Ánh lửa điện văng tung tóe khắp nơi, ngọn đèn báo nguy hiểm bên trong khoang
thao tác không ngừng lóng lánh, may mắn cũng không kinh động hệ thống báo cháy
tự động. Hứa Nhạc im lặng nhìn sang hệ thống thu thập tín hiệu đã bị hủy nát
bên cạnh, nhịn không được có chút buồn rầu lắc lắc đầu.
Hắn trực tiếp gỡ ra đám dây dẫn cảm ứng dữ liệu trên người gỡ xuống, tháo ra
mấy mảnh cách điện áp trên lớp da tay của mình, để lại vài dấu ấn tròn tròn
trên đó. Lúc này Hứa Nhạc không khỏi phải tự giễu mình một chút, nhìn qua thật
giống như là một con chó đốm vậy.
Hắn mặc lại bộ quần áo lúc nãy cởi ra để tiến hành thao tác, đem mấy thứ mảnh
vỡ kim loại bị cỗ lực lượng kia của mình chấn nát thành từng mảnh nhỏ, ném vào
hệ thống xử lý vật phế thải của phòng thí nghiệm, sau đó cúi đầu, nhìn xuống
màn hình cảm ứng, bắt đầu cẩn thận quan sát những bản ghi chép số liệu của bốn
kiện công cụ thí nghiệm mà hắn lắp ráp lúc trước.
Quá trình thực nghiệm đúng như hắn đã từng dự đoán vậy, hệ thống thu thập tín
hiệu, cũng không thể nào hoàn toàn phân biệt được cỗ lực lượng thần bí bên
trong cơ thể của hắn kia. Số liệu trên hệ thống cảm ứng kia thể hiện, đại khái
chỉ có được khoảng 20% xác suất thành công mà thôi. Mà khi Hứa Nhạc đem toàn
bộ năng lượng trong cơ thể của mình hoàn toàn phóng thích ra hết, hệ thống thu
thập tín hiệu kia liền trở nên phá hoại, trực tiếp phát ra vô số tia lửa mà
trở nên hỏng mất…
Bên trong phòng đối chiến robot tại Đại học Lê Hoa, khi cùng Chu Ngọc tiến
hành trận chiến đối kháng robot kia, Hứa Nhạc cuối cùng đã điều động đến cỗ
lực lượng thần bí trong cơ thể của hắn, thông qua hệ thống cảm ứng toàn thân,
trực tiếp khống chế robot, mới khiến cho con robot mô hình màu đen kia trong
khoảnh khắc đó phát huy ra uy lực cực kỳ cường hãn như thế.
Hôm nay tiến hành thực nghiệm chứng minh, Hứa Nhạc vẫn như cũ chỉ có thể dùng
loại lực lượng này để tăng cường năng lực vận động cơ thể mình, nhưng cũng
không cách nào trực tiếp sử dụng loại năng lượng này để vận hành hệ thống cảm
ứng thực. Lúc trước làm thế nào có thể làm được chứ? Hứa Nhạc híp mắt, bắt đầu
càng không ngừng nhớ lại hồi chiến đấu giao lưu trong phòng đối chiến tại Đại
học Lê Hoa, cho đến cuối cùng một hồi ôm bụng mà bỏ trốn… Dần dần, trong cặp
mắt của hắn chợt hiện ra vẻ buông xuôi, từ bỏ suy nghĩ.
Có ít nhất 20% xác suất thành công, tỷ lệ như vậy cũng đủ cao rồi, dù sao đây
cũng là lần đầu tiên tiến hành thí nghiệm, hơn nữa cái mà hắn sử dụng cũng
không phải hệ thống cảm ứng ý nghĩ thực thụ, chỉ là một chút dụng cụ cảm ứng
tín hiệu mà thôi.
