Gian Khách – Chương 166: Phòng thí nghiệm… của ta – Botruyen

Gian Khách - Chương 166: Phòng thí nghiệm... của ta

Mảnh sứ vỡ cắt lên khuôn mặt trắng mịn như tuyết kia kỳ thật cũng không có
phát ra bất kỳ thanh âm gì, nhưng mà một màn này xuất hiện trong mắt Hứa Nhạc
và Trâu Hựu, bọn họ lại giống như là nghe được thanh âm sấm động, khiến cho
trong lòng cực kỳ run sợ vậy.

Khuôn mặt cô gái trắng mịn như ngọc, lạnh như băng, một đường máu tươi cứ như
vậy đột nhiên xuất hiện trên đó. Không có cô gái nào mà không quan tâm đến
dung nhan của mình. Mặc dù là một vết thương do mảnh sứ gây ra cũng không thể
nói là hủy dung, nhưng mà một đường cắt nhẹ nhàng như thế, cũng đã thành công
khiến cho toàn trường chấn động.

Trâu Úc dùng một hành động lãnh khốc đến cực điểm như thế, nói cho mọi người ở
đây biết một điều, nàng hiện tại cũng đã là người điên, nàng căn bản không sợ
chết. Một người ngay cả chết cũng không sợ, làm thế nào có thể chịu bị người
khác ảnh hưởng cơ chứ?

Hứa Nhạc và Trâu Hựu cảm giác cả người rét lạnh, kinh ngạc nhìn chằm chằm vào
nàng, nghe nàng mỉm cười nhàn nhạt nói một câu như thế, trái tim bất giác đập
nhanh thêm mấy phần, cảm giác nhiệt độ bên trong quán nước cũng giảm xuống vài
phần.

Sắc mặt Trâu Hựu tái nhợt, hai tay giấu dưới bộ quân phục đã nắm chặt lại, đau
lòng, phẫn nộ, sợ hãi nói không nên lời. Đến hôm nay hắn mới phát hiện ra, đứa
em gái vốn được nhà mình cưng như cưng trứng, hứng như hứng hoa kia, thế nhưng
không ngờ cũng có thể mạnh mẽ đến như vậy. Anh em máu chảy ruột mềm, nhìn vết
thương trên mặt nàng cùng với dòng máu chảy ra, hắn theo bản năng bước tới một
bước, chung quy lại bị ánh mắt lạnh như băng của Trâu Úc chặn lại…

– Mau đưa nàng đi bệnh viện!

Trâu Hựu phẫn nộ mà gấp gáp hét lên với Hứa Nhạc lúc này cũng đã ngây người
ra.

Hứa Nhạc đỡ Trâu Úc bước nhanh ra khỏi quán nước. Bàn tay dính chút máu tươi
của Trâu Úc khẽ vỗ về nhè nhẹ cái bụng hơi hơi to ra của mình, mỉm cười, khẽ
nâng cằm, khuôn mặt toát ra vẻ khinh thường cùng kiêu ngạo không nói nên lời.

Mấy gã quân nhân lúc nãy bị đánh ngã xuống mặt đất trong quán nước rốt cuộc
cũng khó khăn mà đứng lên. Bọn họ rất nhanh cau mày, nhìn theo bóng dáng gã
thanh niên bình thường kia biến mất ngoài cửa, trong lòng nảy sinh vô số ý
niệm. Bọn họ biết khi nãy Hứa Nhạc ra tay đã rất có chừng mực, nếu không hiện
tại bọn mình tuyệt đối cũng không có cách nào đứng lên nhanh như vậy. Bọn họ
là quân nhân Liên Bang, bội phục nhất tự nhiên là những người thực lực mạnh
mẽ. Một thanh niên có thể trong khoảng thời gian ngắn mà đánh ngã nhiều người
của mình như vậy, đương nhiên cũng không phải người bình thường.

Bọn họ bỗng nhiên nghĩ đến, nếu tiểu thư đi theo một nam nhân như vậy, kỳ thật
cũng không phải là quá mức thiệt thòi.

o0o

Trên màn hình TV tinh thể lỏng tại phòng khách nhà trọ, chính là thời gian
phát tin tức. Chuyện quan trọng nhất của năm 67 Hiến Lịch 37 đương nhiên chính
là về Tổng tuyển cử Tổng Thống. Mặc dù hiện giờ việc tuyển cử vẫn còn chưa tới
giai đoạn tiến hành khí thế hừng hực. Nhưng mà bảy cử tri tham gia ứng tuyển
Tổng Thống lần này cũng đã hoàn toàn lộ diện, nắm chặt tất cả thời cơ, hướng
về phía các cử tri của Liên Bang trình bày về cương lĩnh chính trị của mình,
về các phương diện quan điểm, cho đến không nề hà xây dựng hình tượng trong
mắt công dân Liên Bang.

Không hề nghi ngờ, vị Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ, đang dẫn đầu tỷ lệ ủng hộ của công
dân Liên Bang trong một cuộc điều tra không chính thức, cho tới vị cử tri mới,
Châu trưởng Kinh Châu La Tư, đã trở thành người có khả năng chiến thắng nhất
trong cuộc đua vào chức Tổng Thống lần này trong lòng của giới truyền thông
cùng với dân chúng. Sự chú ý cùng với tiêu điểm hoàn toàn đều đặt trên người
hai đối thủ cạnh tranh này. Sự đại hòa giải trong Liên Bang, chính sách đối
ngoại trước sự uy hiếp của Đế Quốc, còn có việc đạt được hiệp nghị hòa giải
với Thanh Long Sơn, cho đến tuyệt đại đa số bộ phân công dân của Hoàn Sơn Tứ
Châu đều ủng hộ cho tư tưởng chính trị của hai vị này, khiến cho khả năng
thắng cử của bọn họ đều bỏ xa các đối thủ khác.

Hứa Nhạc ngồi đơn độc trên chiếc salon, híp mắt nhìn phần tin tức. Sự chú ý
của hắn cũng không có đặt trên dáng người ngăm ngăm đen của vị Nghị Viên Mạt
Bố Nhĩ kia. Mặc dù hắn cũng rất ủng hộ vị Chính trị gia đồng hương này. Hắn
chỉ là nhìn chăm chú vào người đang đứng bên cạnh vị Châu Trưởng La Tư kia, vị
lão nhân khuôn mặt bình tĩnh, dáng vẻ nhìn qua khiến cho người khác cảm thấy
có thể vô cùng đáng tin cậy.

Nghị Viên Mạch Đức Lâm.

Đúng là bởi vì Nghị Viên Mạch Đức Lâm bỗng nhiên rút lại quyết định tham tuyển
của mình, khiến cho Châu Trưởng La Tư chiếm được sự ủng hộ của đại bộ phận
nhân dân Hoàn Sơn Tứ Châu. Vị Nghị Viên Liên Bang xuất thân từ Phiến quân này,
địa vị trong lòng dân chúng Hoàn Sơn Tứ Châu cũng không thể dao động.

Trong sự kiện tại Sân vận động Lâm Hải Châu, có tổng cộng 37 thường dân vô tội
thiệt mạng, tổng cộng 119 nhân viên cận vệ của Thai Gia cùng với quân nhân của
Quân đội Liên Bang tử vong. Trong quá trình điều tra sau đó, lại có thêm mười
bốn người nữa tự sát, hoặc là bị tự sát. Vị lão sư mà Thi Thanh Hải kính trọng
nhất cũng phải nhảy lầu tự sát, bản thân Thi Thanh Hải lại biến thành gã đào
phạm truy nã của Liên Bang, không khỏi ngày ngày phải trốn chui trốn nhủi.
Trương Tiểu Manh biến thành một đám bụi mù trong vụ nổ trên bầu trời.

Hứa Nhạc trầm mặc nhìn vị lão giả đức cao vọng trọng trên kênh tin tức của Đài
truyền hình, trong lòng không ngừng lặp đi lặp lại những con số cùng với những
cái tên mà hắn vĩnh viễn không cách nào quên đi được kia. Rất nhiều người đã
chết đi, Trương Tiểu Manh đã chết, Thi Thanh Hải mất tích, nữ nhân cùng với
đứa con rơi của hắn thì đang ngồi sau lưng mình. Mà đầu sỏ gây nên tất cả
những chuyện này, đều là vị Nghị Viên đang xuất hiện trên màn hình này.

