Gian Khách – Chương 143: Trốn chết – Botruyen

Gian Khách - Chương 143: Trốn chết

Nếu như gã quan chức của Cục Điều Tra Liên Bang biết được, đáp án khó giải mà
hắn trăn trở thắc mắc trong lòng, kỳ thật cũng chỉ là một chuyện ngoài ý muốn
mà tạo thành, hắn nhất định sẽ tức đến mức hộc máu mà chết.

Chân phải vì chữa trị mà băng cứng lại của Hứa Nhạc, trên con đường điên cuồng
trốn chết này, lại tạo thành tác dụng tuyệt đối trọng yếu. Nếu không phải
trong lúc đó nó vừa vặn mắc kẹt lại ngay bên trên chân ga, khiến cho hắn liền
hóa thân thành một nam diễn viên chính trong một bộ phim hành động, tay lái
thiên tài, không chút sợ hãi đạp lút chân ga như vậy… thì với tình huống bản
thân hắn lần đầu tiên lái ô tô, cho dù có là thiên tài trên phương diện máy
móc đi nữa, cũng không có khả năng biến cỗ xe địa hình dân dụng kia, hóa thân
thành một con quái thú tốc độ điên cuồng không muốn sống, bên trong vòng vây
dày đặc của Cục Điều Tra Liên Bang, mở ra một con đường máu…

Con người trời sinh đều có bản năng sợ chết, không có ai dám dẫm mạnh chân ga
liều chết không nhả ra, đem tương lai của mình phó thác hoàn toàn cho tay lái
như hắn. Nhưng mà vấn đề là ở chỗ, cái chân phải mà Hứa Nhạc dẫm lên chân ga,
lúc đó cũng không phải hắn có khả năng khống chế nữa, đó căn bản là một cây
cột xi măng.

Giảo hoạt con thỏ có ít nhất ba cái dùng để chạy trối chết sào huyệt, tại Liên
Bang cục điều tra bên trong đương lâu như vậy gián điệp Thi Thanh Hải, tự
nhiên cũng (đã) không ngoại lệ. Lúc này hai người bọn họ đã muốn rời xa kia cỗ
xe cứu bọn hắn tánh mạng, lại suýt nữa hại chết bọn họ dân dụng việt dã xe,
giả dạng thành hai cái bình thường Liên Bang đi làm tộc, đi tới Lâm Hải mỗ con
phố hạng tiểu nhà lầu bên trong. U ám bên trong gian phòng.

Con thỏ giảo hoạt có ít nhất ba cái hang dùng để trốn nạn, Thi Thanh Hải thân
là gián điệp lâu năm trong Cục Điều Tra Liên Bang, tự nhiên cũng không có
ngoại lệ. Lúc này hai người bọn họ đã rời khỏi chiếc xe địa hình dân dụng màu
đen vừa cứu tính mạng của bọn hắn, cũng suýt chút nữa lấy đi tính mạng của bọn
hắn, cải trang thành hai gã công nhân viên chức bình thường của Liên Bang, đi
đến một cái nhà trọ bình dân trên đường nhỏ của Lâm Hải Châu, thuê một căn
phòng nhỏ…

o0o

Bên trong căn phòng u ám.

– Đây là kênh thông tin liên lạc của Cục Điều Tra Liên Bang…

Thi Thanh Hải cẩn thận mân mê một thiết bị thu sóng loại nhỏ.

– May mắn là tôi có cài trong mạng nội bộ bọn chúng ít lổ hổng, bọn họ nhất
thời còn chưa kịp phát hiện ra.

Hứa Nhạc nửa nằm nửa ngồi trên một cái giường, sắc mặt có chút trắng bệch
không khỏe. Dù sao hắn cũng đã bị thương nặng trong Sân vận động Lâm Hải, hôm
nay lại bị sự tra tấn mãnh liệt về mặt tinh thần như vậy, hắn đã có chút cảm
giác sắp không chịu nổi nữa. Nhất là trong bụng cảm thấy vô cùng đói khát.

– Nếu người của Chính phủ không phải theo dõi tung tích của tôi mà tới đây…
vậy bọn họ làm sao biết được hành tung của cậu?

