Đoạt Hôn 101 Lần – Chương 611: Yêu anh, em Vương (2) – Botruyen

Đoạt Hôn 101 Lần - Chương 611: Yêu anh, em Vương (2)

Edit: Lovenoo1510

“Tôi mới không cần! Tại sao phải sau tiệc từ thiện kết thúc mới nói, hiện tại
có cái gì không thể nói?” Vương Giai Di nghĩ cũng không nghĩ đã phản bác, cô
ta cưa từng cùng bất kỳ người đàn ông có vợ nào dính líu quan hệ, người cô ta
thích duy nhất chỉ có một người chính là Thịnh Thế, thật sự trước đây rất lâu
lúc gặp Thịnh Thế, lúc xúc động quá cũng có ý định quyến rũ, nhưng lúc Thịnh
Thế ở Hải Nam, ngược lại đã biến cô ta thành quân cờ, nên đối với Thịnh Thế cô
ta đã vỡ mộng, hơn nữa cô ta cũng không có đắc tội với bất cứ kẻ nào, người
duy nhất ghét cô ta cũng chỉ có Cố Lan San, cho nên cô ta nghĩ, mình nhất định
là bị hãm hại, vì vậy kế tiếp giọng điệu của cô ta càng tràn đầy mạnh mẽ:

“Tôi chưa làm bất kỳ việc trái với lương tâm, bà không phải là nói có chứng cứ
sao? Vậy thì lấy ra, cho tôi nhìn xem sao!”

“Miệng vẫn còn rất cứng! Vậy thì cho cô nhìn xem chừng cớ!” Người đàn bà kia
tránh thoát an ninh, an ninh thấy vậy lại lôi người đàn bà này đi, người đàn
bà liếc mắt nói với an ninh: “Tôi không đánh cô ta nữa, tôi đợi đến lúc cô ta
á khẩu không trả lời được tôi sẽ đánh cô ta!” Nói xong, người đàn bà đó liền
đi tới trước khán đài, mấy chị em mà bà ta mang theo vội vàng đem đồ vật đưa
cho người đàn bà đó.

Bộ trưởng Vương sĩ diện, mặc dù hắn không biết quan hệ giữa Vương Giai Di với
chồng người đàn bà này là thật hay giả, tuy nhiên hắn cảm thấy như vậy là đang
diễn trò cho mọi người xem, quá mức mất mặt, huống chi nếu như cuối cùng, thật
sự là như vậy, thì người mất mặt nhất sẽ là hắn, cho nên lúc người đàn bà kia
nhận ảnh, hắn lại lớn tiếng nói một câu: “Loại chuyện như vậy là thật hay giả,
tôi cảm tháy chúng ta âm thầm giải quyết thì tốt hơn, huống chi mọi người nói
chuyện trong nhà không phải nên đóng cửa bảo nhau sao.”

“Hừ!” Người đàn bà nghe nói như thế, chỉ nhếch môi cười lạnh một tiếng, tuyệt
không cảm thấy có cái gì cần che dấu trực tiếp nói: “Ông ta đều dám ở bên
ngoài bao nuôi từng người một, tôi có gì phải sợ, tôi chính là muốn trước mặt
nhiều người như vậy náo loạn, để đến tai những cô gái trẻ kia gặp ông ta sẽ
trốn đi xa xa, tôi xem ông ta còn có thể giống chó đực như thế nào, đi khắp
nơi động dục, hay giống cây củ cải, thấy cái hố liền hướng vào bên trong chen
vào.”

Lúc Cố Lan San nghe được đoạn này của người đàn bà kia, theo bản năng nghiêng
đầu, liếc nhìn Thịnh Thế.

Ban đầu lúc cô gả cho anh, anh cũng ở bên ngoài xì căng đan không dứt, phụ nữ
không ngừng, hơn nữa so với người đàn bà huyên náo này còn lộn xộn hơn, đặc
biết chói mắt.

Khi đó cô biết rất rõ, cũng giả bộ như không biết, thậm chí cô có ầm ĩ cũng
không ầm ĩ, cô cảm thấy rất mất mặt.

Nhưng người đàn bà bây giờ, dĩ nhiên lại làm như vậy trước mặt bao người, cũng
không quản mình có mất mặt hay không mà náo loạn ra ngoài.

Cô ta rốt cuộc là đã rất tuyệt vọng với chồng mình, mới có thể điên cuồng như
vậy sao?

Hôn nhân là cái gì?

Hai người quyết định dắt tay nhau cùng sống, vô luận sống chết, vô luận giàu
nghèo, anh tôi đều không rời bỏ.

Nhưng tới cùng xã hội bây giờ là làm sao?

Đem hôn nhân biến thành chiến trường.

Nam nữ chém giết, không ai nhường ai, mây đen trướng khí, hận không thể hung
hăng đem đau đớn mà đối phương cho mình trả lại cho đối phương.

Thà rằng như vậy, thật còn không bằng bảo vệ một con đường sống, là lựa chọn
li hôn, cũng để cho mình một con đường sống.

Người đàn bà cầm những bức ảnh kia, trực tiếp ném vào mặt Vương Giai Di:
“Chính mình từ nhìn một chút đi!”

Vương Giai Di không đi nhặt những bức ảnh kia, chỉ hơi thấp đầu một cái, thấy
những bức ảnh bay xuống trước mặt mình, từng bức từng bức, đều là ảnh chụp
chung của cô ta cùng một người đàn ông, có ở tiệm cơm, cũng có ở quán cà phê.

612-yeu-anh-em-vuong-2/2169764.html

612-yeu-anh-em-vuong-2/2169764.html