– Thật xin lỗi.
Hứa Nhạc ngẩng đầu lên, vô cùng nghiêm túc, biểu đạt vẻ xin lỗi:
– Vọng Đô Y Viện nằm ở trong Lâm Viên, nếu như cô không muốn giữ lại đứa bé
này, hiện tại tôi có thể lập tức chở cô vào đó.
– Sau đó anh sẽ đem chuyện này nói lại cho Thai Gia hoặc là cha của tôi?
Trâu Úc dùng ánh mắt như nuốt chửng người khác nhìn hắn.
– Hoặc là chọn con đường thứ hai, sinh đứa nhỏ này ra… Trong thời gian mấy
ngày dưỡng thai này, tôi sẽ chăm sóc cho cô…
Hứa Nhạc suy nghĩ một chút, hết sức nghiêm túc nói:
– Kỳ thật, cô vẫn luôn do dự, bằng không cũng sẽ không dùng cồn hay biện pháp
đua xe gì đó để thử tạo thành những chuyện ngoài ý muốn… Cô cũng đã thương
tiếc đứa nhỏ trong bụng mình, vì sao lại không thử sinh nó ra?
– Sinh nó ra? Sinh nó ra rồi sao đó sẽ làm gì đây?
Sắc mặt Trâu Úc tái nhợt nhìn Hứa Nhạc, nói một cách thê lương. Trong xã hội
Liên Bang ngày nay, con không cha, không mẹ cũng có rất nhiều, trong xã hội
cũng có các Hội cứu tế, ra ngoài cũng ít khi nào bị người khác kỳ thị… nhưng
vấn đề ở chỗ, Trâu Úc cũng không phải là một cô gái gia thế bình thường.
– Tôi sẽ nghĩ biện pháp tìm ra Thi Thanh Hải…
Hứa Nhạc nói xong câu đó, liền xuống xe, để Trâu Úc ngồi một mình trên xe, suy
nghĩ quyết định về lựa chọn khó khăn nhất lúc này.
Hắn lẳng lặng đứng dựa vào cửa xe, đốt một điếu thuốc, loại mà Thi công tử
thích nhất, lặng yên hít một hơi thật sâu. Thi Thanh Hải là huynh đệ của hắn,
cùng là một cô nhi, là tội phạm bị Chính phủ Liên Bang truy bắt. Thân đã nằm
trong cảnh nước sôi lửa bỏng, chính là không ngừng nhảy múa trước mũi đao họng
súng, nói không chừng một ngày nào đó sẽ vô thanh vô tức mà tử vong. Hứa Nhạc
mấy ngày hôm nay đều luôn luôn lo lắng cho hắn… Hiện giờ lại vô tình biết
được, Thi Thanh Hải cư nhiên lại có một đứa con chưa sinh, có huyết mạch kế
thừa…
Hứa Nhạc thật sự động tâm, hắn rất muốn đứa con này của Thi Thanh Hải có thể
sống sót. Bản thân hắn là cô nhi, so với đại đa số mọi người trong Liên Bang
càng quý trọng chuyện hậu đại, huyết mạch hơn một chút. Hắn không muốn Thi
công tử đoạn tử tuyệt tôn. Đây đúng là một loại cảm xúc mãnh liệt, khiến cho
hắn lúc trước không ngừng bám theo Trâu Úc, hơn nữa tại lối vào Công viên
Thanh Sơn còn xảy ra xung đột với đám người kia.
Cho nên hắn phải uy hiếp Trâu Úc. Mặc dù trên thực tế, nếu Trâu Gia Trâu Đại
tiểu thư ngồi trong xe kia mà có lựa chọn bỏ đi đứa bé, hắn cũng chỉ biết im
lặng đem chuyện này vĩnh viễn giấu dưới tận đáy lòng.
Hai người một trong, một ngoài xe, đều im lặng nhìn về phía ngọn đèn của Vọng
Đô Y Viện ở xa xa, chỉ dùng thời gian một điếu thuốc, cũng đã có được quyết
định cuối cùng. Trâu Úc cũng không có xuống xe, đã nói lên rằng nàng đã quyết
định như thế nào.
– Nếu tôi thật sự không giữ lại đứa bé này, tôi nghĩ anh đại khái cũng sẽ
không đem chuyện này truyền ra cho mọi người biết.
Trâu Úc nhẹ nhàng khều nhẹ sợi tóc bám trên trán lấm tấm mồ hôi của mình, cũng
không có nhìn hắn, lạnh lùng nói.
Hứa Nhạc trầm mặc trong chốc lát, gật gật đầu, nói:
– Đúng là cô vẫn còn luyến tiếc đứa bé này.
Trong cặp mắt của Trâu Úc đột nhiên xuất hiện một tia mỵ ý mà thường ngày
không bao giờ thấy, trong lòng khẽ ôn nhu lại rất nhiều. Nàng cũng không biết
mình đến tột cùng là luyến tiếc cái gì. Người yêu đầu đời của nàng cũng đã
chết cách đây khá lâu rồi, mặc dù hình ảnh của hắn vẫn còn vương vấn trong
lòng nàng, nhưng nàng cũng biết nàng không còn thích gã nam nhân đó như trước
nữa, trên thực tế hắn chính là chết dưới súng của chính anh ruột nàng. Nhưng
kỳ thật ngay trước khi biết mình mang thai, trong đầu của nàng lúc nào cũng
suy nghĩ về gã nam nhân thanh tú có cặp mắt anh đào kia. Nàng cũng từ cha của
mình biết được, gã đó là một gã gián điệp của Phiến quân, đang bị Chính phủ
Liên Bang truy nã…
Như vậy cũng tốt, ít nhất không cần để ý đến chuyện gã lưu manh kia có thể nào
bị quân đội của gia đình mình phái đi giết chết. Bản thân hắn cho dù có ở
trong Liên Bang cũng không có con đường nào sống tốt được. Trâu Úc cười nhẹ
một tiếng, bên trong tiếng cười ẩn chứa một sự tịch liêu tràn ngập cùng với sự
trào phúng không biết dành cho ai. Nàng quay đầu đi, dùng một loại ánh mắt vô
cùng phức tạp nhìn Hứa Nhạc, nhẹ giọng nói:
– Nếu anh đã cho mình là bạn thân thiết của hắn, muốn gánh vác chuyện này,
vậy trong tương lai có chuyện gì phiền toái, anh phải tự mình gánh lấy…
Cô gái áo đỏ Trâu Úc này, chính là cô con gái mà Phó Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng
Trâu Ứng Tinh vô cùng nuông chiều. Vị phu nhân kia của Thai Gia cũng vô cùng
thích cô. Bất luận là nàng bỏ nhà ra đi, hay là giận dỗi không chịu quay về…
thời gian càng lâu, cái bụng của nàng càng lớn lên, tin tức nàng mang thai
chung quy không có khả năng che giấu mãi. Đến lúc đó, bất luận là Trâu Gia hay
Thai Gia, chỉ sợ đều sẽ tra hỏi nàng, cha của đứa nhỏ đến tột cùng là ai.
Thi Thanh Hải vẫn tiếp tục sứ mệnh gián điệp của hắn, lẫn trốn sự đuổi bắt của
Liên Bang, tự nhiên là không có khả năng trở thành cha của đứa nhỏ. Mặc dù
điều này là sự thật, nhưng cái sự thật này sẽ mang đến vô số phiền toái. Lúc
này Trâu Úc cười lạnh mà nói như thế, liền đã đưa ra cho Hứa Nhạc một cái nan
đề. Nếu như hiện tại hắn đã muốn xen vào, như vậy sau này những cái áp lực kia
đổ xuống, hắn làm sao mà gánh đây?
Lúc này chiếc ô tô màu đen đã chậm rãi lăn bánh, rời khỏi khu vực lâm viên
xinh đẹp của Vọng Đô Y Viện, hướng về phía đường cao tốc mà chạy đi. Hai tay
của Hứa Nhạc vững vàng đặt lên trên vô lăng, nhìn có vẻ hai vai của hắn cũng
không thế nào dày rộng mà vững chắc, không biết đến tột cùng hắn có thể gánh
vác nổi những phiền toái đó hay không.
Hắn không hỏi vấn đề mà Trâu Úc nói tới là gì, bởi vì thói quen của hắn là làm
chứ không phải nói. Nếu hắn đã lựa chọn thay Thi Thanh Hải chiếu cố cho đứa bé
này, như vậy có phiền phức gì đó, hắn cũng sẽ lựa chọn đối mặt.
Chiếc ô tô màu đen cũng không có chạy vào đường cao tốc. Trâu Úc tựa hồ có
chút không quen với sự trầm mặc trong xe, cau mày hỏi:
– Anh ở đâu?
– Vọng Đô.
– Anh tới Thủ đô làm gì? Làm việc? Việc gì vậy?
– Hôm nay tôi mới tham gia vào kỳ tuyển nhân sự mùa xuân của Công ty Cơ khí
Quả Xác, đã được nhận vào Sở Nghiên Cứu.
Nghe hắn trả lời như thế, trong mắt Trâu Úc hiện lên một tia kinh dị. Nhà của
nàng cũng thuộc hệ thống Quân đội, tự nhiên là hiểu rõ ràng tình hình bên
trong Công ty Cơ khí Quả Xác. Không ngờ nổi tên gia hỏa không gì nổi bật kia
cư nhiên có thể đi vào Sở Nghiên Cứu, khiến cho trong lòng nàng dâng lên một
tia kinh ngạc cùng với bội phục. Nhưng mà chỉ trong giây lát, sự kinh dị trong
tròng mắt của nằng biến thành ý cười có chút cổ quái.
