Gian Khách – Chương 141: Ai đang theo dõi ngươi? – Botruyen

Gian Khách - Chương 141: Ai đang theo dõi ngươi?

Vẫn là một quán rượu như trước, Hứa Nhạc đẩy cánh cửa thủy tinh nặng nề bước
vào, liền ngửi được mùi rượu cùng với mùi các loại thức nhắm bốc ra sực nức
mũi. Hắn nhịn không được nở nụ cười, xem ra cho dù là dưới tình trạng bị Liên
Bang truy nã gắt gao như thế này, Thi Thanh Hải vẫn như cũ không từ bỏ được
thói quen bê tha của mình. Từ góc độ nào đó nhìn lại, người này giống như là
thiếu một chút thói quen cuộc sống tốt đẹp của những quan chức chuyên nghiệp.

Lúc này khoảng chừng là hơn mười một giờ sáng. Bên ngoài đường phố Lâm Hải
Châu đã tràn ngập tuyết trắng, quán rượu vốn là nơi những gã tửu quỷ dùng để
trốn tránh không khí giá lạnh mùa đông bên ngoài, nên đặc biệt mở cửa sớm hơn
bình thường một chút. Nhưng lúc này trong quán, sinh ý cũng không thật sự tốt
lắm, không khí bên trong tương đối có chút lạnh lùng.

Đối diện với cửa quán rượu, trong cái bàn tận cùng trong góc, có một gã nam
nhân tuổi trẻ đang ngồi. Trên người hắn đang mặc một chiếc áo khoác màu xám
nhạt, mái tóc tém chải cẩn thận, tỉ mỉ, khẽ cúi đầu vùi vào trong bình rượu
nhỏ trên bàn. Hứa Nhạc sau khi bước vào quán, ngay lập tức đã nhìn thấy đối
phương, có chút giật mình, nhưng cũng không có lập tức bước đến ngồi xuống, mà
là chậm rãi chống nạn, thong thả tiến vào, cũng không hề liếc nhìn gã thanh
niên kia cái nào, bước sang ngồi bàn bên cạnh, gọi một ly rượu bạch kim.

Gã nam nhân mặc áo khoác màu xám, rất nhanh đã uống xong bình rượu, tựa hồ
trầm tư cái gì đó, nhẹ nhàng gõ mấy cái lên mặt bàn, để lại tiền thưởng, nhẹ
nhàng không khiến người khác chú ý đi nhanh về phía sau quán rượu.

– Chắc nơi đó có cửa sau.

Hứa Nhạc thầm nghĩ trong đầu. Hắn cúi đầu, nhìn thứ rượu màu trắng nhạt trong
ly trước mặt mình, nhịn không được nhíu mày một cái. Loại rượu lúa mạch tinh
khiết đặc sản nồng độ cao này phối hợp với nước chanh tươi, vẫn như cũ vô cùng
khó uống, cùng Thi Thanh Hải đi uống vô số lần, hắn vẫn như cũ có chút không
quen. Ngồi đó khoảng chừng hơn ba phút sau, Hứa Nhạc rốt cuộc cũng đem ly rượu
nặng này uống sạch. Có chút thống khổ liếm liếm môi, trả tiền cộng thêm chút
tiền boa cho bồi bàn, hắn hỏi vị trí của toalet. Bồi bàn vô cùng lễ phép trả
lời hắn. Hứa Nhạc chầm chậm đi về phía sau quán rượu.

o0o

– Cậu không đi làm gián điệp thật sự rất đáng tiếc…

Hai mắt Thi Thanh Hải bình tĩnh nhìn dọc theo con đường phía trước. Cặp mắt
anh đào từng khiến không biết bao nhiêu phụ nữ mê đắm này, vào giờ khắc này
xem ra có chút mỏi mệt. Xem ra trải qua mấy ngày kiếp sống trối chết này, đã
làm cho vị gián điệp Phiến loạn vĩ đại này đã có chút áp lực trước giờ chưa
từng có.

