Gian Khách – Chương 136: Chẩn đoán bệnh cùng trị liệu – Botruyen

Gian Khách - Chương 136: Chẩn đoán bệnh cùng trị liệu

Nghe được hai chữ động kinh, khuôn mặt Hứa Nhạc liền có chút trắng bệch.

Hắn cũng không biết nguồn gốc cụ thể hoặc là nguyên lý y học thâm ảo của bệnh
động kinh, nhưng hắn biết bệnh này chính là chỉ những người mà người ta gọi là
bệnh mắc kinh phong. Một gã thanh niên vốn lạc quan sáng sủa, tương lai tích
cực, nếu biết được mình mắc phải căn bệnh như vậy, chỉ sợ là trong nháy mắt
cũng sẽ có hai chữ bi quan chạy thẳng lên trên ót mình…

Bệnh truyền nhiễm cũng không sợ, dù cho mắc bệnh nan y, hoặc là chân tay tàn
phế, hoặc là mắc phải bán thân bất toại đi nữa… cũng sẽ không đánh bại được
thần kinh như đá tảng của Hứa Nhạc.

Độc nhất chỉ có căn bệnh mà bất cứ lúc nào cũng có thể khiến cả người run rẩy,
miệng sùi bọt mép, hai hàm răng lệch sang một bên… duy nhất căn bệnh này
khiến cho hắn cảm thấy một tia hàn ý dâng lên. Nghĩ đến viễn cảnh mình ôm bụng
co giật cho đến chết khiến cho từng giọt mồ hôi lớn như hạt đậu tương không
ngừng đổ ra trên trán hắn. Hắn cũng không sợ mình chết lẫy lừng, chết tiêu
sái, nhưng lại lo lắng bản thân mình đến một lúc nào đó liền biến thành một gã
si ngốc, không ngừng lê lết trên mặt đất, mặc dù có thể có được cuộc sống
giống như bình thường… cuộc sống như thế, hình như cũng không phải là viễn
cảnh tươi sáng gì…

– Ngài xác định, tôi chính là bệnh… động kinh?

Cõi lòng Hứa Nhạc tê tái, ngồi trên giường nhìn vị bác sĩ chuyên gia, dùng
thanh âm khàn khàn hỏi.

– Khả năng rất cao, xác suất ít nhất là 90%.

Vị bác sĩ chuyên gia kia cả đời đã xem qua không biết bao nhiêu bệnh nhân rồi,
tự nhiên cũng sẽ không để căn bệnh động kinh kia vào mắt mình, bình tĩnh nói:

– Đêm qua sau khi cậu đi vào giấc ngủ, biểu hiện của sóng não đồ, cùng với
những tín hiệu do điện cực truyền về, đều xác nhận như vậy… Bên trong khu
vực đặc thù này của cậu, cứ cách một khoảng thời gian nhất định, trung khu
thần kinh liền phát sinh hiện tượng phóng điện dị thường.

Vị bác sĩ chuyên gia chỉ vào một khu vực nào đó trên tấm phim chụp đại não,
nghiêm túc nói:

– Người bình thường, trong đại não, tốc độ phóng thích điện não đồ đều nằm
trong khoảng trên dưới mười lần mỗi một giây. Mà đêm qua, chúng tôi đo được
kết quả là, khu vực trung khu thần kinh này trong đầu của cậu, tốc độ phóng
thích điện não đồ thường xuyên vượt qua trăm lần một giây, mà thời điểm cao
nhất, có thể đạt đến 566 lần mỗi giây. Cho nên, chúng tôi dự đoán, khu vực này
chính là nguyên nhân gây bệnh.

Hứa Nhạc vẫn không cam lòng, hỏi lại:

– Chẳng lẽ lại không có bệnh nào khác có triệu chứng khiến cho thần kinh não
bộ phóng thích điện năng dị thường sao? Chẳng hạn như bị cái gì đó kích thích,
hay là hiện tượng vừa mới tỉnh lại sau thời gian dài hôn mê, các tế bào thần
kinh trung khu trong não bộ vừa mới khôi phục lại, có chút không thích ứng?

Kỳ thật khi Hứa Nhạc nghe tới mấy từ thần kinh gì đó, hắn mặc dù có chút xa
lạ, nhưng trong lòng lại nghĩ đến mấy cỗ lực lượng quái dị tồn tại trong cơ
thể của mình, có chút âm thầm lo lắng.

– Đương nhiên là có thể có những nguyên nhân khác khiến cho vỏ thần kinh não
bộ tiến hành phóng điện dị thường. Nhưng sau khi chúng tôi phân tích cẩn thận,
bệnh động kinh vẫn là nguyên nhân có khả năng cao nhất.

Vị bác sĩ chuyên gia nghe Hứa Nhạc nói, nhịn không được mỉm cười, nghĩ thầm
người bệnh nhân này quả thật đưa ra mấy cái lý do kỳ dị khiến cho ngay cả mình
cũng phải ngạc nhiên. Thanh âm của ông ta tăng thêm vài phần:

– Nhất là biểu hiện của cậu sau nửa đêm, khi mà cậu tiến vào giấc ngủ sâu
nhất… theo hiện tượng phóng điện dị thường của não bộ, cơ thể toàn thân của
cậu cũng bắt đầu giai đoạn co rút mãnh liệt. Đây là bệnh trạng điển hình của
những người mắc bệnh động kinh. Tôi thừa nhận lúc trước đúng theo lời cậu nói,
não bộ cậu bị kích thích nặng do chấn thương ở vùng đầu, chuyện đó cũng có thể
dẫn phát đại não xuất hiện hiện tượng phóng điện dị thường…

Bác sĩ chuyên gia vẻ mặt an ủi nhìn hắn một cái:

– Nhưng mà… hiện tượng này chúng tôi cũng gọi là động kinh… Bất quá cậu
cũng không cần phải lo lắng. Căn cứ theo kết quả kiểm tra, biên độ rung động
khi thân thể cậu bắt đầu co rút cũng không phải quá lớn, cái này hẳn không
phải là bệnh động kinh cấp tính, cho nên sự nguy hiểm cũng không quá lớn. Nếu
như điều trị tốt một chút, điều chỉnh cảm xúc của mình cẩn thận, nói không
chừng trong tương lai cũng rất khó tái phát… Đương nhiên, cho dù là có tái
phát đi nữa, chỉ cần bên cạnh cậu lúc nào cũng có người, tối cũng không ngủ
giường quá cao, hẳn là cũng không có nguy hiểm gì. Tuyệt đại bộ phận của những
bệnh nhân động kinh, vấn đề chỉ là trong cuộc sống có chút phiền toái nhỏ mà
thôi. Ít nhất dựa theo thống kê y học, tuổi thọ của những người bệnh động kinh
cũng không hề bị ảnh hưởng gì đáng kể…

– Có cần phải giải phẫu không?

– Không cần, trừ phi cậu muốn mạo hiểm biến thành một người ngu ngốc, nguy
hiểm,… có thể đi đến một số Trung tâm nghiên cứu bệnh tật của Liên Bang mà
thử nghiệm.

Trong phòng bệnh im lặng, Hứa Nhạc chỉ còn có thể nhúc nhích được cánh tay
trái, liền theo bản năng giơ lên vuốt đầu mình mấy cái. Nói thế nào hắn cũng
không dám tin, đầu óc mình không ngờ lại sắp hỏng rồi… Chẳng lẽ là do di
chứng từ trận chiến dưới bãi đậu xe Sân vận động? Lực phản chấn mạnh mẽ lúc
mình đá vào ống chân của con robot kia khiến cho não bộ của mình bị chân
thương? Hay là nói… Hắn đột nhiên nhớ tới khoảnh khắc cuối cùng trước khi
mình lâm vào hôn mê, cỗ lực lượng thần bí kia trong cơ thể mình đã mang lại sự
thống khổ kịch liệt, nhất là cảm giác giống như có một luồng điện lưu chạy dọc
theo thân, đi qua sau gáy của mình, hóa thành vô số mũi kim châm nhỏ bé, càng
không ngừng siết mạnh lên đầu óc của mình…

