Cô gái mà đáng lý ra theo đăng ký ban đầu, phải ngồi trên khoang chuyển tiếp
phi thuyền dân dụng kém mai mắn kia, lúc này lại đang ngồi trên một chiếc xe
khách cỡ trung, sử dụng nguồn năng lượng kiểu cũ, khi chạy phát ra mùi có chút
hăng hắc, đang trên đường đi tới vùng núi Thanh Long Sơn của Đại khu.
Vị đại thúc trung niên tướng mạo đáng khinh kia vẫn như cũ ngồi bên cạnh này.
Trương Tiểu Manh nhìn cảnh vật thiên nhiên bên ngoài cửa sổ, trầm mặc một lúc
thật lâu, không biết là nghĩ đến quá khứ khờ dại của mình, hay là đang nghĩ
tới lúc biết tin mình chết đi, cha mẹ ở Lâm Hải… cho đến Hứa Nhạc, sẽ gặp
phải đả kích đến mức nào.
Chiếc xe khách kiểu cũ chạy trên sơn đạo, không ngừng phập phồng rung lắc.
Trên khuôn mặt gã trung niên kia, có một loại cảm giác tựa hồ như đang hưởng
thụ thứ rung lắc phập phồng này. Đường vào núi của Hoàn Sơn Tứ Châu đối với
hắn mà nói vô cùng quen thuộc, cho dù là nhắm mắt, hắn cũng biết xe đang đi
đến khoảng nào. Có lẽ là có chút khát, gã trung niên đại thúc mở chiếc túi to
bên người, lấy ra một bình nước lọc mà hắn mang theo, uống một hớp nước, sau
đó mới chú ý đến thần sắc kinh ngạc của người con gái ngồi bên cạnh.
Trên vầng trán có mấy lọn tóc lất phất, mang theo một ít bụi bặm của đất cát
miền núi cùng một ít mồ hôi, biểu hiện có chút chật vật. Trên khuôn mặt hồng
nhuận của cô gái này cũng có chút đau thương nhàn nhạt. Hắn lẳng lặng nhìn
khuôn mặt tuổi trẻ này, hơi hơi nở nụ cười. Cả đời này của hắn đều làm công
việc giao tiếp, đàm phán, cho nên thời điểm cuối năm trước, hắn mới dám mạo
hiểm một thân một mình chạy đến Song Nguyệt Vũ Hội, cùng với nhân vật đại biểu
cho giai tầng quyền quý nhất của Liên Bang, tiến hành đối mặt đàm phán. Hắn
rất biết nhìn người, cho nên hắn rất hài lòng đối với biểu hiện lúc này của
Trương Tiểu Manh, một cô gái thanh niên tuyệt đối trung thành với niềm tin của
mình, hơn nữa chưa từng trải qua những suy sụp lớn nào của cuộc đời. Nàng ta
chắc chắn sẽ nhanh chóng trưởng thành, sau này sẽ trở thành lực lượng mới mẻ
không thể thiếu của sự nghiệp vĩ đại.
Tiền đồ của quân Cách mạng, sẽ trông đợi trên người của những thanh niên
này… Vị đại thúc trung niên tướng mạo đáng khinh này khe khẽ thở dài một hơi
trong lòng.
Trương Tiểu Manh phát hiện hắn đã tỉnh lại, khẽ hấp háy mắt, nhẹ giọng hỏi:
– Nếu tôi giả chết, vậy còn hồ sơ bên trong Cục Hiến Chương sẽ như thế nào?
– Có thể nghĩ đến vấn đề này, chứng minh cô đã có nhiều tiến bộ trên con
đường trở thành nhân viên chuyên nghiệp…
Đại thúc cười nhẹ, nói:
– Không ai có thể thay đổi được số liệu bên trong cái Máy vi tính Trung ương
tại Cục Hiến Chương… Nhưng mà số liệu muốn đưa đến tay các Bộ, ngành Chính
phủ, cuối cùng cũng phải có chuyển tiếp, tiến hành chuyển tiếp là người, chỉ
cần có người liền có biện pháp. Ta là một người có năng lực đặc biệt trong
việc đàm phán…
– Vì sao ngài lại tự mình đến an bày tôi rời đi?
Trương Tiểu Manh nhìn 'Hắn', nhân vật số hai trong quân Phiến loạn, có chút tò
mò không hiểu vì sau nhân vật như ông ta lại mạo hiểm đến đây vì mình như thế.
Mặc dù mình biết một số chuyện của Nghị Viên Mạch Đức Lâm, nhưng mà điều đó
không đủ để giải thích vấn đề.