Hứa Nhạc hiểu được, nếu tương lai hắn thật sự muốn sử dụng lại phương thức
trước giờ chưa từng gặp kia, để khống chế robot hoặc là các loại máy móc thiết
bị khác, bên trong xã hội Liên Bang nhân loại, đạt được một kỹ năng chỉ thuộc
về bản thân mình, như vậy hắn cũng phải đồng thời tiến hành cải tiến hai cái
phương diện kia. Một cái chính là cỗ lực lượng thần bí bên trong cơ thể của
mình, đạt tới trình độ khống chế cực kỳ thuần thục. Mà phương diện càng quan
trọng hơn nữa, cũng là thứ mà hắn cần phải nghiên cứu rõ ràng, chính là nguyên
tắc của hệ thống năng lực thông qua cỗ lực lượng run rẩy này, thông qua da tay
của hắn, tuyền tải lên hệ thống cảm ứng ý nghĩ, từ đó mà tiến hành cải tiến hệ
thống cảm ứng ý nghĩ.
Muốn chân chính làm được chuyện người – máy hợp nhất, đó là một chuyện tình
thập phần khó khăn cùng với xa xôi, tạm thời thất bại cũng không phải là
chuyện suy sụp gì. Hứa Nhạc hơi hơi nghiêng đầu, nhìn kỹ lại những số liệu
trong bản ghi chép của mình, nghĩ thầm mình bây giờ cần phải tiến hành cải tạo
hệ thống cảm ứng tín hiệu chân chính, hoặc là… nếu như bản thân mình có được
một con robot quân dụng chân chính, vậy thì càng tốt nhất…
Hệ thống cảm ứng ý nghĩ điều khiển robot, sớm đã bị các chuyên gia Liên Bang
từ bỏ, đã mấy mươi năm nay đã không có đề tài nghiên cứu về nó nữa rồi. Mấy
cái hệ thống cảm ứng ý nghĩ bị vất bên trong mấy cái kho hàng kia vẫn còn như
cũ hoàn hảo, thậm chí đôi khi còn đem bán lại cho mấy người bình thường có
hứng thú nghiên cứu về robot, hoặc là một số nhà sưu tầm có hứng thú nữa. Hứa
Nhạc đã từng lấy thân phận nhà sưu tập, đặt hàng cho Công ty Cơ khí Quả Xác
mua một hệ thống cảm ứng ý nghĩ lỗi thời, hơn nữa bản thân hắn từng tự mình sử
dụng qua. Có thể nói, hắn là người hiếm hoi quen thuộc nhất đối với hệ thống
cảm ứng ý nghĩ trong xã hội Liên Bang.
Vấn đề là ở chỗ những nghiên cứu ở phương diện này đã sớm bị bãi bỏ. Nếu hiện
tại ngành nghiên cứu Liên Bang muốn tiến hành cải tạo gì đối với hệ thống nà,
như vậy cũng thiếu mất một bộ phận tài lực để duy trì. Huống chi Hứa Nhạc cũng
chỉ là một người, xem như hắn đối với phương diện máy móc có một loại thiên
phú khiến người ta tán thưởng, chỉ là loại ý tưởng cải tạo này, giờ phút này
vẫn như cũ giống như là đang nói chuyện không đâu, người si nói mộng.
Nhưng mà hắn có lòng tin, bởi vì ngoại trừ những cơ sở dữ liệu vô cùng khổng
lồ trong phòng thí nghiệm này, còn có mấy cái thiết bị tiên tiến nhất của cả
Liên Bang trong này nữa, trong đầu của hắn cũng có vô số những sơ đồ thiết bị
vô cùng kỳ lạ, cổ quái, thế nhưng rõ ràng là rất tiên tiến kia, mà trong suy
nghĩ của hắn, chính là những bản vẽ của Phong Dư đại thúc thông qua con chip
vi mạch ngụy trang mà để lại cho hắn… Cổ lực lượng thần bí cường đại kia trong
cơ thể của mình, cũng chính là do đại thúc lưu lại. Từ những chuyện đơn giản
theo lẽ thường kia, bên trong khẳng định có lưu lại những kiến thức làm thế
nào để sử dụng loại lực lượng này mà khống chế robot.
Hứa Nhạc trầm mặc xem xét những loại số liệu kia, sau đó đem toàn bộ những số
liệu đó xóa hết đi. Sự tình liên lụy đến một trong ba đại bí mật lớn của bản
thân hắn, hắn cũng không muốn bị Chính phủ Liên Bang phát hiện ra mối quan hệ
giữa hắn và Phong Dư đại thúc.