– Không cần phẫu thuật, chỉ cần dùng một ít thuốc men phụ trợ chữa trị, quan
trọng nhất là phải nghỉ ngơi đầy đủ, điều chỉnh tâm trí, bảo trì cảm xúc lạc
quan.

Vị bác sĩ nhẹ nhàng căn dặn, kỳ thật chỉ là một biện pháp an ủi bệnh nhân mà
thôi. Đương nhiên, nếu Hứa Nhạc mắc chính là một căn bệnh nan y không thuốc
nào chữa được, đại khái vị bác sĩ này cũng sẽ nói như vậy thôi.

Cũng may Hứa Nhạc đúng vẫn là một người lạc quan, rất nhẹ nhàng đã từ cảm xúc
buồn chán lúc đầu đi qua. Mặc dù mấy lời an ủi của vị bác sĩ căn bản không có
bất cứ lợi ích gì, bất quá chỉ cần không phải tiến hành phẫu thuật trên não
của mình, chung quy cũng là một chuyện tình tương đối đáng chúc mừng rồi.

Điện thoại di động mới mà nhân viên công tác của Thai Gia đem tới, vẫn là giữ
lại số điện thoại cũ của hắn. Hứa Nhạc cũng không biết đối phương làm thế nào
có thể làm được chuyện này, bất quá nghĩ lại Tổng công ty Viễn thông của Tam
Lâm hẳn cũng không vì vấn đề này mà làm khó Thai Gia. Hứa Nhạc lôi chiếc điện
thoại di động dưới gối ra, cầm trong tay, cảm giác sự lạnh lẽo của bề mặt kim
loại, cảm xúc cảm thấy đỡ hơn một chút. Hắn bắt đầu trầm mặc, truy cập vào
Inte, tìm đọc một số tư liệu cùng với thông tin liên quan đến bệnh động kinh.

Càng xem hắn càng trầm mặc lặng lẽ hơn, càng xem hắn càng cảm thấy quả thật
mình đang bị bệnh động kinh. Quẳng cái điện thoại di động sang bên cạnh, hắn
nhắm mắt lại suy nghĩ thật lâu. Nếu như mình đã mắc bệnh động kinh, sác suất
di truyền cho các thế hệ sau cao hơn người bình thường gấp bốn lần… Pháp
Luật Liên Bang cũng không có cấm người bệnh động kinh lấy vợ sinh con…
Trương Tiểu Manh chắc cũng không có ý kiến gì… Chỉ là bắt đầu từ giờ trở về
sau mình nhất định phải mang theo khá nhiều khăn tay một chút, bằng không phun
ra nhiều bọt mép như vậy, ai sẽ lau cho mình đây chứ? Xem những tư liệu trên
mạng, người bệnh động kinh trong thời điểm cơ thể co rút, cần phải cẩn thận
không để răng của người bệnh cắn phải đầu lưỡi…

Chẳng lẽ phải đi mua mấy khúc xương làm bằng plastic chuyên dành cho mấy con
chó cảnh chơi đùa hay sao? Chỉ là muốn nuôi một con chó cảnh cần phải được Hội
Bảo vệ Động vật phê duyệt nữa. Ah, đúng rồi, mình chỉ cần mua mấy khúc xương
plastic thôi, cũng đâu cần thật sự nuôi một con chó cảnh đâu, hơn nữa, mình
cũng không phải là chó.