Hứa Nhạc miễn cưỡng nhếch môi cười cười một chút, khẽ kéo nhẹ cái mũ len trên
đầu một chút, lại siết chặt cái khăn choàng bằng len tổng hợp trên cổ một tí.
Lúc này chiếc xe địa hình màu đen đang im lặng chạy nhanh trên đường phố của
Lâm Hải Châu, bên trong xe cũng không có bật lò sưởi, cho nên có vẻ cũng có
chút rét lạnh.

– Xe này tôi mướn từ Thượng Dã đến đây. Hiện tại tôi cũng không dám tùy tiện
dừng lại đổ xăng dọc đường, cho nên phải tiết kiệm một chút.

Thi Thanh Hải một tay cầm điếu thuốc lá, một tay tựa vào tay lái, bình tĩnh
giải thích.

Hứa Nhạc khẽ co rút thân thể của mình trên chiếc ghế một chút, một lúc lâu sau
mới mở miệng nói:

– Ý cậu nói là, cậu là gián điệp do quân Phiến loạn cài vào trong Chính phủ.
Mà thân phận của cậu sở dĩ bại lộ, là bởi vì cấp trên của cậu bị phản đồ bên
trong quân Phiến loạn bán đứng, do đó liên lụy đến cậu. Quan trọng nhất chính
là, hiện tại Chính phủ Liên Bang đang nghi ngờ cậu có liên quan đến sự kiện ám
sát tại Sân vận động Lâm Hải Châu… Là do tin tình báo của các quân nhân Bộ
Quốc Phòng đưa ra?

Hứa Nhạc phà một hơi thở vào trong hai bàn tay của mình, có chút ngơ ngẩn nhìn
dọc theo con đường phía trước:

– Rất rối rắm…

– Quả thật là rối rắm…

Thai Thanh Hải vứt tàn thuốc đi, nhìn thẳng lên con đường tuyết trắng phía
trước, nói:

– Vị cấp trên giáo sư của tôi chết quá nhanh, cũng còn chưa có điều tra rõ
ràng phản đồ bên trong tổ chức là ai. Tôi tra xét mấy ngày qua, mơ hồ đoán
được chút manh mối, nhưng đáng tiếc là không có chứng cứ.

– Vì sao lại bảo tôi phải cẩn thận Trương Tiểu Manh.

Hứa Nhạc đột nhiên mở miệng hỏi.

– Cục Điều Tra Liên Bang cứ mãi tra xét chuyện hành tung của Thai Chi Nguyên
làm thế nào bị tiết lộ…

Trên mặt Thi Thanh Hải nổi lên một nụ cười trào phúng:

– Tra tới tra lui, rốt lại đặt nghi vấn lên người của cậu. Thai Gia đối với
mấy gã nhân viên công tác của mình vô cùng tin tưởng, tựa hồ hơi có chút quá
mức mãnh liệt. Nếu như hành tung của Thai Chi Nguyên là từ trên người cậu mà
tiết lộ ra ngoài, cậu hẳn là người biết rõ nhất. Chuyện ngày hôm đó cậu đi xem
biểu diễn ca nhạc, đã từng nói qua với những ai… Buổi tối đêm giao thừa, tôi
và cậu cùng uống rượu với nhau, trước đó hẳn là cậu có gặp Trương Tiểu Manh.

Cặp mày thanh tú của Thi Thanh Hải khẽ cau lại:

– Tôi có thể khẳng định bản thân mình không hề đem chuyện này nói lại cho bất
cứ ai biết… Như vậy, phe chủ chiến của Bộ Quốc Phòng làm thế nào có thể thực
hiện hành động ám sát đối với đại thiếu gia của Thai Gia đúng lúc đến như vậy,
chính xác đến như vậy? Chỉ có thể có một lời giải thích duy nhất, tin tin báo
đó là do từ phía Trương Tiểu Manh phát tán ra.

– Tôi biết… cô ta là gián điệp.