– Trong thượng tầng tổ chức đã xuất hiện kẻ phản bội, gây nên tổn hại nghiêm
trọng cho sự nghiệp của chúng ta… Nhưng lúc trước tôi đã từng nói qua với
cô, tôi cũng không thể nào thay đổi cái nhìn của mọi người đối với vị Đồng chí
Nghị Viên kia. Dù sao trên danh nghĩa bên ngoài, hắn là người đại diện cho
hình tượng các đồng chí bên trong núi, xuất hiện trước công chúng của Liên
Bang… Chỉ là tôi phát hiện ra, trong chuyện này cô hoàn toàn vô tội… Xuất
thân của cô rất tốt, lại bởi vì tâm tính thiện lương, nên sinh ra sự đồng tình
với Thanh Long Sơn. Chúng tôi hẳn phải cảm ơn những người thanh niên như cô
đây, cũng không nên trơ mắt nhìn một cô gái như cô… bị chết trên võ đài đấu
tranh cùng với âm mưu phản bội như vậy.
Nói tới đây, trên mặt vị đại thúc trung niên hiện lên một tia ưu sầu nhàn
nhạt. Vì lý tưởng cùng với tín ngưỡng, hắn đã phấn đấu không biết bao nhiêu
năm trong Liên Bang. Nhưng mà thế cuộc hôm nay lại càng ngày càng khiến cho
người ta sầu lo, hoàn toàn phải chờ đợi vào sự tiếp viện tài nguyên, tin tức
cùng với lực lượng vũ trang, giúp cho quân Phiến loạn chỉ có thể kéo dài chút
hơi tàn trước mặt Quân đội Liên Bang mà thôi. Mặc dù dân chúng bình thường của
Liên Bang càng ngày càng có nhiều người bởi vì chịu ảnh hưởng của Kiều Trì Tạp
Lâm mà lựa chọn ủng hộ Phiến quân… Nhưng chính là… từ khi Mạch Đức Lâm rời
khỏi núi, chính thức bước lên vũ đài chính trị, trái tim của đại bộ phận những
người ủng hộ cũng đã hướng về kẻ tuyên bố theo chủ trương không bạo lực như
hắn.
Thế giới trên núi, đã sắp trở thành một thế giới bị vứt bỏ rồi… Hắn là một
gã lãnh tụ tình báo cực kỳ xuất sắc, nhưng cũng là một lãnh tụ chính trị cực
kỳ xuất sắc. Về phía những dòng nước ngầm trong các Ủy ban kia, hắn cũng nhận
ra, nhưng không có cách nào bình ổn được. Dù sao chủ trương của Mạch Đức Lâm,
mặc dù có nghi vấn theo chủ nghĩa đầu hàng, nhưng dưới tình thế khó khăn trước
mắt, dưới bối cảnh Chính phủ Liên Bang không cố ý dụ dỗ, lại biểu hiện ra rất
có lực hấp dẫn.
Để có thể cùng với thế lực của phái Mạch Đức Lâm hình thành thế ngang bằng,
lãnh tụ Nam Thủy của phân Phiến loạn cũng đã không thể không tạm thời từ bỏ
việc đấu tranh vũ lực, ngược lại tìm kiếm việc hợp tác với một thế lực nào đó
trong Liên Bang. Chính vì thế, nên mới có chuyến hành trình đến Liên Bang lần
này của hắn, mới có chuyện tại Song Nguyệt Vũ Hội, mới có chuyện cùng Thai Gia
hợp tác, mới có chuyện Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ từ trên cầu thanh vận tải đi
xuống,… mới có món quà đầu năm đầy ý nghĩa…
Cặp lông mày của vị đại thúc trung niên nhăn lại, hai hàng lông mày gần như
chạm lại thành một chữ nhất. Dựa theo những tin tức tình báo tập hợp lại, nhất
là dựa vào lời khai của cô bé đang ở bên cạnh kia, từ chuyện xảy ra sự kiện ám
sát tại Sân vận động Lâm Hải Châu, cho đến ý đồ vu oan cho hệ thống tình báo
của quân Phiến loạn… từ đó phá hư Hiệp nghị hòa bình giữa Mạt Bố Nhĩ và
Thanh Long Sơn… người đứng sau tất cả những chuyện đó, chính là vị Ủy viên
Mạch Đức Lâm, hoặc nói chính xác là Nghị Viên Mạch Đức Lâm.
Chỉ là hắn không có chứng cứ gì, chỉ bằng vào lời nói của Trương Tiểu Manh,
vĩnh viễn không có khả năng lay động được vị Nghị Viên Mạch Đức Lâm địa vị đức
cao vọng trọng trong Ủy Ban, trong lòng dân chúng tại Hoàn Sơn Tứ Châu.