Hứa Nhạc là một tên gia hỏa trầm mặc, nhưng đầu óc của hắn kỳ thật lại rất
tinh tế. Hắn nghe Trâu Úc hỏi hai câu như thế, liền biết đối phương chuẩn bị
tiếp tục ra cho mình thêm một nan đề nữa. Nhưng hắn lại chỉ là mỉm cười, không
hề để ý. Vì bạn bè làm một chút chuyện gì đó, hắn chưa bao giờ để ý cả.
– Nghiên Cứu Sư của Công ty Cơ khí Quả Xác, thân phận như thế làm bạn trai
của tôi, mặc dù cũng không đủ để cho người nhà tôi thông qua, nhưng ít nhất
cũng không quá khó coi.
Trâu Úc nửa cười nửa không nhìn nhìn hắn.
Hứa Nhạc cười cười, nói:
– Loại thủ thuật che mắt này, chỉ sợ lừa không được người nhà của cô.
– Cho nên hôm nay tôi cũng không trở về Đặc khu, mà tới nhà của anh.
Trâu Úc nói xong câu đó, cả người thoáng thả lỏng, hết sức thoải mái dựa vào
sau ghế, híp mắt nhìn cảnh đêm yên tĩnh bên ngoài cửa sổ.
Hứa Nhạc chỉ chần chờ trong chốc lát, trực tiếp trả lời:
– Được!
Phản ứng gọn gàng, chém đinh chặt sắt như thế, khiến cho Trâu Úc có chút cảm
thấy giật mình. Nàng kinh ngạc nhìn sang phía Hứa Nhạc, có chút không biết rõ,
một gã gia hỏa không tính là quen thuộc này, vì cái gì mà đồng ý làm như thế?
Chẳng lẽ nói thật sự là bởi vì cha của đứa bé trong bụng mình hay sao? Chỉ là
chẳng lẽ hắn không biết nếu làm như vậy sẽ mang đến phiền toái cực lớn hay
sao?
– Anh nghĩ cẩn thận chưa? Đây cũng không phải là cuộc tình điện ảnh gì đâu.
Nàng cười lạnh, nói.
Hứa Nhạc giật mình, mỉm cười nghĩ thầm có lẽ mình quả thật đã có chút nhiệt
huyết rồi, cũng không phải là cẩu huyết gì. Lúc trước trong khoảng khắc chần
chờ trước khi trả lời, hắn cũng đã đem tất cả các vấn đề suy xét qua một lượt
rồi. Sau này có lẽ cũng sẽ có chút phiền toái nhỏ, nhưng hắn cũng không quá để
ý, cũng không sợ sau này giữa bạn bè phát sinh hiểu lầm gì đó, tạo thành những
chuyện không thể vãn hồi như trong phim ảnh. Bất luận là Thi Thanh Hải hay là
Thai Chi Nguyên, cũng đều là những tên bình tình vô cùng lý trí, chỉ số thông
minh cũng sẽ không thấp hơn 70.
Thai nhi trong bụng cô gái bên cạnh mình phải còn sống, Thi công tử phải có
hậu đại, toàn bộ sự tình chính là đơn giản như vậy.
– Đứa bé sau khi sinh ra, để nó nhận tôi làm cha nuôi đi.
Hứa Nhạc nói.
Trâu Úc vẻ mặt phức tạp nhìn hắn một cái, cảm thấy bản thân mình càng ngày
càng nhìn không hiểu nổi gã thanh niên bình thường này, đến tột cùng là đã
trải qua những chuyện như thế nào, mới có thể tạo thành một tính cách như thế.
o0o
Tại bình nguyên cách căn cứ chiêu mộ tân binh số 3 của Bộ Quốc phòng. Mấy cỗ
xe ô tô màu đen im lặng đậu trên bình nguyên bên cạnh sườn núi. Lúc này đã là
đầu mùa xuân, nhưng thời tiết nơi này vẫn giá lạnh như cũ. Thai Chi Nguyên khẽ
gài chặt áo khoác trên người, nhìn về phía bóng dáng các kiến trúc căn cứ quân
sự xa xa, nhịn không được nhẹ nhàng hít một hơi. Sâu trong mắt hắn vẫn như cũ
bình tĩnh, cũng bắt đầu toát lên cảm giác kiên nghị.