Hứa Nhạc vừa xoa bóp eo mình, híp mắt nhìn về phía Thi Thanh Hải.

– Cho nên tôi phải lập tức rời đi… Sớm biết rằng lúc đó sẽ gặp phải tình
huống như vậy, sáng nay tôi cũng sẽ không hẹn gặp cậu.

Trên khuôn mặt thanh tú của Thi Thanh Hải hiện lên một tia áy náy, cười khổ mà
nói:

– Vốn cứ tưởng rằng mấy gã đồng sự trong Cục Điều Tra kia cũng sẽ không tra
ra được tung tích của tôi, không ngờ mấy cái gã kia quyết làm đến cùng, không
ngờ chạy tới xin Cục Hiến Chương quyền xác định tọa độ cá nhân.

– Cậu xác nhận là do Cục Hiến Chương trợ giúp xác định vị trí cá nhân?

Sắc mặt Hứa Nhạc trở nên có chút khó coi. Bởi vì từ khi chạy thoát khỏi Đại
khu Đông Lâm, cái từ mà hắn kiêng kỵ nhất, tự nhiên chính là hai chữ 'Hiến
Chương', cũng giống như Phong Dư đại thúc năm đó tại khu hầm mỏ mà cảm thán
nói, cả đời này của mình thống hận nhất, ngoại trừ Đạo Luật Bảo Vệ Động Vật
Hoang Dã ra, chính là Đệ Nhất Hiến Chương.

Hứa Nhạc từng có kinh nghiệm vị Cục Hiến Chương định vi truy đuổi, cho nên hắn
cảm nhận được tình hình lúc này quái dị đến mức nào, nhìn Thi Thanh Hải, nói:

– Theo những gì tôi tra được trên mạng về chức năng của Cục Hiến Chương…
Cục Hiến Chương hắn cũng không có để ý tới hành vi của quân Phiến loạn, chỉ là
theo điều lệ tiến hành giám sát mà thôi.

Suy nghĩ một chút, hắn khẳng định nói:

– Hơn nữa nếu lần này Cục Hiến Chương thật sự truy đuổi chúng ta, tôi không
cho rằng chúng tôi có thời gian ngồi ở đây nói chuyện phiếm đâu.

Thời điểm trốn chạy trối chết tại Đông Lâm, mấy gã quên nhân Đặc công kia chỉ
cần 4'12s thời gian đã có thể chính xác định vị được vị trí của Phong Dư và
Hứa Nhạc, mà lúc này, hai người bọn họ lại đang ở cùng chung một tinh cầu với
cái Máy tính chủ Trung ương của Cục Hiến Chương, tin tức truyền đi có thể xem
như là ngay lập tức. Cho nên Hứa Nhạc không hiểu rõ, đã qua một khoảng thời
gian rồi, vì cái gì vẫn chưa có người phá cửa vào đây.

Kỳ thật chỉ là bởi vì hắn không biết, năm đó sự kiện truy bắt phát sinh trên
người của Phong đại thúc và trên người của hắn, chính là sự kiện thuộc cấp độ
I, trăm năm qua khó gặp trên cả Liên Bang. Lần đó đã vận dụng hệ thống kiểm
soát điện tử của toàn bộ Liên Bang, hao phí vô số tài lực, mới có thể đạt được
định vị tức thời. Mà hôm nay, cái mà hắn và Thi Thanh Hải đối mặt… chỉ là
một sự kiện cấp độ 5 mà thôi.

– Tôi không rõ vì sao Cục Hiện Chương lại nhúng tay vào việc này. Nhưng tôi
tin rằng cảm giác của tôi không sai, bằng không những tên kia không có khả
năng tìm được tôi.

Hàng mi xinh đẹp của Thi Thanh Hải lộ ra một tia cảm xúc tuyệt vọng, hắn miễn
cưỡng cười nói:

– Về phần tại sao đến giờ này còn chưa có ai phá cửa vào đây, ngay cả tôi
cũng không hiểu rõ lắm, dù sao tôi cũng chưa từng bị toàn bộ Liên Bang đuổi
bắt qua.

