Gian Khách – Chương 113: Mừng tổng thống của chúng ta – Botruyen

Gian Khách - Chương 113: Mừng tổng thống của chúng ta

Trong quán bar tràn ngập người đang chúc mừng năm mới, có được hai niềm vui về
rượu ngon và tin vừa được phát trên truyền hình, mọi người cao hứng lớn tiếng
bàn luận gì đó, mời rượu những người không hề quen biết từ trước đến giờ. Hứa
Nhạc vất vả lắm mới đi tới đến một góc tĩnh lặng hơn trong quán bar, nhìn thấy
hai chai rượu mạnh rỗng không trước mặt Thi Thanh Hải, bất giác lắc đầu.

Thi Thanh Hải vẫn mặc bộ tây phục nhàu nát đó, cả người tỏa ra mùi rượu nồng
nặc, trước bàn ngoài mấy chai rượu mạnh màu hổ phách và hai ly rượu cùng một
xô đá ra, thì không còn vật gì khác.

– Trương Tiểu Manh không đến cùng với anh à?

Thi Thanh Hải uể oải mở to mắt, tuy đã nốc hai chai rượu mạnh vào bụng, nhưng
đôi mắt của nhân viên Cục Điều Tra giống một kẻ nát rượu nhìn ra thì vẫn trong
sáng, không hề có một tia men say nào.

Hứa Nhạc bội phục nhất ở Thi Thanh Hải chính là tửu lượng, thở dài tự rót cho
mình một ly rượu nhạt, rồi cho thêm bảy viên đá, đáp:

– Trong nhà cô ấy hôm nay có hội hợp, cho nên về trước rồi.

Trên thực tế, Trương Tiểu Manh vốn không muốn về nơi tràn đầy không khí nặng
nề thủ cựu ấy, trong ngôi nhà chỉ biết giao thiệp trong xã hội đó. Nhưng hôm
nay cô đã thẳng thắn nói với Hứa Nhạc thân phận gián điệp của mình, Hứa Nhạc
dĩ nhiên cũng không thể đem cô đi gặp Thi Thanh Hải, dù gì Thi Thanh Hải cũng
là nhân viên của Cục Điều Tra. Nghĩ tới Trương Tiểu Manh, nét mặt của Hứa Nhạc
dần đóng băng lại, tâm sự về người con gái này, hắn có làm thế nao cũng không
thể hiểu rõ hoàn toàn.

– Mấy ngày không gặp, cô gái ấy lại về bên cạnh cậu rồi?

Thi Thanh Hải nhìn nét mặt của Hứa Nhạc, đôi mày thanh tú nhíu lại, nghe ra
trong điện thoại biết được Trương Tiển Manh và Hứa Nhạc đang ở bên cạnh nhau,
hắn lập tức đoán ra phía Nghị Viên Mạch Đức Lâm. Nghĩ thầm có lẽ người con gái
này đang muốn dùng Hứa Nhạc để tiếp cận với Thai Chi Nguyên, hắn rất khó che
đậy sự phản cảm trong lòng mình, lạnh giọng nói:

– Lẽ nào anh quên chuyện ở vũ hội rồi sao?

Hứa Nhạc thật thà mỉm cười, tuy không đoán được sự lo lắng cụ thể của Thi
Thanh Hải, nhưng cũng có thể nghe ra, đối phương là đang quan tâm mình, né
tránh vấn đề đó, nói:

– Nói chuyện của anh đi, nhiệm vụ bí mật gì của Cục Điều Tra khiến anh bỏ đi
lâu như thế. Tôi đã đi qua Khoa IV tìm anh, ngay cả nhân viên của anh cũng
không biết anh đi đâu.

– Uhm. Nếu như đã là nhiệm vụ bí mật, những tên nhãi nhép đó dĩ nhiên không
thể biết rõ.

Thi Thanh Hải nhíu mày lại, một sự đắc ý phong lưu không nói ra lời:

– Trên danh nghĩa tôi chỉ xin nghỉ phép hai tháng, đi nghỉ ở vùng nhiệt đới
phía Nam.

– Nếu là như vậy. Nhiệm vụ này tự nhiên cũng không thể nói cho tôi biết rồi.

Hứa Nhạc cười nói.

