Đoạt Hôn 101 Lần – Chương 756: Mày có biết không, cô ấy không vui! (17) – Botruyen

Đoạt Hôn 101 Lần - Chương 756: Mày có biết không, cô ấy không vui! (17)

Edit: Thu Lệ

“Nhị Thập, ra ngoài!” Giọng điệu của Cố Lan San mềm đi mấy phần: “Nhị Thập,
anh ta không đáng giá để chúng ta đụng vào, nghe em, ra ngoài, chúng ta về
nhà.”

Từ trước đến nay, tính khí của Thịnh Thế vẫn không được tốt cho lắm, Cố Lan
San đã biết đến.

Trước kia, cô cảm thấy tính khí của anh thật là âm tình bất định, không biết
lúc nào sẽ nổi giận với cô.

Nhưng sau đó cô mới biết, thật ra thì tính tình của Thịnh Thế cũng không phải
là đặc biệt không tốt. Khi đối mặt những người khác, vô luận là nào khiêu
khích như thế nào, anh đều có thể phát huy hình tượng quý công tử đến mức tốt
nhất. Nhưng một khi dính dáng đến Cố Lan San, tính tình của anh lập tức trở
nên dễ dàng mất khống chế.

Chẳng qua ngoài dự đoán của cô là, cô thật sự không ngờ, sáng sớm Thịnh Thế sẽ
chạy đến chỗ Hàn Thành Trì, rồi đánh anh ta thành bộ dáng này.

Đừng trách cô là người vô cùng ích kỉ, khi cô nhìn thấy dáng vẻ Hàn Thành Trì
nằm trên mặt đất, bị Thịnh Thế đánh cho thành chật vật như vậy, đáy lòng của
cô thật sự dễ chịu hơn rất nhiều.

Thậm chí, cô còn có một chút vui mừng, nếu như không phải là cô còn có một
chút tự chủ, cô thật muốn đi tới trước mặt của Hàn Thành Trì, nói với anh ta
một câu, đáng đời anh!

Khó trách, đàn ông đều thích sùng bái vũ lực.

Vũ lực thật sự là một loại phát tiết rất tốt đối với kẻ nào làm mình không
vui.

Loại căm tức đè nén trong lòng cả đêm, cứ như vậy mà tan thành mây khói.

Thịnh Thế biết trong lời nói của Cố Lan San có ý gì, nếu khúc gỗ trong tay anh
thật sự cắm xuống, Hàn Thành Trì chết rồi, anh cũng không thoát được.

Đáy lòng của anh hơi vui mừng, người Cố Lan San quan tâm là Thịnh Thế anh, chứ
không phải là Hàn Thành Trì đang nằm dưới đất.

Thịnh Thế chính là người dễ dàng thỏa mãn như vậy, chỉ cần một câu nói của Cố
Lan San, anh đã cảm thấy vô cùng hưởng thụ, sau đó trở tay, liền ném khúc gỗ
ra ngoài, từ từ đứng lên, hơi chỉnh sửa quần áo một chút, ánh mắt nhìn chằm
chằm vào Cố Lan San, từ từ đi tới.

Cố Lan San vẫn đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích, đợi đến khi Thịnh Thế đi
tới ngay trước mặt cô, cô mới cong môi lên cười cười với Thịnh Thế, sau đó giơ
tay lên nhẹ nhàng chỉnh sửa cổ áo lộn xộn của anh, rồi khoác vào cánh tay anh,
cũng không thèm nhìn Hàn Thành Trì hơi thở mong manh cách đó không xa một cái,
giọng điệu mềm mại nhẹ nhàng nói với Thịnh Thế: “Nhị Thập, bữa ăn sáng đã làm
xong, chúng ta về nhà ăn sáng thôi.”

Thịnh Thế nhìn nụ cười mềm mại trên mặt Cố Lan San, lúc thì hoảng hốt, lúc thì
đờ đẫn, anh cảm thấy người phụ nữ trước mặt này có gì đó khác với trước kia,
tối qua cô đã khiến anh cảm thấy kỳ lạ, còn chủ động nói sẽ đến nhà anh, anh
cho rằng cô không vui vì chuyện của Hàn Thành Trì, nhưng bây giờ anh lại cảm
thấy hình như không phải chuyện như thế, bởi vì ngay trước mặt Hàn Thành Trì,
cô nói muốn cùng anh về nhà ăn sáng.

Thịnh Thế nghĩ thầm, hôm nay mặt trời mọc ở hướng Tây hả?

Cố Lan San nhìn bộ dạng ngây ngốc của Thịnh Thế, bĩu bĩu môi, đẩy anh một cái.

Thịnh Thế hồi hồn, cũng không nói chuyện, chỉ là gật đầu một cái, sau đó mặc
cho Cố Lan San kéo cánh tay của mình, rời đi trước những ánh mắt của công nhân
viên Hàn Thành Trì.

Từ phòng làm việc của Hàn Thành Trì đến bãi đậu xe dưới đất, Thịnh Thế vẫn
luôn ở trong trạng thái như bị mộng du, cho tới khi anh đưa Cố Lan San vào xe,
còn mình đã ngồi ở vị trí tài xế, anh còn len lén giơ tay lên, véo bắp đùi của
mình một cái, anh mới biết mình không bị mộng du, đây là sự thật.

757-may-co-biet-khong-co-ay-khong-vui-17/2216789.html

757-may-co-biet-khong-co-ay-khong-vui-17/2216789.html