Sau trận bắn pháo hoa, Hứa Nhạc và Trương Tiểu Manh bước xuống tháp sắt, cầu
thang vẫn dài như vậy, hai người lại hy vọng còn có thể dài thêm chút nữa,
trong tiếng chuông báo hiệu năm mới đã tới, họ ấm áp tay trong tay, giống như
một một đôi tình nhân, chậm bước đi trên đầu phố Lâm Hải Châu náo nhiệt, không
nghĩ thêm gì, không lo lắng gì. Trong tay họ cầm lấy chiếc bánh mì vừa ra lò
nóng hổi, bước tới màn hình lớn trước ngã tư trung tâm thành phố, vừa vặn đúng
lúc thời gian đang đếm ngược một phút cuối cùng của năm 66 Hiến Lịch 37. Đầu
phố tràn ngập biển người, những người trẻ tuổi khuôn mặt lộ vẻ hưng phấn nô
nức cầu nguyện, đều chăm chú nhìn vào những con số không ngừng chạy trên màn
hình.
Hứa Nhạc cười, nhìn Trương Tiểu Manh trong lòng mình, nói:
– Có nhìn thấy không? Thật ra phần lớn cuộc sống của mọi người đều sung túc
và bình thường như vậy.
Đám người tụ tập kín đầy, cái lạnh của mùa đông bị đẩy lui đi, Trương Tiểu
Manh khuôn mặt có chút ửng đỏ, tháo chiếc mũ xuống, nói:
– Nhưng vẫn chỉ là bề ngoài.
Hai người lặng yên trong biển người, lặng lẽ dựa vào nhau, nói ra thật kỳ lạ,
đôi nam nữ này khi trước mặt mọi người, luôn có thói quen im lặng, cũng chỉ có
lúc họ ở bên nhau, mới có nhiều biểu cảm và lời nói hơn.
– Mười, chín, tám, bảy,…
Theo những con số thay đổi trên màn hình, mọi người trong quảng trường bắt đầu
lớn tiếng đếm ngược, giọng nói ngày một lớn, càng lúc càng đông. Làm rung
chuyển cả hai vầng trăng trên cao.
Con số cuối cùng đã trở về không, năm 66 Hiến Lịch 37 đã bước những bước cuối
cùng của nó, kim giây của năm mới đã chào đón sự hoan hô vang dội của bầy
người và các ruy băng trên quảng trường.
– Chúc mừng năm mới!
– Chúc năm 67 vui vẻ!
Mọi người vui vẻ vung vẩy chiếc khăn cổ và mũ trong tay, thổi kèn inh ỏi, tăng
thêm âm thanh cho không khí năm mới, những người đồng hành bắt đầu ôm lấy
nhau, những chàng trai trẻ mượn không khí năm mới, bắt đầu dũng cảm ôm những
cô gái không hề quen biết kia.
Trương Tiểu Manh nhịn cười, bị Hứa Nhạc kéo khỏi khu vực ‘nguy hiểm’ lạo nhạo
kia. Trong một thời khắc được đặt định nào đó, những gì mà chàng trai này thể
hiện ra là ý muốn chiếm hữu và ghen tuông. Nhưng lại hiện ra vô cùng đáng yêu,
khiến lòng cô gái cảm thấy ngọt lịm. Chỉ là trong giây phút ngọt ngào biến
thành sự bình lặng và nỗi buồn vô cớ, cô lặng lẽ nhìn Hứa Nhạc, nói:
– Nhiệm vụ của em thất bại, cũng là kết thúc, em có ở lại Đại học Lê Hoa cũng
không còn ý nghĩa gì. Có lẽ ngày kia, em sẽ trở lại chỗ đó.
Hứa Nhạc lặng yên không nói, không nói để chờ đợi những câu nói của cô, lần
này ly biệt, không biết năm nào tháng nào mới có thể gặp lại, hắn cũng không
có ý đồ muốn giữ cô lại, thế cục ở Hoàn Sơn Tứ Châu quá nguy cấp, cô ấy tất
nhiên phải trở về nơi mà cô thương nhớ, sát cánh cùng những người xa lạ kia
chiến đấu.
– Chú ý an toàn cho mình.
Hắn cúi thấp đầu, đeo lại găng tay vào tay cô. Khẽ nắm chặt lấy, sau đó ôm một
cái ôm chào đón năm mới với cô.
Đột nhiên, ánh mắt hắn nhìn vào vai Trương Tiểu Manh, nghi hoặc nhìn lên màn
hình, bởi vì hắn phát hiện, Đài truyền hình Liên Bang đang trình chiếu hình
ảnh Giản Thủy Nhi chúc mừng năm mới bỗng nhiên biến mất, đổi lại bằng một tin
tức chính của người phát thanh viên quen mắt ấy.
Đồng thời chú ý tới sự thay đổi của màn hình không chỉ có mình Hứa Nhạc, mọi
người trên quảng trường cũng nghi hoặc nhìn vào màn hình.
Vị nữ phát thanh viên đó thần tình đôi chút hoảng loạn, nói:
– Hiện tại các bạn đang theo dõi tin tức mà đài chúng tôi vừa nhận được…
Sau khi nói xong câu này, tố chất thời sự tốt khiến cô phát thanh viên này
bình tĩnh lại:
– Một tin tức theo nguồn tin đáng tin cậy chứng thực…
Tin tức thời sự trên Đài truyền hình Liên Bang thường có những đoạn tin nói về
các sự kiện đột ngột bất ngờ, nhưng trong thời khắc đặc biệt của năm mới, lại
cho thêm mẩu tin này vào, chắc chắn là một chuyện vô cùng quan trọng. Mọi
người trên quảng trường trên phố đều lặng yên lại, vẻ mặt lộ ra sự bất an nhìn
lên màn hình, nghe giọng nói của nữ phát thanh viên vang lên trên không.
Giọng của phát thanh viên có chút gấp gáp, nhưng nét mặt của cô ấy có một niềm
vui không thể che đậy, mọi người cả Liên Bang đang dõi theo tin tức này, ngay
lập tức yên tâm. Xem ra không phải Tổng Thống bị ám sát, cũng không phải Đế
Quốc nhân lúc Liên Bang đón năm mới, bất ngờ phát động chiến tranh xâm lược.
Vậy thì là những tin tức tốt kiểu thế nào, mới khiến chủ quản của Đài truyền
hình Liên Bang, trong lúc này quyết định thêm tin tức này vào?
– Ở nửa giờ trước, chuyến bay của ông Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ thuộc hội Ủy viên
Quản lý Liên Bang, đã hạ cánh xuống sân bay đại khu Thanh Long Sơn. Sân bay
Thanh Long Sơn là con đường không trung duy nhất giữa Thanh Long Sơn và bên
ngoài, hiện nay vẫn thuộc trong quyền kiểm soát của quân vũ trang Phiến loạn.
Dưới đây là hình ảnh đài chúng tôi vừa nhận được.
Mọi người trên quảng trường đầu phố, đều bất ngờ nhìn hình ảnh trên màn hình,
chỉ thấy một người đàn ông cao lớn mặc chiếc áo gió màu xám, dưới sự bảo vệ
của người tùy tùng, từ trên chiếc thang sắt của chiếc máy bay cũ nát bước
xuống. Phía dưới chiếc máy bay, mấy nhân vật đầu não của quân Phiến loạn, nét
mặt nghiêm nghị đang đứng chào đón.
Gương mặt của người đàn ông cao lớn ấy hơi ngăm đen, các đường nét trên khuôn
mặt rõ ràng như dao khắc, hiện ra một tính cách kiên nghị, đôi môi hơi dày,
chính là ngôi sao chính trị đang lên trong hai năm nay, Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ
được sự ủng hộ của dân chúng tầng lớp giữa và dưới xã hội.
Trong hình ảnh thời sự trên màn hình, bàn tay phải to bè của Nghị Viên Mạt Bố
Nhĩ nắm chặt vào bàn tay của thành viên lãnh đạo trong Hội ủy viên quân Phiến
loạn.
Cùng với hình ảnh đang được chiếu trên Đài truyền hình Liên Bang, tiếng nói
của phát thanh viên vẫn không ngừng vang lên:
– Chúng tôi không biết Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ đã rời khỏi Đặc khu Thủ đô lúc
nào, và đến khu vực quân quản Thanh Long Sơn, nhưng theo tin tức của văn phòng
Nghị Viên, chuyến đi này của Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ, là theo lời mời của ủy viên
Nam Thủy, lãnh đạo của quân Phiến loạn, nhằm đàm phán một hiệp định hòa giải.
Theo tin mới nhất, hai bên đã đạt được nhất trí về những chi tiết cụ thể trong
hiệp định, trong vòng bốn tám giờ nữa, quân Phiến loạn sẽ toàn bộ rút khỏi
Hoàn Sơn Tứ Châu, duy trì một ranh giới bình ổn với quân Chính phủ. Văn phòng
Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ công khai kêu gọi, trước khi ký kết hiệp định hòa giải,
xin Quân đội Chính phủ giữ thái độ kiềm chế, đồng thời cho biết, các điều lệ
cụ thể trong hiệp định hòa giải sẽ được gửi đến Văn phòng Tổng Thống và hội Ủy
viên Quản lý trong thời gian sớm nhất… Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ tin rằng, bản hiệp
định hòa giải lần này, chắc chắn có thể phù hợp với sự tôn nghiêm và yêu của
các bên. Theo tin của phóng viên đài chúng tôi ở Hoàn Sơn Tứ Châu, trước tám
giờ tối hôm qua. Quân Phiến loạn đã bắt đầu rút lui hành động, chỉ là không ai
ngờ được, đây là vì chuyến thăm đột ngột của Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ tới đây. Các
chuyên gia phân tích cho biết, văn phòng Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ sở dĩ có lòng
tin như vậy trong bản thông báo này, là vì ngài Nghị Viên đã đạt được một cam
kết nào đó với lãnh tụ Nam Thủy của quân Phiến loạn, quân Phiến loạn đã có
nhượng bộ trong quá trình đàm phán. Chấp nhận ba điều khoản quan trọng mà phía
Chính phủ đưa ra.
Đám người vẫn đang im lặng lắng nghe tin tức trên quảng trường đầu phố, lúc
này đã nổ ra một tiếng hoan hô nhiệt liệt, bất luận là trong tin tức này, hay
là trong những đợt du thuyết bận bịu của Nghị Viên Mạch Đức Lâm, mọi người của
Liên Bang đều đoán được hành động quân sự của đại khu sắp sửa bắt đầu. Sự thật
này đã tạo ra một tầng mây đen u ám trong năm mới. Nhưng đúng lúc năm mới vừa
sang, Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ lại mạo hiểm ngồi chuyến bay dân dụng đến khu vực
của quân Phiến loạn, lại mang lại cho mọi người một niềm vui bất ngờ lớn như
vậy, bất giác mọi người đều nhảy nhót hoan hô không ngừng.
– Người phát ngôn của Tổng Thống vừa có phản ứng, hoan nghênh ý nguyện hòa
bình của quân Phiến loạn trước bục thềm năm mới. Đồng thời cảm kích với sự cố
gắng không mệt mỏi của Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ vì hòa bình Liên Bang, cảm kích
Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ đã mạo hiểm đích thân đến sơn khu. Nhưng người phát ngôn
cũng cho biết, ngài Tổng Thống tạm thời vẫn không cách nào nắm được nội dung
cụ thể trong bản hiệp định này, không thể đưa ra lời đánh giá cụ thể nào. Phía
hội Ủy viên Quản lý tạm thời vẫn giữ sự im lặng. Một nhân viên liên lạc văn
phòng Nghị Viên giấu tên đã tỏ ra hoài nghi trước hành động lần này của Nghị
Viên Mạt Bố Nhĩ, hơn nữa ông kiên trì cho rằng, không được sự trao quyền hành
động của Tổng Thống và hội Ủy viên Quản lý, vì vậy hoàn toàn không hợp pháp,
bản hiệp định trong lời nói này trên thực tế không hề có một hiệu lực pháp
luật nào.
