Khoảng 6 giờ sáng, trong lúc bất chợt bụng Cố Lan San bắt đầu thấy đau, cô căn
bản cũng không kịp phân biệt đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, đã cảm thấy cơn
đau tê tâm liệt phế truyền đến.
Loại đau đớn này vượt qua sức chịu đựng thân thể cô, đây là lần thứ hai kinh
nghiệm của cô, lần đầu tiên kinh nghiệm là lần thứ hai cô mang thai, lần thứ
hai sanh non.
Loại đau đớn quen thuộc này và xa xôi này khiến hơi thở cô dồn dập, giống như
là có một thanh dao găm hung hăng đâm vào bụng cô vậy, từng hồi một giằng xé
cơ thể cô, đau đến căn bản cô thở không được.
Cô hung hăng nắm chăn, thân thể co ro muốn mình dễ chịu hơn một chút, nhưng cô
lại phát hiện đau đớn hình như càng ngày càng quá mức!
Đến cuối cùng, đau đến ngay cả hơi sức hô hấp cô cũng không có, toàn thân cũng
ra đầy mồ hôi, cô muốn đánh điện thoại cầu cứu, nhưng lại phát hiện hình như
căn bản cô không có người có thể cầu cứu.
Lúc này, đáy lòng Cố Lan San xuất hiện một loại cảm giác hốt hoảng cùng mờ
mịt.
Sau khi ly dị, một mình cô trôi qua tốt vô cùng, hơn nữa sau khi thoát khỏi
lônggf giam trói buộc tự do của cô, cô có tự do, tích cực hướng lên, công việc
thuận lợi, thật không có gì không tốt, mặc dù thỉnh thoảng đêm khuya cô sẽ cảm
thấy một người cô dơn, nhưng mà không có nghĩ qua mình có phần cảm giác đáng
thuơng, nhưng mà bây giờ khi cô đau không tìm được đông tây nam bắc lại hiện
lên một loại ảo giác tự thương hại mình.
Cô cũng là người a… Nàng lại là một người đang bị bệnh đau đớn, căn bản
không có người biết, cô cứ như vậy đã chết đi, cũng không biết rốt cuộc lúc
nào thì có người biết.
Nếu như cô không có hôn môi Hàn Thành Trì, cô không có li hôn cùng Thịnh Thế,
hiện tại cô chậm chạp không rời giường như vậy, dù là Thịnh Thế không có ở đây
bên cạnh CÔ, nhưng những người giúp việc kia cũng sẽ đi theo nhìn cô một chút
a.
Cố Lan San không biết là bởi vì quá đau, hay là bị cái ý tưởng chết rồi cũng
không có người biết hù sợ, cô liền lập tức rơi nước mắt.
Vì sao cô lại tự đưa bản thân vào viễn cảnh này? Vì sao cô lại đại nghĩa diệt
thân như vậy? Vì sao lại vì không tổn thuơng Hàn Thành Trì mà ủy khuất bản
thân như vậy? Vì sao ban đầu cô lại không nói với Thịnh Thế, cô bị Hàn Thành
Trì cưỡng hôn chứ?
Dù Thịnh Thế đối xử với cô không tốt, nhưng cuối cùng vẫn là Nhị Thập a, mặc
dù không phải Nhị Thập của ngày đó, nhưng lại là chỗ dựa của cô cơ mà.
Hiện tại, ngay cả chỗ dựa này cô cũng không có.
Cố Lan San cứ như vậy vừa ăn năn hối hận, vừa đau không thể chịu nổi đến bất
tỉnh.
Trước khi bất tỉnh, trong đầu Cố Lan San, còn hiện lên một ý nghĩ không cam
lòng, cô sẽ không thật sự cứ thế mà chết đi chứ? Khi tự sát cô cũng không
thành công tự sát, nhưng lại chết như vậy, cô thật không cam lòng a…
…
Đây là lần thứ hai Cố Lan San thoi thóp hấp hối trước mặt Thịnh Thế, không có
chút cảm giác nào.
582-to-tinh-trong-giay-phut-sinh-tu-32/2169734.html
582-to-tinh-trong-giay-phut-sinh-tu-32/2169734.html