Diễm Ngộ Chi Lữ – Chương 222: Băng Tâm Lạc Hà – Botruyen

Diễm Ngộ Chi Lữ - Chương 222: Băng Tâm Lạc Hà

Lúc này chỉ thấy quanh thân Huyền Từ lão ni kim quang lóe sáng, chân nguyên
cường đại chuyển động trong cơ thể xuất ra ngoài tạo thành một đám mây màu
vàng, thỉnh thoảng lại biến hình, cuối cùng lão ni đã dùng toàn bộ chân nguyên
tạo thành một đài sen màu vàng, thần thánh uy nghiêm vô cùng.

Mọi người dưới mặt đất đều kinh hãi nhìn Huyền Từ lão ni, tựa hồ không nghĩ ra
Huyền Từ am ngoài thành Tế Nam lại có một cao thủ đến mức này. Nghĩ vậy, tất
cả mọi người đều đem ánh mắt chuyển sang người Quỷ Thủ Âm Đồ, muốn xem hắn đối
phó như thế nào. Tình hình của Quỷ Thủ Âm Đồ hoàn toàn trái ngược với lão ni,
toàn thân xuất hiện một lồng khí màu đen bao phủ lấy toàn thân, bốn phía là âm
phong gào thét, hai tay di chuyển trước ngực, chân nguyên cường đại tạo thành
quỷ trảo phiêu phù trước ngực. Trên đỉnh đầu một đám mây như hoa sen đen nhanh
chóng quay tròn, vô số quỷ khí cuộn cuộn tụ lại, cuối cùng biến thành một cự
chưởng màu đen dựng đứng trên không cực kỳ khủng khiếp.

Nhìn Quỷ Thủ Âm Đồ, Huyền Từ lão ni dựng tay phải trước ngực, chuyển động ba
lần, cuối cùng lòng bàn tay ngưng tụ lại kim quang chói mắt, nhắm thẳng địch
nhân đẩy đi. Chỉ thấy một chưởng mảnh khảnh thong thả, không hề có uy lực,
nhưng kim quang chói mắt lại thoát ly khỏi lòng bàn tay hóa thành một bàn tay
phật màu vàng bay thẳng về phía địch nhân.

Quỷ Thủ Âm Đồ bên này quát lên một tiếng, hai tay thay đổi, toàn bộ khí thế
cường đại theo tiếng rống giận dữ của hắn đẩy ma chưởng màu đen về phía phật
chưởng màu vàng. Hai đạo khí thế tiếp xúc giữa không trung tạo thành quang
mang sáng lóe, khiến ọi người đều chói mắt.

Trong lúc mọi người nhắm mặt lại, một tiếng như thiên lôi giáng xuống vang
lên, chấn động đại địa, tạo thành một cơn lốc có lực lượng hủy diệt, trong
nháy mắt đã đem toàn bộ mọi người trong vòng mười trượng đánh bay, mặt đất là
cát bay đá chạy, cây cỏ hòa thành bụi đất giữa không trung. Tiếng kinh hô nổi
lên bốn phía, không ít người vây xem đã kêu lên thảm thiết, chỉ thấy giữa
trường một mảnh hỗn loạn, mọi người đều cố sức lui về phía sau. Bạn đang xem
tại TruyệnFULL – .TruyệnFULL

Công kích mạnh mẽ của song phương cũng không có chấm dứt, song chưởng lui về,
sau đó lại tiếp tục lần giao phong thứ hai. Lúc này, cả hai đều đã hiểu rõ
thực lực đối phương, tất cả thi triển toàn lực, còn mãnh liệt hơn lần đầu
tiên, chỉ thấy lưu quang bay múa đầy trời, quang hoa phát ra chói mắt, một
tiếng nổ mạnh vang lên, ma chưởng màu đen và phật chưởng màu vàng nhanh chóng
nhỏ dần đi, vào thời khắc cuối cùng, kim quang chợt lóe lên, phật chưởng đột
ngột xoay ba vòng lao về phía trước đánh tan ma chưởng màu đen, vỗ thẳng vào
ngực Quỷ Thủ Âm Đồ.

Hết thảy đều chấm dứt sau tiếng nổ mạnh, quang hoa đã tiêu tán, mặt đất bị tàn
phá mãnh liệt, Lạc Hà đạo cô được hai vị sư huynh đỡ dậy dứng cách đó mười
trượng nhìn lên không trung. Hắc Hà cũng cực kỳ sợ hãi, nhìn Quỷ Thủ Âm Đồ rơi
từ trên cao xuống. Huyền Từ lão ni vẫn ngồi xếp bằng trên không, lão ni tựa
như tồn tại ở đó từ xa xưa đến nay, hai mắt khép hờ, im lặng bất động, thần bí
vô cùng.

Thắng bại đã rõ, tất cả mọi người đã biết Quỷ Thủ Âm Đồ thất bại. Hắc Hà liếc
mắt nhìn Lạc Hà đạo cô đầy thù hận, nói với vẻ không cam lòng: “Ngươi cứ chờ
đó, hôm nay xem như vận khí của ngươi rất tốt, nhưng lần tiếp theo ngươi sