Edit: Thu Lệ
Không khí bên trong phòng, càng ngày càng trở nên kỳ lạ.
Qua một hồi thật lâu, Thịnh Thế giật giật cổ họng, từng chút từng chút cúi
thấp đầu về phía cô.
Cố Lan San sững sờ đứng tại chỗ, con mắt mở thật to, nhưng vẫn không né tránh,
cô nhìn khuôn mặt của anh từ từ phóng đại trước mặt mình, dường như cô có thể
đoán được anh đang muốn làm gì, đáy lòng của cô hơi mong đợi, lại có chút khẩn
trương khiến thân thể dần dần căng thẳng, sau đó loại cảm giác hít thở không
thông lại ùn ùn kéo đến, so với trước lại càng mãnh liệt, điên cuồng hơn.
Thịnh Thế hoàn toàn không biết mình đang làm cái gì, ánh mắt của anh vẫn luôn
nhìn chằm chằm vào hai tròng mắt của cô, anh cảm giác giống như có cái gì đó
đang dẫn dắt anh vậy, khiến anh đánh mất tất cả tự chủ, khả năng suy nghĩ, cả
người không cách nào khống chế, không tự chủ được dựa vào mặt của cô, lại gần
từng chút từng chút một.
Anh nhìn ánh mắt của mình trong đáy mắt cô, càng ngày càng rõ ràng, tốc độ tim
đập cũng tăng nhanh từng chút từng chút, anh không khỏi hiện lên chút khẩn
trương không nói ra lời.
Khi mặt anh chỉ còn cách mặt cô khoảng một cm thì dừng lại.
Nhiệt độ trong phòng lên cao kỳ diệu, bay lên tới điểm cao nhất.
Trên người anh và cô, đều xuất hiện một lớp mồ hôi mỏng.
Hai người giống như đang dừng hình ảnh vậy.
Cô nhìn anh, cặp mắt trong suốt dần dần trở nên có chút mê ly, mông lung.
Anh nhìn cô, trong đôi mắt luôn luôn bình tĩnh, trở nên đắm chìm, nhu tình.
Hô hấp của anh, dần dần trở nên có chút gấp rút, bờ môi của cô bởi vì mới vừa
ăn cay mà trở nên phiếm hồng đáng yêu, giống như một món ngon thượng hạng, cực
kỳ có sức quyến rũ.
Anh không nhịn được nuốt nước miếng một cái, mắt nhẹ nhàng chớp chớp, cánh môi
dừng một chút, cúi xuống dán lên cánh môi Cố Lan San.
Lông mi Cố Lan San cũng hơi lóe lóe, cô cảm thấy môi của anh mang theo một
luồng khí nóng, một luồng khí nóng khiến thân thể cô sôi trào, từ từ nhích tới
gần mình, có mùi thơm nhàn nhạt rất thoải mái cuốn tới, cô không nhịn được khẽ
giật giật môi, từ từ nhắm hai mắt lại, cánh môi hơi hạ xuống, cũng cảm thấy
cánh môi anh xinh đẹp giống như hoa anh đào, cùng nhẹ nhàng tiếp xúc qua lại
với cánh môi của mình.
Khi môi của anh và môi của cô chạm vào nhau, liền có một dòng điện mãnh liệt
từ giữa hai bờ môi của bọn anh, nhanh chóng lan rộng ra, chia ra khởi động gấp
rút qua thân thể của hai người.
Dòng điện này khiến toàn thân Thịnh Thế cứng ngắc, đại não trong nháy mắt tỉnh
táo, sau đó anh mới dần dần tỉnh táo lại.
Anh thế nhưng không kiềm hãm được mà hôn Cố Lan San.
Lý trí mách bảo anh, lúc này cô không phải bạn gái anh, cũng không phải “Vợ”
của anh, anh không thể làm như thế, anh nên nhanh chóng đẩy cô ra, nhưng anh
lại phát hiện, thân thể của mình hoàn toàn không nghe sai bảo của bản thân,
chính anh cũng không có cách nào rút khỏi cánh môi của cô, ngược lại giống như
là có nhựa cao su, vững vàng dính hai bờ môi của hai người lại với nhau.
Thịnh Thế không nhúc nhích, nhẹ nhàng mở mắt, anh nhìn thấy cô gái nhắm mắt
thật chặc, gò má đỏ thắm cực kỳ đáng yêu mê người, có một loại dục vọng nhanh
chóng xâm chiếm đầu óc của anh.
Sau khi anh và cô ly hôn, anh vẫn thật biết điều, không tiếp xúc thân mật với
bất kỳ người phụ nữ nào, hiển nhiên là từ một hoa hoa công tử biến thành một
hoàng tử cấm dục
620-yeu-anh-em-vuong-10/2169772.html
620-yeu-anh-em-vuong-10/2169772.html