Cứ suy nghĩ lung tung như vậy, Hứa Nhạc càng suy nghĩ càng cảm thấy bi ai hơn.
Cuộc sống sau này nếu trở thành bộ dáng giống như vậy, thật sự là so với lý
tưởng của hắn còn kém quá xa. Hắn trầm mặc nằm trên giường, ánh mắt yên lặng
nhìn chằm chằm lên trần nhà trắng tinh, mắt toát ra một tia cảm xúc chán nản.

Cho nên đến khi Thai Chi Nguyên bước vào ngồi bên cạnh giường hắn, gọt xong
một trái táo, trực tiếp đưa đến tay cho hắn, hắn mới phát hiện ra.

– Đây là quá trình thăm bệnh tiêu chuẩn nhất. Bất quá có chút đáng tiếc,
trong tiểu thuyết hoặc trên phim tình cảm, người ngồi gọt táo, hơn nữa còn cắt
từng miếng đút cho ăn, hẳn phải là một cô gái xinh đẹp ôn nhu mới đúng.

Hứa Nhạc đón lấy trái táo, há mồm cắn mấy miếng, nhìn chằm chằm ra cửa sổ,
nói:

– Nếu lúc này có Tiểu Manh ở đây thì tốt quá.

Nghe đến tên của Trương Tiểu Manh, ánh mắt Thai Chi Nguyên hơi hơi híp lại một
chút, cười cười, cũng không có phát biểu ý kiến gì đối với cô gái kia, nói:

– Hình như hôm nay cậu bỗng nhiên trở nên nói nhiều hơn bình thường.

Hứa Nhạc cảm thấy nao nao, cũng cảm giác được sự thay đổi của bản thân mình,
hẳn cũng không quan hệ đến chuyện tìm được đường sống trong cái chết, thuần
túy là vì bị gã bác sĩ kia đả kích. Thai Chi Nguyên chắc cũng đã biết về bệnh
tình của hắn, trầm mặc một chút, bỗng nhiên cười nói:

– Động kinh cũng không phải bệnh chết người gì. Hiếm khi nào nhìn thấy cậu
buồn bã như vậy, quả thật có chút không quen mắt.

Trong mắt người bạn sang quý này, Hứa Nhạc vĩnh viễn là một gã nam nhân bình
thường, giản dị, lúc này nhìn thấy tên gia hỏa này thở ngắn than dài, hắn nhịn
không được tủm tỉm cười.

Hứa Nhạc nhíu mày, thở dài, nói:

– Bệnh này phiền toái lắm, hơn nữa lúc phát bệnh lại càng khó coi.

– Tôi có chuẩn bị cho cậu một ít thuốc viên. Bất quá, yên tâm đi, tôi đã
thông qua kiểm tra lâm sàn rồi, chẳng qua bởi vì loại thuốc này khá quý, cho
nên cũng không có trong danh sách các loại thuốc chữa bệnh thông thường.

Thai Chi Nguyên trầm mặc một lúc, lấy từ trong túi áo ra một bình thuốc, đưa
cho Hứa Nhạc:

– Sau này cũng không nên lo lắng quá nhiều… Trước khi cậu xuất viện, chuẩn
bị một thiết bị kiểm tra sóng điện não, mỗi khi phát hiện có vấn đề gì, thì
uống một viên thuốc,

Hứa Nhạc đón lấy bình thuốc, trầm mặc kiểm tra lại nhãn hiệu, quả nhiên không
có dấu hiệu kiểm định của Cục Quản lý Y dược Liên Bang, lại xem qua một chút
những hạng mục công dụng, hơi hơi nhíu mày, nghi hoặc nhìn Thai Chi Nguyên:

– Thuốc an thần?

– Loại tôi thường dùng.

Thai Chi Nguyên cười cười vỗ vỗ bờ vai của hắn, mang theo vài phần có lỗi,
nói:

– Tôi còn có một số việc bận, chiều tối nay phải rời khỏi Kinh Châu rồi. Tôi
để mấy nhân viên này ở đây với cậu, có chuyện gì cứ nói với họ. Mấy ngày nữa
giải quyết xong công việc, tôi trở lại thăm cậu.