Hứa Nhạc muốn nói, tôi thì đã từng bị rồi… Nhìn tia sầu bi nhàn nhạt trong
mắt Thi Thanh Hải, hắn nhịn không được, nói:

– Cho dù là Cục Hiến Chương nhúng tay vào, kỳ thật cũng không sao, tôi có
cách giúp anh chạy thoát được.

Thi Thanh Hải cũng không hiểu được ẩn ý của hắn, mà cho dù hắn có hiểu được,
chỉ sợ cũng sẽ cho rằng Hứa Nhạc đang an ủi mình mà thôi. Thế gian này đã quen
với việc Đệ Nhất Hiến Chương gần như có mặt ở khắp tất cả mọi nơi, cho dù là
Thi Thanh Hải, một gã có tâm lý tự cao tự đại, đem năng lực cường đại của mình
ẩn chứa dưới bề ngoài là một gã lưu manh phong lưu như vậy, nhưng dưới quang
huy của Cục Hiến Chương, vẫn như cũ không có tham vọng có thể chạy thoát được.

Hắn chỉ là có chút thắc mắc, vì cái gì mà Cục Hiến Chương lại nhúng tay vào
quá trình lùng bắt quân gián điệp của Cục Điều Tra Liên Bang mà thôi.

Trên màn hình TV chuyển sang phần phát tin tức. Hứa Nhạc và Thi Thanh Hải lẳng
lặng nhìn, sắc mặt dần dần trở nên ngưng trọng hẳn.

Tin tức đang tường thuật lại quá trình truy kích cùng với bắn nhau kịch liệt
trên đường cao tốc ngoại thành Lâm Hải Châu. Đồng thời người phát ngôn của Hệ
thống Cảnh vệ đã trả lời phỏng vấn của Đài truyền hình, xác nhận tên tội phạm
mà Cục Điều Tra Liên Bang cùng với Cảnh sát hợp tác truy bắt, chính là kẻ ngày
hôm qua đã phóng hỏa đốt Công ty Điện lực Kinh Châu, khiến cho cả một khu vực
lớn lâm vào hỏa hoạn. Nhà chức trách đã liệt hắn vào danh sách các phần tử Chủ
nghĩa Khủng bố.

Hứa Nhạc và Thi Thanh Hải liếc nhìn nhau, đều phát hiện ra cảm xúc phức tạp
trong mắt đối phương.

– Hôm qua cậu có ở Kinh Châu không?

– Hôm qua tôi ở Thí Châu.

Các bộ ngành của Chính phủ Liên Bang, để mau chóng chấm dứt sự kiện ám sát tại
Sân vận động Lâm Hải Châu, cấp cho Chính phủ một câu trả lời hợp lý, gã phản
đồ của quân Phiến loạn cho đến các thế lực ngầm ẩn chứa phía sau… tất cả các
lực lượng khắp nơi vào giờ khắc này đã tìm ra được một tiếng nói chung, phối
hợp hoàn mỹ với nhau, che dấu đi tội danh chân thật của Thi Thanh Hải, mà dùng
danh nghĩa truy bắt phần tử Chủ nghĩa Khủng bố, đạt được sự phối hợp của Cục
Hiến Chương.

Bọn họ phải bắt lấy Thi Thanh Hải, hoặc là phải giết chết Thi Thanh Hải.

– Chính phủ hóa ra cũng có thể vô sỉ đến mức này.

Hứa Nhạc cảm khái một tiếng, chợt nhớ đến lời bình luận rất nhiều năm trước
của Phong Dư đại thúc đối với Đệ Nhất Hiến Chương. Đúng vậy, cái Máy tính chủ
Trung ương của Cục Hiến Chương kia cho dù là xuất phát điểm có chính xác đến
mức nào, có cường đại đến mức nào, được luật pháp ước thúc chặt chẽ cùng với
sự trong suốt vô cùng tường tận đến thế nào, chung quy vẫn là một cỗ máy móc
trong tay của con người. Nếu như người nắm giữ nó xảy ra vấn đề gì đó, nó tự
nhiên cũng sẽ có vấn đề.