Hứa Nhạc khẽ cúi đầu xuống, tay phải nhẹ nhàng vuốt nắn cái chân bị thương, vì
quá rét lạnh nên đã có chút đau… Trên cái khúc xi măng trắng toát kia truyền
đến một cảm giác lạnh toát như băng…

– Nàng làm việc cho Nghị Viên Mạch Đức Lâm…

Chiếc ô tô địa hình màu đen lúc này đã vững vàng dừng lại trên quốc lộ, bên bờ
sông Hoa Hồng. Thi Thanh Hải nghiêng đầu, liếc nhìn Hứa Nhạc đứng bên cạnh một
cái, dùng ngữ khí rõ ràng và vô cùng nghiêm túc nói:

– Cậu biết rõ nàng là gián điệp, chẳng lẽ cũng không có bất cứ ý tưởng gì hay
sao?

– Có thể có ý kiến gì chứ?

Hứa Nhạc dựa vào chiếc ghế sau lưng, hai mắt bình tĩnh nhìn chằm chằm phía
trước, có chút cô đơn nói:

– Tôi chỉ có ba người bạn, kết quả là hai trong số đó lại là hai gã gián
điệp, duy nhất người còn lại thì lại là một đại nhân vật. Tôi đối với chuyện
này có chút không thể nào chịu đựng nổi.

Hắn bỗng nhiên quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào mắt Thi Thanh Hải, vô cùng căm
tức, nói:

– Chẳng lẽ tôi có tính cách đặc biệt chuyên thu hút gián điệp hay sao?

Thi Thanh Hải nở nụ cười, biết ý hắn muốn hỏi cái gì, nhún nhún vai, trả lời:

– Lúc tôi quen với cậu, cũng đâu có biết tên tiểu tử cậu có được vận khí tốt
đến như vậy, có thể quen biết được với Thai Chi Nguyên… Tôi tin rằng Trương
Tiểu Manh cũng như vậy. Sở dĩ hai người chúng tôi đều cùng trở thành bạn bè
với cậu, đại khái có lẽ bởi vì trên người cậu có loại khí chất có thể khiến
cho người khác có thể tin tưởng…

– Đừng nói mấy chuyện mơ hồ đó.

Hứa Nhạc có chút thương cảm lắc lắc đầu, nói:

– Cậu muốn tôi cẩn thận nàng ta chuyện gì?

– Trương Tiểu Manh chỉ là một cô gái gián điệp cực kỳ không chuyên…

Thi Thanh Hải nói:

– Vấn đề là mấy người mà nàng tin tưởng, phục vụ một cách mù quáng kia, đều
là những người cực kỳ chuyên nghiệp. Những người đó có thể dùng một cô gái
không hề chuyên nghiệp đó để đạt được những gì mà họ muốn… Tình cảnh hiện
tại của tôi, chính là do bọn họ gây ra. Mà cậu chỉ sợ cũng là cái đinh trong
mắt đối phương.

– Cậu cho rằng… Nghị Viên Mạch Đức Lâm là kẻ phản đồ trong quân Phiến loạn
các cậu sao?

Hứa Nhạc giật mình quay sang nhìn Thi Thanh Hải.

Thi Thanh Hải cười cười, trong nụ cười tràn ngập vẻ không chắc chắn cùng với
tự giễu nhàn nhạt:

– Không có đọc tin tức gần đây à? Xem ra vị đồng chỉ Ủy Viên Nghị Viên này đã
cùng một ít thế lực trong Liên Bang câu kết với nhau rồi… Đương nhiên, sự
suy đoán của tôi dẫu có nói ra cũng không ai tin. Cho dù là lãnh tụ Nam Thủy
của Thanh Long Sơn, cho đến công dân của Hoàn Sơn Tứ Châu, cũng sẽ không
tin…

Vị gián điệp thành công nhất của quân Phiến loạn cài vào trong Chính phủ này
chợt nghĩ gì đó, không khỏi cười tự giễu mình một tiếng. Bản thân mình lúc
trước khi dấn thân vào chuyện này, có bao giờ ngờ tới mình cuối cùng lại bị
bại lộ thân phận vì nguyên nhân này cơ chứ? Xem ra từ xưa đến nay đều như vậy,
địch nhân bên trong nội bộ vĩnh viễn vẫn là khó đối phó nhất.