Nhưng mà, nằm trong sự điều tra của Chính phủ Liên Bang, đừng nói là chứng cứ
trực tiếp, dù cho là chứng cứ gián tiếp cũng đều không có. Bất luận là Chính
phủ Liên Bang hay là Thai Gia, đều không thể vạch trần bộ mặt lãnh khốc phía
sau của Nghị Viên Mạch Đức Lâm. Nếu bọn họ cố gắng làm việc này, ngược lại sẽ
biến thành một gã tư bản truyền bá tư tưởng chính trị lệch lạc, gây mất đoàn
kết cho dân chúng… trong mắt của công dân Liên Bang. Huống chi bên trong
Liên Bang, đang có không biết bao nhiêu thế lực âm thầm duy trì cho vị Chính
trị gia có thể mang lại lợi ích này…

Cặp mày Hứa Nhạc dần dần nhăn lại, dần dần bình phục. Tắt đi TV, hắn quay đầu
lại, nhìn thoáng qua Trâu Úc đang nằm trên salon phía sau, mắt nhắm lại như
muốn ngủ. Lúc này nửa khuôn mặt của Trâu Úc bị băng một lớp gạc băng trắng
muốt, hai mắt nhắm nghiền nhìn qua vô cùng yếu ớt.

Nhưng hiện tại Hứa Nhạc cũng rốt cuộc biết được, cô gái đang mang thai không
đầy 20 tuổi này, vì cái gì lại thích mặc quần áo màu đỏ như thế. Hóa ra bên
trong cái lớp vỏ ngoài kiêu căng, lãnh khốc của nàng ta, là một trái tim vô
cùng nóng bỏng. Hai từ yếu ớt này, chỉ sợ vĩnh viễn cũng không dùng để chỉ
nàng được.

Vết thương do mảnh sứ vỡ cắt lên da thịt mềm mại của nàng cũng không quá sâu,
sau khi trải qua trị liệu đơn giản tại bệnh viện, bọn họ đã có thể trở về nhà.
Thậm chí cũng không cần trải qua phẫu thuật trị liệu gì cả… Bác sĩ sau khi
khám sơ chỉ thoa một lớp cao sinh hóa lên vết thương, liền xác nhận không có
vấn đề gì nữa. Mặc dù sau khi lành có thể sẽ để lại vết sẹo, cũng không quá
sâu, lúc đó tiến hành trị liệu đơn giản một chút, trên mặt Trâu Úc cũng sẽ
không nhìn thấy bất cứ dấu vết gì nữa.

Vết sẹo mặc dù không sâu, nhưng một màn này cũng vẫn là kinh tâm động phách.
Hứa Nhạc nhìn lên cái vết thương kia, mới hiểu được quyết tâm của cô gái áo đỏ
kia, căn bản là không cần bất luận kẻ nào lên tiếng phản đối, nàng dùng chính
máu trên mặt của mình, cảnh cáo gia đình mình, những thứ như là sinh mệnh,
tính mạng này nọ… nàng cũng không hoàn toàn để ý đến. Cho nên tâm tình của
Hứa Nhạc có chút áp lực. Sớm biết như thế, có lẽ mình cũng không cần phải can
thiệp quá sâu vào chuyện này như thế… Hắn cau mày nghĩ đến, vị Đại tiểu thư
trước mặt mình này, đối với mình đối với người kiên cường như thế, có lẽ chỉ
là muốn dùng đứa bé trong bụng của mình để thể hiện sự phản kháng đối với hoàn
cảnh của mình mấy năm nay, phản bội lại gia đình mình, mà căn bản không cần
biết đứa bé trong bụng này đến tột cùng sẽ như thế nào.

Tựa hồ cảm nhận được luồng ánh mắt bình tĩnh mà sâu sắc kia, Trâu Úc mở cặp
mắt xinh đẹp của mình, ngồi dậy, dựa người trên ghế salon mềm mại, ánh mắt
phức tạp nhìn Hứa Nhạc, mở miệng nói:

– Tâm tình của anh hình như không tốt lắm.

– Thân thể của cô hiện tại cũng không thuộc về một mình cô.

– Thân thể tôi chính là của tôi, tôi không phải là cái máy sinh đẻ của gã
quan chức lưu manh bạn của anh.

Ánh mắt Trâu Úc có chút phẫn nộ, hiện tại nàng vô cùng mẫn cảm đối với những
lời nói đại loại như thế. Hứa Nhạc vẫn bảo trì thái độ trầm mặc, khiến cho
nàng cảm thấy bản thân mình giống như là một con gà mái, mà Hứa Nhạc sống cùng
với mình trong mấy ngày hôm nay, cũng giống như một gã nông phu nuôi gà vậy,
chỉ biết quan tâm đến những cái trứng của mình mà thôi.

Nghe được thanh âm của Trâu Úc có chút biểu hiện bén nhọn, phẫn nộ cùng với
chỉ trích, không biết vì cái gì, trong lòng Hứa Nhạc cũng bắt đầu có một loại
cảm xúc súc tích mãnh liệt. Hắn chỉ trầm mặc trong chốc lát, chậm rãi nói:

– Ít nhất… thân thể này của cô cũng không phải dùng để thể hiện sự phản bội
của mình đối với gia đình.

Mỗi người đều có sự mẫn cảm của riêng mình. Trâu Úc mẫn cảm ở chỗ quan hệ giữa
trứng và gà mái, còn Hứa Nhạc lại mẫn cảm ở chỗ phản bội gia đình, đều mẫn cảm
với một loại câu chữ… Hắn không thích hai chữ phản bội này. Thậm chí còn cảm
thấy thống khổ đối với hai chữ này. Trong cuộc đời 20 năm ngắn ngủi này của
hắn, cô gái mà hắn từng có quan hệ sâu sắc nhất, đã vì lý tưởng mà hiến thân,
lại bởi vì hai chữ phản bội này mà chết…

Trâu Úc nghe ra sự đau lòng cùng chua xót nhàn nhạt trong lời nói của Hứa
Nhạc, từ trong ánh mắt của Hứa Nhạc cũng cảm nhận được sự tưởng niệm cùng với
buồn bã. Nàng biết được gã thanh niên này đang nhớ tới Trương Tiểu Manh, cho
nên nàng im lặng, không nói thêm gì nữa.

– Tôi là người không hồ đồ trong chuyện đại sự…

Hứa Nhạc đột nhiên đưa ra một định nghĩa về bản thân mình:

– Nhưng ở rất nhiều chuyện nhỏ nhặt, sự lựa chọn của tôi nhìn qua đều rất ngu
ngơ, rất khờ dại… Kể cả chuyện của cô ở trong đó… Cô và tôi đến tột cùng
có quan hệ gì? Tôi tại sao lại phải làm như vậy? Tôi chỉ là cho rằng tồn tại
là chính xác, biến mất là sai lầm… Có lẽ cũng sẽ không thay đổi được cái gì,
nhưng ít nhất tôi muốn thay đổi một chút những người bên cạnh của mình.

Hắn đứng dậy, bóng dáng hơi có chút cô đơn, đi vào phòng vệ sinh. Những người
xuất thân từ tầng lớp phú quý vốn không thương tiếc đến sinh mạng của mình hay
những người khác, giết người phóng hỏa vẫn có thể bình thản như thường. Cuộc
sống của đám người xuất thân trong khu vực khai thác mỏ như hắn, vẫn sống trầm
mặc như thế, lại bắt buộc bản thân mình phải bằng lòng với số mệnh, những bất
công trên thế giới này trước giờ đều rất nhiều. Hứa Nhạc biết được điều đó,
cũng sớm cho rằng mình đã có thói quen đó rồi. Nhưng mà cũng giống như cây cao
đứng trong gió mạnh vậy, không ngừng lắc lư qua lại, tim hắn cũng không thể
nào hoàn toàn bình thản mãi được. Ngày qua ngày làm công việc buồn tẻ tại Sở
Nghiên Cứu, làm bạn với mình chỉ có một cô gái đang mang thai không có bất cứ
quan hệ nào với hắn, hắn cảm thấy có chút vô lực, giống như không làm được bất
cứ chuyện gì vậy.

Nhưng tình huống ngày hôm sau lại có nhiều thay đổi.

Khi chiếc ô tô màu đen không có biển hiệu gì chạy nhanh vào bãi đậu xe của Học
Viện Quân Sự I, trải qua mấy tầng bảo vệ kiểm tra chip vi mạch cùng với xác
nhận quyền hạn, lại đi vào trong phòng thí nghiệm trống trải mà quen thuộc,
Hứa Nhạc kinh ngạc đứng trước bàn làm việc, nhìn chằm chằm vào hàng chữ trên
màn hình.

Lão Giáo sư Trầm bị bệnh, đã vào Bệnh Viện Quân Khu nhập viện, hôm nay trong
phòng thí nghiệm liền chỉ còn lại một mình Hứa Nhạc mà thôi. Hắn ngơ ngác đứng
trước cái bàn hơn mười giây đồng hồ… Không cần phải nghe những thanh âm mệnh
lệnh như đòi mạng kia, cũng không cần phải làm ra những động tác điên cuồng
như đang thao tác robot, cũng không cần dùng cái đầu chạy đua trong những số
liệu, tính toán công thức, cho đến không cần phải nhìn mặt lão Giáo sư Trầm
nữa… Không có bận rộn, không có mồ hôi cùng với đau nhức, chỉ có thanh âm
nhàn nhạt của hệ thống thông gió trên trần phòng thí nghiệm… Hứa Nhạc nhất
thời có chút không thích ứng nổi…

Nhưng mà, chẳng qua hắn chỉ sửng sốt trong suốt mười giây đồng hồ mà thôi,
trên khuôn mặt thân thiện dễ gần bình tĩnh kia đã hiện lên vẻ tươi cười… Hôm
nay phòng thí nghiệm này liền biến thành thế giới của hắn.

Ngón tay thon dài ổn định khẽ di động mấy cái trên cái màn hình to lớn trên
chiếc bàn trước mặt, hướng về hệ thống điều khiển máy tính trung tâm của phòng
thí nghiệm phát ra vài chỉ lệnh đơn giản. Hệ thống điều hòa không khí trong
phòng chỉnh xuống tới mức 3, cánh cửa phòng tạp vật đã đóng lại không biết bao
nhiêu lâu lại mở ra, thiết bị vệ sinh tự động bắt đầu phát ra thanh âm tích
tích, từ trong đó chạy ra, bắt đầu quét tước vệ sinh.

Mấy ngày trước hắn cũng đã chuẩn bị xong những thiết bị cần thiết cho mình. Hệ
thống máy tính trung tâm trong phòng thí nghiệm của Giáo sư Trầm có dung lượng
bộ nhớ dữ liệu vô cùng khổng lồ, hơn nữa tích trữ đủ loại thiết bị tự động
cùng với các tài liệu cần thiết khác, cần cái gì có cái đó. Mặc dù cũng không
biết những lý luận nghiên cứu cơ bản, vì sao lại cần phải sử dụng mấy thứ này?
Nhưng mà Hứa Nhạc biết, bản thân mình vô cùng cần những thứ đó.

Đã rất lâu rồi không có cầm qua công cụ kim loại, hiện nay cầm lấy những thiết
bị nặng trịch kia, khiến cho Hứa Nhạc cảm thấy vô cùng thân thiết. Chỉ mất
thời gian hơn mười phút, hắn đã làm quen với những loại thiết bị hút bụi tự
động trong phòng thí nghiệm này. Theo tiếng ong ong không ngừng vang lên của
hệ thống điện tử, hấp thu những hạt bụi nhỏ vương vãi khắp nơi trong không
trung. Dưới ánh mặt trời tự nhiên cùng với ánh đèn trên trần nhà, có thể nhìn
thấy được vô số những hạt bụi rất nhỏ đang bằng tốc độ mắt thường có thể thấy
được, không ngừng giảm bớt.

Trong quá trình chờ đợi việc hút bụi, Hứa Nhạc quay trở về trước màn hình trên
bàn, híp hai mắt lại, bắt đầu rất nhanh kiểm tra hệ thống cơ sở dữ liệu bên
trong phòng thí nghiệm. Trải qua mười mấy ngày làm việc trong này, trình độ
quen thuộc của hắn đối với cơ sở dữ liệu trong này đã đạt đến mức khiến người
ta giật mình. Tổng cộng có 21 cây thư mục dữ liệu, chỉ mở đến cái thứ 6, hắn
đã tìm được cái hắn muốn kiếm.

Tài liệu hướng dẫn về hệ thống truyền tải dòng điện sinh thể con người.

Mối tương quan giữa chip vi mạch nhân thể và hệ thần kinh của con người.

Hứa Nhạc nhìn tiêu đề của hai cái văn bản này, ánh mắt nhất thời sáng lên. Thứ
mà hắn quan tâm nhất chính là cỗ lực lượng thần bí trong cơ thể cùng với con
chip vi mạch nhân thể sau gáy kia. Mà hai cái tài liệu trước mắt hắn vốn đã bị
các Khoa Học Gia của Liên Bang cho vào quên lãng, đối với hắn mà nói chẳng
khác nào hai cánh bánh ngọt thật lớn.

Rất nhanh xem quan nội dung tóm lược của hai cái văn bản kia, Hứa Nhạc nhắm
lại hai mắt, trong đầu tiến hành một bước thống kê, sắp xếp lại những tư liệu
mới đọc kia. Cuối cùng hắn mở ra hai mắt, nhẹ nhàng thở dài một hơi. Về kỹ
thuật chip vi mạch, Sở Nghiên Cứu của Công ty Cơ khí Quả Xác đương nhiên cũng
có rất nhiều tài liệu chi tiết, nhất là khi cơ sở dữ liệu hệ thống của Sở
Nghiên Cứu lại sử dụng chung với cơ sở dữ liệu của mấy Học Viện Quân Sự của
Quân đội. Hứa Nhạc đọc được rất nhiều tài liệu trong đó, nhưng mà những cái kỹ
thuật chip vi mạch này chủ yếu là tập trung vào các phương diện vi mạch ứng
dụng trong thực tiễn, bất luận là robot, chiến hạm, cấu thành inte… đầu là
những cấu kiện kim loại lạnh lẽo mà thôi.

Chip vi mạch mà Hứa Nhạc chân chính quan tâm, chính là loại chip vi mạch có
thể tự động phóng thích ra mạch xung mỏng manh kia, loại chip vi mạch nhân
thể. Nhưng trong hệ thống cơ sở dữ liệu này lại không hề có chút tư liệu gì.
Hứa Nhạc cũng không cảm thấy thất vọng, bởi vì hắn biết rõ, loại kỹ thuật vi
mạch này ngoại trừ sử dụng cho định vị cùng với phát ra tin tức ngắn, đối với
cả Liên Bang mà nói, cũng không có tác dụng quá lớn. Thế nhưng thứ mà mọi
người vô tình không chú ý đến, hoặc là cố tình không chú ý đến, chính là loại
chip vi mạch này, lại ***ng chạm đến Cục Hiến Chương thần bí, Đệ Nhất Hiến
Chương không nơi nào không có…

Với cấp bậc quyền hạn hiện tại của hắn, không có khả năng tiếp xúc đến những
tài liệu nghiêm mật đã bị Cục Hiến Chương phong tỏa kia, thậm chí ngay trong
bộ nhớ cơ sở dữ liệu của Quân đội, cũng không có những tư liệu về cái này.

Hứa Nhạc đặt sự chú ý của mình sang cái phương diện kia. Lúc này công việc hút
bụi trong phòng thí nghiệm cũng đã sắp kết thúc, tay trái của hắn vẫn không
ngừng thao tác điều khiển máy hút bụi, tốc độ không chút nào chậm lại, còn tay
phải hắn thì liên tục thao tác trên màn hình, yêu cầu máy tính xuất ra cho hắn
mô hình truyền tải dòng điện sinh thể của con người, hắn cứ như vậy mà trầm
mặc thao tác.

Tích một tiếng vang lên, việc hút bụi kết thúc.

Mặc vào trang phục bảo vệ nghiên cứu sư màu xám, đeo lên hệ thống kính hiển vi
điện tử, Hứa Nhạc híp hai mắt lại, thật cẩn thận và vô cùng trấn tĩnh mở ra hệ
thống mô phỏng điện lưu nhân thể, trầm mặc nhìn chăm chú vào những số liệu
trên màn hình đưa ra.

– Đường thông qua… đường hao tổn…

Hứa Nhạc nhìn chằm chằm vào mô hình tài liệu điện tử trước mặt, trong lòng nhớ
lại cảnh đại thúc năm đó bên ngoài khu rừng Hà Tây Châu, chỉ nhờ vào mười đầu
ngón tay, đã có thể khống chế thân thể của một con robot khổng lồ, trái tim
đập nhanh lên một chút.