Càng khiến cho hắn cực kỳ sầu lo chính là, Mạch Đức Lâm cũng không có ngu
xuẩn, trí tuệ chính trị cùng với kinh nghiệm vô cùng phong phú, chẳng lẽ vị Ủy
viên này cũng không biết rõ, nếu như lực lượng vũ trang của Thanh Long Sơn
thật sự bị diệt vong, như vậy những ngày sống yên ổn trên vũ đài chính trị
Liên Bang của ông ta cuối cùng cũng sẽ biến mất sao? Con đường đấu tranh chính
trị là một chuyện, nhưng mà song phương dù sao cũng có cùng một mảnh đất mà
cắm rễ, phát triển căn cơ. Nếu như ngay cả mảnh đất nguồn cội của mình cũng bị
đốt trọi đi, như vậy ai cũng không thể có được căn cơ mà phát triển.
Vấn đề này quá mức sâu xa, không cách nào hiểu rõ được. Gã trung niên đại thúc
nhìn sang Trương Tiểu Manh đang lâm vào trầm tư bên cạnh, có một tia tiếc
thương, nói:
– Đối với tôi mà nói, cho cô đi theo bên cạnh tôi mà học hỏi kinh nghiệm,
chuẩn bị cho những công việc về sau, ngoài ra, còn có một nguyên nhân rất quan
trọng nữa. Đó chính là quan hệ giữa cô và Hứa Nhạc.
Trương Tiểu Manh giật mình nhìn 'Hắn' một cái, không hiểu nổi quan hệ giữa
mình và Hứa Nhạc lại có tầm quan trọng gì. Cặp mày dần dần nhíu lại, hít sâu
một hơi, nói rành rọt:
– Tôi sẽ không làm anh ta tổn thương nữa, càng không thể đồng ý mà lợi dụng
anh ta.
– Yên tâm.
Trung niên đại thúc đã thu hồi ánh mắt, bắt đầu chăm chú đọc một quyển tạp chí
trong tay mình, tựa hồ như đang lầu bầu, lẩm bẩm, tựa hồ như là đang nói với
Trương Tiểu Manh:
– Hứa Nhạc là người cùng chí hướng, hơn nữa về mặt cảm tình lại có khuynh
hướng ngã về phía dân chúng chúng ta… Điều này từ những chuyện xảy ra mấy
ngày hôm nay đã có thể xác định được. Phàm là những công dân loại này, đều là
người mà chúng ta phải tranh thủ. Huống chi anh ta lại là người hiếm hoi có
thể ảnh hưởng đến suy nghĩ của Thai Chi Nguyên. Có lẽ là một năm, có lẽ là năm
năm, có lẽ là lâu hơn nữa… chỉ cần cô có thể ảnh hưởng đến anh ta, giá trị
của việc này, chúng tôi có thể chờ đợi.
Quyển tạp chí trong tay ông ta hình như là một tuần san tin tức nào đó, nhưng
trên thực tế, mặt trong của nó, lại là một tài liệu tình báo tổng hợp cực kỳ
tường tận, chi tiết. Những trang giấy mà ông ta đang xem trên tài liệu, chính
là tất cả những báo cáo chi tiết về Hứa Nhạc từ khi hắn đến Đại Học Thành Lâm
Hải Châu.
Vị nhân vật số hai của Phiến quan này, là nhân vật tình báo thành công nhất
trong Hiến Lịch 37, lẳng lặng nhìn hồ sơ tài liệu của Hứa Nhạc, trong lòng
bình tĩnh nghĩ, khả năng chính là điều quan trọng nhất trong việc phát triển
bất cứ sự nghiệp nào, mà Hứa Nhạc, nhìn bề ngoài giống như một tiểu nhân vật
không chút nổi bật nào, tựa hồ so với nhân vật mà mình đã gặp trong chuyến
hành trình đến Liên Bang lần này… còn có khả năng hơn nữa.
Hứa Nhạc làm thế nào quen biết với Thai Chi Nguyên? Trung niên đại thúc hơi
hơi híp mắt lại, ngón tay nhẹ nhàng vuốt cái mũ của mình. Đối với Phiến quân,
đối với tất cả những thế lực lúc nào cũng nhìn chằm chằm vào mỗi một nhất cử
nhất động của người thừa kế Thai Gia kia, đây là một câu hỏi không có lời đáp.
Từ hồ sơ mà nói, Hứa Nhạc chỉ là một gã binh lính xuất ngũ bình thường đến từ
Đông Lâm, làm thế nào lại có khả năng, có cơ hội tiếp cận Thai Chi Nguyên tại
Đại học Lê Hoa?