Chợt vào lúc này, trên màn hình cảm ứng đặt trên bàn bên ngoài phòng thao tác
bỗng nhiên vang lên thanh âm nhắc nhở nhu hòa. Hứa Nhạc chợt nao nao, đem mấy
sợi dây an toàn bên trên người của mình gỡ xuống, đi ra khỏi phòng thao tác.
Lúc này cái thiết bị cầm tay ngăn cản tất cả các thiết bị theo dõi hệ thống
kia đã không còn phóng xuất ra luồng lam quang kia nữa, hắn đeo nó vào trong
túi của mình.
Trên màn hình cảm ứng đặt trên mặt bàn thể hiện một bức email do Trưởng phòng
3 Sở Nghiên Cứu gửi đến. Dấu hiệu bên ngoài bức email kia để thể hiện rất rõ
ràng, bức thư email kia được gửi sang mỗi một phòng thí nghiệm độc lập bên
trong Phòng 3 của Sở Nghiên Cứu, mức độ bí mật cấp cao.
Hứa Nhạc đọc sơ qua nội dung bên trong bức email điện tử, ánh mắt dần dần híp
lại. Giống như là những tin tức mà hắn nghe được bên trong phòng căn-tin lúc
ăn cơm buổi trưa vậy, bức email này nói rằng, Bộ Công Trình của Công ty Cơ khí
Quả Xác dạo gần đây đã nghiên cứu phát minh ra được một kiểu mẫu robot mới
nhất, xuất hiện một số vấn đề nào đó, cần phải có sự trợ giúp kỹ thuật của bên
phía Sở Nghiên Cứu. Thượng tầng của Sở Nghiên Cứu cũng không có tiến hành các
yêu cầu cứng ngắc đối với các phòng thí nghiệm, chỉ là bên trong bức email
điện tử kia liệt kê ra các vấn đề mà Bộ Công Trình đang gặp phải, hy vọng các
nhân viên nghiên cứu trong các phòng thí nghiệm có thể cung cấp ra một số ý
tưởng để giải quyết vấn đề.
Hứa Nhạc nhanh chóng đọc xong bức email điện tử này, sau đó lâm vào suy nghĩ.
Lúc mới vào làm việc cho Sở Nghiên Cứu của Quả Xác, hắn đã từng ký qua bản hợp
đồng bảo mật dữ liệu, cho nên cũng không lo lắng chuyện mình sẽ biết được
những chuyện mà mình không nên biết. Trái ngược lại, hắn cũng đã biết được
phong thanh ít vấn đề về chuyện này. Mẫu thiết kế về con robot thế hệ mới mà
Bộ Công Trình của Công ty Cơ khí Quả Xác đang tiến hành nghiên cứu chế tạo
kia, tạm thời đặt tên là mẫu VI, vào mùa thu năm trước, cũng đã nghiên cứu chế
tạo thành công rồi, nhưng mà sau đó trải qua tiến hành sử dụng thực tiễn tại
một số công ty bảo an, hình như đã xảy ra một số vấn đề rất khó giải quyết nào
đó.
Công ty Cơ khí Quả Xác là một công ty khổng lồ, ngoại trừ bối cảnh Chính phủ
Liên Bang phía sau, sản nghiệp cùng với vốn tài chính khổng lồ, những ngành
nghề máy móc có liên quan hầu như trải khắp mọi nơi, cũng đồng dạng với câu
khẩu hiệu kia của công ty vậy, nơi nào có kim loại, nơi đó liền có Quả Xác.
Nhưng mà những nghiên cứu phát minh nào của nó, cho dù là từ những phương diện
như chiến hạm cho đến robot, thành quả của những nghiên cứu phát minh mới nhất
kia, luôn luôn là để chuyển hóa thành dân dụng. Nhưng mà tất cả những loại máy
móc từ những Bộ Công Trình hay là phòng thí nghiệm của Sở Nghiên Cứu, bất luận
là đã trải qua quá ngàn vạn lần thử nghiệm tại các phòng nghiên cứu, bước cuối
cùng trước khi ứng dụng vào trong thực tiễn, trước khi định hình sản phẩm, đều
phải có một ban ngành nào đó, chuyên môn tiến hành các công việc thực nghiệm
các loại vũ khí hoặc là công cụ mới đó.