Dùng lý luận của Phong Dư đại thúc mà nói, thân thể con người mới chính là cỗ
máy móc hạng nhất, bất luận là robot hay là chiến hạm gì đó, cũng đều là lớp
vỏ bên ngoài của cơ thể mà thôi. Mấy cái cấu kiện kim loại lạnh như băng kia,
những tổ hợp chip vi mạch phức tạp, phóng thích ra hỏa lực khủng bố gì đó,
toàn bộ đều phải nghe theo lệnh của nhân loại, phục tùng sự điều khiển của con
người…

Cũng giống như là người lái ô tô vậy, bất luận là tốc độ của ô tô có nhanh đến
thế nào, nhưng phương hướng của ô tô cùng với tốc độ di chuyển của hắn vẫn là
hai tay của người lái quyết định.

Tiến hành nghiên cứu tìm hiểu theo phương hướng này, liền phát hiện ra một vấn
đề vô cùng quan trọng… Đại não nhân loại hoạt động cùng với phát ra chỉ lệnh,
làm thế nào có thể truyền tải sang các loại máy móc? Liên Bang nhân loại phát
triển nhiều năm như vậy, đã sớm chuyển sang hình thức khống chế bằng tay, biến
thành những chỉ lệnh mà nhập vào màn hình máy móc, lại bỏ dở nửa chừng sự
nghiên cứu đối với hệ thống cảm ứng ý nghĩ… Vấn đề cực kỳ quan trọng này, đến
nay vẫn chưa có phát sinh những biến hóa mang tính cách mạng.

Trên chiến trường giữa Liên Bang và Đế Quốc, bên trong những con robot chuyên
hoạt động trên các loại địa hình khác nhau, hay trong những chiến hạm to lớn
trên vũ trụ tối tăm, nhân loại trước giờ vẫn thông qua mấy loại phương thức
này, đem ý chí của mình, thông qua những cỗ máy kim loại lạnh như băng chuyển
hoán thành năng lượng cường đại.

Với kỹ thuật chế tạo robot tinh vi của xã hội Liên Bang, thế nhưng vẫn là chọn
phương thức sử dụng mười đầu ngón tay tiếp xúc với màn hình cảm ứng để mà
khống chế robot. Quá trình chủ yếu chính là người lái sử dụng năng lực phán
đoán cùng với trình độ chỉ lệnh để điều khiến nó. Từ sau khi thời kỳ Ngũ Đại
bắt đầu, bên phía góc dưới tay trái trong khoang điều khiển robot, đã được gắn
thêm một hệ thống hỗ trợ thao tác, thuận tiện hơn rất nhiều cho người điều
khiển.

Các nhà Khoa Học Gia của Liên Bang cũng đã từng thử nghiệm qua, dùng những hệ
thống mẫn cảm xử lý thu thập số liệu, gắn khắp toàn bộ thân thể người điều
khiển, trực tiếp nắm bắt mỗi một động tác nhỏ trên từng tấc da thịu của người
điều khiển, lại đem tín hiệu truyền đến máy tính điều khiển trung tâm của
robot, tiến hành xử lý, cuối cùng biến thành những động tác tương ứng của con
robot. Điều này cũng gần như là tương tự với hệ thống cảm ứng ý nghĩ đã sớm
lỗi thời trước đây.

Kế hoạch hệ thống cảm ứng thân thể đã sớm chết non, bởi vì sau khi trải qua
một thời gian dài tiến hành thực nghiệm, các chuyên gia phát hiện ra một số
cửa ải khó khăn vĩnh viễn cũng không có cách nào phá giải được.

Khó khăn thứ nhất chính là độ khó khăn khi thu thập số liệu… Cấu tạo thân thể
con người nhìn qua thì đơn giản, trên thực tế thì rắc rối, phức tạp hơn cả
những cỗ máy móc phức tạp nhất nữa. Mỗi một biến hóa động tác tương ứng của cơ
thể con người, đều tạo ra vô số các loại số liệu khác nhau, như độ co rút của
các sợi cơ trong cơ thể, hướng máu di chuyển, huyết áp lên xuống, thậm chí là
biến hóa của sức căng bề mặt da thịt nữa… Những biến hóa vừa nhiều vừa nhỏ
kia, muốn cho hệ thống cảm ứng động lực trên khắp cơ thể người có thể thu thập
được đầy đủ, hơn nữa thành công chuyển hóa thành các động tác tương ứng, dù là
dưới sự trợ giúp của khả năng tính toán cường đại của máy tính điều khiển
trung tâm robot, khả năng chính xác vẫn thủy chung cũng chỉ đạt đến ước chừng
khoảng 70% mà thôi. Mà trên chiến trường thảm khốc, cái robot cần nhất chính
là sự chính xác cùng với tốc độ cao, nếu như không thể nào gia tăng được trình
độ chính xác lên, trên cơ bản robot cũng chẳng khác nào là phế vật.

Khó khăn thứ hai của hệ thống cảm ứng thân thể, chính là khi đem hệ thống cảm
ứng thân thể từ chỗ lý thuyết ứng dụng vào thực tiễn… Lúc ấy những người điều
khiển thực nghiệm đều là những người điều khiển vương bài của Quân đội, động
tác của bọn họ vô cùng chính xác, không chút nào dư thừa, có thể mạnh mẽ không
chế mỗi một động tác biến hóa dù nhỏ nhất của cơ thể, do đó đã có thể đem sự
chính xác khi điều khiển robot đề cao lên đến hơn 95%!

Thế nhưng khi tiến hành diễn luyện thực tiến, không tới 10 phút, tất cả những
gã điều khiển vương bài của Quân đội kia đều đã quá mất sức mà lâm vào hôn mê.
Sau đó mới phát hiện ra, sử dụng hệ thống cảm ứng thân thể để khống chế robot,
ngoài việc đảm bảo cam đoan những động tác phải chính xác cùng với tinh vi, về
những phương diện khác càng phải không ngừng tiến hành cử động liên tục. Sự
hao tổn đối với cơ thể con người thật sự là quá lớn. Những người điều khiển
kia, mỗi khi tiến hành thao tác robot, muốn làm cho robot hoàn toàn mô phỏng
động tác của bản thân mình, bọn họ liền phải làm cho mỗi một phân tấc da thịt
bên trong cơ thể, mỗi một sợi cơ bắp đều phải ở bất cứ thời khắc nào luôn ở
trong trạng thái hoạt động liên tục.

Vấn đề này trước khi ứng dụng vào thực tiễn, vẫn không có nhân viên nghiên cứu
nào từng chú ý qua. Chính là tất cả mọi người đều mắc phải một sự nhầm lẫn,
cho rằng những gã điều khiển vương bài của Quân đội, đều có thể thừa nhận
những huấn luyện cực kỳ khủng bố. Đối với sự tiêu hao này tự nhiên không tính
là gì. Nhưng mà kết quả thực nghiệm đã chứng minh, để cho một gã điều khiển
chạy liên tục mười km cũng không thành vấn đề, nhưng mà nếu để cho hắn ngồi
lại trên ghế, không ngừng cử động mạnh mẽ các sợi cơ bắp của bắp chân, sau đó
thả lỏng, lại tiếp tục cử động mạnh, cũng không phải là chân chính chạy nhanh…
cứ như thế lặp đi lặp lại khoảng chừng năm phút, sự tích tụ axit lastic, loại
chất tự nhiên khiến cho cơ bắp con người rã rời ra, đã đạt đến một trình độ vô
cùng khủng bố.

Sự tích tụ khủng bố loại này, không phải người bình thường có thể thừa nhận
nổi.

Trước khi hệ thống cảm ứng thân thể này hoàn toàn chết non, kỳ thật Quân đội
cũng từng bí mật tiến hành thí nghiệm một phương pháp khống chế tiên tiến hơn,
đó chính là tiến hành đo đạc sóng điện não của người điều khiển, sau đó thông
qua hệ thống máy tính tiến hành phân tích, từ đó trực tiếp khống chế robot.

Đáng tiếc cái kế hoạch nhìn qua rất tốt này, cuối cùng cũng đã chấm dứt một
cách thảm bại. Bởi vì nhóm học giả phát hiện ra, bọn họ cũng lại đã đánh giá
thấp trình độ phức tạp của cơ thể con người. Nhất là trình độ phức tạp của não
bộ. Đại não của con người phóng thích ra vô số tín hiệu điện não, nhiều đến vô
cùng, đồng thời có rất nhiều tin tức tạp nham. Trong đó những tin tức có khả
năng dùng để điều khiển robot, nhiều nhất cũng chỉ có thể chiếm khoảng 60% mà
thôi.

