Editor: Thư
Anh đứng trước lan can sắt, nắm lấy lan can, ngón tay run lợi hại, thật lâu,
mới mở miệng, gọi một tiếng:
“Sở Sở.”
Trong đầu Cố Lan San còn đang suy nghĩ đến Thịnh Thế, liền nghe được một tiếng
“Sở Sở”.
Âm thanh quen thuộc, giọng điệu cũng quen thuộc.
Cố Lan San cho là mình xuất hiện nghe nhầm, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô vẫn chôn
ở trên đầu gối.
Thịnh Thế nhìn dáng người nhỏ bé của cô, lồng ngực bên trái truyền đến từng
đợt từng đợt đau lòng, anh giơ tay lên, liền lắc lắc song sắt vốn bị khóa vô
cùng chắc chắn.
Thịnh Thế lại lên tiếng, kêu một câu:
“Sở Sở.”
Cố Lan San liên tục nghe hai tiếng, cảm thấy hình như lần này không phải nghe
nhầm, cô nhíu nhíu mày, từ đầu gối ngẩng đầu lên, đầu tiên là mở to hai mắt,
mới lại tiếp tục ngẩng đầu lên.
Bên ngoài song sắt, có một người đàn ông đang đứng, mặc một cái áo khoác màu
đen, dung nhan quen thuộc.
Thật sự là Thịnh Thế… Cô vừa mới thầm nghĩ đến anh trong đầu thì anh đã xuất
hiện rồi, xuất hiện kịp thời như vậy, đúng lúc như vậy, giống như bọn họ vốn
tâm ý tương thông.
Biểu hiện lúc đầu của Cố Lan San thật sự rất bình tĩnh, cô bị người dọa đi nạt
lại, nhốt ở loại địa phương này, vẫn luôn là rất lạnh lùng bình tĩnh.
Nhưng mà bây giờ, cô lại nhìn thấy Thịnh Thế, cảm xúc toàn thân đã đến biên
giới chuẩn bị sụp đổ, cô mím mím môi thật chặt, đáy mắt lập tức nổi lên một
tầng sương mù đầy uất ức.
Mặc dù Thịnh Thế đứng cách Cố Lan San một khoảng, ánh sáng phòng thẩm vấn cũng
rất yếu, nhưng mà sự chú ý của anh vẫn luôn tập trung vào khuôn mặt của Cố Lan
San, thấy đáy mắt cô nàng trước mặt ẩm ướt một mảnh, cánh môi bĩu lại theo
thói quen mỗi khi buồn bực không vui, lập tức cả người anh giống như bị người
ta hung hăng khi dễ, hỏa khí liền vụt vụt vụt xuất hiện.
Anh nghiêng đầu, thấy từng đám từng đám người đứng ngớ ra bên cạnh, giọng điệu
đặc không tốt, rống lên:
“Mở ra!”
Hiện tại, cục trưởng cục công an vẫn luôn một mực đứng bên cạnh cẩn thận từng
chút hoàn toàn đứng hình, căn bản không biết rõ đây rốt cuộc là chuyện gì xảy
ra, chỉ là thấy hình như Thịnh Thế tức giận, liền lập tức hồi thần, sinh lòng
bàng hoàng, hô to với mọi người:
“Có nghe hay không, mau mở cửa này ra!”
Sau khi cửa sắt mở, liền lập tức bị người ta đẩy vào, lan can sắt phát ra
tiếng loảng xoảng.
Thịnh Thế đứng bên ngoài phòng thẩm vấn, hướng về phía bên trong có Cố Lan
San, âm điệu dịu dàng, thong thả nói:
“Sở Sở, đi ra đi.”
Cố Lan San vừa định đứng lên, thì nhìn đến Tô Kiều Kiều đứng cạnh Thịnh Thế,
sắc mặt cô lập tức vừa trầm xuống, liền rút lại động tác, vẫn tiếp tục duy trì
tư thế ngồi ban nãy, cũng không nhúc nhích.
Mặc dù do Cố Lan San đánh người nên mới bị bắt vào đây, nhưng cục trưởng cụ
công an nghe được lời nói của Thịnh Thế, bèn khách khí nở nụ cười với Cố Lan
San, giọng nói cũng rất uyển chuyển:
“Diệp tiểu thư đi ra đi, có chuyện gì chúng ta ra ngoài đến phòng làm việc rồi
nói.”
Có Thịnh Thế ở đây, Cố Lan San cũng không biết mình có chuyện gì, chỉ là cảm
thấy sức mạnh tràn đầy.
Lúc nãy cảnh sát trong cục hùng hùng hổ hổ tra xét, cô cũng rất tức giận, cho
nên giống như là không nghe cục trưởng cục công an nói gì, cô miễn cưỡng thả
mí mắt xuống, tư thái ngạo ngạo, trực tiếp coi thường cục trưởng cục công an.
Cục trưởng cục công an nhíu nhíu mày, hơi mất hứng nhìn về phía Thịnh Thế.
Rốt cuộc cô gái này là ai? Vốn mang danh đánh người, để cho cô đi ra, cô lại
vẫn làm dáng như thế sao?
661-hai-chi-co-the-bao-lanh-mot-1/2187396.html
661-hai-chi-co-the-bao-lanh-mot-1/2187396.html