Edit: Thu Lệ
“Cô Diệp, rất vui khi được quen biết cô, chuyện lúc trước thật sự chỉ là hiểu
lầm, hi vọng cô đừng để trong lòng nhé!.”
Cố Lan San đang vùi trước ngực Thịnh Thế chu chu miệng, không để ý đến Tô Kiều
Kiều chút nào, liền xoay chuyển đầu, trong lòng lại bất mãn với những lời Tô
Kiều Kiều lời nói, ai mà thèm vui khi quen biết với cô ta chứ!
Thịnh Thế thấy mọi chuyện có thể kết thúc như vậy, vô cùng hài lòng gật đầu
một cái, vừa định mở miệng nói chuyện, ai ngờ Cố Lan San đột nhiên kéo kéo áo
anh, anh liền cúi đầu xuống, thấy đôi mắt đen láy của Cố Lan San đang nhìn
anh, hơi ngoắc ngoắc ngón tay với anh, Thịnh Thế liền cúi đầu, Cố Lan San
thuận thế ngẩng cằm lên, đưa môi đến bên tai Thịnh Thế, thấp giọng nói một cau
gì đó.
Giọng nói của Cố Lan San rất nhẹ, mọi người chỉ là nghe được vài tiếng rầm rì
nho nhỏ, lúc Thịnh Thế nghe xong, sắc mặt cũng không có thay đổi gì lớn.
Cục trưởng cục công an chỉ coi Cố Lan San và Thịnh Thế đang thì thầm chuyện gì
đó, cho nên liền ân tình mà nói: “Vậy bây giờ chúng ta hãy đến nhà hàng Kinh
Thành để ăn cơm, anh Thịnh thấy thế nào?”
Thịnh Thế liếc mắt nhìn Tô Kiều Kiều, ánh mắt không được tốt cho lắm, ngay sau
đó từ từ mở miệng: “Cục trưởng Lưu, thật ra thì chuyện ngày hôm nay, tôi không
muốn giải quyết như vậy.”
Cục trưởng cục công an thấy Thịnh Thế bỗng nhiên thay đổi 180°, ông ta lập tức
trợn to hai mắt, “Anh Thịnh, ý của anh là?”
Thịnh Thế giật giật môi, sắc mặt mang theo vài phần bén nhọn, từ từ mở miệng:
“Thật ra thì hôm nay tôi tới đây, trong hai người chỉ tính bảo lãnh một
người.”
Tô Kiều Kiều không biết Thịnh Thế đang nói chuyện gì, liền nín thở, mơ hồ cảm
thấy một dự cảm xấu.
Quả nhiên, một giây kế tiếp, giọng nói của Thịnh Thế lại truyền tới: “Tôi chỉ
định đưa Sở Sở đi, về phần cô Tô…”
Tô Kiều Kiều ngẩng đầu lên, nhìn về phía Thịnh Thế.
Thịnh Thế cũng vừa vặn nhìn về phía Tô Kiều Kiều, chỉ là ánh mắt của Thịnh Thế
có chút lạnh, anh mở miệng nói với cô ta từng chữ một: “Khi tôi tới, nhìn thấy
cô Tô ngây ngô trong đồn công an thật thoải mái thật vui mừng, cho nên hãy ở
lại thêm vài ngày đi!”
Sắc mặt Tô Kiều Kiều lập tức biến thành tái nhợt.
Cô ta lăn lộn trong ngành giải trí, nếu để chuyện cô ta ở lại cục Công An vài
ngày truyền ra ngoài, danh tiếng của cô ta sẽ bị hủy hoại hoàn toàn, sợ rằng
sự nghiệp khổ sở lắm cô ta mới đi được đến ngày hôm cũng bị hủy diệt theo!
Tô Kiều Kiều mềm mại mở miệng, giọng nói mang theo vài phần run rẩy: “Anh
Thịnh…”
Thịnh Thế lại ôm Cố Lan San đứng lên, hoàn toàn không thèm để ý đến Tô Kiều
Kiều, chỉ là nhìn cục trưởng cục công an, sắc mặt khôi phục bình thường trước
sau như một, nói: “Gây rối an ninh trật tự nơi buôn bán, tôi muốn cục trưởng
Lưu biết rõ nên xử lý như thế nào, cho nên đành làm phiền cục trưởng Lưu.”
Thịnh Thế vừa nói, vừa cầm lấy túi xách Cố Lan San để trên đất lên, sau đó móc
trong túi ra được mấy điếu thuốc, đưa cho mỗi người ở đây một điếu.
Cục trưởng cục công an nhận lấy, không dám chậm trễ gật đầu, nói: “Tôi hiểu ý
của anh Thịnh.”
Thịnh Thế hài lòng cười cười, “Chuyện đó đành làm phiền ông, cục trưởng Lưu,
đây cũng coi như là tôi nợ ông một ân tình.”
Dừng lại một lát, Thịnh Thế còn nói: “Cục trưởng Lưu, không biết có thể kiếm
một chỗ nói một câu không?”
“Dĩ nhiên có thể, chúng ta đi đến một phòng làm việc khác.”
Thịnh Thế nghiêng đầu, thấp giọng nói với Cố Lan San: “Em ở đây chờ anh, anh
đi một lát sẽ về ngay.”
666-hai-nguoi-chi-bao-lanh-mot-nguoi-6/2187401.html
666-hai-nguoi-chi-bao-lanh-mot-nguoi-6/2187401.html