– Nếu đã là như vậy, gã Hứa Nhạc kia vì làm sao có được quyền hạn vào đặc khu
H1? Nếu như Hứa Nhạc thật sự có thể đi vào đó, như vậy lúc Học Viện Quân Sự I
tiến hành thi đấu giao lưu, bỗng nhiên xuất hiện một con robot màu đen… đến
tột cùng là do Thai Chi Nguyên điều khiển hay là do Hứa Nhạc điều khiển? Nếu
như là Hứa Nhạc điều khiển, hắn học ở đâu ra loại phương pháp điều khiển cường
đại đó?
Vị lãnh tụ thứ hai của Phiến quân mỉm cười, trong đầu rất nhanh tiến hành phân
tích những tư liệu. Hắn cả đời này đều hoạt động trong lĩnh vực giao tiếp cùng
với nhìn người, là một lão già tự hào về khả năng đặc biệt trong đối nhân xử
thế của mình. Trong tình huống Phiến quân đang đối mặt với nội ưu ngoại loạn
như hiện nay, trong tình huống đang muốn tìm một cái kỳ tích để cứu vãn tình
hình, hắn đã đem ánh mắt mình nhìn thẳng về phía tương lai, nhìn thẳng hướng
về phía một gã nam nhân hiện thời còn chưa có chút gì nổi bật kia.
Lúc này Trương Tiểu Manh đã xoay đầu nhìn ra bên ngoài, kinh nhạc nhìn những
cảnh sắc bên ngoài cửa sổ, ánh mắt dần dần trở nên trong suốt, suy tưởng nhưng
lại kiên cường không nhận là đang suy tưởng.
o0o
Thương thế của Hứa Nhạc mặc dù cũng chưa hoàn toàn bình phục, nhưng cũng không
cần phải liên tục 24/24 tiến hành theo dõi bệnh trạng. Những thứ thiết bị chữa
bệnh không cần thiết kia cũng đã sớm được di dời ra khỏi giường bệnh của hắn.
Các chuyên gia bác sĩ của Bệnh viện Đặc khu Quân Khu I cũng đã xác nhận căn
bệnh động kinh của hắn là do bị các tác nhân bên ngoài áp bách mà gây ra, cũng
không phải là bệnh động kinh cấp tính. Hiện tượng phóng điện dị thường trên vỏ
não thần kinh, đối với thân thể cùng với đại não của hắn cũng không tạo thành
tổn hại đáng kể.
Cho nên lúc này hắn đã rời khỏi phòng bệnh, đi tới một khu vực an dưỡng yên
tĩnh phía sau Bệnh viện Đặc khu Quân Khu I. Các phương tiện cuộc sống nơi này
cũng đầy đủ hơn rất nhiều. Mà cái TV trong phòng, cũng không có bị các quy tắc
y học khống chế, có thể mở được tất cả các kênh. Chỉ là Hứa Nhạc vẫn có thói
quen chỉ theo dõi mỗi kênh tin tức mà thôi. Hắn vốn cũng không phải là người
thích quan tâm đến đại sự của Liên Bang, nhưng mà từ khi chạy trốn khỏi Đại
khu Đông Lâm, hắn gặp phải vô số chuyện kỳ quái, khiến cho hắn không thể không
quan tâm.
Nhớ lại đêm hôm đó, hắn đã thấy được trên TV phát tin tức rủi ro xảy ra tại
sân bay hàng không Tân Trạch tại Cảng Đô, trong chuyến bay của phi thuyền vũ
trụ. Chính xác mà nói, là tin tức rủi ro của khoang chuyển tiếp dân vận kia.
Đồng tử Hứa Nhạc khẽ co lại, hai bàn tay hơi nắm chặt, nhìn chằm chằm lên màn
hình, nhìn đến danh sách tên những hành khách cùng với hình chụp của bọn họ.
– Trương Tiểu Manh, nữ…
Hứa Nhạc chỉ nghe thấy bốn chữ này, nhìn thấy trên màn hình TV hình chụp người
con gái biểu tình nghiêm túc, mang kính gọng đen, sau đó đầu óc hắn chợt ông
lên một tiếng, rốt cuộc không nghe được thanh âm gì nữa. Hệ thống giám sát y
khoa gắn trên người hắn phát hiện hắn có cảm giác bi thương lập tức phát tính
hiệu tự động tắt âm đối với TV, mà sau đó hình ảnh trên màn hình kia cũng đã
bắt đầu mờ dần… Không còn cặp kính gọng đen, mái tóc dài nhẹ nhàng tung bay
trong gió, khuôn mặt mỉm cười, giống y như một tinh linh vậy, đáng yêu mê
người…
Đây mới là Trương Tiểu Manh, bộ dáng thật sự của Trương Tiểu Manh, hình chụp
trên bản tin tức, chỉ là hình ảnh giả mà thôi.