Thi Thanh Hải nhún vai, mặc nhận cách nói này. Nằm trên sô pha một cách thoải
mái, vừa uống rượu vừa nhìn TV trong quán bar. Trên màn hình vẫn không ngừng
lặp đi lặp lại tin tức bất ngờ vừa rồi, sự trầm ổn của Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ
đang đi lên cầu thang trên màn hình, tiếng gió thổi của Thanh Long Sơn tạo ra
tiếng vù vù trên chiếc áo gió của ông.

Nhìn hình ảnh này, Thi Thanh Hải mấp máy đôi môi mỏng của mình, mắt nheo lại,
rơi vào trạng thái trầm tư. Trong mười mấy ngày vừa rồi, hắn vô cùng bận rộn.
Liên lạc giữa Thai Gia và quân Phiến loạn, toàn bộ đều do một mình hắn hoàn
thành, sự mặc cả điều kiện của hai bên. Truyền phát tư liệu, sự va chạm ý chí
của đôi bên… Đều khiến hắn trải qua vô cùng khổ cực.

Nhân vật thứ hai của quân Phiến loạn sớm đã rời khỏi Lâm Hải Châu, tất cả mọi
thứ đều bắt buộc một mình hắn hoàn thành. Hắn đã dùng đến đường dây bí mật,
toàn tâm toàn trí dấn vào trong cuộc giao dịch phía sau sự kiện động trời ngày
hôm nay, không chỉ muốn né tránh sự chú ý của Chính phủ Liên Bang, còn muốn đề
phòng sự giám sát của phía Thai Gia, áp lực giống như một ngọn núi lớn đè nặng
lên hắn, khiến hắn sắp không thể thở nổi, càng không có thời gian để tắm rửa.

Hôm nay, tất cả đã tạm thời kết thúc, hai bên đã đạt được hiệp định, sự vất vả
và căng thẳng của mười mấy ngày qua dường như đã đổi được một kết quả không
tệ, nhìn phong thái của Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ có khuôn mặt ngăm đen trên màn
hình, hắn bắt đầu cảm thấy đôi chút mệt mỏi quá độ.

– Có biết không? Cái tên như nham thạch trên màn hình kia, năm sau sẽ trở
thành Tổng Thống của chúng ta đấy.

Thi Thanh Hải bỏ ly rượu xuống, châm một điếu thuốc, hút dài một hơi ngon
lành, rồi thỏa mãn thở dài một tiếng, trong lòng chua chát bồi thêm một câu,
chí ít là trước khi gã này chính thức làm Tổng Thống, bản thân mình cũng có lẽ
sẽ được an toàn trong Liên Bang.

Nhìn Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ đang bắt tay với thủ lĩnh quân Phiến loạn trên màn
hình, trong lòng Thi Thanh Hải đã nảy sinh một sự thán phục khôn cùng với sức
ảnh hưởng của Thai Gia trong Liên Bang, chọn đúng lúc thời khắc năm mới, dùng
cách phát sự kiện thời sự bất ngờ này, để Mạt Bố Nhĩ xuất hiện trước mặt toàn
thể dân chúng Liên Bang, không thể không nói… đây là một cách làm mang lại lợi
ích lớn nhất. Nhưng mấu chốt là, Thai Gia bắt buộc phải có sức khống chế với
giới truyền thông, và một năng lực phán đoán với vô số phe phái thế lực trong
Liên Bang, mới có thể để tin tức sự kiện này đánh cho họ trở tay không kịp.

Công dân Liên Bang nếu như thật sự có thể thoát khỏi bóng đen của nội chiến,
vậy thì họ chắc chắn sẽ ghi nhớ trong một thời gian dài, khi người người đang
hân hoan đón năm mới, một Nghị Viên Liên Bang thân phận tôn quý lại mạo hiểm,
bí mật đến vùng núi bị quân Phiến loạn khống chế, đạt được hiệp định hòa giải
với đối phương. Bắt đầu từ hôm nay, mọi người khó có thể quên, thời khắc hình
ảnh một Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ mình mặc áo gió, nét mặt trầm ổn bước xuống cầu
thang máy bay.

– Là năm nay.

Hứa Nhạc nhắc nhở Thi Thanh Hải lúc này đã qua mười hai giờ, lắc đầu nói:

– Tuy tôi cũng thích Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ, nhưng chuyện liên quan đến chính
trị cách chúng ta quá xa, tôi không biết hắn có thể thành công đắc cử không.

– Tin tôi đi, ông ấy đã là Tổng Thống rồi.