Nếu muốn thành công nắm bắt được những loại tin tức hữu hiệu bên trong sóng
não của con người, nhất định cần phải có được những hệ thống cảm ứng sóng điện
não công suất cao hơn nhiều. Nhưng mà, sau khi trả giá tính mạng của hơn mười
gã điều khiển cùng với mấy gã may mắn lâm vào ngu ngốc, cái kế hoạch này cũng
không thể tiếp tục tiến hành được nữa.

Hứa Nhạc trầm mặc nhìn chằm chằm vào những số liệu không ngừng xuất hiện trên
màn hình. Thỉnh thoáng tay hắn lại ghi ghi chép chép trên tờ giấy trắng một ít
số liệu quan trọng. Thời gian đã lặng yên không một tiếng động trôi qua mấy
tiếng đồng hồ, mà cái hệ thống mô phỏng dòng điện sinh thể của con người kia,
hắn cũng đã quan sát liên tục đến mấy giờ đồng hồ.

Trong thời gian chờ đợi kết quả số liệu, hắn lại nhớ tới một chuyện khác.
Trong một diễn đàn thảo luận trên mạng inte của Sở Nghiên Cứu Quả Xác, hắn
từng đọc qua một bài post, sử dụng ngữ khí thần bí mà nói, kế hoạch sử dụng
sóng điện não bộ trực tiếp khống chế robot kia sở dĩ thất bại, chính là bởi vì
bên phía Cục Hiến Chương kia cũng không chịu tiết lộ kỹ thuật chip vi mạch
nhân thể. Trước khi kết thúc bài post kia, tác giả rõ ràng chính là một nhân
viên nghiên cứu cao cấp của Liên Bang, đã dùng một ngữ khí ai oán mà nói, có
thể nhận ra được trong mấy ngàn năm sau này, trên phương diện sử dụng máy móc,
con người không có khả năng sáng tạo ra phương thức nào khả dĩ tốt hơn, chỉ có
thể dùng loại phương pháp cử động mười đầu ngón tay không chút thẩm mỹ này mà
thôi…

Lúc đọc bài post này, Hứa Nhạc trầm mặc không nói gì, bởi vì hắn từng tận mắt
chứng kiến một loại phương thức khống chế cực kỳ dị thường, không thuộc về
những phương thức hiện tại mọi người đã biết.

Đó là thời điểm cách đây một năm rưỡi tại ngoại thành Hà Tây Châu, hắn ẩn nấp
trên tàng một cây đại thụ, tận mắt nhìn thấy Phong Dư đại thúc ở bên ngoài con
robot, lại bằng vào mười đầu ngón tay không ngừng run rẩy kia, liền thành công
cướp đoạt được quyền khống chế con robot khỏi hệ thống máy tính điều khiển của
nó…

Cảnh tượng đó luôn luôn tồn tại trong đầu của hắn, chưa từng phai nhạt. Sau đó
hắn cẩn thận suy tưởng lại hình ảnh lúc đó, sự chú ý của Hứa Nhạc vẫn tập
trung tại sự run rẩy của mười đầu ngón tay kia. Bởi vì trong cơ thể của hắn
cũng có sự run rẩy này, một loại lực lượng mãnh liệt mà dâng trào.

Những chiến hạm vô cùng khổng lồ, Hứa Nhạc cũng không dám mơ tưởng tới. Nhưng
hắn luôn luôn có một suy nghĩ, chẳng lẽ một ngày nào đó mình cũng có thể giống
như Phong Dư đại thúc vậy, đem cỗ năng lượng trong cơ thể kia, truyền vào
trong hệ thống kim loại lạnh như băng kia, giống như là một hệ thống điện lưu
điều khiển vậy… có thể thành công khống chế mấy loại cấu kiện vũ khí vô tri vô
giác kia?

Đây là một bí mật cực kỳ lớn, thậm chí còn là một loại suy nghĩ hoang đường
nữa. Thân thể huyết nhục bình thường của nhân loại, làm sao lại có thể sinh ra
được hệ thống điện lưu điều khiển máy móc được? Nhưng mà Hứa Nhạc lại càng tin
tưởng chuyện này hoàn toàn có thể. Nhất là sau khi hắn hôn mê, cỗ lực lượng
thần bí bên trong cơ thể của hắn đã cùng với thân thể hắn dung hợp làm một.
Cuộc đời của hắn lại mở ra một con đường mới rộng mở hơn…

Phong Dư đại thúc trước đây đã từng làm được, Hứa Nhạc lúc này đang nghiên cứu
thăm dò. Nếu như hắn cũng có thể thành công, đây chắc chắn là hoàn toàn thay
đổi tính chất phương pháp khống chế robot của nhân loại.

Nhiệt độ bên trong phòng thí nghiệm cực kỳ thích hợp, mà những điều chỉnh về
độ ấm, độ ẩm trong phòng thí nghiệm luôn duy trì trong một trình độ cực kỳ
khắc nghiệt, Hứa Nhạc chăm chú nghiên cứu suốt mấy tiếng đồng hồ liền, trên
trán vẫn không hề chảy ra một giọt mồ hôi nào cả.

Kết quả nghiên cứu cũng không có ngoài dự kiến của Hứa Nhạc. Sự dịch chuyển
của các dòng điện sinh thể mô phỏng bên trong dây dẫn, so với những loại điện
lưu bình thường cũng không có khác biệt quá lớn. Chỉ là bởi vì dòng điện nhân
thể của con người quá mức mỏng manh, cho nên hao tổn trong quá trình truyền
tải quá lớn, mà hệ thống mô phỏng hắn tìm được trong bộ nhớ cơ sở dữ liệu của
máy tính, cũng chỉ là một hệ thống mô phỏng cực kỳ đơn giản mà thôi.

Vấn đề trước mắt là ở chỗ, Hứa Nhạc nghĩ đến loại tình huống chính là, dùng
dòng điện lưu nhỏ nhoi của cơ thể để khống chế robot, hoặc nói chính xác là
khống chế hệ thống vi mạch của robot, thông qua những thí nghiệm này, căn bản
không hề có chút khả năng thành công nào. Dòng điện lưu do hệ thống mô phỏng
dòng điện sinh hóa phát ra quá mức mỏng manh, cực kỳ tương tự với dòng điện
lưu tự phát ra trong cơ thể con người. Những tài liệu này hẳn cũng không có
vấn đề gì, chỉ là hệ thống thu thập số liệu đã đưa ra một kết luận cực kỳ lạnh
lùng dị thường, kiên định chắc chắn: dòng điện nhân thể không sinh ra những
biến hóa kỳ dị gì, nói cách khác, không có cách nào thu thập được số liệu.

Hứa Nhạc cũng không có hy vọng xa vời dùng thời gian trong một ngày, liền có
thể giải quyết được nghi vấn lớn nhất của bản thân mình, làm cho cỗ lực lượng
thần bí trong cơ thể của mình có thể đjat được lợi ích cao nhất. Thậm chí hắn
đã sớm chuẩn bị tốt tâm lý, có lẽ cả đời này của hắn đều không có khả năng
tiếp xúc với thế giới thần kỳ kia.

Dùng thân thể trực tiếp khống chế máy móc, nhìn qua chỉ là một mệnh đề vô cùng
đơn giản, thế nhưng cũng là một giả tưởng quá mức điên cuồng. Hứa Nhạc căn bản
cũng không phải bởi vì sự suy sụp nhất thời này mà nản lòng. Hắn thậm chí căn
bản là không có xem những kết quả thực nghiệm này mà trở thành suy sụp.

Hứa Nhạc gỡ cặp kính quang lọc che mắt, mở ra khẩu trang, lộ ra ánh mắt có
chút biểu hiện mỏi mệt. Hắn mở cánh cửa thủy tinh của phòng thao tác, đi đến
trước màn hình đặt trên bàn, bắt đầu một lần nữa rất nhanh đọc qua những tư
liệu bên trong bộ nhớ cơ sở dữ liệu, sau đó lại lâm vào trầm tư đối với một
phần tư liệu lịch sử.