Hứa Nhạc dụi dụi mắt, tắt TV đi, nằm lên trên giường, trùm chăn quá đầu, bắt
đầu ngủ. Mặc dù hắn cũng không ngủ được, nhưng hắn vẫn nằm đó, ánh mắt mở to,
thân thể hơi hơi run nhẹ, đột nhiên hắn phát hiện ra mùa hè ở Nam bán cầu, hóa
ra nhiệt độ cũng thấp đến như vậy.
Cả đêm không ngủ được, tâm tình của hắn tựa như một bản tình ca bi ai vậy.
Hắn trầm mặc ngồi dậy, lại mở TV ra, truy cập vào hệ thống mạng của Liên Bang,
bắt đầu vào trang web của Tổng Cục Hàng Không Chính Phủ bắt đầu tìm kiếm. Từng
trang web không ngừng được hắn duyệt qua, không biết phải xác nhận bao nhiêu
lần, thẩm tra đối chiếu bao nhiêu lần, hắn mới có một chút chết lặng, buông
thõng cánh tay, xụi lơ vô lực nằm lên trên giường, trừng mắt nhìn trần nhà
trắng tinh kia, bắt đầu ngẩn người.
Lúc này hắn vô cùng hy vọng tất cả những gì mình nhìn thấy trong mắt, cũng
giống như là những sơ đồ, hình ảnh kia, đều là những hình ảnh mà mình tưởng
tượng ra trong đầu, mà không phải là hình ảnh chân thật. Chỉ là hắn
trừng mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà suốt nửa ngày, mà trước mắt cũng không
có hình ảnh gì xuất hiện, hóa ra là, đã ngủ một giấc. Hắn cũng không thể nào
làm cho những tin tức bi thương khi nãy biến thành giả được.
o0o
Ngày hôm sau, Hứa Nhạc dựa theo đồng hồ sinh học của mình mà đúng giờ tỉnh
lại, đánh răng rửa mặt, ăn điểm tâm, sau đó đi ra hoa viên thanh tĩnh đón nắng
sớm. Hắn ngồi trên cái ghế đá hơi hơi lạnh lẽo kia, cũng không có đặt mông
xuống, mà dùng một tư thế cổ quái, ngồi chồm hổm như ngồi lưng ngựa mà đại
thúc đã dạy cho hắn, đồng thời chuyên chú mà cẩn thận, thúc dục đạo run rẩy
nhẹ trong cơ thể kia, đạo run rẩy mà chua xót, vận hành theo quỹ đạo…
Cảm giác run rẩy nóng bỏng đại biểu cho lực lượng thần bí kia, đã đột phá được
những khu vực mà nắm đó lúc tại Đại khu Đông Lâm vẫn chưa thể đột phá được,
dần dần chiếm cứ toàn bộ thân thể của hắn, thúc đẩy mỗi một sợi cơ bắp trong
cơ thể hắn bắt đầu ma sát lẫn nhau, đè ép lên nhau, vô cùng đau đớn mà sung
sướng.
Nhưng mà cái cảm giác chua xót kia lại ở trong lòng của hắn, nằm trong thần
trí của hắn thật lâu mà không chịu tan biến đi, làm hắn có chút cảm giác muốn
nôn mửa. Sắc mặt của hắn có chút hơi hơi trắng bệch, hốc mắt hõm sâu, ngược
lại khiến cho cặp mắt nhỏ kia của hắn có chút thêm thâm thúy.
Bốn phía trong rừng cây, có vài tên cận vệ của Công ty Bảo an Hắc Ưng, đang
trong tâm trạng chán chết quan sát hoàn cảnh xung quanh. Tình huống hôm nay đã
sớm bình thường trở lại, nhiệm vụ của bọn họ đã không còn nặng nề như mấy ngày
trước nữa. Bọn họ chỉ là có một chút không hiểu, Hứa Nhạc hôm nay tản bộ, tựa
hồ so với mấy ngày hôm trước còn lâu hơn một chút.
Hứa Nhạc lần này ở luôn trong mảnh rừng cây yên tĩnh này nán lại cho tới giữa
trưa, sau đó hắn mới lên tiếng gọi một gã nhân viên bảo vệ của Thai Gia, sau
đó dưới sự bảo vệ âm thầm của mấy gã cận vệ, đi ra biệt khu an dưỡng, đi tới
một quán đồ ăn Trung Quốc trong căn tin của khu sinh hoạt Quân Khu I, bắt đầu
gọi một món thịt bò.
Trước khi bắt đầu dùng cơm, hắn đưa cho gã bồi bàn một ít tiền mặt, nhẹ giọng
nhờ cậy một việc.
