CHƯƠNG 1379: MẸ VỢ TƯƠNG LAI.
-Cái gì? Ngày 20 tháng 5, còn đến một tháng nữa, con đến cùng suy nghĩ như thế nào vậy? Trường Sinh .. con nói cho cùng chuyện gì xảy ra?
Dương Hiểu thứ nhất sợ đêm dài lắm mộng, thứ hai là sợ Cổ Thanh Sơn sau khi làm xong giải phẫu thì lúc đó còn có thể chịu nỗi hay không, cho nên rất gấp. .
-Việc này mẹ đừng có hỏi hắn, là chủ ý của con, đời con chỉ có một lần, con muốn một cái thời gian đặc thù, không được sao?
Cố Hiểu Manh cũng là một cô gái bốc đồng, chỉ cần là nàng nhận định sự tình, thì ai cũng không đổi ý được .
-Được rồi, cứ theo ý của Hiểu Manh nói đi, bà đừng có xem vào nữa, không cần hối thúc vội vã như vậy đâu, tôi chưa chết được đâu, yên tâm đi.
Cổ Thanh Sơn biết ý tứ lão bà mình, chen miệng vào nói .
Dương Hiểu không nói gì nữa, rất rõ lộ ra có chút mất hứng, nhưng đối với chuyện này, Cố Hiểu Manh dứt khoát làm theo ý kiến của mình, không chút nào chịu thỏa hiệp, tuy Đinh Trường Sinh trong không nói gì, nhưng trong đầu hắn thầm cảm tạ Cố Hiểu Manh, bởi vì nàng để cho hắn có thời gian thở dốc, việc hắn kết hôn là chuyện của hắn, nhưng sẽ có rất nhiều người chờ hắn giải thích, nhất là Từ Kiều Kiều cùng với Lăng Sam, hai cô gái này vẫn còn chờ đợi hắn cưới gã, hắn giải thích làm sao về việc này đây?
Sau buổi cơm tối, Đinh Trường Sinh theo Cố Hiểu Manh đến phòng ngủ của nàng, lần này đây thì Dương Hiểu không còn lo lắng, thậm chí còn cầu mong hận hiện tại Đinh Trường Sinh sẽ về cái nhà này nằm ngủ cho phải đây, lâu nay ngoại trừ Cổ Thanh Sơn, cái nhà này ở bên trong thật đúng là chưa có từng nam nhân khác ngủ qua.
-Thời gian một tháng đủ chưa?
Vừa đến phòng ngủ, Cố Hiểu Manh vứt bỏ dép lê, thoải mái nằm ở trên giường , lại là mặc cái váy ngủ, hơn nữa rất rõ ràng nhìn ra trước ngực nàng hai bầu vú nhô lên, điều làm cho Đinh Trường Sinh làm cho máu hắn kịch liệt gia tăng, hận không thể hiện tại liền nhào tới thưởng thức nàng một phen .
– Một tháng thời gian có đủ hay không để cho em giải thích với những nngười đàn bà kia? Chị minh bạch, em lựa chọn cùng chị kết hôn, có thể là vì em yêu chị, nhưng cũng không phải là toàn tâm toàn ý toàn bộ, em cũng yêu thương các nàng kia, điều này đã nói lên các nàng có chỗ thích hợp với em, có lẽ chị không có ưu điểm gì hơn các nàng, nhưng bất luận là cái gì, chị cũng không để ý đến các nàng là ai, nhưng em phải nhớ kỹ, tại nơi đây mới là nhà của em.
Cố Hiểu Manh nằm ngửa kê tay ở sau ót, nhìn Đinh Trường Sinh chậm rãi nói .
-Chị quả thật đúng là một người vợ hiền, xem ra lựa chọn của em là không sai.
Đinh Trường Sinh lại vô liêm sỉ chậm rãi nằm xuống, thẳng đến khi thân thể hoàn toàn trấn áp trên người của Cố Hiểu Manh, cơ hồ giống như đang cùng Cố Hiểu Manh giao hoan rồi, mặt đối với mặt, ngực đối ngực, bên dưới thì cây dương vật kia đè trên gò mu của nàng, Cố Hiểu Manh bởi vì cái cảm giác áp bách này liền có phản ứng, nhưng nàng còn là một cô gái trong trắng, cho dù là cái loại tính dục này phản ứng mãnh liệt đến đâu, cũng chỉ có thể là chờ hắn chủ động, chuyện khác người, thì nàng không làm được, càng không biết nên xử lý như thế nào để phóng thích cái loại tâm động thực cốt này.
-Chị không phải là người vợ hiền, mà chỉ là buộc phải phân chia mà thôi, hết cách rồi, nhưng chị nói cho em biết, chị là đàn bà, chị cũng sẽ rất ghen, trên đời không có có một người đàn bà bình thường nào mà chấp nhận chia xẻ chồng của mình với người đàn bà khác, em có hiểu lời của chị không?
-Hiểu rồi…chị cũng là một vạc dấm chua, chỉ là cái vạc dấm chua này chỉ có một nữa bất mãn, còn một nửa thì lắc lư.