Dựa theo kế hoạch ban đầu của hắn, sau khi kết thúc thời gian một năm học tập
tại Đại học Lê Hoa, hắn sẽ đi đến Quân khu Tây Lâm, dấn thân vào tiền tuyến
giữa những bộ đội biên giới cùng chiến đấu với Đế Quốc, vì cuộc sống nhất định
không bình thường sắp tới của mình mà chuẩn bị một nền tảng thật vững chắc. Ít
nhất là phải bù vào chỗ trống phục vụ quân đội này. Nhưng mà từ sau sự kiện ám
sát tại Lâm Hải Châu, Thai Chi Nguyên đã đem địa điểm phục vụ quân đội của
mình từ Quân khu Tây Lâm chuyển thành khu vực phụ cận Hoàn Sơn Tứ Châu,… Thanh
Long Sơn.
Quyết định này là do chính bản thân hắn lựa chọn, ngoại trừ vị phu nhân kia,
đại khái cũng không có mấy người có thể hiểu được suy nghĩ của hắn.
Lúc này điện thoại lại vang lên, Thai Chi Nguyên nhìn số điện thoại gọi đến,
nhịn không được hơi hơi nở nụ cười. Đã nhiều ngày rồi cũng không nhận được
điện thoại của gã kia, không biết cuộc thi tuyển dụng tại Đặc khu Thủ đô của
hắn thế nào rồi. Hắn biết rõ năng lực của đối phương, cũng không qua lo lắng,
cũng không có nghĩ đến chuyện âm thầm trợ giúp hắn một chút.
Vừa nghe điện thoại, khuôn mặt có chút gầy yếu nhợt nhạt của Thai Chi Nguyên
khẽ biến một chút, hơi giật mình, có chút phẫn nộ, có chút kinh ngạc, cuối
cùng rốt cuộc biến thành cười khổ.
Sau khi cúp điện thoại, hắn trầm mặc một lúc lâu. Đối với cú điện thoại này
của Hứa Nhạc, nghe được kết quả ứng tuyển của hắn, Thai Chi Nguyên rất hài
lòng, đối với tin tức mang thai của Úc tử, hắn thật sự giật mình, đối với thân
phận thật sự của cha đứa bé kia, hắn có chút phẫn nộ… Đây chỉ là loại phẫn nộ
có chút tinh tế mà một nam nhân bình thường hay phẫn nộ mà thôi. Mặc dù Thai
Chi Nguyên căn bản cũng không nghĩ đến chuyện cùng với Trâu Úc phát sinh tình
cảm giác, nhưng mà khi biết được tin cô gái áo đỏ vốn rất thích mình kia, đột
nhiên lại mang thai với gã gián điệp lưu manh kia. Tâm tình của hắn vẫn có
chút phẫn nộ.
Nếu không phải lần đó Hứa Nhạc chạy trở về Lâm Hải, gã thanh niên Thi Thanh
Hải kia chết đi, có lẽ hắn cũng không quá phẫn nộ như vậy. Thai Chi Nguyên
trầm mặc suy nghĩ một chút, sau đó đem điện thoại đưa cho Cận quản gia nãy giờ
vẫn im lặng đứng phía sau, chậm rãi nói:
– Nếu Hứa Nhạc lại gọi điện thoại đến, hắn có phiền phức gì ông giúp hắn xử
lý một chút.
– Vâng, thiếu gia.
Cận quản gia lặng yên đáp ứng.
Thai Chi Nguyên dỡ mới hành lý trên xe xuống, đeo lên trên lưng của mình. Dưới
sự lặng yên nhìn theo của hơn mười gã nhân viên cận vệ trung thành của Thai
Gia, bước dọc theo con đường sơn đạo, hướng về phía căn cứ quân sự xa xa đi
đến. Đến một chỗ không còn nhìn thấy bóng dáng đám xe ô tô màu đen nữa, hắn
mới phất tay đón một chiếc xe buýt đang chạy hướng về phía căn cứ.
Cận quản gia vẫn trầm mặc chăm chú nhìn bóng dáng càng ngày càng nhỏ dần của
Thai Chi Nguyên, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Thiếu gia rốt cuộc
cũng đã bước đi những bước chân đầu tiên của mình, chỉ là mai danh ẩn tích, đi
vào căn cứ của Quân Khu 2 dốc sức cố gắng, không biết sẽ chịu bao nhiêu cay
đắng đây…
Chiếc xe buýt dừng lại bên cạnh Thai Chi Nguyên, gã lái xe vứt đi tàn thuốc lá
trong tay mình, vẻ mặt không tốt nhìn hắn, lớn tiếng hỏi:
– Tân binh?
Thai Chi Nguyên trong lòng nao nao, lập tức suy nghĩ cẩn thận nên trả lời thế
nào. Nhìn vào mấy gã thanh niên khuôn mặt ngây ngô, đang mạnh mẽ đè nén sự
khẩn trương đang ngồi trong xe buýt, khẽ mỉm cười, lớn tiếng nói:
– Báo cáo cấp trên, tân binh họ Thai, xin được đi nhờ xe!