Những lần thí nghiệm trước kia, chỉ là để cho hắn xác minh những nghi hoặc
trong lòng của mình, và đồng thời hiểu biết đối với những thực nghiệm chính
thức. Mặc dù thất bại, nhưng lại càng thúc đẩy hắn càng thêm kiên định, tạm
thời từ bỏ cái ý tưởng điên cuồng kia, ngược lại tập trung nghiên cứu vào ý
tưởng về hệ thống cảm ứng ý nghĩ lỗi thời kia. Nhất là sau khi hắn nhìn thấy
những báo cáo nghiên cứu thất bại của hệ thống cảm ứng thân thể kia.

Hắn cũng không thể thông qua cỗ run rẩy trong cơ thể, lúc này hắn tạm thời gọi
nó là dòng điện sinh thể, để khống chế máy móc, nhưng bản thân hắn lại có được
lực lượng thần bí cường đại, tựa hồ đã có thể sử dụng hệ thống cảm ứng thân
thể, thứ đã bị giới Khoa Học Gia cùng với các chuyên gia Quân đội Liên Bang
tuyên bố tử hình, để trực tiếp khống chế robot!

Trong lần tiến hành đối chiến giao lưu robot tại Đại học Lê Hoa, khi tiến hành
đối chiến với con robot màu bạc do Chu Ngọc điều khiển, mặc dù chỉ là trong
nháy mắt cuối cùng, Hứa Nhạc có thể sử dụng hệ thống cảm ứng ý nghĩ lỗi thời
kia, làm ra một động tác trong thời gian không tới nửa giây, nhưng mà hắn…
chung quy cũng đã thành công.

Bất đồng so với mấy gã điều khiển vương bài tiến hành thực nghiệm năm xưa, khi
Hứa Nhạc sử dụng hệ thống cảm ứng ý nghĩ, truyền ra chỉ lệnh là thông qua cỗ
lực lượng run rẩy thần bí trong cơ thể. Loại năng lực khống chế cực kỳ cường
hãn này, còn xa không phải khả năng khống chế tinh vi cơ thể con người của
nhân loại có thể bằng được. Hơn nữa Hứa Nhạc cũng sẽ không giống như mấy gã
tiền nhân kia, bởi vì hao tổn quá lớn mà chết đi.

Bởi vì hắn điều động loại lực lượng thần bí kia chính là dựa vào tinh thần của
hắn, gần như là bản năng, chứ không phải là thần kinh. Ngoại trừ một chút
khuyết điểm nhỏ nhoi là sau khi sử dụng xong cỗ lực lượng này, trong bụng hắn
liền trở nên vô cùng đói khát, ngoài ra cũng không có bất cứ vấn đề gì khác.

Động tác truyền chỉ lệnh tương quan giữa cơ thể con người và máy móc càng ít
lại, thì sự hao tổn sẽ càng ít đi, máy móc tuân theo sự điều khiển của máy móc
cũng sẽ càng nhanh hơn. Hứa Nhạc có thể sử dụng hệ thống cảm ứng suy nghĩ,
không thể nghi ngờ là đã vượt qua được khả năng khống chế máy móc của cả Liên
Bang, thậm chí là cả Đế Quốc nữa.

Chỉ là hệ thống cảm ứng ý nghĩ làm thế nào có thể phân biệt được cổ lực lượng
kia trong cơ thể của mình? Lần trước đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì? Nếu
toàn bộ lực lượng trong cơ thể của mình bùng nổ, hệ thống cảm ứng ý nghĩ làm
thế nào có thể phân biệt rõ ràng? Hứa Nhạc lâm vào trầm tư, ngón tay theo bản
năng nhẹ nhàng run rẩy. Chợt nghĩ đến khả năng trong tương lai của mình, ánh
mắt hắn có chút híp lại, một đạo quang mang lóe lên trong mắt hắn.

Hứa Nhạc nhẹ nhàng dụi dụi hai mắt, lại nhỏ vài giọt thuốc nhỏ mắt nữa. Hắn từ
nhỏ đã lấy mục tiêu trở thành một gã thợ bảo dưỡng đứng đầu Liên Bang, hắn cực
kỳ chú ý bảo vệ hai mắt cùng với hai tay của mình, chuyện này đã gần như là
trở thành một loại bản năng của hắn.

Bước ra khỏi cánh cổng lớn phòng thí nghiệm, ánh mắt trời chiếu rọi trên cao,
xuyên qua đỉnh đầu thủy tinh trong suốt của hệ thống điều hòa nhiệt độ, chiếu
lên trên người của hắn, lúc này hắn mới nhớ tới, hẳn là tới giờ cơm trưa.

Bên trong cái hành lang dài thăm thẳm lúc nào cũng choáng đầy cảm xúc kim
loại, đám người mặc quần áo bảo hộ lao động trầm mặc đi lại. Những gã nhân
viên công tác trong Sở Nghiên Cứu nơi đây rất hiếm khi nào trao đổi với nhau,
nói chuyện phiếm gần như không có, bọn họ tựa hồ có bản năng đem những đầu đề
nghiên cứu của mình lên hàng đầu, đứng ở bên trong phòng thí nghiệm của mình,
tiến hành nghiên cứu, giống như là một con chuột chũi trầm lặng cả ngày không
bao giờ rời khỏi cái tổ ấm áp của mình. Cho dù là khi giữa các bộ ngành liên
quan đến tiến hành hỗ trợ kỹ thuật đi chăng nữa, thông thường cũng là thông
qua hình thức email để tiến hành liên hệ.

Đây đúng là bộ dáng Sở Nghiên Cứu theo đúng tưởng tượng của Hứa Nhạc, nhưng
hắn cũng rất rõ ràng, bên trong xã hội nhân loại cũng không có vùng đất yên
bình, cái Sở Nghiên Cứu dày đặc không khí học thuật này, vẫn là một cái hình
ảnh thu nhỏ của cả một xã hội. Nơi này vẫn như cũ có sự đấu tranh chính trị,
sự đấu đá giữa các nhân loại, chỉ là những chuyện tình rắc rối xấu xa này trên
cơ bản đều cũng chỉ xảy ra trong tầng lớp các quan chức cao cấp của Sở Nghiên
Cứu, cũng sẽ không ảnh hưởng đến những nhân viên nghiên cứu cỏn con như hắn.

Ngồi trong căn-tin trầm mặc ăn cơm, tinh tế cắn nuốt, Hứa Nhạc biết hiện tại
mình phải ăn nhiều một chút, bằng không buổi chiều một khi sử dụng đến cỗ lực
lượng thần bí trong cơ thể kia, còn không biết sẽ đói đến mức nào nữa.

Sở Nghiên Cứu cùng với Học Viện Quân Sự I nằm chung một khu vực, nhưng mà các
phương tiện sử dụng khác đều hoàn toàn tách biệt với nhau. Trong phòng ăn rộng
chừng hơn ngàn mét vuông, tổng cộng cũng không tới chục gã nhân viên nghiên
cứu đang ngồi ăn trong đó. Hứa Nhạc một mình một người trầm mặc ngồi trong một
góc, ánh mắt chú ý đến mấy gã đồng nghiệp bình thường không nói với nhau một
câu nào kia… Ngồi bọn chúng ngồi chung một bàn có vẻ thân mật với nhau, nhất
là mấy gã nhân viên cùng một tổ nghiên cứu. Bọn họ tựa hồ đang tranh cãi sôi
nổi cái gì đó, hình như trong mấy vấn đề nghiên cứu của Bộ Công Trình đang
xuất hiện vấn đề gì đó khó có thể giải quyết…

Bản thân Công ty Cơ khí Quả Xác có được sự ủng hộ tuyệt đối của Chính phủ cùng
với Quân đội, ngành quan trọng nhất cũng là ngành độc lập nhất, tự nhiên là bộ
phận nghiên cứu. Nếu như nói Sở Nghiên Cứu thiên về lý luận chỉ đạo cho đến
việc nghiên cứu thăm dò các phát minh mới nhất, như vậy Bộ Công Trình lại
chính là thiên về ứng dụng những phát minh, nghiên cứu đó vào trong thực tiễn.
Thành quả nghiên cứu của Sở Nghiên Cứu, thường thường phải nhờ vào những nhân
viên kỹ thuật của Bộ Công Trình chuyển thành sản phẩm thực tiễn. Các công ty,
xí nghiệp cơ khí dưới quyền của công ty Quả Xác chuyên sản xuất ra chiến hạm,
robot, thậm chí ô tô, du thuyền, đồ điện gia dụng… cung cấp cho xã hội Liên
Bang, tất cả các bản thiết kế đó, toàn bộ đều xuất xứ từ Bộ Công Trình.