Đưa dao nĩa nhẹ nhàng lướt lên mặt ngoài miếng thịt bò mềm mại, Hứa Nhạc cúi
đầu thong thả cắn nuốt mấy miếng thịt bò tổng hợp phi thường đều đặn kia, vẫn
không có ngẩng đầu lên. Bởi vì hắn không dám ngẩng đầu. Hắn biết nếu mình
ngẩng đầu lên, liền có thể nhìn thấy chỗ ngồi đối diện không có một bóng người
nào.
Hắn và Trương Tiểu Manh từng có vô số lần cùng nhau ngồi ăn trong phòng ăn như
vậy. Hắn vô cùng cảm kích cô gái kia, người cũng không hề bởi vì mình chỉ là
một gã dự thính sinh, nhìn qua chỉ là một gã gác cổng nghèo mạt, bị những ánh
mắt soi mói khác thường từ bốn phía nhìn lại mà rời bỏ mình.
Hắn và Trương Tiểu Manh lần đầu tiên hẹn hò, chính là ở trong một nhà hàng ở
Lâm Hải Châu mà ăn thịt bò. Hắn vô cùng cảm kích cô gái kia, người khiến cho
hắn lần đầu tiên rung động, lần đầu tiên hôn môi, lần đầu tiên gần gũi, lần
đầu tiên yêu đương… cho dù đó là bố thí đi nữa, thì đó cũng là sự bố thí tốt
đẹp nhất trong đời của hắn.
Bồi bàn đi tới bên cạnh hắn, che dấu đi vẻ nghi hoặc trên mặt, đưa ra một túi
bánh quy. Hứa Nhạc sau khi đón nhận, nói lời cảm tạ, sau đó xé túi bánh quy
ra, lấy ra mấy cái bánh quy Tiểu Cẩu, bắt đầu nhìn chằm chằm ngẩn người.
Lần đầu tiên hắn và Trương Tiểu Manh gặp nhau, chính là vì một túi bánh quy
Tiểu Cẩu.
Hứa Nhạc bắt đầu ăn bánh quy, nước mắt không ngừng chảy xuống trên mặt hắn.
Từ sau khi đại thúc chết đi, hắn từng thề qua, về sau vĩnh viễn cũng sẽ không
tiếp tục khóc nữa. Nhưng mà hôm nay không biết vì cái gì, chính là nhịn không
được, chung quy cảm giác trong lòng trống trãi, tê tái, giống như là vĩnh viễn
về sau cũng sẽ không có bất cứ thứ gì có thể lấp lại cái không gian hư không
kia. Cũng có thể là từ hôm qua sau khi biết được Trương Tiểu Manh chết đi, mãi
cho đến sáng hôm nay hắn trong người ngây ngẩn, những hương vị chua xót kia,
đã chất chứa lâu lắm, kích thích tuyến lệ của hắn chảy ra.
Một gã nam nhân trẻ tuổi, ngồi trong một phòng ăn náo nhiệt lại yên lặng rơi
lệ. Đây là khu sinh hoạt của Quân Khu I, có rất nhiều gã quân nhân mặc thường
phục hoặc là quân phục, cùng với những người thân, bạn bè của bọn họ, rất
nhiều người kinh ngạc nhìn gã nam nhân trẻ tuổi đang rơi lệ bên cửa sổ, ném
cho mấy ánh mắt hoặc đồng tình thương tiếc hoặc là trơ trẽn khinh miệt.
Bọn họ cho rằng gã nam nhân trẻ tuổi này bởi vì thất tình mà khóc, nhưng bọn
họ lại không biết gã nam nhân này cho là người yêu của mình đã vĩnh viễn mất
đi mà khóc.
Lau khô nước mắt, Hứa Nhạc khôi phục lại bình tĩnh, lấy từ trong túi ra một
phong thơ, bắt đầu trầm mặc mà chậm rãi đọc. Bức thư này là do Thi Thanh Hải
trước khi bỏ đi đã tự tay viết cho hắn. Hắn đã đọc qua một lần, nhưng lúc này
sau khi biết tin Trương Tiểu Manh chết đi, hắn muốn đọc lại lần nữa.
Bởi vì theo hắn suy nghĩ, Trương Tiểu Manh cùng với Thi Thanh Hải kỳ thật đều
là một loại người, là hạng người vì những thứ mà hắn không biết kia, vì những
lý tưởng của mình mà chấp nhận hy sinh tất cả.
Trong bức thư của Thi Thanh Hải có mấy đoạn viết như thế này:
– Tôi đã từng cho rằng mình đã chán ghét làm một gã gián điệp, dù là từ lúc
ban đầu, chính là bởi vì cha ta gặp phải chuyện bất hạnh, nên tôi thống hận
Chính phủ Liên Bang nên mới gia nhập… Chỉ là sau khi bản thân mình lâm vào
những tình huống nguy hiểm, tôi bắt đầu cảm thấy mệt mỏi cùng với khẩn trương.
