Editor: VẠN HOA PHI VŨ
Bà Thịnh yên lòng, “Ừ” một tiếng, không nói nữa
Chắc là lên giường rồi.
Thịnh Thế tiếp tục động tác vừa rồi của mình
Cố Lan San biết bà Thịnh không nhìn thấy, nhưng vẫn cảm thấy hơi mất mặt. Bây
giờ Thịnh Thế và mẹ anh cũng đã tỉnh, không biết lúc nào thì bọn họ mới có thể
ngủ, cô đi ra ngoài thế nào đây. Nếu như đến ban ngày, sợ rằng cô càng không
thể đi ra ngoài.
Cố Lan San nhìn Thịnh Thế, trong mắt đầy ý hỏi.
Thịnh Thế hiểu ý tứ của Cố Lan San, nắm tay của cô, cũng không dừng lại động
tác của mình, dùng khẩu hình, từ từ nói: “Không sao, sau đó anh sẽ nghĩ biện
pháp cho em, để em đi ra ngoài.”
Cố Lan San gật đầu một cái, vừa định mở miệng, ngoài cửa lại truyền tới tiếng
nói của bà Thịnh mà bọn họ đã cho là lên giường đi ngủ: “Nhị Thập, lúc nào thì
con xong? Mẹ muốn đi nhà vệ sinh.”
“Còn phải đợi một lúc nữa”
“Con nhanh lên một chút.”
“Ưmh…” Thịnh Thế đảo mắt, vừa giải quyết vấn đề sinh lý của mình, vừa nói
với bà Thịnh ở bên ngoài, một câu hai nghĩa: “Có lẽ con sẽ còn lâu hơn nữa,
cái đó ngắn như vậy… Mẹ đi mượn tạm nhà vệ sinh của y tá đi, thuận tiện mang
giấy vệ sinh tới, toilet hết giấy vệ sinh rồi.”
“Bên ngoài còn này, con mở cửa ra một chút, mẹ đưa cho con.”
“Mẹ, trọng điểm không phải là con muốn mẹ mang giấy, con lo lắng cho mẹ nín
nhịn hãi thân, mẹ chưa nghe nói, nghẹn đi tiểu không tốt với thân thể sao? Dễ
bị bệnh gì ấy… Giống như là bệnh ung thư… Ư… Đúng, là nhiễm trùng đường
tiểu.”
“Lại nói bậy!”
“Mẹ, là thật, con…” Thịnh Thế thoải mái thấp giọng hừ một tiếng, giọng nói
hơi run, anh vội vã ngừng lại, chờ đợi thoải mái của mình qua đi, mới trợn
tròn mắt nói bậy nói bạ: “Con hơi đói bụng, thuận tiện thì mẹ lấy giúp con ít
đồ ăn rồi.”
“Được rồi.” Lúc này bà Thịnh mới bị Thịnh Thế hù dọa thật, qua nửa phút, bọn
họ liền nghe thấy tiếng cửa phòng bệnh mở ra.
Cố Lan San nhìn bà Thịnh đi ra ngoài, liền lập tức đẩy Thịnh Thế ra.
Thịnh Thế lại cầm lấy tay cô, sống chết không chịu buông: “Sở Sở, em giúp anh
giải quyết xong đã, phòng y tá cách đây rất xa, một lúc nữa mẹ anh mới có thể
trở về.”
Cố Lan San sống chết không thuận theo, Thịnh Thế sống chết không thả người, Cố
Lan San siết chặt tay anh một cái, Thịnh Thế bị đau, cô liền nhanh chóng rút
tay ra, sau đó cũng không đợi thịnh thế có phản ứng, liền nhanh chóng mở cửa
phòng vệ sinh, cũng không quay đầu lại, nhanh chóng biến mất không thấy bóng
dáng.
Thịnh Thế nhìn bóng lưng chạy trối chết của cô, cười nhỏ một tiếng, tâm tình
không khỏi vui vẻ. Anh cúi đầu nhìn phần thân thể hào hứng bừng bừng của mình
một chút, từ từ đi đến trước bồn cầu, nâng tay lên, tự mình giải quyết.
…
…
Mấy ngày kế tiếp, ban ngày Thịnh Thế không làm gì, nằm lỳ ở trên giường, nhắn
tin cho Cố Lan San một chút, hầu hết thời gian còn lại là nằm ngủ.
Đến buổi tối, Thịnh Thế cực kỳ phấn chấn. Anh thường thường đều giả bộ ngủ
trước, đợi đến khi người chăm mình ngủ say, anh liền lặng yên không tiếng động
gởi một tin nhắn cho Cố Lan San, không quá nửa giờ, Cố Lan San sẽ xuất hiện
ngoài phòng bệnh, sau đó Thịnh Thế sẽ rón rén vén chăn lên, từ trên giường leo
xuống, phủ thêm áo khoác, len lén chạy ra ngoài.
729-hen-ho-bi-mat-trong-phong-benh-9/2214312.html
729-hen-ho-bi-mat-trong-phong-benh-9/2214312.html