Người của Sở Nghiên Cứu tự nhiên không nổi tiếng bằng các nhân viên kỹ thuật
của Bộ Công Trình. Trong mắt của bọn họ, đó là những tên gia hỏa chỉ biết vùi
đầu vào các việc nghiên cứu, các công cụ này nọ, thật sự là quá mức không chút
thú vị nào, hoàn toàn quên mất mục đích chân chính của nghiên cứu khoa học…
Hơn nữa nhiều lắm cũng chỉ được xem là người làm công cho Sở Nghiên Cứu mà
thôi. Mà Bộ Công Trình xem ra, mấy gã Giáo sư bên trong Sở Nghiên Cứu có lẽ
còn có chút đáng để tôn kính, mà những gã nhân viên nghiên cứu mặc áo trắng
toát kia, cũng không có tư cách gì để mà kiêu ngạo, đều chỉ là một đám gia hỏa
nhàm chán chỉ biết đem những công thức lý luận đem đặt lên trên đầu, chỉ biết
nói bốc phét, ngay cả chiều rộng của sợi dây xích bánh răng robot cũng không
biết rõ lắm, so với mấy gã bác sĩ mặc áo khoác trắng cũng không bằng nữa.

Hai hệ thống nghiên cứu này bởi vì tính chất bất đồng mà sinh ra cảm giác đối
lập nội bộ với nhau. Bất luận là Chính phủ Liên Bang hay là hậu cần Quân đội,
bất luận là Ban Giám Đốc công ty hay là những Chủ Quản kỹ thuật cao cấp,
chuyên xác định hướng đi của Công ty Cơ khí Quả Xác, đều cũng không có ý định
đem sự đối lập này hoàn toàn giải quyết đi một cách triệt để. Theo suy nghĩ
của bọn họ, loại đối lập này là một loại cạnh tranh cực kỳ tốt, có thể thúc
đẩy trình độ nghiên cứu của Công ty Cơ khí Quả Xác, thậm chí là trình độ
nghiên cứu toàn bộ Liên Bang nữa, có thể gia tăng lên nhanh chóng.

Nghiên cứu của Bộ Công Trình xảy ra vấn đề gì, đám người của Sở Nghiên Cứu tự
nhiên là cao hứng. Hứa Nhạc cười cười, cũng không tiếp tục nghe đám nhân viên
kia nói tào lao nữa, cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

Bên trong căn-tin ngoại trừ Hứa Nhạc ra, đám nhân viên nghiên cứu khác cũng
dựa theo những tổ nghiên cứu mà tụ tập lại với nhau, do đó thân ảnh của hắn
nhìn qua cũng có vẻ cô độc cùng với cô đơn vô cùng. Bản thân Hứa Nhạc cũng chú
ý đến điểm này, trong lòng nhẹ nhàng thở ra một tiếng. Bất luận là ở Đông Lâm
hay là ở Đại học Lê Hoa, tính cách của hắn tựa hồ cũng không có cách nào hòa
hợp với đám đông, khó kiếm được vài bằng hữu tri âm chân chính, có liên hệ thì
liên hệ, sống thì sống, chết thì chết… Chẳng lẽ cuộc đời của mình đã được sắp
đặt sẵn là phải cô độc hay sao?

Không người nào đồng ý trở thành trợ lý riêng của Trầm Lão, mặc dù vị lão Giáo
sư này có địa vị cực kỳ đáng tôn sùng trong giới khoa học, là một trong những
người cực kỳ hiếm thấy trong cả Liên Bang từng đạt được Huy Chương Tinh Vân mà
còn sống… Nhưng mà đề tài nghiên cứu lượng tử luận suy ra động thái của nó,
tuyệt đối là một đề tài không có kết quả, đủ để đánh mất nhiệt tình của tất cả
các nhân viên nghiên cứu.

Trong phòng thí nghiệm im lặng kia, vẫn như cũ ngoại trừ lão Giáo sư Trầm ở
lầu hai thỉnh thoảng ngẩn người ra, cũng chỉ còn có một mình Hứa Nhạc đứng
trước màn hình cảm ứng tĩnh lặng mà nghe tiếng rì rì của máy điều hòa nhiệt
độ… điều này chính là nguyên nhân gây ra sự cô đơn của Hứa Nhạc trong Sở
Nghiên Cứu.

Hôm nay Trầm Lão lại bị bệnh, bên trong phòng thí nghiệm liền chỉ còn lại có
một mình Hứa Nhạc mà thôi. Hắn ngồi ở đầu cầu thang kim loại thông lên lầu hai
của phòng thí nghiệm, híp mắt nhìn căn phòng trống trãi, theo bản năng lấy từ
trong túi ra một điếu thuốc lá, đốt lên, đồng thời mở ra hệ thống hút bụi ở
cạnh bên.

Một tàn lửa có thể hủy diệt một chip vi mạch, từ đó hủy diệt một chiếc phi
thuyền chiến hạm… chuyện này cũng không phải chưa từng phát sinh ra. Mặc dù
nơi này là trong phòng thí nghiệm, cũng không phải là những nhà xưởng chế tạo
yêu cầu cực kỳ khắc nghiệt, chỉ là Hứa Nhạc không muốn trong quá trình thực
nghiệm lát nữa, sẽ phát sinh ra những kết quả hoang đường nào đó mà thôi.

Làn sương khói màu xanh nhạt bốc lên tràn ngập trong mắt hắn, ngay sau đó lập
tức hóa thành một dòng xoáy lưu trong không khí, bị một lực lượng vô hình hấp
thu đi mất, trong phòng thí nghiệm chỉ còn lại một mảnh trong lành. Hứa Nhạc
dùng hai ngón tay kẹp lại điếu thuốc, híp mắt hưởng thụ sự thanh nhàn hiếm có,
hai mắt thong thả quét một vòng trong phòng thí nghiệm.

Với tư cách của Giáo sư Trầm Lão, có thể có được vô số cơ sở dữ liệu lộn xộn
kia cũng không có gì lạ. Hứa Nhạc tò mò chính là, vì cái gì mà một trợ lý cỏn
con như hắn, nhưng cũng có được quyền hạn xâm nhập cực kỳ cao như vậy. Đúng là
nhờ có quyền hạn này, hắn mới có thể tra ra được rất nhiều tư liệu mà mình cần
có. Càng khiến cho hắn cảm thấy kinh ngạc hơn chính là, bên trong lầu hai của
phòng thí nghiệm này, cư nhiên lại có nhiều tài liệu bình thường khó gặp như
vậy, những tài liệu cao phân tử phân hợp, lúc trước khi còn ở Đại khu Đông
Lâm, hắn chỉ từng đọc sơ qua trên một số tạp chí khoa học mà thôi… Bên trong
phòng nghiên cứu này, còn có một số các loại công cụ cùng dụng cụ cực kỳ tinh
vi mà Hứa Nhạc quen thuộc nhất cũng như vô cùng nhiệt tình yêu thương nữa. Hứa
Nhạc cau mày dập tắt tàn thuốc, không thể nào hiểu nổi, một vị Giáo sư trước
giờ chỉ biết tập trung vào những lý thuyết lý luận vật lý cao cấp, vì cái gì
lại cần đến những thứ đó?

Nghĩ không ra liền không cần suy nghĩ thêm. Dù sao Hứa Nhạc cũng biết, những
thứ hiện tại có trong phòng thí nghiệm này, có thể trợ giúp hắn hoàn thành rất
nhiều chuyện mà hắn muốn làm. Giống như là từ trên trời chợt rơi xuống một cái
bánh bao thật lớn, chính xác không hề sai lệch rơi thẳng xuống đầu của hắn,
phát ra mùi thơm nóng hổi vừa lúc đưa thẳng vào trong miệng của hắn.

Trên đời này có chuyện nào tốt đẹp hơn so với chuyện này hay sao? Không có,
mấy ngày trước đây, bên trong phòng thí nghiệm này, Hứa Nhạc mãi bận về việc…
tập trung vào những công việc khó khăn mà Giáo sư Trầm Lão giao phó cho, căn
bản là không có thời gian, cũng không có can đảm đi làm chuyện riêng của hắn.
Mà giờ khắc này bên trong phòng thí nghiệm toàn bộ đã thuộc về một mình hắn,
hắn đương nhiên phải nắm bắt cơ hội này.

