Edit: Ngọc Hân
“Tôi nói, đi ra ngoài!” Hàn Thành Trì lặp lại lời anh ta vừa nói lần nữa, thấy
mọi người vẫn còn đứng im tại chỗ, anh ta thở hổn hển lại chỉ vào cửa ra vào,
trong giọng nói mang theo tức giận: “Đi ra ngoài!”
Mọi người nghe thấy lời Hàn Thành Trì liền buông Thịnh Thế ra, lập tức giải
tán.
Thư ký là người ra ngoài cuối cùng, còn không quên đóng cửa phòng làm việc
lại.
…
Tô Kiều Kiều trốn trong phòng nghỉ đã sớm nghe động tĩnh bên ngoài, xuyên thấu
qua khe cửa cô ta thấy bóng dáng Thịnh Thế, cả người đã sớm sợ hãi tính chuồn,
nhưng hoàn toàn không dám xông ra ngoài.
Còn Thịnh Thế quả thật giống như một người điên, ra tay vừa độc ác vừa chuẩn
xác đánh Hàn Thành Trì, bộ dạng kia giống như rất muốn xé nát sinh mạng của
Hàn Thành Trì luôn.
Tô Kiều Kiều chưa từng chứng kiến một Thịnh Thế như vậy, cuối cùng cô ta có dự
cảm Hàn Thành Trì thật sự sẽ bị Thịnh Thế giết chết tươi. Cô ta cần phải tìm
người tới giúp một tay, nhưng cô ta không biết tìm ai, đầu óc cô ta xoay
chuyển một hồi, cuối cùng chỉ có thể lôi điện thoại di động ra, sau đó tìm hơn
nửa buổi rốt cuộc tìm thấy tên Cố Lan San, cô ta do dự một lát rồi ấn nút gọi.
…
Trong phòng làm việc rộng lớn thoáng cái chỉ còn lại hai người Thịnh Thế và
Hàn Thành Trì, Hàn Thành Trì chậm rãi từ dưới đất đứng dậy, lúc anh ta chống
đất muốn đứng lên, Thịnh thế lại giơ chân lên đạp anh ta ngã xuống đất lại.
Hàn Thành Trì cảm giác xương toàn cơ thể mình đều đau giống như bị tháo khớp
ra.
Thế nhưng Thịnh Thế hoàn toàn không để ý tới mình hành động đánh tiếp có thể
xảy ra chết người hay không. Lần này anh cũng chẳng cho Hàn Thành Trì có cơ
hội ngồi dậy đã bước tới trước mặt Hàn Thành Trì, hơi cúi người nâng quả đấm
lên nện vào người Hàn Thành Trì, quả đấm không thèm coi ai ra gì rơi xuống.
Cứ thế, quyền sau hung ác tàn nhẫn hơn quyền trước nện xuống.
“Mày CMN biết không, cô ấy không vui!”
“Mày biết không, lúc cô ấy mím chặt môi chính là lúc cô ấy mất hứng!”
“Mày biết không, lúc cô ấy mím môi thì thể hiện việc cô ấy vô cùng mất hứng!”
“Hàn Thành Trì, mày thế mà khiến cô ấy mím môi!”
đăng nhập //truyencuatui.net/ để đọc truyện
Trong đầy Thịnh Thế chỉ hiện lên hình ảnh Cố Lan San mím chặt môi, mặc lễ phục
xinh đẹp đứng trong buổi tiệc hàng năm của tòa soạn SH.
Anh không đánh Hàn Thành Trì nữa mà hét lên từng câu với Hàn Thành Trì.
Đợi đến lúc anh hét xong câu cuối cùng anh liền lảo đảo đứng dậy, anh cảm thấy
chưa đủ hả giận liền cúi người níu cà vạt Hàn Thành Trì, trực tiếp xách anh ta
từ dưới đất đứng lên, sau đó mắt nhìn vào mắt anh ta, mỗi một chữ đều nghiến
răng nghiến lợi nói: “Hàn Thành Trì, tao thật sự CMN muốn xé nát mày!”
“Mày biết không, lúc đầu tao đưa công trình bên Mỹ đấy cho mày là vì cô ấy!
Nếu như không phải cô ấy, mày cho rằng ở chỗ tao mày là cái thá gì?”
“Mày có thể có chút lương tâm hay không, lúc mày nghèo túng, Cố Ân Ân vứt bỏ
mày, cô ấy đã đối xử với mày thế nào?”
“Ngay từ lúc mười năm trước, Hàn Thành Trì, tao CMN liền muốn đánh mày!”
Hàn Thành Trì chỉ mím môi không nói lời nào, sắc mặt anh ta lúc này trở nên
trắng bệch.
“Hàn Thành Trì, mày CMN lại dám khiến cô ấy mím môi, dám không làm cho cô ấy
vui vẻ!”
Thịnh Thế càng nói trong lòng càng cảm thấy đáng giận, cơn tức giận này không
thể phát tiết.
755-may-biet-khong-co-ay-khong-vui-15/2216786.html
755-may-biet-khong-co-ay-khong-vui-15/2216786.html