Cố Lan San cảm thấy bên cạnh giường lún xuống dưới, thân thể của cô khẽ căng
thẳng hạ xuống, hàng mi dài run rẩy hai cái, nhưng không có mở ra.
Thịnh Thế nằm xuống, liền quay đầu đi ngắm mặt Cố Lan San, tay trái của cô vừa
vặn đặt ở bên gối, tầm mắt của anh lập tức liền thấy vết sẹo dữ tợn trên tay
cô, trái tim giống như là bị thứ gì hung hăng đánh trúng vào, đau đến mức
trong nháy mắt anh chỉ có thể nhắm hai mắt lại, hô hấp hơi gấp rút, đầu liền
nhanh chóng quay đi.
Hai người nằm trên giường không cởi sạch áo ngủ, cũng không nói.
Giữa hơi thở của Thịnh Thế, loáng thoáng có thể nghe thấy mùi thơm đặc hữu
trên người Cố Lan San, qua thật lâu, anh mới hơi lật người, đưa lưng về phía
Cố Lan San.
Cố Lan San mở mắt, nhìn chằm chằm bóng lưng Thịnh Thế một lát, mới khe khẽ
nhắm mắt lại.
Có lẽ là ban ngày đi bộ nhiều, Cố Lan San hơi mệt chút, cho nên qua một chút,
cô liền ngủ mất.
Thịnh Thế nghe tiếng thở nhạt nhẽo đều đều của cô, tốc độ tim đập dần dần an
bình đi xuống, hắn lại từ từ lật người, chuyển hướng chính diện cô, thể trọng
của anh lớn hơn cô rất nhiều, cho nên bên này lún xuống tương đối lợi hại,
thân thể mềm mại của cô không chú ý liền trượt đến trong ngực anh.
Toàn thân anh giống như là bị điểm huyệt, hung hăng run rẩy, hắn giơ tay lên,
muốn đẩy thân thể cô ra, nhưng tay lại không nghe sai sử thần sui quỷ khiến
rơi xuống ngang hông cô.
Nàng ngủ rất say sưa, đầu vẫn còn hơi cọ xát ở trước ngực anh.
Hắn cảm thấy thân thể có một cảm giác nóng ran không thể nói ra, hô hấp cũng
đi theo từ từ dồn dập. Anh hơi giơ tay lên, muốn nhẹ nhàng đẩy cô ra, nhưng
tay của cô lại bắt được áo ngủ của anh, sợ làm cô thức tỉnh, cuối cùng anh vẫn
chậm rãi thõng cánh tay, lần nữa thả lại ngang hông cô.
Lúc này đang đêm khuya nhưng anh lại không có nửa điểm buồn ngủ, miệng lười
liên tục nuốt nước bọt, một đôi mắt đen nhánh tính mịch như ngọn đèn đềm, nhìn
dung nhan mỹ lệ của cô, hơi thè lưỡi liếm liếm cánh môi, sau đó không lý do tự
chủ cúi đầu, nhẹ nhàng tiến tới bờ môi cô.
Anh im hơi lặng tiếng, cô không có cảm giác chút nào, môi anh chỉ nhẹ nhàng
đặt lên môi cô, liền tính toán nhanh chóng rút lui, nhưng cô gái ngủ mê man
lại đưa ra cánh tay, níu chặt cổ anh. Toàn thân anh cứng ngắc, môi đặt ở chiếc
cổ mềm mại cảu cô, tim anh phịch phịch nhảy, một lát sau, anh mới ra tiếng kêu
một câu:
“Sở Sở?”
Cô không có lên tiếng, anh vươn tay muốn kéo tay cô, nhưng cô lại càng dùng
sức níu chặt.
521-so-so-anh-yeu-em-11/2169610.html
521-so-so-anh-yeu-em-11/2169610.html