Dập tắt đi tàn thuốc, kiểm tra lại thời gian, Hứa Nhạc hít sâu mấy cái, ổn
định lại cảm xúc, tay phải khoát lên trên cổ tay trái, nhẹ nhàng mà xoa xoa
nhẹ mấy lần cái thủ trạc kim loại mà Phong Dư đại thúc để lại cho hắn, vẻ mặt
bình tĩnh, trầm mặc nhìn về phía cái màn hình cảm ứng kia, bắt đầu tiếp tục
nghiên cứu những tư liệu của mình, hơn nữa, từ trong những tài liệu này, thu
thập những tin tức mà hắn cần phải có, lại tiếp tục từ trong phòng nghiên cứu
trên lầu hai, tìm được những tài liệu thích hợp, đến chế tạo những công cụ mà
hắn cần phải có.

Cơ Giáp Sư Dư Phòng, hoặc nói chính xác hơn là Phong Dư đại thúc, chính là tội
phạm quan trọng đứng đầu danh sách của Liên Bang, nhưng ở trong mắt của hắn,
Hứa Nhạc chính là một thiên tài trên phương diện sửa chữa máy móc, mà Hứa Nhạc
không hề nghi ngờ nhất định là một thiên tài. Nhất là hôm nay trong phòng thí
nghiệm cũng không có người trông giữ, hắn cũng không cần phải tiếp tục kiêng
kỵ cái gì. Những loại ý tưởng ngạc nhiên cổ quái trong đầu hắn kia, cùng với
những kiến thức kinh nghiệm thực tiễn vô cùng phong phú năm xưa, cho đến mấy
ngày nay dưới áp lực mạnh mẽ của Giáo sư Trầm Lão, đối với những hệ thống lý
luận kiến thức cơ bản… tổng hợp lại với nhau, bắt đầu càng không ngừng tản mát
ra quang mang của hắn.

Cùng với những thứ hệ thống khống chế máy móc và những thiết bị điện tử tinh
vi trong phòng thí nghiệm mày mò, không mất bao nhiêu thời gian, Hứa Nhạc đã
hợp thành hệ thống công cụ thô sơ mà hắn cần phải làm. Bề ngoài mặc dù khó
coi, nhưng mà bốn kiện dụng cụ thuộc về hệ thống thu thập số liệu của những
loại cấu kiện hoàn toàn bất đồng này mà xuất hiện trong mắt những chuyên gia
Bộ Công Trình của Công ty Cơ khí Quả Xác, bọn họ nhất định sẽ tán thưởng không
thôi, vô cùng sợ hãi cùng với kinh ngạc, dùng những thủ đoạn mạnh mẽ nhất để
thu nhận lấy kẻ chế tạo ra loại dụng cụ này.

Bởi vì hệ thống dây dẫn nhìn qua rất làn đơn giản này, nguyên tắc hoạt động ổn
định, ý tưởng đặc thù, hoàn toàn đã vượt qua những suy nghĩ theo quán tính của
các gã nhân viên Công Trình Sư, nói ngắn gọn, chỉ có những thiết kế của thiên
tài, hoặc là của kẻ ngốc, hơn nữa phải có kỹ thuật chế tạo của chuyên gia đứng
đầu Bộ Công Trình, mới có thể chế tạo ra công cụ đạt tới hiệu quả như vậy. Có
lẽ đây cũng không phải là thiết bị tiên tiến nhất, nhưng trên mặt khái niệm,
tuyệt đối là nổi bật nhất, mà đám Công Trình Sư của Liên Bang kia, lâm vào cục
diện khống cùng rất nhiều năm nay… hiện tại cần nhất, chính là loại ý niệm suy
nghĩ hoàn toàn bất đồng như thế này.

Nhưng mà vào lúc này, Hứa Nhạc đi ra ngoài cổng phòng thí nghiệm, ký nhận một
kiện dụng cụ mà hắn đã yêu cầu cấp cho. Cái dụng cụ này chủ yếu sử dụng một
phương thức thu thập tín hiệu cảm ứng ý nghĩ có cùng phương thức với hệ thống
cảm ứng của robot. Lúc trước khi dùng cơm trưa hắn đã thông qua hệ thống email
để phát yêu cầu, không ngờ đã nhanh như vậy nhận được. Mãi cho đến bây giờ,
hắn mới chính thức hiểu được, chỉ cần hắn có được quyền hạn mà Giáo sư Trầm
Lão giao cho, những tài nguyên của Công ty Cơ khí Quả Xác, có ít nhất phần lớn
là hoàn toàn mở ra cho hắn.

Đây thật sự là một tòa núi báu vật phát ra hào quang vô cùng tận a.

Hắn cũng không có lập tức bắt tay vào việc bắt đầu trắc nghiệm cỗ lực lượng cổ
quái bên trong cơ thể của mình, mà đầu tiên đóng lại hệ thống tự động ghi chép
dữ liệu của hệ thống máy tính trung tâm điều khiển của phòng thí nghiệm, sau
đó híp mắt lại, ngồi xuống một góc sáng sủa bên trong phòng thí nghiệm mà tra
xét lại một lượt. Hắn cuối cùng vẫn như cũ cảm thấy không chút nào yên tâm, do
dự một chút, từ bên trong túi áo khoác đặt trên ghế của mình, lấy ra một cái
công cụ lớn cỡ nửa nắm tay, nhẹ nhàng ấn động cái nút trên đó.

Ngón tay Hứa Nhạc vừa ấn vào, lam quang nhàn nhạt từ trên kiện công cụ đơn
giản kia chợt lan tỏa ra, giống như là những tinh quang nhàn nhạt từ trong
những khỏa tinh cầu trên vũ trụ sâu thẳm kia vậy, không hề có một tia chớp
nào, bình tình mà nhẹ nhàng bao phủ xung quanh thân thể của hắn, hơn nữa dần
dần lan rộng, mãi đến khi bao phủ toàn bộ không gian bên trong phòng thí
nghiệm này.

Bên trong vòng tay mà Phong Dư đại thúc lưu lại cho hắn, cũng không có những
sơ đồ thiết kế gì đặc biệt hơn người, nhưng lại có lưu lại hệ thống sơ đồ
thiết kế của thứ dụng cụ đơn giản này. Mãi cho đến hôm nay, Hứa Nhạc vẫn như
cũ không hiểu rõ ràng lắm, thứ dụng cụ nhìn qua hết sức thô sơ, đơn giản như
thế này, có thể tạm thời ngăn cách quang huy của Đệ Nhất Hiến Chương, tạm thời
khiến cho hệ thống giám sát điện tử tầng tầng lớp lớp của Liên Bang có thể mất
đi hiệu lực, rốt lại là dựa theo nguyên lý nào để làm việc, nhưng một thời
gian trước đây hắn cũng không ngại lắm dựa theo sơ đồ thiết kế kia để phục chế
lại thứ dụng cụ này.

Từ lúc ở trong biệt khu H1 của Đại học Lê Hoa tiến hành huấn luyện robot, Hứa
Nhạc liền chuẩn bị tốt thứ dụng cụ này. Thời gian mà luồng quang mang màu xanh
nhàn nhạt kia ngăn cách sự giám sát cũng không quá lâu, nhưng Hứa Nhạc cũng
không có đắm chìm trong ký ức, mà là dùng tốc độ nhanh nhất để tiến nhập vào
sự thao tác, đem bốn kiện công cụ kia thông qua hệ thống dây dẫn, gắn chặt lên
trên da thịt của mình, cuối cùng kết nối với hệ thống thu thập tín hiệu cảm
ứng ý nghĩ của máy vi tính.

Bên trong phòng thí nhiệm im lặng kia, chỉ còn có tiếng vang của hệ thống
thông gió cùng với hệ thống hút bụi tự động… Trong suốt quá trình thao tác,
thân thể Hứa Nhạc bị bao phủ trong tầng lam quang, nhắm chặt hai mắt lại, sau
đó thân thể bắt đầu khẽ run lên, loại run rẩy này càng ngày càng kịch liệt,
thế cho nên những dây dẫn dữ liệu gắn trên người của hắn, giống như là cành
liễu trước gió vậy, không ngừng lung lay, thời khắc nào cũng có thể gãy lìa.

Lực lượng cường đại, nóng rực, mạnh mẽ như nước lũ khó tả sẽ theo tâm ý, từ
bên hông của hắn sinh ra, sau đó theo mấy thông đạo cổ quái, xâm nhập vào tứ
chi của hắn, theo mấy mảnh kim loại cách điện, đi vào trong những dây dẫn dữ
liệu, đi vào trong hệ thống thu thập tư liệu cảm ứng ý nghĩ lỗi thời của robot
Liên Bang…

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.