Đoạt Hôn 101 Lần – Chương 702: Hối hận khi biết anh không? (23) – Botruyen

Đoạt Hôn 101 Lần - Chương 702: Hối hận khi biết anh không? (23)

Editor: Lovenoo1510

Trong đó có những đứa trẻ bị chen lấn đến khó chịu nên bắt đầu gào khóc.

Tình cảnh có chút hỗn loạn.

“Mọi người xếp thành hàng, không nên vội vàng, càng chen lấn càng không qua
được!” Giải Phóng Quân ở bên ngoài kêu.

Thế nhưng những người này đều tìm đường sống trong chỗ chết, biết rõ cái loại
sợ hãi khi gần kề cái chết này, cho nên từng người đều rõ ràng có nghe nhưng
không hiểu lời nói của Giải Phóng Quân.

Mọi người đều dùng sức xông ra ngoài cửa, thậm chí còn có rất nhiều người bắt
đầu nhảy qua cửa sổ.

Khoảng cách của Cố Lan San cũng đồng nghiệp của mình tương đối gần, khi nhận
được tin tức này, các đồng nghiệp đã nhanh chóng chạy ra ngoài.

Cố Lan San theo sát phía sau, nhưng lúc cô vừa mới đi được một nửa, thì cô cảm
thấy trước ngực mình chợt lạnh, cô giơ tay lên, sờ sờ mới phát hiện dây truyền
Tương Du Bình mà Thịnh Thế đưa cho cô bị đứt.

Bảo Thạch nhẵn bóng, theo áo rơi trên mặt đất.

Rất nhiều người, âm thanh rất hỗn loạn, Cố Lan San không nghe được tiếng vang
của Bảo Thạch rơi xuống đất, cô vội né người sang một bên, nhường đường ra
cửa.

Người ở trong nhà cũng không còn nhiều, tất cả mọi người đều bắt đầu liều mạng
chạy ra ngoài, chen đến cuối cùng còn ít người, mọi người đi ra ngoài thì ung
dung hơn rất nhiều.

Ít người sau, Cố Lan San cầm một đèn pin cầm tay, dựa theo mặt đất, tìm kiếm
khối Bảo Thạch kia.

Bằng vào trí nhớ mới vừa rồi của mình, cô tìm kiếm xung quanh chỗ mình một
đoạn khu vực được chiếu sáng trên mặt đất.

Có thể là vì bị chân người khác đá, nên Bảo Thạch chạy tới tận trong góc
tường, Cố Lan San khẽ cười, chạy tới góc tường.

Lúc cô vừa mới cúi người xuống nhặt Bảo Thạch, mặt đất xảy ra một trận kinh
hoảng, Cố Lan San cong người xuống, vội vàng cầm Bảo Thạch lên, xoay người
định chạy đi, vốn đang kinh hoảng đột nhiên mặt đất lại dồn dập mãnh liệt,
chấn động cả người cô làm cô có chút đứng không vững, lập tức ngã lăn trên mặt
đất.

Thời gian động đất xảy ra, từ trước đến giờ đều rất ngắn, hơn nữa lực phá hoại
còn đến mười phần.

Thời gian cũng chỉ là một cái nháy mắt, Cố Lan San cũng không có phản ứng kịp,
cô nghe thấy âm thanh cửa sổ vỡ tan tành, tất cả ngôi nhà đều như đang rung
lắc, có bụi bặm rơi xuống.

Cố Lan San chưa từng trải qua động đất mãnh liệt bên trong phòng như vậy, hơn
nữa khi thật sự tới lúc dữ dội, cô trốn cũng không trốn thoát, Cố Lan San siết
chặt lòng bàn tay cầm dợi dây truyền Bảo Thạch Tương Du Bình, ôm một tia hy
vọng đứng lên, tính toán tránh vào góc tường.

Vậy mà, cô mới vừa đứng lên, cả căn phòng lại trải qua một hồi kịch liệt, thậm
chí tường cũng nứt ra một khe hẹp, hô hấp của Cố Lan San trở nên dồn dập, cô
cố gắng chống thân thể của mình, để cho mình duy trì trấn định, mới vừa giơ
chân lên bước một bước, cô đã nghe được có tiếng tảng đá rơi xuống, cô bị sợ
đến mức thân thể khẽ dựa vào vách tường, đầu óc trống rỗng, nghĩ thầm mình có
thể chết ở chỗ này, trong lúc bất chợt không biết từ nơi nào có một bóng người
phóng đến, cô còn chưa kịp thấy rõ rốt cuộc là ai, đã bị người ta vội vàng
mang tới phía một góc tường.

Tốc độ rất nhanh, sau lưng Cố Lan San, đụng thẳng vào góc vách tường, cô đau
đến hít vào một hơi, sau đó nghe được âm thanh phòng ốc nghiêng đổ, âm thanh
tan vỡ như vậy, tràn ngập trong tai Cố Lan San, đụng phải mãng nhĩ làm cô bị
đau, đầu cô đau đớn trong nháy mắt tối sầm lại, cả người hôn mê bất tỉnh.

Cũng không biết cụ thể rốt cuộc đã qua bao lâu, trong lúc bất chợt Thịnh Thế
mở mắt.

703-hoi-han-khi-biet-anh-khong-23/2201337.html

703-hoi-han-khi-biet-anh-khong-23/2201337.html