Cho nên tôi đã muốn từ bỏ nó. Cũng chính vì nguyên nhân này, nên tôi bắt đầu
thử tìm cách thoát ly tổ chức, đương nhiên là thoát ly một cách bị động. Tôi
vĩnh viễn không có khả năng phải bội lại tổ chức này, bởi vì tôi và bọn họ có
cùng một quan điểm, hơn nữa tôi luôn tôn trọng quan điểm này. Chỉ là tôi thật
sự mệt chết đi được… Cho nên tôi đã tìm kiếm rất nhiều cơ hội, thử trở thành
một người hoàn toàn không quan trọng… Chuyện xung đột trong hộp đêm lần
trước, chính là một lần mà tôi thử nghiệm… Thật xin lỗi vì chuyện đó mà làm
liên lụy đến cậu.
Nhưng mà cho đến khi tôi mệt mỏi đến cùng cực, hơn nữa bắt đầu có chút hoài
nghi về những gì mình đã làm và những lý tưởng của mình, ta đã chính tay bắt
đầu thúc đẩy chuyện tổ chức cùng với Nghị Viên Mạch Đức Lâm tạo thành Hiệp
định Hòa giải… mặc dù tôi chỉ là một nhân vật trung gian mà thôi, cũng chưa
hề làm bất cứ chuyện gì có tác dụng mấu chốt. Nhưng mà tôi biết tôi đã làm
được một chuyện vô cùng chính xác, mọt chuyện rất chính xác. Đối với kẻ đã bắt
đầu chán nản như tôi mà nói, chuyện đó đã có thể mang đến cho tinh thần mỏi
mệt của tôi một chút cảm giác sung sướng.
Nhưng mãi đến khi đó, tôi vẫn như trước muốn từ bỏ, không muốn tiếp tục quan
tâm đến những chuyện xảy ra với thế giới nữa, thầm nghĩ mình muốn là một người
im lặng uống rượu, hát 27 chén rượu, chạy ra ngoài biển sống một cuộc sống an
nhàn… Thỉnh thoảng rảnh rỗi, ngồi suy ngẫm lại về cuộc đời đáng thương của
mình. Cả đời ta sẽ không quay về Đặc khu Thủ đô nữa, chỉ chuyên tâm làm một gã
nông dân bình thường….
Nhưng mà đúng lúc này, người dẫn đường của tôi bỗng dưng chết trước mặt của
tôi. Ông ta từ trên lầu rất cao nhảy xuống dưới, giống như là nhảy vào trong
mây vậy, nhưng lại rơi xuống mặt đất. Giáo sư của tôi trên nhiều khía cạnh, kỳ
thật rất giống người cha thứ hai của tôi… Kỳ lạ chính là, mặc dù tôi đối với
gã phản bội kia có chút hận ý, nhưng mà tôi cũng không có bị loại cừu hận này
làm u mê đầu óc, ngược lại còn tỉnh táo hơn rất nhiều. Nhìn lại thi thể của
giáo sư nằm trên nóc xe kia, tôi bỗng nhiên hiểu được, hóa ra là tôi vẫn còn
muốn phấn đấu về những lý tưởng năm xưa kia của mình.
Cái lý tưởng này thật sự cũng không buồn cười, cũng không phải là đối với dân
chúng hoặc là đối với cậu và tôi mà nói, là một chuyện không thể nào hoàn
thành được… Chúng ta chỉ là muốn làm cho thế giới này càng trở nên tốt đẹp
hơn, càng công bằng hơn mà thôi. Ít nhất cũng không có tiếp tục giống như Thai
Gia, Thất Đại Gia Tộc, những chính khách… những tồn tại vượt quá quyền hạn
của pháp luật. Ít nhất trên thế giới này bớt đi một chút những người bình
thường giống như cha của ta vậy, chết một cách oan uổng.
Trên thế giới này chưa từng có xuất hiện qua công bằng chân chính. Từ thời đại
Hoàng quyền trước đây cũng không có, trong thời kỳ Hiến Lịch hiện giờ cũng
không có, tương lai có lẽ cũng sẽ không thật sự có… Đế Quốc không có, Đại
Tam Giác không có, thậm chí có đôi lúc tôi hoài nghi, bên trong Thanh Long Sơn
có lẽ cũng không có… Nhưng tồn tại, cũng không phải là không hợp lý, không
có chính thức xuất hiện, cũng không có nghĩa là không thể theo đuổi. Công bằng
chính nghĩa, có lẽ là một từ ngữ thực tế ảo, nhưng nếu cố gắng phấn đấu, chung
quy cũng đỡ hơn là bỏ mặc ngồi không.
