Edit: Ngọc Hân
Vương Gia Di càng nói càng dũng cảm, cô ta hoàn toàn không chú ý tới Thịnh Thế
vội vã chạy tới đã đứng phía sau lưng cô ta, còn cứ thế nói tiếp, nói càng lúc
càng khó nghe: “Cố Lan San, lần đầu tiên gặp cô tôi đã cảm thấy cô đặc biệt
đáng ghét, đúng như một tiểu yêu tinh, kết quả cô thật đúng là hồ ly tinh! Cô
thế mà cho Thịnh Thế đội nón xanh to như vậy (Ý chỉ ngoại tình), cô dụ dỗ Hàn
Thành Trì sau lưng anh ấy, nhưng muốn tiếp tục cuộc hôn nhân với anh ấy, tôi
thấy cô quả thực vứt sạch mặt mũi nhà họ Thịnh!”
Thịnh Thế vốn không biết chuyện gì xảy ra, chỉ nhận được cú điện thoại của mẹ
mình, trong giọng điệu có gì đó không bình thường còn nói là vì Cố Lan San,
anh liền bỏ lại chuyện công ty vội vội vàng vàng chạy tới.
Ai ngờ vừa vào nhà đã nghe Vương Giai Di đang ở đó mắng Cố Lan San sa sả, từng
câu từng chữ rơi vào trong tai anh, loáng thoáng cũng biết rốt cuộc đã xảy ra
chuyện gì.
Sắc mặt anh thoáng cái trở nên lạnh lùng, ánh mắt nặng nề nhìn lướt qua Cố Lan
San đang cúi đầu đứng đó, có cơn tức giận vọt lên tận tim không giải thích
được, cô thế mà chạy tới nhà họ Cố thân mật với Hàn Thành Trì… Thịnh Thế
thật sự rất tức giận, cô thích Hàn Thành Trì còn chưa tính, cô còn phải làm ra
hành động cho anh đội nón xanh khiến mọi người ai cũng biết. Tất nhiên chưa
tới vài ngày anh liền trở thành vai nam chính câu chuyện bà tám, bị các bà cao
quý kể lể biến thành thành trò cười!
“Cố Lan San nếu như tôi là cô tôi thật sự không còn mặt mũi nào đứng đây, nếu
chuyện này truyền ra ngoài không biết sẽ châm biếm cỡ nào…”
Đáy lòng Thịnh Thế nổi giận, Vương Giai Di còn đứng đó không coi ai ra gì, bực
bội không yên lại còn thêm dầu vào lửa tiếp tục nói khiến trong lòng anh không
nhịn nổi, lập tức giẫm bước trực tiếp đi tới trước ghế sofa, không thèm suy
nghĩ giơ tay lên hung hăng nện lên mặt Vương Giai Di một cái tát, dứt khoát
khiến Vương Giai Di ngừng lảm nhảm.
Mọi người trong phòng ai cũng có tâm sự của mình hoàn toàn không chú ý tới
Thịnh Thế đi vào, bây giờ anh đột nhiên vung ra một cái tát như vậy khiến tất
cả mọi người đều ngẩng đầu lên nhìn về phía Thịnh Thế.
Vương Giai Di bị đánh đầu có chút ngu, cô ta che khuôn mặt mình mở mắt thấy vẻ
mặt khủng bố của Thịnh Thế dọa sợ cắn môi dưới không dám lên tiếng.
Thịnh Thế tức giận nói, khi nói đều nghiến răng nghiến lợi: “Vương Giai Di,
tôi đã cảnh cáo cô bao nhiêu lần rồi, cho dù người phụ nữ kia có phạm sai lầm
tày trời không thể tha thứ, phải đánh cũng là tôi đánh, nhưng còn cô, mắng
cũng đừng nghĩ mắng một câu cho tôi.”
Thịnh Thế nói xong sắc mặt liền tối xuống nghiêng đầu qua không thèm liếc mắt
nhìn người trong phòng đ tới trước mặt Cố Lan San, giơ tay lên nắm cổ tay cô
lôi cô đi ra phía cửa.
457-dai-nan-lai-toi-chia-tay-47/2169492.html
457-dai-nan-lai-toi-chia-tay-47/2169492.html