Thi Thanh Hải nét mặt mệt mỏi nở một nụ cười, trong lòng nghĩ nếu như dưới làn
sóng dư luận như vậy, Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ vẫn không thể nào nắm được cơ hội
này, vậy chỉ có thể chứng minh tầng cao cấp trong tổ chức và Thai Gia đều
không có mắt nhìn.

Hắn đồng thời nghĩ tới, dân chúng bình thường trong Liên Bang, chỉ nhìn thấy
cảnh trên thời sự ngày hôm nay, lại không biết vì cảnh này có thể xảy ra vào
đúng thời khắc năm mới, hai bên đã không biết âm thầm trải qua bao nhiêu lần
đàm phán, rồi bao nhiêu vòng thương nghị, cuối cùng mới có thể ký tên trên
hiệp định. Dân chúng bình thường, càng không biết sau lưng chuyến đi hòa giải
của Nghị Viên như truyền kỳ này, ẩn giấu bao nhiêu bí mật mà mọi người không
thể biết.

Nhưng những bí mật quan trọng này Thi Thanh Hải đều biết. Bởi vì hắn là người
trong cuộc. Hắn lặng lẽ nhìn Hứa Nhạc, nghĩ tới cuộc nói chuyện trong Song
Nguyệt Vũ Hội, nghĩ tới người bạn tốt trước mặt e rằng cả đời này cũng sẽ
không biết hắn đóng một vai trò quan trọng trong sự kiện này, không nín được
bật cười.

Dập tắt tàn thuốc, Thi Thanh Hải nâng ly rượu lên, nói với Hứa Nhạc:

– Chúc mừng hòa bình của Liên Bang.

Hứa Nhạc nâng ly rượu lên, mỉm cười đáp:

– Chúc mừng Tổng Thống tương lai của chúng ta.

Thi Thanh Hải uống cạn ly rượu mạnh đó, trên mặt lộ ra một nụ cười quái dị:

– Đúng, chúc mừng… Tổng Thống… của chúng ta.

o0o 

Những nhân viên công tác bận rộn đã tản đi, chiếc màn hình lớn được nối bằng
cáp quang cũng được tháo ra, chuẩn bị chuyển đi. Thai Chi Nguyên đứng ở lầu
hai. Nhìn về đại sảnh tĩnh lặng phía dưới, lại giống như vẫn có thể nhìn thấy
màn hình máy tính đang hiển hiện các tình báo quan trọng của những thế lực lớn
trong Liên Bang. Những nhân viên công tác phụ trách vạch định các chi tiết cụ
thể, phân tích phản ứng các bên sau khi chuyện này xảy ra.

Đây là một biệt thự ngoại ô Hải Lâm Châu, là sản nghiệp của Thai Gia. Trong
mười mấy ngày nay, tòa biệt thự này đã trở thành phòng quyết sách tạm thời,
chuyên môn phụ trách xử lý chuyện giữa quân Phiến loạn. Trong những ngày đã
qua, những màn hình đó vẫn luôn sáng, nhưng nhân viên công tác vẫn luôn bận
rộn. Bước đi như chạy.

Khóe môi của Thai Chi Nguyên khẽ cong lên, hé một nụ cười.

Qua Lễ Thành Nhân, cuối cùng cũng có được quyền hạn toàn bộ, lần đầu tiên thật
sự độc lập làm việc, quyết định một chuyện lớn có thể ảnh hưởng tới cả Liên
Bang, dưới sự giám sát chặt chẽ của Thai phu nhân, dưới sự trợ giúp của vô số
nhân viên công tác của gia tộc, sau nhiều ngày bỏ sức lực trí óc vào việc này,
cuối cùng hắn cũng có thể nhìn thấy, công việc của mình có một kết quả không
tồi.

Tin tức trên màn hình hắn chỉ xem một lần, nhưng hắn là người sớm hơn bất cứ
người nào, thậm chí cả ngài Tổng Thống, đã xem rõ ràng những tin tức này. Bởi
vì bản tin này vốn là phải được thông quan sự thẩm tra của hắn, mới được
truyền phát đến Ban Tin Tức của Đài truyền hình Liên Bang.

