Sơ đồ hệ thống thiết kế động lực, sơ đồ hệ thống truyền lực, sơ đồ thiết kế
chuyển tải… các loại sơ đồ thiết kế lớn nhỏ không đồng nhất, sử dụng cho các
hệ thống khác nhau cũng lần lượt xuất hiện. Giống hệt như hệ thống máy chiếu
lập thể của Giáo sư Chu khi giảng dạy ở Đại học Lê Hoa vậy, cứ từng cái từng
cái không ngừng dần dần hiện lên trước mắt hắn, xuất hiện rồi lại biến mất.
Chỉ là phạm vi bao phủ của những sơ đồ thiết kế này rõ ràng rộng hơn rất nhiều
hệ thống máy chiếu lập thể của Giáo sư Chu một chút…
Ngoại trừ những sơ đồ thiết kế ra, còn có những hình ảnh phong cảnh vô cùng vô
tận nữa. Những phong cảnh bất động khác nhau của Liên Bang dưới đủ các góc độ
khác nhau, có những cảnh đẹp kinh tâm động phách, giống như hành ảnh các đại
hành tinh của Liên Bang, đứng từ góc độ phi thuyền vũ trụ mà chụp lại, rộng
lớn bát ngát khiến người khác kinh sợ.
Còn có hoa, hoa đủ các loại kiểu dáng…
Còn có nữ nhân, đủ các loại nữ nhân các tư thế khác nhau…
Hứa Nhạc nửa nằm nửa ngồi tựa trên giường bệnh. Cái giường bệnh này có hệ
thống điều chỉnh độ cao tự động, cho nên hắn nằm cũng có chút thoải mái. Nhưng
ánh mắt của hắn lại nhìn chằm chằm vào cái chân của mình, cái chân vẫn như cũ
được bó bột trắng toát, trên đó giắt đầy các mảnh kim loại cố định, giắt lên
trên một cái giá kim loại, giống hệt như một cây dùi cui trắng khổng lồ. Trên
mặt hắn không hề có chút biểu tình thoải mái nào, ngược lại cảm thấy như là
đang nhìn thấy quỷ vậy, biểu tình dị thường khó coi.
Bởi vì lúc này, ngay trên cái chân trắng toát của hắn, đang có một đóa hoa màu
đỏ chói nở rộ.
Lúc này Hứa Nhạc đương nhiên có thể biết rõ, cái hình ảnh này kỳ thật cũng
không phải xuất hiện trên lớp bột trắng toát kia, mà là xuất hiện trong mắt
của mình, có liên quan đến cái khu vực chết tiệt nào đó trong đầu của mình,
sau đó hiện lên trong cảm giác của chính mình, bên trong võng mạc của mình,
tạo thành một đóa hoa nở rộ. Đây đã là ngày nằm viện thứ 17 của Hứa Nhạc. Căn
bệnh động kinh của hắn tựa hồ cũng đã không có tái phát nữa. Ít nhất là các
bác sĩ cũng không có nghe tiếng chuông cấp cứu của hắn, hay nghe hắn báo cáo
lại xuất hiện ảo giác.
Mặc dù trên thực tế, ảo giác vẫn như trước tồn tại.
Khi bức sơ đồ thiết kế kia biến thành hình ảnh của khu hầm mỏ, Hứa Nhạc liền
biết chuyện tình không nhỏ rồi. Cái này tuyệt đối cũng không phải bệnh động
kinh gì, những hình ảnh giống như thần tích này đồng dạng xuất hiện trước mắt
của mình, hình như là một loại ý thức nào đó vậy, tùy ý theo cảm xúc mãnh liệt
của mình dâng lên mà xuất hiện hay biến mất.
Lúc đó Hứa Nhạc đang lúc cô đơn trong phòng bệnh, trong lòng khắc khoải nhớ
lại cố hương… Đại khu Đông Lâm lúc trước. Vì thế hình ảnh những hầm mỏ trên
tinh cầu Đông Lâm đứng từ phía vũ trụ mà quan sát liền hiện lên trước mắt hắn.