– Tiếp theo cậu định làm gì đây? Trực tiếp quay trở về Thanh Long Sơn?

Hứa Nhạc lo lắng nhìn Thi Thanh Hải, nhẹ giọng nói:

– Cậu đã bị bại lộ, tự nhiên cũng không có cách nào tiếp tục nán lại trong
Liên Bang nữa rồi.

Thuở nhỏ hắn gặp phải vụ tai nạn hầm mỏ, cả gia đình bởi vì sự quan liêu, tắc
trách của Chính phủ Liên Bang mà chết thảm. Sư phụ, ông chủ, đại thúc của hắn,
bởi vì tấm màn đen phía sau Chính phủ Liên Bang mà chết dưới luồng ánh sáng
kinh khủng kia, bạn bè của hắn bị chính phủ gán cho tội danh nào đó mà bắt bỏ
tù, hiện giờ không biết thân ở phương nào. Hứa Nhạc đối với Chính phủ Liên
Bang có thể nói là không hề có chút xíu hảo cảm nào, cho nên khi hắn bất luận
nghe được thân phận thật sự của Thi Thanh Hải, hay là thân phận thật sự của
Trương Tiểu Manh, hắn đều không hề có gì sợ hãi hoặc là tâm lý mâu thuẫn cả.

Thi Thanh Hải liếc mắt nhìn hắn một cái. Từ cái ngày mà Cục trưởng cấp trên
của hắn rơi từ trên lầu xuống, chết thảm ngay trước mặt hắn, hắn bắt đầu cuộc
trốn chạy của mình. Cục Điều Tra Liên Bang luôn luôn bí mật truy nã hắn. Mấy
chục ngày nay trải qua lịch trình trốn chạy vô cùng phấn khích và kích thích,
khiến cho hắn căn bản không muốn nhớ lại.

Sau khi đến Thượng Dã, hắn lẩn trốn ở đó hơn mười ngày. Vốn là hắn định thừa
dịp nào đó khi mạng lưới lùng bắt hắn thả lỏng ra một chút, lập tức chạy đến
Cảng Đô, tìm kiếm đầu liên lạc cuối cùng mà tổ chức để lại cho mình. Nhưng mà
ngay trước khi hắn làm chuyện đó, Thi Thanh Hải lợi dụng lỗ hổng mà lúc trước
mình gài vào trong mạng nội bộ của Cục Điều Tra Liên Bang, xâm nhập hệ thống
thông tin của đối phương, chuẩn bị xem xét một ít tư liệu… hắn vô tình phát
hiện ra được… có người đang bí mật điều tra Hứa Nhạc.

Càng khiến cho hắn cảm thấy khiếp sợ hơn chính là, người bí mật điều tra Hứa
Nhạc có quyền hạn vô cùng cao cấp, trực tiếp vượt qua tầng bảo mật của cả
phòng Ngoại vụ, lặng yên không một tiếng động truy cập tất cả tư liệu trong
vòng một năm nay của Hứa Nhạc tại Lâm Hải Châu. Nếu không phải lúc trước Thi
Thanh Hải đã bí mật trong cài vào trong mạng nội bộ phòng Ngoại Vụ Lâm Hải
Châu một con virus nhỏ, như vậy, tất cả mọi người trong Cục Điều Tra Liên
Bang, kể cả hắn trong đó, cũng không thể nào biết được có người đang điều tra
Hứa Nhạc.

Cũng chính vì nguyên nhân này, Thi Thanh Hải mới mạo hiểm cảnh báo cho Hứa
Nhạc.

Đang trong quá trình lẫn trốn đào vong, chỉ cần tiến hành một cuộc liên hệ
không cần thiết, cũng có thể đem tông tích của mình bại lộ dưới ánh sáng của
Chính phủ… thế nhưng hắn vẫn lựa chọn làm như vậy, không hề nghi ngờ, sự lựa
chọn này phải cần có dũng khí thật lớn. Cũng giống như khi Hứa Nhạc biết
chuyện của hắn, không chút do dự chạy ngay về Lâm Hải.

