Edit: Ngọc Hân
Tròng mắt Cố Lan San lập tức nóng lên, cô nhìn thấy Thịnh Thế quay đầu liền
hoảng hốt cúi đầu, lúc cô đang cố gắng ép nước mắt mình không được rơi xuống,
thì cảm giác được cổ tay mình bị Thịnh Thế nắm lấy, dùng lực rất mạnh kéo cả
người cô đi ra ngoài cửa.
“Nhị Thập, con đứng lại đó cho mẹ!” Mẹ Thịnh thấy Thịnh Thế muốn dẫn Cố Lan
San rời đi đột nhiên đứng lên.
Cố Lan San làm chuyện như vậy, cho đến giờ phút này mẹ Thịnh còn có chút không
dám tin.
Nhưng hình ảnh như vậy là bà ta tận mắt chứng kiến.
So với người khác, bà càng hi vọng Cố Lan San có thể giải thích hợp lý.
Thịnh Thế vẫn siết chặt cổ tay Cố Lan San như cũ, hơi dừng bước sắc mặt đủ
loại cảm xúc, không quay đầu lại.
“Nhị Thập…” Mẹ Thịnh vừa mới mở miệng gọi tên Thịnh Thế, Thịnh Thế giống như
biết tiếp theo mẹ Thịnh sẽ nói gì, đột nhiên mở miệng giọng lạnh lùng cắt
ngang lời mẹ Thịnh: “Mẹ, mẹ muốn hỏi gì muốn nói gì cũng chờ về nhà họ Thịnh
rồi hãy nói, ở đây có nhiều người ngoài như vậy, dù sao đi nữa Sở Sở cũng là
vợ của con, con không thể để cô ấy mất mặt ở chỗ này được.”
Lời nói của Thịnh Thế rất cương quyết, mang theo mười phần chân thật không
được phản đối.
Nói xong anh vẫn không quay đầu lại chỉ nắm chặt cổ tay Cố Lan San, cánh môi
mím chặt dẫn theo cô, không chùn bước rời khỏi phòng khách nhà họ Cố.
***
Bên ngoài ánh mặt trời rất tươi đẹp, mang theo nhiệt độ nóng rực chiếu vào
tròng mắt người ta có chút đau nhức.
Lúc Thịnh Thế rời khỏi phòng khách nhà họ Cố dắt tay cô đi một mạch về phía xe
anh, vẫn không nói một lời như cũ.
Trên đường đụng phải mấy người giúp việc nhà họ Cố, những người giúp việc kia
chắc cũng biết mới vừa rồi trong nhà xảy ra chuyện gì, nên ánh mắt nhìn Cố Lan
San và Thịnh Thế mang theo vẻ tìm tòi nghiên cứu và nhiều chuyện, vậy mà ngoài
miệng vẫn vô cùng nịnh bợ chào hỏi: “Anh Thịnh, cô hai.”
Thịnh Thế đâu thèm để ý tới những người đó, trực tiếp mở cửa xe bên phía ghế
lái phụ để Cố Lan San lên xe.
Thậm chí, sau khi cô ngồi vào xe anh còn cúi người vô cùng chăm sóc thắt đai
an toàn cho Cố Lan San.
Sắc mặt Thịnh Thế rất khó coi nhưng người lại rất bình tĩnh, anh như vậy khiến
đáy lòng Cố Lan San không tránh khỏi có chút hoảng hốt, làn môi tái nhợt của
cô mấp máy nhưng không dám nói ra một câu.
Bộ dáng Thịnh Thế vô cùng lịch sự đóng cửa xe lại giúp cô, sau đó mới vòng qua
xe ngồi lên xe, động tác lưu loát khởi động máy quay đầu xe vững vàng lái rời
khỏi đại viện nhà họ Cố.
Xe mới vừa mới ra khỏi đại viện nhà họ Cố, Cố Lan San và Thịnh Thế liền nhìn
thấy Hàn Thành Trì và Cố Ân Ân đang đứng bên đường phố.
459-dai-nan-lai-toi-chia-tay-49/2169496.html
459-dai-nan-lai-toi-chia-tay-49/2169496.html