Nửa đêm nhân lúc không có người, Hứa Nhạc mạnh mẽ đè ép cảm giác áp lực hoảng
sợ cùng với bất an trong lòng, trầm mặc tiến hành rất nhiều thực nghiệm về
chuyện này. Hắn phát hiện ra, khi mà ý chỉ của mình đủ mãnh liệt, như vậy một
số hình ảnh sẽ xuất hiện, có sự liên quan nhất định đối với những ý niệm ở
trong đầu của hắn, ví dụ như hình ảnh ngọn núi kia, con trâu rừng kia, cô gái
kia…
Nếu như là vỏ não trung khu thần kinh phát sinh sự phóng điện dị thường như
vậy, tuyệt đối sẽ không có chuyện tuân theo khống chế như vậy. Chưa từng nghe
qua chuyện người bệnh động kinh lại có thể làm được chuyện giống như là truy
xuất dữ liệu từ ký ức của mình như vậy, làm cho những hình ảnh trước mắt mình
thông qua phóng điện trong não mà trùng khớp với những gì mà mình đang suy
nghĩ… trừ phi là hắn đang hút thuốc phiện…
Đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì? Hứa Nhạc trầm mặc suy nghĩ suốt mấy ngày
cũng không có suy nghĩ ra. Nếu đã xác định không phải là bệnh động kinh gây ra
những ảo giác kia, hắn cũng không đem những chuyện này nói lại với mấy bác sĩ
chuyên gia của Bệnh viện Đặc khu Quân Khu I, bởi vì hắn đang lo lắng…
Khi hắn phát hiện ra những chuyện cổ quái trong đầu mình kỳ thật cũng không có
quan hệ gì đến căn bệnh động kinh kia, ngay sau đó, hắn liền nghĩ tới cái mà
bệnh viện gọi là 'cơ thể co rút' chính xác là cái gì. Đó chính là do cỗ lực
lượng kỳ quái trong cơ thể kia tự tiến hành chữa trị cho mình. Cũng chỉ là sự
run rẩy mà Hứa Nhạc cực kỳ quen thuộc mà thôi, chẳng qua sự run rẩy cơ thể kia
đã được hắn khống chế thành công, chỉ xảy ra dưới lớp da của hắn. Khi hắn ngủ
say hoặc là lâm vào hôn mê, nó vẫn như cũ không ngừng tự động vận hành.
Đây là bí mật của Hứa Nhạc, hoàn toàn không phải là triệu chứng của bệnh động
kinh gì cả.
Không để ý gì đến lời khuyên của các chuyên gia bệnh viện nữa, hắn âm thầm gỡ
đi tất cả những thiết bị theo dõi cơ thể vào ban đêm, nhổ hết tất cả các điện
cực trên người của mình, bằng không nếu thật sự bị người khác phát hiện ra
nguyên nhân thật sự của hiện tượng thân thể co rút kia, không biết sẽ dẫn đến
những phiền toái như thế nào nữa.
Mấy ngày hôm nay, Hứa Nhạc một mình một người cô độc mà trầm mặc suy nghĩ về
những hình ảnh bên trong võng mạc của mình. Hắn tự nói với mình, tất cả những
thứ này đều là ảo giác, không dọa được ta…
Nhưng mà dần dần hắn quen với việc dùng ý chí để khống chế những hình ảnh xuất
hiện trong mắt mình, coi như là đã quen rồi, nhưng vẫn làm cho hắn có chút
chết lặng. Dù sao thì những hình ảnh đó cuối cùng cũng không thật sự làm cho
hắn phát điên lên.
Mấy cái hình ảnh kia cũng không phải là vừa nghĩ tới liền bất cứ lúc nào cũng
xuất hiện trong võng mạc của hắn, mà là cần Hứa Nhạc phải cực kỳ chuyên chú
nghĩ đến một phương diện hoặc nội dung nào đó, những hình ảnh đó mới có thể từ
trong óc hắn được móc ra, xuất hiện trước mặt hắn.
Nếu như mấy hình ảnh kia thật sự là bất cứ lúc nào cũng có thể xuất hiện trong
mắt của mình, Hứa Nhạc cũng không dám chắc cho dù thần kinh mình có mạnh mẽ
hơn người bình thường rất nhiều, nhưng cũng có thể bị sụp đổ bất cứ lúc nào.
Bởi vì như vậy chẳng khác nào, chỉ cần mở mắt ra, bất cứ lúc nào cũng sẽ có
hai hình ảnh, nội dung hoàn toàn khác nhau đồng thời xuất hiện trước mắt hắn,
một cái là thực, một cái là ảo ảnh…
Cái này chẳng khác nào một cái TV lỗi thời cổ xưa, có hiện tượng lưu ảnh vậy
sao? Hoặc là xa xưa hơn nữa, trong thế giới thần thoại có loại quái vật có hai
đồng tử?
Lúc nửa đêm không có người, hắn từng rất nhiều lần thử qua, dùng tốc độ nhanh
nhất, liều mạng tập trung trí óc, đem toàn bộ các hình ảnh mà hắn có thể lấy
ra, toàn bộ móc ra hết một lượt. Hắn xác nhận, những hình ảnh đó cũng không
hoàn toàn đều là thuộc về ký ức của mình, trí nhớ của mình. Hắn trầm mặc nhìn
về phía đóa hoa trên chân mình. Hứa Nhạc biết mình không có hoa mắt, mà chính
là trong mắt mình đã nở hoa, hoặc là trong đầu mình đang nở hoa.