Mọi người trên quảng trường vang lên một tiếng xùy chói tai, đúng lúc này, hội
Ủy viên Quản lý Liên Bang nếu như dám dội gáo nước lạnh vào tiến trình hòa
bình đến không dễ dàng lần này, sẽ chỉ gây ra sự bất mãn trong dân chúng Liên
Bang, vị quan chức ấy không dám tiết lộ thân phận, rõ ràng là không muốn Nghị
Viên mình đang phục vụ, trong lần bầu cử tới đây, bị dân chúng phẫn nộ mà vô
tình bỏ rơi.
Hình ảnh thời sự trên màn hình, đã đổi thành hình ảnh rút quân của quân Phiến
loạn mà Đài truyền hình vừa nhận được, những chiến sĩ quân Phiến loạn trong
quân phục màu sậm đang chỉnh tề ngồi lên xe thiết giáp, men theo đường núi
quanh co, rút vào sâu trong rừng núi.
Tiếp theo đó giọng nói của phát thanh viên lại vang lên:
– Bộ Quốc Phòng trước sau đều không có sự hồi ứng chính thức nào, theo các
chuyên gia phân tích, phía quân Chính phủ vì đã chuẩn bị hai năm cho kế hoạch
tấn công mùa xuân này, không thể nào vì bản hiệp định của riêng Nghị Viên Mạt
Bố Nhĩ và quân Phiến loạn mà làm chậm bước chiến bị của mình. Người phát ngôn
của Bộ Quốc Phòng đã từ chối lời phỏng vấn của đài chúng tôi ngày hôm nay vì
lý do ngày nghỉ lễ công…
Khi nói đến đây, nét mặt của nữ phát thanh viên chợt nghiêm nghị lại, giọng
nói cố ý ngừng ngắt, rõ ràng là muốn để lý do hoang đường của Bộ Quốc Phòng,
phải chịu những tiếng xì của toàn thể dân chúng Liên Bang.
– Phó Chủ nhiệm Ban Hậu Cần Bộ Quốc Phòng, tướng quân Trâu Ứng Tinh khi nhận
lời phỏng vấn của đài chúng tôi, trên mặt cá nhân đã cho biết, thân là một
quân nhân Liên Bang trung thành, ông sẽ kiên định chấp hành từng mệnh lệnh của
ngài Tổng Thống và hội Ủy viên Quản lý, nhưng ông sẽ càng nguyện ý đem robot
và đạn lửa của Quân đội Liên Bang đổ vào địa phận của người Đế Quốc hơn… Ông
rất xem trọng về viễn cảnh tương lai của hiệp định hòa giải lần này. Từng hiện
tượng lạ đã chứng minh, chuyến đi mạo hiểm này của Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ, đã có
được một trái chín. Hòa bình có thể đang đến gần, nội chiến có thể không xảy
ra…
Nữ phát thanh viên trên màn hình nhìn vào ống kính máy quay, mỉm cười nói:
– Không còn nghi ngờ gì, đây là một lễ vật năm mới mà Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ đã
tặng cho toàn thể dân chúng Liên Bang trong năm 67 Hiến Lịch 37 này.
Nghe tiếng hoan hô xung quanh, âm thanh hò hét Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ, Hứa Nhạc
không nhìn vào màn hình, xoay sang nhìn Trương Tiểu Manh, đôi chút không dám
tin vào tai mình, vui vẻ cười nhìn cô nói:
– Xem ra, em không cần phải quay về rồi.
Trương Tiểu Manh kinh ngạc nhìn hình ảnh trên màn hình, vui mừng nhưng nghi
ngờ hỏi:
– Tại sao trước chuyện này một phong thanh nào cũng không có? Bên Nghị Viên
hình như cũng không biết chuyện này.
Đúng lúc này, điện thoại của Hứa Nhạc vang lên, đầu bên kia điện thoại vang
lên một giọng nói quen thuộc lâu ngày nay không được nghe thấy, giọng nói đó
chứa đầy sự mệt mỏi và sự hài lòng nhàn nhạt nói:
– Công việc của tôi xong rồi, anh đang ở đâu, đi uống với tôi vài ly.
Trong ngày đầu tiên năm mới, Hứa Nhạc nghe thấy giọng nói của Thi Thanh Hải,
hắn vô cùng vui mừng.