Editor: Thư
Thịnh Thế chạy ngược về quảng trường, có rất nhiều bóng đèn mờ trên quảng
trường, anh bốn bề tìm kiếm Cố Lan San, vừa đi vừa nghỉ, nhìn quanh hai bên,
trong lúc bất chợt xoay người, lại thấy dưới ngọn đèn đóm leo lét là bóng dáng
quen thuộc kia.
Cô đứng bên hồ ước nguyện, vươn tay, cảm lại suối nước nhỏ đang phun ra, nước
vỗ hết vào tay cô, bốn phương tám hướng tản ra, có một ít tung tóe ướt cả y
phục trên người, nàng lại không có né tránh, khóe môi hơi câu ra vẻ chơi như
vậy vui.
Đèn ngũ sắc trong hồ ước nguyện vẫn không ngừng lóe lên, chiếu vào trên mặt
của cô, chiếu ra các loại sắc thái—–
Thịnh Thế cứ thế đứng cách cô một khoảng, lẳng lặng đứng nhìn.
Cô giống như là một đứa bé đắm chìm trong thế giới riêng của ban thân, đôi tay
trắng noãn đang vui vẻ nghịch nước.
Ánh sáng trên quảng trường hơi ảm đạm, không thể nhìn rõ ràng dung nhan và
thần thái của cô, nhưng anh lại cảm thấy cô còn xinh đẹp hơn, rực rõ lóa mắt
hơn bất cứ cảnh vật nào trên phố.
Cô chân thật đáng yêu đứng dưới ngọn đèn mờ ảo, chân thật khiến anh không thể
không yêu.
Vốn là chạy về phía quảng trường tìm kiếm cô, lồng ngực anh phập phồng thở hổn
hển, đã dần dần yên tĩnh lại. Anh đứng nghiêm ở đó, không biến sắc nhìn cô gái
không kiêu căng không siểm nịnh vui đùa, lại phát hiện, muôn sông nghìn núi,
Thiên Sơn Vạn Thủy, duy chỉ có cô là có thể đánh động nhân tâm.
Cô không động, anh cũng không động.
Cô đang ngắm nhìn thưởng thức phong cảnh đằng kia, anh ở nơi này xem cô là
phong cảnh để nhìn.
Trong đầu Thịnh Thế chậm rãi hiện lên một câu nói, cảm thấy rất thích hợp vào
lúc này.
Cả đời này tôi đi qua rất nhiều nơi, ngắm nhìn rất nhiều phong cảnh, duy chỉ
có em khiến tôi rung động nhất, kinh hỷ nhất.
Hình như Cố Lan San rất chuyên chú, căn bản không chú ý tới có người nhìn
mình, chơi đùa mãi đến khi trên quảng trường cũng không người nào, cô mới móc
khăn giấy trong túi xách ra, chậm rãi lau khô tay, ném vào thùng rác bên cạnh,
cứ tiếp tục hướng về phía bắc, đi Thập Lý Thịnh Thế.
Thịnh Thế nhìn thấy cô rời đi, không có lên tiếng gọi nàng, chỉ là giữ vững
khoảng cách nhất định, ở phía sau từ từ cùng đi với cô.
Ánh mắt anh vẫn luôn là đặt trên người cô, anh nhìn thấy cô nghiêng đầu nhìn
tòa nhà lớn Thập Lý Thịnh Thế, cũng thấy cô bước vào một vài cửa hàng ly kỳ cổ
quái, sau đó tay không ra ngoài.
Khoảng gần 10 giờ, rốt cuộc Cố Lan San mới đi hết cả con phố dài phồn hoa này.
Lúc này đêm đã khuya, có chút lạnh, cô ôm cánh tay dậm chân, sau đó lên chuyến
xe cuối cùng ngắm cảnh. Cô ngồi ngắm cảnh ở hàng thứ nhất, Thịnh Thế ngồi ngắm
cảnh ở hàng cuối cùng, trung gian giữa 2 người bọn họ là 1 đôi tình nhân.
Dọc theo đường đi, cô không quay đầu lại, cũng không có cảm giác nhạy cảm với
những chuyện lặt vặt như khi đi dạp phố, ngồi ở chỗ đó, cũng không nhúc nhích,
từ phía sau nhìn lên, giống như là lại đang nghĩ cái gì.
517-so-so-anh-yeu-em-7/2169606.html
517-so-so-anh-yeu-em-7/2169606.html