Phía trước có mục tiêu mơ hồ, nếu đi, cuối cùng cũng có thể đạt tới, không đi,
vĩnh viễn cũng không thể nào đạt tới được. Tôi từng cẩn thận suy nghĩ qua,
cuộc đời của tôi nhiều nhất có thể sống đến 90 tuổi, con người cuối cùng vẫn
phải chết, một khi đã như vậy, tôi thà chết trên con đường mà mình đã lựa
chọn.
Viết bức thư này cho cậu, cũng không phải là muốn ảnh hưởng gì đến cậu, mà là
tôi sống trên thế giới này thật sự rất cô độc, tôi đã lựa chọn sắm vai một
nhân vật nhất định cô độc. Tôi muốn đem suy nghĩ của mình nói cho cậu biết.
Tôi có thể sẽ không liên lạc tiếp với tổ chức nữa, bởi vì tất nhiên là, đi
trên cùng một con đường, có bạn hay không, kỳ thật cũng không quan trọng, chỉ
cần chúng ta cố gắng cùng đi về một mục tiêu mà thôi.
Vì sự công bằng của thế giới này, cũng không nhất thiết cần phải hi sinh tất
cả của mình. Tôi luôn luôn cho rằng, làm một gã Cảnh sát luôn luôn tuân thủ
nghiêm ngặt pháp luật, làm một gã luật sư lúc nào cũng phát huy chính nghĩa,
làm một gã chiến sĩ dũng cảm phản kháng lại Đế Quốc xâm lược, đều là đang cố
gắng phấn đấu vì vận mệnh của Liên Bang… Cậu… là một tên gia hỏa có tinh
thần trọng nghĩa cao cả, dựa theo lý tưởng của cậu mà sinh tồn, xem như không
thể nào ảnh hưởng đến toàn thế giới, thế nhưng ít nhất có thể ảnh hưởng đến
những người ở bên cạnh cậu… Từ trên ý nghĩa này mà nói, chúng ta là đồng
bọn, trên thế giới này chúng ta có rất nhiều đồng bọn.
Tiếp tục sống, tiếp tục sống thật tốt, sống an lòng vừa ý, như vậy là đủ rồi.
Bản thân tôi chính là đang đi tìm sự an lòng vừa ý đây….
Hứa Nhạc trầm mặc khép lại bức thư bằng giấy trắng kia, bỏ vào trong túi áo,
nơi đó còn có một tờ danh thiếp cùng với một tấm chi phiếu… Đó là tất cả
những gì quan trọng nhất của hắn… Sau đó hắn từ bức thư này mà liên tưởng
đến Trương Tiểu Manh. Hắn vẫn như cũ không thể nào hiểu nổi được lý tưởng của
rất nhiều người trong Liên Bang, nhưng sau khi đọc xong bức thư của Thi Thanh
Hải, trong lòng hắn có nhiều cảm xúc…
Con người cuối cùng phải chết, chết ở trên con đường mà mình lựa chọn, cái này
có lẽ chính là một loại hạnh phúc. Hứa Nhạc lẳng lặng suy nghĩ về Trương Tiểu
Manh, trước kia hắn đối với nàng từng có những ngờ vực vô căn cứ cùng với phẫn
nộ, vào thời khắc này, tất cả đều không quan trọng nữa rồi.
Hứa Nhạc là một loại người trầm mặc nhưng cực kỳ trực tiếp. Hắn không hiểu cái
gì gọi là chủ nghĩa, không có gì lý tưởng, hắn một gã thanh niên dựa vào trực
quan, trực giác mà tồn tại. Hắn chậm rãi ngẩng đầu, nhìn lên kênh tin tức trên
màn hình TV của nhà ăn.
Trên TV, đang phát tin tức vị Nghị Viên theo chủ nghĩa phi bạo lực đang tiến
hành diễn thuyết tại Đại Học Thủ Đô, Nghị Viên Mạch Đức Lâm. Vị đại nhân vật
khuôn mặt hòa ái, biểu tình kiên nghị khiến người khác kính sợ này, đang tuyên
bố, sắp sửa ủng hộ vị Châu Trưởng La Tư, người vừa mới bắt đầu tranh cử, tham
gia vào cuộc Tổng tuyển cử Tổng Thống cuối năm nay…
– Nếu ông có thể lên làm Phó Tổng Thống, như vậy bạn gái của tôi chẳng phải
đã chết vô ích hay sao?
Hứa Nhạc nhìn thoáng qua hình ảnh trên bản tin tức, trầm mặc bước ra ngoài nhà
ăn mà đi.