Các loại vũ khí kiểu mới của Công ty Cơ khí Quả Xác khổng lồ kia, đều phải
tiến hành qua quá trình thực tiễn, căn cứ vào mục đích này, Ban Giám Đốc của
Công ty Cơ khí Quả Xác mới thành lập nên Công ty Bảo an Tịnh Thủy, trực tiếp
do Ban Giám Đốc cho đến Bộ Quốc Phòng phụ trách.
Công ty Cơ khí Quả Xác cũng không có ý định khiến cho Công ty Bảo an Tịnh Thủy
này sinh lời cho mình. Mục đích chủ yếu của nó, chính là đưa những thành quả
nghiên cứu nhất của Công ty Cơ khí Quả Xác đem cho Công ty Bảo an Tịnh Thủy
tiến hành thực nghiệm. Trải qua quá trình thực chiến quả thật đã phát hiện
không ít vấn đề mà trong các phòng thí nghiệm không thể nào phát hiện ra.
Cái Công ty Bảo an Tịnh Thủy này mặc dù địa vị trong Công ty Cơ khí Quả Xác
cũng không cao lắm, nhưng lại chuyên sử dụng các loại vũ khí tiên tiến nhất
của toàn Liên Bang, có được đội ngũ kỹ thuật viên của Bộ Công Trình Quả Xác
duy trì, còn có Bộ Quốc Phòng âm thầm hỗ trợ bên trong, sức chiến đấu thể hiện
ra đương nhiên là cũng thập phần cường hãn. Hiện thời trong Liên Bang, Công ty
Bảo an Tịnh Thủy, Hắc Ưng, Lam Điểu là nổi danh nhất. Nhiệm vụ tiếp nhận không
ngừng nghỉ, lợi nhuận khổng lồ. Nhưng thật ra đám người của Ban Giám Đốc Quả
Xác cùng với mấy vị lãnh đạo ngầm kia cũng chỉ là cầm tiền cổ đông mà thôi,
cũng không có quyền can thiệp vào nội bộ của nó.
Ánh mắt của Hứa Nhạc sớm đã rời khỏi bức email điện tử kia. Con robot thế hệ
mới nhất do Bộ Công Trình nghiên cứu ra này, đúng là trong một lần võ trang
hành động bên cạnh khu vực Đại Tam Giác của Công ty Bảo an Tịnh Thủy đã bộc lộ
ra vấn đề lớn, trực tiếp khiến cho lần nhiệm vụ này thất bại lớn, khiến cho Bộ
Quốc Phòng cùng với Ban Giám Đốc của Quả Xác tức giận không thôi.
Bộ Công Trình chịu áp lực cực lớn, cho nên tại cuộc thi tuyển dụng nhân viên
mùa xuân kia, Chủ nhiệm Jose, chủ quản của Bộ Công Trình mới đích thân chạy
tới tận nơi mà cướp người như vậy, chủ yếu là nhằm vào lần nghiên cứu sửa chữa
cho đến giải quyết tận gốc vấn đề cho con robot mới phát minh này. Hứa Nhạc
cũng không biết Công ty Bảo an Tịnh Thủy, nhưng cũng biết rõ Bộ Công Trình
hiện tại đang lâm vào khốn cảnh. Hắn nhìn chằm chằm vào mấy vấn đề ghi trên
màn hình kia cho đến mấy sơ đồ thiết kế gửi kèm trong đó, cặp mắt hơi hơi híp
lại…
Vừa rồi sau khi thực nghiệm chấm dứt, hắn đang nghĩ tới mình bây giờ cần phải
có một hệ thống cảm ứng ý nghĩ thực tiễn, hoặc là một con robot, không ngờ
rằng cơ hội lại lập tức xuất hiện. Dựa theo bức email điện tử kia có thể nhận
ra được, chỉ cần một nhân viên công tác nào đó bên trong phòng thí nghiệm của
Sở Nghiên Cứu có thể đưa ra một phương pháp giải quyết nào đó, như vậy Bộ Công
Trình nhất định sẽ mời người đó sang mà hợp tác, như vậy người kia nhất định
là có cơ hội tiếp xúc chặt chẽ với robot.
Đây là một cơ hội. Hứa Nhạc biết mình cần phải nắm bắt lấy. Chỉ là về vấn đề
động cơ dưới điều kiện trọng lực gấp ba lần liền ảnh hưởng đến hệ thống điện
tử điều khiển… chỉ nhìn thấy cái tên dài dòng như thế, liền biết là cực kỳ khó
giải quyết rồi, cơ hội này làm sao có thể dễ dàng giải quyết đây?