– Chính phủ từ trước đến nay đều vẫn vô sỉ như vậy. Chẳng qua là không ngờ
tới, chấn động nhiều thế lực đến như thế, chung quy cũng vì một mình tôi mà
thôi, tôi thật sự cảm thấy vinh hạnh.

Thi Thanh Hải vừa kiểm tra lại súng ống, vừa chăm chú lắng nghe động tĩnh bên
trong thiết bị thu phát sóng nhỏ kia. Đột nhiên hắn nhíu cặp mày lại, nói:

– Bọn họ thay đổi tần số kênh liên lạc rồi… Tôi cũng không phát hiện ra
được gì nữa. Trong vòng mấy phút nữa có lẽ sẽ có vấn đề… nói không chừng bọn
họ đã phát hiện nơi này rồi.

Nói xong câu đó, Thi Thanh Hải giống như một ảo thuật gia vậy, từ trên người
móc ra một cái màn hình tinh thể lỏng siêu mỏng. Trên màn hình xuất hiện một
số quang điểm nhỏ màu đỏ sậm. Hứa Nhạc kinh ngạc nhìn chằm chằm cảnh này, nghĩ
thần Đặc công quả nhiên là Đặc công, trên người lúc nào cũng có những thứ công
nghệ cao như vậy.

Cái màn hình tinh thể lỏng kia tựa hồ là một thiết bị dò xét gì đó, Hứa Nhạc
cũng chưa từng gặp qua. Nhìn lên tỷ lệ xích hiển thị trên màn hình, hẳn là bao
phủ xung quanh căn phòng phòng này trong phạm vi 500 thước. Chắc là trước lúc
Thi Thanh Hải lựa chọn nơi này làm chỗ ẩn nấp, đã an bày bên ngoài không ít
thiết bị theo dõi.

– Người đã đến rồi, bất quá hình như còn có thêm một số người khác nữa.

Thi Thanh Hải nhìn những điểm sáng di động trên màn hình, khẽ vuốt vuốt lên
mái tóc trên đầu mình. Khi hắn đem mái tóc rẽ ngôi cẩn thận tỉ mỉ biến thành
một đầu tóc có chút rối bời, cười nói:

– Tôi phải đi, cậu chạy xuống tầng ngầm ẩn nấp đi.

Là tôi phải đi, cũng không phải là chúng ta phải đi. Cục Điều Tra Liên Bang
chỉ dùng khoảng thời gian hơn hai mươi phút đã điều tra ra được vị trí ẩn nấp
hiện tại của Thi Thanh Hải. Vị gián điệp chuyên nghiệp này, dưới quang huy của
Đệ Nhất Hiến Chương, thật sự không có cách nào thể hiện ra quá nhiều dũng khí.
Hắn mỉm cười nhìn Hứa Nhạc, nói:

– Cậu đã ngu xuẩn chạy trở về Lâm Hải, chắc là cũng không ngu xuẩn đến mức
muốn chạy theo tôi lang thang tứ hải tìm nơi nương tựa chứ?

– Tôi không phải là kẻ ngu xuẩn.

Hứa Nhạc cúi đầu, móc cái điện thoại di động mà lúc trước đám nhân viên cận vệ
của Thai Gia cung cấp cho mình, bật nó lên, bình tĩnh nói:

– Tôi mặc dù chưa từng được huấn luyện chuyên nghiệp như các cậu, nhưng để
đối phó với Đệ Nhất Hiến Chương, tôi có thể tự xưng là có kinh nghiệm nhiều
hơn bất cứ kẻ nào trong Liên Bang này.

Nói xong câu đó, Hứa Nhạc nâng tay trái lên, đem cái Thủ Trạc kim loại trên cổ
tay, nhắm thẳng sau gáy của Thi Thanh Hải.

Nhưng mà ngay sau đó, thân ảnh của Thi Thanh Hải đã biến mất khỏi phòng, chạy
ra ban công bên ngoài, nhảy thẳng xuống, chỉ để lại có mình Hứa Nhạc hành động
bất tiện, tay chống nạng đang đứng đó.