-Em nằm mơ đi, trong mắt em, chị là như vậy sao ah.
-Ha ha, chỉ đùa một chút, bây giờ đã khuya lắm rồi, em phải làm sao đây?
Đinh Trường Sinh vừa nói, tay không đứng đắn đưa về phía phía cái quần lót của Cố Hiểu Manh, quả nhiên dưới đáy cái quần lót đã hơi rỉ nước dịch nhờn rồi, hắn dễ như trở bàn tay liền đưa bàn tay vào thăm dò ở trong khe thịt âm hộ của nàng, nhưng bật ngờ bị nàng nắm tay giữ lại.
-Không được, chúng ta vẫn còn chưa phải là vợ chồng, em chỉ sờ soạng bên ngoài thôi, chị đã phát qua lời thề, nhất định phải đợi đến đêm tân hôn mới có thể làm cái chuyện này .
-Um… không thể ngờ chị là giữ truyền thống như vậy, nếu vậy xong rồi thì em ta ngủ nơi nào đây? Cũng không thể để cho em ngủ trên ghế sofa ngoài phòng khách a.
Đinh Trường Sinh hỏi .
-Em không ngủ trên ghế sofa thì ngủ nơi nào?
Cố Hiểu Manh dứt khoát nói ra .
-Không được, chuyện của cha nuôi thì em không thể buông lỏng, vạn nhất trong đêm có chuyện gì, có em ở trong nhà thì còn cứu trợ kịp thời.
Đinh Trường Sinh ngồi dậy, nhẹ giọng nói ra .
-Vậy thì một là em ngủ trên ghế sofa đi, bằng không thi chị ngủ trên ghế sofa, cha mẹ của chị đều ở trong nhà, chúng ta hôm nay vừa mới nói chuyện kết hôn , thì buổi tối liền ở cùng một chỗ, thế thì khiến cho cha mẹ sẽ nghĩ như thế nào, đúng không? Đi xuống phía dưới ngủ đi, nghe lời …
Cố Hiểu Manh cực kỳ khuyên lơn .
-Ai …được rồi, nếu vậy thì em đi đây.
Đinh Trường Sinh đứng dậy, vừa thở dài vừa lắc đầu nói ra, hắn cũng biết nàng cũng đang động tình, nên cố tính không sờ soạng gì cả rồi bước thẳng ra, hy vọng là nàng suy nghĩ lại mà gọi hắn quay đầu trở lại.
Cố Hiểu Manh nhìn theo bóng lưng của hắn mà buồn cười, nhưng thẳng đến khi Đinh Trường Sinh đi ra ngoài đóng cửa lại rồi, mà cũng không thấy nàng mở miệng giữ lại, Đinh Trường Sinh thấy Cố Hiểu Manh không giữ mình lại, vì vậy lại đẩy cửa vào nói ra:
-Không giữ em lại thật sao?
Đúng lúc này Cố Hiểu Manh dán lấy một cái mặt nạ dưỡng da thoa ở trên mặt hướng về phía Đinh Trường Sinh khoát tay, ra ý kia hắn đi nhanh lên đi .
Hắn đi được một lúc lâu, Cố Hiểu Manh không thấy động tỉnh gì, lúc này mới thở phào nhẹ nhỏm, liền một tay đưa xuống cái âm hộ của mình tự vuốt ve lấy để giải tỏa…
…………………………………………………………………………………….
Đinh Trường Sinh tại Cố gia đêm đầu tiên lại là ngủ ở trên ghế sa lon, mặc dù không thoải mái, nhưng Đinh Trường Sinh cũng một ngày mệt nhọc rồi, nên ngã đầu liền say ngủ, nhưng ngủ đến hơn nửa đêm, hắn giật mình khi cảm giác được trên người mình hơi động đậy, hình như là có người đang đắp chăn cho mình, vì vậy liền mở mắt ra, nhưng khi mở mắt ra, thấy không phải Cố Hiểu Manh mà chính là Dương Hiểu .
-Mẹ nuôi, tại sao giờ mẹ nuôi còn chưa ngủ?
Đinh Trường Sinh chậm rãi ngồi dậy , dựa vào ở trên ghế sa lon, hỏi.
-Ngủ không được, cứ nghĩ đến chuyện của con và Hiểu Manh, đứa nhỏ này, đã lớn như vậy, ngủ như thế nào mà đạp cái chăn rơi cả xuống đất a.
Dương Hiểu hỏi.
Lúc này Đinh Trường Sinh có chút xấu hổ, vội đem chăn kép phủ lên người , hắn có một thói quen là ngủ trần, không mảnh vải che thân ngủ, chỉ có như vậy mới có thể ngủ được thoải mái, nhưng đây là đang ở Cố gia, hơn nữa là tại trong phòng khách nhà người ta, cho nên Đinh Trường Sinh cũng chỉ cởi quần dài , mặc một cái quần đùi, thân trên thì đã cởi áo ra vứt qua một ở trần, Dương Hiểu nói mình đạp cái chăn xuống, chẳng lẽ mình vừa rồi chỉ mặc cái quần đùi ngủ ở trên ghế sa lon?