CHƯƠNG 1411: ĐÚNG LÀ QUÁ ĐỘT NGỘT.
Sáng sớm Đinh Trường Sinh tỉnh lại trước tiên, không phải là vì hắn muốn thức sớm, mà là vì bị ngẹn nước tiểu nên tỉnh, mơ hồ đứng lên đi vệ sinh, bởi vì cửa sổ phòng có tấm rèm kéo lại, cho nên trong phòng có chút ánh sáng nhạt từ bên ngoài chiếu vào, lúc hắn trở lại thì nhìn thấy Lăng Lam nằm nghiêng quay mặt vào vách tường, hai chân đầu gối hơi co lại, cái mông cong vễnh ra, bên dưới cái âm hộ còn dính đầy hỗn hợp tinh dịch dính bệt đặc kẹo lại, từ nơi giữa hai chân nàng tỏa ra cái mùi nồng nồng dâm dục không thể tả, Đinh Trường Sinh nhìn thấy lại bốc lên dục hỏa, hắn chen vào giữa cùng nằm nghiêng theo đem thân mình dán tới, sau khi điều chỉnh tư thế vừa vặn để cho hai bộ phận sinh dục tiếp xúc thân mật với nhau, theo Lăng Sam um một tiếng, thì từ phía sau Đinh Trường Sinh đang từ từ nhồi cây dương vật vào bên trong cái âm đạo nhơ nhớp của nàng…
Không biết qua bao lâu, Dương Phụng Tê lười biếng trở mình, nhìn thấy bên kia giường hai người đang ngọa nguậy, cũng chậm rãi dán người lên ôm chặc lấy Đinh Trường Sinh cùng Lăng Sam, làm cho Đinh Trường Sinh trở thành cái nhân thịt chính giữa ổ bánh mì, ba người vừa mới rạng sáng đã lại tiếp tục điên cuồng ở bên trong.
Lúc này, Dương Phụng Tê đã động tình vạn phần, thân dưới cái âm hộ đã sớm tràn lan dịch nhờn không chịu nổi, khi thấy Đinh Trường Sinh vừa rút ra cây dương vật khỏi cái âm đạo của Lăng Sam, thì nàng lập tức cầm cây dương vật còn ướt đẩm dịch nhờn của Lăng Sam nhét vào trong miệng mình vừa liếm láp mút lấy, vừa thấp giọng nói:
-Hảo….. chị muốn, nhanh cho chị đi…
Trong lúc tình dục thiêu đốt đến mức tận cùng, lúc này Lăng Sam thì nằm ngữa ra xụi lơ như bùn, Dương Phụng Tê rất nhanh thuần thục leo lên người của Lăng Sam hình thành tư thế 69, còn Đinh Trường Sinh tiếp theo dịch chuyển đến phía sau cái mông nàng, nhìn xem cái âm hộ nhô lên bên dưới cái mông lớn lại rất tròn, ngay giữa hai chân, cái âm hộ nàng đã lầy lội một mảnh bóng loáng, hai cái mép nhỏ sung huyết nở rộ ra, trên cái khe nứt thì viên âm hạch hồng đỏ cứng rắn đứng lên …
Chờ cho Dương Phụng Tê cùng Lăng Sam bú liếm lẫn nhau trên cái âm hộ của đối phương qua một lần, thì Đinh Trường Sinh mới xách súng lên ngựa, khi cây dương vật nhắm ngay vào lổ nhỏ âm đạo Dương Phụng Tê thẳng tiến, thì nàng lập tức rên lên, cái mông vểnh lên cũng kích động run rẩy.
…………………………………………………………………………………………
Lúc sau Đinh Trường Sinh tăng nhanh tốc độ đại lực đút cây dương vật vào, bây giờ thì Lăng Sam đang nằm dưới, trong lúc cây dương vật đang ra sức đút vào âm đạo Dương Phụng Tê, trước tầm mắt của nàng không đến một gang tay cái lổ phấn nộn hang động của Dương Phụng Tê không ngừng cắn nuốt lấy cây dương vật, mỗi một lần va chạm nghe được từ chỗ hai người giao hợp ọc ọc tiếng dịch nhờn bên trong âm đạo vang lên, thậm chí mỗi một lần dương vật Đinh Trường Sinh cắm, hai tinh hoàn của hắn theo trên mặt Lăng Sam cọ quẹt qua lại…
Mãi đến khi dịch nhờn từ cửa miệng âm đạo Dương Phụng Tê không ngừng chảy ra, nhiểu nhỏ giọt lên trên mặt Lăng Sam, thì lập tức hô hấp Lăng Sam xiết chặt, cửa miệng âm đạo của nàng bất ngờ xiết lại rồi nở ra, cả thân mình run rẩy, một giòng âm tinh trắng đục sền sệt cũng đã theo cơn cực khoái trào ra…
………………………………………………………………………………………….