Đài truyền hình Liên Bang là Đài truyền hình của quốc gia. Bất cứ cá nhân, tổ
chức nào, cho dù là Thất Đại Gia Tộc trong truyền thuyết, cũng không có năng
lực nắm bắt hoàn toàn. Nhưng vô số thế lực đều có ý đồ để Đài truyền hình Liên
Bang rơi vào tay mình. Còn một Thai Gia trước nay đều âm thầm trầm ổn, lại có
sức ảnh hưởng lớn nhất với Bộ Tin Tức quan trọng nhất trong Đài truyền hình
Liên Bang.

Hai tay Thai Chi Nguyên đặt lên lan can, nghĩ lại cảnh tin tức trong đầu, rất
hài lòng với biểu hiện của ngài Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ trước ống kính máy quay,
hắn tin rằng trong tương lai không xa, văn phòng tranh cử của Nghị Viên Mạt Bố
Nhĩ, nhất định sẽ chọn hình ảnh này đăng trên mặt quan trọng nhất của Hải báo,
rồi rãi đầy khắp con phố lớn nhỏ của Liên Bang, để ông ấy có thể tranh thủ lấy
được vô số phiếu bầu.

Nghĩ tới điểm này, gã thiếu niên bất giác cười lớn, đối với công việc mình đã
làm mấy ngày nay cảm thấy rất hài lòng, việc đàm phán với quân Phiến loạn đã
diễn ra vô cùng gian nan, bởi vì ba điều kiện quan trọng nhất mà đối phương đề
ra với Chính phủ Liên Bang, luôn không chịu nhượng bộ, còn nếu Thai Chi Nguyên
không thể thuyết phục đối phương nhượng bộ về mặt này, vậy thì cho dù có miễn
cưỡng ký kết hiệp định hòa giải kia, cũng không thể nhận được sự công nhận
nào.

Đàm phán vẫn được tiến hành tới phút cuối cùng, lúc đó Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ đã
bí mật đáp máy bay cá nhân của Thai Gia đến Đại khu Hoàn Sơn Tứ Châu. Chiếc
máy bay cũ nát ấy đã được thêm đầy dầu, máy phát động kiểu cũ cũng bắt đầu nổ
máy, nhưng hai bên phụ trách đàm phán vẫn không có được sự nhất trí.

Đạt thành hiệp định hòa giải rất quan trọng, điểm thời gian đạt được hiệp
định… Kỳ thực quan trọng hơn hết, hai bên đều rất rõ, lựa chọn thời khắc năm
mới này, đối với Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ mà nói mang theo một ý nghĩa gì đó, cho
nên phía Quân đội quân Phiến loạn vẫn luôn kéo dài, khó tránh không phải tồn
tại cách nghĩ dùng thời gian để lấy lợi ích.

Cuối cùng là Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ vừa xuống máy bay đã phát biểu ý kiến của
mình, nếu như quân Phiến loạn vẫn kiên trì, vậy thì ông ấy nguyện mạo hiểm để
sau khi chuyện được công bố ra, trở thành trò cười của giới chính trị, trực
tiếp ngồi thuyền trở về thủ đô.

Chính là qua khúc đệm nhỏ này, Thai Chi Nguyên một lần nữa xác nhận cách nhìn
của mình về Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ là hoàn toàn chính xác, người Nghị Viên này
đúng là một người có sự chân thành cương trực hiếm thấy trong giới chính trị…
Thai Chi Nguyên rất mong muốn nhìn thấy một người như vậy trở thành Tổng
Thống.

– Thiếu gia, chúng ta nên đi rồi.

Cận quản gia bước tới sau người hắn, lặng lẽ nhìn khuôn mặt nghiêng nghiêng
của hắn, mỉm cười, ông rất hiểu người trẻ tuổi này lần đầu tiên sau khi độc
lập hoàn thành một việc chính trị kiểu này, sẽ có sự hài lòng và kiệt quệ như
thế nào.

– Đúng vậy, cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm rồi.

Thai Chi Nguyên thở dài:

– Ngày mai tôi có lịch công việc gì không?

– Ngày mai là buổi biểu diễn phát hành ca khúc mới của tiểu thư Giản Thủy
Nhi, sẽ được tổ chức ở Sân vận động Thể thao Tổng hợp của Đại Học Thành.

Cận quản gia im lặng hồi lâu rồi nói:

– Nhưng dựa vào tin tức tình báo từ các phía khác nhau, tôi đề nghị ngài
không nên tham gia, bởi vì có thể sẽ có nguy hiểm.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.