Lâm vào cảm giác mờ mịt, bất an cùng với sợ hãi đã nhiều ngày rồi, Hứa Nhạc
bắt buộc bản thân mình phải bình tĩnh phân tích lại tất cả những chuyện mà
mình đã từng trải qua từ lúc hôn mê đến bây giờ. Ngoại trừ những lúc Bệnh viện
tiến hành kiểm tra ra, chuyện tự nhiên mà hắn nhớ lại, chính là đoạn trí nhớ
nổi lên trong đầu lúc mình còn hôn mê, chính là cảnh tượng giấc mơ màu đen
kia.
Đúng vậy, tất cả những hình ảnh xuất hiện sau này, đều cũng từ sau khi giấc mơ
hoang đường, kỳ quái mà tối đen trong lúc mình hôn mê kia. Hắn mơ hồ như hiểu
được gì đó, lại như cũ vẫn có chút không hiểu nổi, không biết những hình ảnh
kia từ khi nào xuất hiện, bị ai nhồi nhét vào trong đầu của mình, vì sao lại
có những đoạn hình ảnh hoàn toàn khác với ký ức của mình như vậy. Vì sao lại
có thể xuất hiện rõ ràng như thế, lại rõ ràng xuất hiện trong võng mạc của
mình nữa.
Tay trái Hứa Nhạc dần dần nhẹ nhàng chạm đến sau gáy của mình, thật cẩn thận
vuốt ve phần gáy chứa con chip vi mạch kia.
Hắn trầm mặc một hồi lâu, xác nhận hẳn là do con chip vi mạch này có vấn đề gì
đó. Khi cỗ nhiệt lưu trong cơ thể mình hóa thành một tầng năng lượng khổng lồ
bộc phát ra, khiến cho con chip vi mạch này bị tổn hại gì đó. Con chip vi mạch
bị hư tổn không khống chế được, phóng thích ra một số xung mạnh hoặc là điện
lưu, khiến cho trung khu vỏ não của mình xuất hiện hiện tượng phóng điện dị
thường, mới có thể khiến cho mình sau khi hôn mê tiến nhập vào giấc mơ màu đen
kỳ quái kia, hơn nữa khắc sâu vào trong ký ức trong đầu của mình, mới có thể
khiến cho những hình ảnh kia lại xuất hiện trước mắt mình…
Nhưng vấn đề là, chẳng lẽ nói bên trong con chip vi mạch ngụy trang kia có lưu
trữ những hình ảnh đó? Bản thân mình đến tột cùng là làm thế nào mới thoát
khỏi cảnh này? Chẳng lẽ lại một lần nữa lấy trong cái thủ trạc kim loại kia ra
một con chip vi mạch khác, lại bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới sao? Chỉ là
lúc này đại não của mình đã bị tổn thương rồi, cho dù đổi một con chip vi mạnh
mới cũng có tác dụng gì chứ? Bản thân mình trong tương lai có khi nào bởi vì
vỏ não phóng điện dị thường mà trở thành ngu ngốc hay không? Mặc dù cũng không
phải là bệnh động kinh, nhưng tình huống hiện tại so với bệnh động kinh còn
thêm đáng sợ hơn nhiều!
Hứa Nhạc nhìn chằm chằm lên trần nhà trắng tinh kia, trong cặp mắt thống khổ
hơi phát ra tia quang mang vặn vẹo, trong lòng không ngừng chửi mắng Phong Dư
đại thúc, tạo ra sản phẩm kém chất lượng hại chết người ta a!
Có lẽ bởi vì Hứa Nhạc đi theo Phong Dư đại thúc luyện tư thế đứng tấn cùng với
những tư thế kỳ quái kia rất nhiều năm, nên tố chất thân thể hắn cũng cường
hãn hơn người bình thường rất nhiều, cho nên những vết thương trên thân thể
của hắn hồi phục cực kỳ nhanh. Nhất là phần đùi phải bị dập nát kia, hồi phục
gần như là mỗi ngày, những vết nứt xương kia tựa hồ cũng lành lại với tốc độ
mắt thường nhìn ra được.
Điều này khiến cho mấy vị bác sĩ chuyên gia của Bệnh viện Đặc khu Quân Khu I
cảm thấy kỳ quái. Nếu không phải biết vị bệnh nhân này lai lịch có chút cổ
quái, bối cảnh kinh người, bọn họ có lẽ thật sự yêu cầu Hứa Nhạc tham gia vào
quá trình nghiên cứu của mình rồi.