– Xem ra cũng đâu có lòng tin với tôi…

Hứa Nhạc cười cười, chống cây nạng kim loại, bắt chước hắn, từ trên ban
công… nhảy xuống đất…

Thi Thanh Hải trợn mắt há hốc mồm mà nhìn Hứa Nhạc nhảy xuống bên cạnh mình,
gật đầu tán thưởng, nói:

– Số dzách, thân thủ của cậu thật giỏi, què chân mà cũng có thể nhảy lầu.
Nhưng cho dù cậu không sợ chết… nhưng tôi mạng theo một kẻ tàn phế như
cậu… làm sao có thể chạy trốn đây?

Hứa Nhạc cười cười, đến lúc này thật lòng hắn cũng không có hứng thú mà đấu võ
mồm với đối phương, cũng không có thời gian mà biểu đạt cảm xúc của mình. Cục
Hiến Chương nếu là đang truy tìm theo chip vi mạch của Thi Thanh Hải, như vậy
sau khi hắn bỏ đi, mình chỉ cần ở lại tự nhiên cũng an toàn rồi.

– Cục Điều Tra Liên Bang có người muốn bắt cậu, nhưng mà tôi đoán rằng còn có
người muốn giết cậu.

Hứa Nhạc nhớ lại chuyện ở Đông Lâm, Quân đội Liên Bang không có chút biểu hiện
gì liền phát động công kích về phía Phong Dư đại thúc, tâm tình có chút trầm
trọng.

Thật cẩn thận băng qua hai con đường, đến một ngã tư, hai người bọn họ bắt gặp
một chốt kiểm tra, đó là mấy gã quân nhân mặc trang phục màu đen, trong lỗ tai
thò ra mấy cái tai nghe màu trắng ngà, bộ dáng giống như là đang hận không thể
tuyên bố cho khắp thiên hạ mình là Đặc công vậy.

– Nếu có thể không giết người, thì đừng nên giết người. Tôi cũng không muốn
cậu thật sự biến thành phần tử khủng bố đâu…

Hứa Nhạc kéo chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống, che lại phân nửa khuôn mặt, lại đem
cây nạng kim loại thu lại, nhét vào trong túi, ngã dựa vào vai Thi Thanh Hải,
làm bộ như là một gã say rượu, bắt đầu xiêu vẹo đi về phía chỗ mấy gã Đặc công
đang đứng đó.

– Giờ này mới có mười hai giờ trưa, uống rượu giờ này hình như có vẻ hơi sớm
một chút đó.

Thi Thanh Hải khẽ cúi đầu, thì thầm vào lỗ tai của hắn, nói:

– Nói thế nào thì trên người của tôi cũng giắt nhiều súng như vậy, kẻ ngốc
cũng có thể nhìn ra…

– Đây là chuyện của cậu, cái gì tốt không học, lại học theo đám quân du kích
trên núi.

– Đừng quên là, tôi vốn chính là người của quân du kích… Nhưng thật ra cái
mũ lưỡi trai này của cậu rất đặc biệt đó, mua ở đâu vậy?

– Giản Thủy Nhi cho…

– Ai?

– Giản Thủy Nhi… haizzz, cậu không có nghe lầm đâu, bất quá đây là một
chuyện rất dài…

Khi hai người đi đến trước mặt mấy gã Đặc công của Cục Điều Tra Liên Bang,
đang híp mắt, nhìn chăm chú vào từng người đi đường, Hứa Nhạc và Thi Thanh Hải
cũng không hề có chút nào dừng lại, hai người vô cùng ăn ý đồng thời tách ra.

Cây nạng kim loại trong tay Hứa Nhạc vốn đã rút gọn lại, nháy mắt phóng thẳng
ra, đập mạnh vào giữa trán của một gã Đặc công, đồng thời cả người của hắn
chợt nghiêng sang một phía khác, làm thành một tư thế kỳ quái, đầu khủy tay đã
chặt thật mạnh xuống gáy một gã Đặc công đứng kế bên.

Hai gã Đặc công này vừa ngã xuống, hai gã Đặc công khác mà Thi Thanh Hải phụ
trách cũng đã đồng thời bị đánh hôn mê. Hai người liếc nhìn nhau, đều vô cùng
kinh ngạc và hài lòng đối với sức chiến đấu của đối phương.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.