cháy kim loại bên cạnh, lặng lẽ bước vào.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.