Mấy viên đạn súng tự động trong cơ thể của Hứa Nhạc cũng sớm được gắp ra
ngoài, bất quá, nhập viện khoảng hơn một tháng, những vết thương chằng chịt
trên người của hắn do súng quân dụng gây ra cũng đã cơ bản lành lại rồi, dù
sao nó cũng không có tổn thương đến xương cốt của hắn. Những vết thương bên
ngoài do đầu đạn xoay tròn tốc độ cao bắn phá khiến cơ nhục rách nát cũng đã
chữa lành như ban đầu rồi, chỉ để lại lên lớp da bên ngoài vài phần thịt mới
hồng mà thôi. Chỉ có điều phần xương đùi bị gãy do lực phản chấn của con robot
thì lại không dễ dàng bình phục như vậy. Nhưng Hứa Nhạc lúc này ít nhất đã có
thể ngồi xe lăn, dạo chơi giải sầu trong phạm vi khuôn viên xinh đẹp của bệnh
viện rồi.
Hắn không sợ cô độc, cũng không sợ tịch mịch, nhưng hắn không thích cả ngày
nhìn chằm chằm vào trần nhà trắng tinh cùng với những bức vách đơn điệu trong
phòng bệnh. Bởi vì mỗi khi như vậy, hắn chung quy nhìn không được lại thử lấy
mấy vách tường trắng tinh kia làm bối cảnh, đem những hình ảnh trong ký ức ra,
giống như màn hình lập thể của rạp chiếu bóng vậy, phóng lên xem.
Vừa có cảm giác sợ hãi, lại có cảm giác muốn ngừng mà lại không ngừng được,
Hứa Nhạc cảm thấy bản thân mình giống như là một người nghiện ma túy đáng
thương vậy.
Lắc lắc đầu, trên khuôn mặt Hứa Nhạc sinh ra hai mảnh đỏ bừng, cố gắng không
chú ý đến mấy hình ảnh các cô gái đủ các tư thế trong đầu mình, bởi vì những
hình ảnh kia quả thật vô cùng rõ ràng, vô cùng sinh động, rất thật, nhìn giống
như là các loại tạp chí tình dục vậy.
Chỉ cần trong lòng vừa động, liền có thể nhìn thấy vô số hình ảnh nữ nhân mát
mẻ… đó cũng không phải là những hình ảnh tưởng tượng thường xuyên xuất hiện
trong đầu của các gã nam nhân, mà là hình ảnh vô cùng chân thật, vô cùng sinh
động. Đây là loại cảnh giới gì? Cái này mới chân chính là sung sướng a!
Hứa Nhạc mới quen với chuyện nam nữ, có thể miễn cưỡng khống chế mình không
nhìn vào bức 'Vạn xuân đồ' nằm hằn sâu trong óc mình kia, cũng rất tự nhiên
khiến cho hắn chợt nhớ tới bạn gái của mình. Ít nhất trong đầu của hắn đối
phương vẫn là bạn gái của mình. Bất luận hắn hoảng sợ đối với tình huống dị
thường của đầu óc mình, hay là bị những hình ảnh kia kích thích, hay là bị
cuộc sống trường kỳ trong bệnh viện mang đến cảm giác cô độc, cũng khiến cho
hắn vô cùng mong mỏi được gặp lại Trương Tiểu Manh. Chuyện tình cảm giữa nam
và nữ, cũng không vượt ngoài những tình huống chia xa mà phát triển, không nói
đến Hứa Nhạc lúc này lại gặp phải những áp lực mạnh mẽ như thế.
Từ khi biết được Hứa Nhạc bị thương nặng, Trương Tiểu Manh đã chuẩn bị chạy
tới Kinh Châu để thăm hắn. Cô nàng gián điệp không chuyên kia sau khi trải qua
thất bại cùng với mất mát tại Song Nguyệt Vũ Hội, rõ ràng cũng không có nhận
được những mệnh lệnh nào khác từ cấp trên, nên như cũ theo bản năng xem như
mình là một người hoàn toàn bình thường. Khi biết được nam nhân của mình bị
thương, nàng đương nhiên không cách nào yên ổn ngồi lại trong vườn trường được
rồi.
Chỉ là bởi vì thân thể Hứa Nhạc lâm vào tình huống dị thường, nên hắn mới cứ
kéo dài thời gian để Trương Tiểu Manh đến thăm. Mãi cho đến ngày hôm trước,
sau khi hắn bình phục lại, cam chịu tình trạng đại não phát điện dị thường tạo
thành hiện tưởng ảo ảnh kia, hơn nữa lúc đó hắn nhớ Trương Tiểu Manh đến mức
không chịu được nữa, nên hai người mới hẹn nhau, đến ngày 14 tháng này sẽ gặp
nhau tại bệnh viện.
Nhưng mà ngay trong lúc hắn đang định gọi điện thoại cho Trương Tiểu Manh, xác
nhận xem đối phương dự định khi nào đến Kinh Châu, điện thoại trên tay hắn lại
nhận được một tin nhắn từ một dãy số xa lạ.
– Tôi là 27 ly rượu. Cẩn thận Trương Tiểu Manh.