Ban cho ta sức mạnh đi, chip vi mạch… Hứa Nhạc mở ra mấy tấm sơ đồ thiết kế
gửi kèm kia, đồng thời bắt đầu trong đầu của mình rất nhanh kiểm tra lướt qua
mấy cái sơ đồ thiết kế kỳ quái trong đầu của mình, sự thật cùng với hư ảo, rất
nhanh chồng lại trước mắt của hắn, sau đó tách ra, vô số những tin tức số
liệu, bắt đầu nhanh chóng luân chuyển trong đầu của hắn…
Một lúc lâu sau, Hứa Nhạc sắc mặt tái nhợt nhắm chặt hai mắt. Hắn cuối cùng
cùng từ trong mấy loại sơ đồ thiết kế trong đầu mình kia, tìm ra được một ít
tư liệu mơ hồ nào đó, tựa hồ có liên quan đến những vấn đề mà con robot mới
phát minh của Bộ Công Trình công ty Quả Xác đang gặp phải.
Những sơ đồ thiết kế trong đầu của hắn cũng không phải là vạn năng, ít nhất
cũng không thể trực tiếp giải quyết hoàn hảo những vấn đề kia. Nhưng mà một số
sơ đồ thiết kế kín đáo này, lại là những thiết kế thiên tài, giúp Hứa Nhạc mở
ra vô số cánh cửa, kiến thức đối chiếu cũng rất tương đối, dễn dàng phát hiện
những vấn đề khi phối hợp với nhau. Hứa Nhạc mở ra hai mắt, ổn định tinh thần,
bắt đầu cúi đầu một lần nữa chăm chú quan sát cẩn thận mấy sơ đồ thiết kế cơ
cấu động lực mà Bộ Công Trình gửi qua.
Thời hạn mà Bộ Công Trình yêu cầu phản hồi cũng còn khá lâu, Hứa Nhạc cũng
không cần phải gấp lắm. Hơn nữa kết cấu đồ của hệ thống động lực quá mức phức
tạp, hắn cũng không tin rằng mình chỉ dựa vào mấy bản vẽ kỳ quái trong đầu của
mình kia, chỉ vẻn vẹn dùng một ngày liền có thể độc lập giải quyết được hoàn
toàn vấn đề này, nhất là toàn bộ cái sơ đồ thiết kế phức tạp đến như vậy.
Vẻ mặt của hắn cực kỳ thận trọng, cây bút cảm ứng đặt chăm chú lên trên bức
bản vẽ, cũng không có quá mức hưng phấn, bởi vì hắn lúc này rốt cuộc cũng xác
nhận, mấy cái bản vẽ trong đầu của hắn kia, tựa hồ… so với những thiết kế tiên
tiến nhất của Liên Bang còn cao cấp hơn một chút. Phong Dư đại thúc, sao ông
lại có thể ‘trâu bò’ đến như vậy chứ?
Thời gian không biết bao lâu, trong núi cũng không có ngày tháng, câu nói này
rất chính xác khi chỉ về một người đang vô cùng chăm chú vào một chuyện gì đó.
Khi Hứa Nhạc nhẹ nhàng đưa tay lên xoa xoa cặp mắt đỏ của mình, từ bên trong
mấy cái sơ đồ thiết kế cùng với tư liệu gần như vô cùng vô tận kia tỉnh lại,
mới phát hiện ra bụng của mình đã đói khát đến một trình độ cực kỳ khủng bố.
Hắn bỗng nhiên nghĩ tới một việc, sắc mặt đại biến, thu thập mấy cái vật dụng
cá nhân bên trong phòng thí nghiệm, dùng tốc độ nhanh nhất chạy ra khỏi Sở
Nghiên Cứu.
Vừa mới ra tới cửa, hắn liền ngạc nhiên nhìn thấy Trâu Úc.
Cô gái khuôn mặt thanh tú, trong mắt lại tràn ngập lãnh ý, đang ôm lấy cái
bụng hơi to của mình, ánh mắt phẫn nộ nhìn hắn:
– Anh có biết bây giờ là mấy giờ không?