Bây giờ thì Đinh Trường Sinh dùng tư thế truyền thống hưởng thụ lấy Lăng Sam dịu dàng ngoan ngoãn, một hồi lâu, mới dùng tư thế nữ trên nam dưới để Dương Phụng Tê thỏa mãn, hắn thay phiên khai khẩn trên người của Lăng Sam và Dương Phụng Tê, cùng các nàng triền miên, giao hoan, thưởng thức hai nàng mút lưỡi với nhau, thưởng thức hai cái âm hộ bất đồng phong vận, nhìn xem diễm cảnh các nàng cùng một chỗ tại dưới háng hắn bú liếm cây dương vật của mình, cảnh tượng rên rỉ không ngừng, nhục dục nguyên thủy đan chéo tình cảm không rõ ràng, hương diễm khoái lạc đến cực điểm…
…………………………………………………………………………………………
Đinh Trường Sinh đến bệnh viện để nhìn xem Cố Thanh Sơn ra thế nào rồi, chuyện cho tới bây giờ, người thân bên cạnh mới là trọng yếu nhất..
-Cha nuôi, cảm giác thế nào rồi?
Cố Thanh Sơn đã chuyển qua phòng bệnh bình thường tiếp tục theo dõi, vẫn là phòng bệnh riêng biệt một người, đây là do Đinh Trường Sinh sắp xếp.
-Cảm giác đói bụng, muốn ăn một chút gì..
Cố Thanh Sơn yếu ớt nói ra .
-Đó chuyện tốt a, cha nuôi muốn ăn cái gì, con đi mua.
Đinh Trường Sinh nhìn Dương Hiểu đang ngồi trước giường bệnh nói ra .
-Đừng nghe theo lời của cha, bác sĩ nói, hiện tại bây giờ chưa thể cái gì, còn phải chờ đợi theo dõi…
Cổ Hiểu Manh vội nói .
-Vậy thì con không giúp được gì rồi, cha nuôi …. ráng nhịn chút nữa đi, đã truyền chất dinh dưỡng rồi, hiện tại không thích hợp để ăn cái gì.
Đinh Trường Sinh một điểm lập trường đều không có, trái lại lại còn khích lệ Cố Thanh Sơn .
-Đúng rồi , tối hôm qua em làm cái gì, mà không đến bệnh viện chăm sóc cho cha, lúc cha ra khỏi phòng săn sóc đặc biệt tìm em khắp nơi mà không thấy, cứ nghĩ đến tối muộn em sẽ đến, kết quả suốt đêm cũng chẳng thấy mặt mũi đâu cả.
Cổ Hiểu Manh mất hứng quệt mồm nói ra, hiện tại nàng đã nghiễm nhiên xem mình là vợ của Đinh Trường Sinh, nên quản đến rất rộng mọi chuyện, xem ra sau này nếu kết hôn, đến đêm mà Đinh Trường Sinh không về ngủ thì là không được rồi..
Đinh Trường Sinh nhìn nhìn Cổ Hiểu Manh, không có trả lời nàng, mà là nhìn về phía Cố Thanh Sơn .
-Xảy ra chuyện gì?
Cố Thanh Sơn hỏi.
-Ngày hôm qua con phải đi theo Thạch bí thư lên tỉnh, chuyện xảy ra không phản ứng kịp, trên tỉnh lần này dùng phương thức giải quyết dứt khoát, ngay cả Thạch bí thư cũng không nghĩ tới sự tình sẽ đến nhanh như vậy, có khả năng chẳng mấy chốc Thạch bí thư sẽ phải đi rồi.
Đinh Trường Sinh chậm rãi nói .
-Thạch bí thư phải đi? Chuyện này đúng là là quá đột ngột.
Cố Thanh Sơn nghe nói là Thạch Ái Quốc phải đi, thật sự là thấy có điểm vội vàng không kịp chuẩn bị, nếu để cho chính mình đi, thì còn có thể tiếp nhận, nhưng bây giờ xem ra, cả hai cùng phải đi một lúc rồi .
-Vâng….con có nghe Thạch bí thư nói, trên tỉnh rất có thể cũng sẽ sắp đến Hồ Châu để nói chuyện với cha nuôi, sự tình đã rất rõ ràng, trên tỉnh lần này là sẽ thay máu đối với thành phố Hồ Châu, chỉ là Thạch bí thư mới làm thời gian không bao lâu, thì đột nhiên phải ly khai , trong khi Tưởng Văn Sơn chẳng làm khá hơn gì mà lại được làm hơn mười năm ah.
Đinh Trường Sinh thở dài nói .
-Đúng vậy..À…mà có nói Thạch bí thư đi đến nơi nào không vậy?
Cố Thanh Sơn lại hỏi .
-Thạch bí thư nói, trên phòng tổ chức cán bộ tỉnh đưa cho hai lựa chọn, một là tỉnh phó chủ tịch công đoàn, một là chủ tịch mặt trận tổ quốc, cũng không biết Thạch bí thư sẽ chọn bên nào.
Đinh Trường Sinh cho rằng, hai cái chức vị này cũng không cần để ý tới, bởi vì thuộc về chức vị hư danh, còn muốn cầm quyền hành một phương thì là không thể nào .
– Làm chủ tịch mặt trận tổ quốc thì khả năng không lớn, đó là thường ủy Tỉnh ủy, Thạch bí thư mé trên thì không người dựa vào, nên sẽ không có người nào nói đỡ cho ông ấy, La Minh Giang thì không có khả năng, nếu hắn ưa thích Thạch bí thư, thì sẽ không vội vã đổi Thạch bí thư như vậy, còn Lương Văn Tường ..um…. thì ngược lại là nói không chính xác, con không phải là có đi theo Thạch bí thư bái kiến mấy lần với Lương chủ tịch sao? Con người của ông ta thì như thế nào?
Cố Thanh Sơn hỏi.