Hứa Nhạc gật gật đầu, cũng không có ý muốn giữ lại đối phương. Mặc dù hắn đã
cứu Thai Chi Nguyên một mạng, nhưng hắn cũng hiểu rõ, đối phương là một nhân
vật cao cao tại thượng trong xã hội Liên Bang, nói thế nào cũng là một tên cực
kỳ bận rộn. Hắn đã đích thân chạy đến bệnh viện thăm hỏi mình như vậy, cũng đã
là nể mặt lắm rồi.

– Số điện thoại cá nhân của tôi có lưu trong di động của cậu, có chuyện gì có
thể trực tiếp gọi thẳng cho tôi.

Thai Chi Nguyên và Hứa Nhạc tại biệt khu H1 của Đại học Lê Hoa kết bạn với
nhau, trải qua biết bao nhiêu ngày rồi, mãi đến hôm nay, Hứa Nhạc mới lần đầu
tiên biết được số điện thoại cá nhân của hắn.

Thai Chi Nguyên đi rồi, Hứa Nhạc nằm lại Bệnh viện Đặc khu Quân Khu I, tiếp
nhận thêm mấy ngày tiến hành trị liệu đặc biệt cùng với theo dõi riêng, mấy vị
chuyên gia y thuật cao minh trải qua thêm mấy lần hội chẩn, cuối cùng xác nhận
Hứa Nhạc đại khái là bởi vì trong sự kiện lần đó, gặp phải sự đả kích ngoại
lực quá mạnh, dẫn tới phần đầu bị tổn thương, khiến cho vỏ thần kinh não bộ
của hắn bị tổn thương nghiêm trọng, bắt đầu xảy ra hiện tượng phóng điện dị
thương, do đó dẫn tới bệnh động kinh.

Đúng như lời vị bác sĩ chuyên gia kia nói, loại bệnh động kinh này cũng không
có gì quá mức nguy hiểm, hơn nữa, trọng tâm trị liệu của Bệnh viện Đặc khu,
vẫn như cũ là đặt trên những thương thế nghiêm trọng trên cơ thể Hứa Nhạc.
Phần xương đùi phải bị gãy, dập nát, còn có mấy vết thương trên người bị đạn
bắn xuyên thủng nữa, kỳ thật so với bệnh động kinh càng dễ chết hơn rất nhiều.

Sau khi nghe lại kết quả mấy lần hội chẩn, Hứa Nhạc mới biết ngày đó mình tại
bãi đậu xe ngầm trong Sân vận động đã bị thương nghiêm trọng đến thế nào. Nếu
không phải lúc vừa mới rời khỏi phòng khách VIP, hắn mặc vào áo chống đạn cùng
với trang phục bảo vệ cấp cao, tính mạng này của hắn chỉ sợ đã sớm kết thúc
trong tầng hầm ẩm ướt, hắc ám kia rồi.

Nghĩ tới chuyện này, Hứa Nhạc không khỏi có chút phát lãnh. Không hiểu tại sao
lúc đó mình chung quy lại xúc động nhiệt huyết như vậy,… cứu Thai Chi Nguyên
hắn đương nhiên nguyện ý, nhưng mà suýt chút nữa vứt tính mạng của mình, cũng
không phải chủ ý của hắn. Đồng thời khiến cho hắn cảm thấy sợ hãi chính là,
huyễn tượng trong mắt của hắn thỉnh thoảng lại xuất hiện. Chẳng qua lúc này
lại không phải là bức sơ đồ thiết kế hệ thống động lực lúc trước nữa, mà là
một số hình ảnh vô cùng quen thuộc về những hầm mỏ lúc trước…

Hứa Nhạc bắt đầu có chút hoài nghi đối với kết quả chẩn đoán bệnh động kinh
của mình.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.