Đoạt Hôn 101 Lần – Chương 727: Bí mật hẹn hò trong phòng bệnh (8) – Botruyen

Đoạt Hôn 101 Lần - Chương 727: Bí mật hẹn hò trong phòng bệnh (8)

Editor: Cà Rốt Hồng

Tay của Cố Lan San bị Thịnh Thế cứng rắn đặt ngay lên trên phân thân của anh,
cách đồng phục bệnh nhân, Cố Lan San vẫn có thể cảm thấy loại nóng bỏng và
cứng rắn đó.

Đầu Cố Lan San bỗng oanh nổ tung.

Thì ra anh đang nói nhớ đến cứng như sắt, là chỉ cái thứ ở phía dưới đó của
anh, giống như sắt á…

Cố Lan San theo bản năng muốn rút tay của mình về.

Nhưng lại bị Thịnh Thế nhanh tay lẹ mắt ấn xuống một lần nữa.

Anh dán lên môi của cô, chậm rãi hướng dẫn cô: “Sở Sở, anh khó chịu, em giúp
anh một chút…”

Anh cũng không đợi cô đồng ý, liền nắm chặt tay của cô, ấn rồi xoa ở trên phân
thân của anh, tới tới lui lui, cô cảm thấy rõ phản ứng trên thân thể của anh
còn mãnh liệt hơn hồi nãy rất nhiều.

Cô cảm thấy trong lòng bàn tay mình, giống như là bị nóng chọc thủng, mặt của
cô đều đã đỏ lên theo.

Thịnh Thế chính là yêu thảm bộ dạng này của cô, bình thường bên ngoài đối với
anh ngông nghênh làm mưa làm gió, vừa làm chuyện này liền lập tức biến thành
bộ dạng con mèo Sở Sở đẹp đẽ động lòng người.

Anh nhìn thấy liền say mê một trận, lại hôn cô, nắm tay cô, lột quần áo của
anh ra, để cho lòng bàn tay cô hoàn toàn triệt để dán lên người bạn nhỏ của
anh.

Trước kia anh đã dạy cô làm thế nào giúp anh giải quyết, nhưng cô đều không
phải là một học sinh giỏi, ở trên chuyện như vậy, học một chút liền thôi, cho
tới bây giờ, còn rất vụng về, anh liền không kiên nhẫn phiền toái nắm tay của
cô tiếp tục dạy cô.

Dần dần dường như cô đã vào trạng thái, học một chút như vậy xong, anh liền
buông lỏng tay của cô ra, nhắm mắt lại hưởng thụ.

Anh dán lên cổ của cô, tinh tế hôn, hô hấp dần dần nặng nề, dấu hiệu cao triều
đến, anh liền thúc giục cô: “Sở Sở nhanh lên một chút, nhanh lên một chút, sắp
xong rồi…”

Cố Lan San cúi đầu, xấu hổ không dám nhìn Thịnh Thế, cổ tay của cô cũng đã
dâng lên chua xót, nhưng vẫn cắn răng, giúp anh.

“Ừhm…” Anh thoải mái hừ ra một tiếng, thân thể co giật hai cái, cảm thấy
giống như có một luồng khí tức muốn xì ra.

Nhưng đúng lúc này, ngoài cửa lại truyền đến giọng nói của mẹ Thịnh: “Nhị
Thập?”

Tay của Cố Lan San khẽ run rẩy, bỗng chốc buông lỏng Thịnh Thế ra.

Thịnh Thế đang lên cao triều lại bị cắt ngang như vậy, khó chịu muốn chết,
muốn kết thúc cũng không thể kết thúc được.

Mùi vị như vậy, muốn bao nhiêu giày vò thì có bấy nhiêu giày vò.

Mẹ Thịnh nửa đêm tỉnh lại, không nhìn thấy Thịnh Thế, liền rời giường gọi một
câu, thấy ánh sáng đèn trong phòng vệ sinh, mẹ Thịnh liền đi lên, gõ cửa, lại
gọi: “Nhị Thập?”

Thịnh Thế nắm lấy tay của Cố Lan San, đặt lên phân thân của mình lần nữa, ý
bảo cô tiếp tục.

Mẹ Thịnh ở ngoài cửa, Cố Lan San cảm thấy rất xấu hổ, làm thế nào cũng không
tiếp tục được nổi.

Thịnh Thế chỉ có thể nắm tay của cô, di chuyển tới lui.

Mẹ Thịnh thấy Thịnh Thế đã một hồi lâu mà không có lên tiếng, đáy lòng lo
lắng, giọng nói có chút gấp gáp: “Nhị Thập, con làm sao vậy?”

Thịnh Thế cố nén sự khác thường của mình, hắng giọng một cái, chậm rì quay về
phía mẹ Thịnh ở bên ngoài, dõng dạc nói: “Con đang giải quyết chuyện quan
trọng.”

Mẹ Thịnh yên lòng, “Ừ” một tiếng, liền không còn tiếng động gì nữa.

728-bi-mat-hen-ho-trong-phong-benh-8/2214311.html

728-bi-mat-hen-ho-trong-phong-benh-8/2214311.html