Tình nghĩa của hai gã bạn nhậu, kỳ thật cũng không chỉ có mấy chuyện liên quan
đến nhậu nhẹt.

– Đầu mối liên lạc cuối cùng của tôi cũng đã chết rồi. Hiện giờ tôi cùng với
quân Phiến loạn trong Thanh Long Sơn cũng rất khó mà bắt liên lạc lại được
nữa.

Thi Thanh Hải dùng thanh âm trầm thấp nói:

– Với năng lực của tôi, chỉ cần Cục Hiến Chương không nhúng tay can thiệp,
các bộ ngành Chính phủ khác cũng rất khó mà bắt được tôi… Quan trọng nhất
là, hiện giờ cậu định thế nào?

– Cậu nói có người điều tra tôi? Tôi có cái gì mà điều tra?

Cặp chân mày giống như phi đao của Hứa Nhạc chợt nhướng lên, kinh ngạc hỏi.

Sự tự tin trong lời nói của Thi Thanh Hải mang lại cho hắn sự an ủi rất lớn.
Xem ra cũng không cần tiến hành đổi chip vi mạch cho Thi công tử nữa. Nhưng mà
lời cảnh báo nghiêm túc của Thi Thanh Hải, lại làm cho Hứa Nhạc liên tưởng đến
rất nhiều chuyện tình đáng sợ. Những người có thể lướt qua quyền bảo mật của
Cục Điều Tra Liên Bang cũng không nhiều lắm… Nhưng rõ ràng nhất là, Đệ Nhất
Hiến Chương có thể dễ dàng làm được chuyện này.

– Tôi chỉ định cảnh báo cậu một tiếng, không ngờ tiểu tử cậu cư nhiên lại bỏ
chạy về đây.

Thi Thanh Hải nhìn chằm chằm vào mặt hắn, nói:

– Không được xem thường năng lực của Thai Chi Nguyên, cũng không nên vì mặt
mũi mà không nhờ hắn giúp đỡ… Nếu tương lai có xảy ra vấn đề gì đó, cậu nhất
định phải liên lạc ngay cho hắn.

Hứa Nhạc trầm mặc, tâm tình cũng đã bị đám băng tuyết bên ngoài cửa sổ xe thấm
vào, cảm thấy vô cùng lạnh lẽo. Nếu quả thật cái Máy vi tính Trung ương không
gì không làm được của Cục Hiến Chương kia chú ý tới mình, cho dù là Thai Gia
cũng không có cách nào trợ giúp mình nổi.

Thi Thanh Hải nãy giờ vẫn không quên việc thông qua kính chiếu hậu mà quan sát
tình hình phía sau, đột nhiên đúng lúc này, đồng tử hắn chợt co rút lại, đạp
mạnh chân ga tới đáy!

Bánh xe chiếc ô tô màu đen xoay điên cuồng trên lớp tuyết trắng, phóng nhanh
về phía trước!

Hai mắt Thi Thanh Hải bình tĩnh nhìn chằm chằm con đường phía trước, nói với
Hứa Nhạc bên cạnh:

– Nếu không muốn cái chân còn lại cũng gãy luôn, thì thắt dây an toàn vào…
Khốn kiếp! Không biết là ai giám sát, phát hiện ra tung tích của tôi!

Thi Thanh Hải thông qua kính chiếu hậu, nhìn về mấy chiếc xe ô tô màu đen đang
phóng nhanh truy đuổi theo xe mình ở phía sau, căm tức mắng một tiếng. Hình
dáng của mấy chiếc xe màu đen kia vô cùng quen thuộc với hắn. Đó chính là xe
công vụ chuyên dụng của Cục Điều Tra Liên Bang.

Hứa Nhạc cực kỳ nhanh nhẹn thắt dây an toàn cẩn thận, trong lòng cảm thấy một
mảnh rét lạnh, chỉ hy vọng trong số mấy thứ đang giám sát Thi Thanh Hải và
mình kia, cũng đừng có cái thứ không chỗ nào không có mặt, quang huy của Đệ
Nhất Hiến Chương.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.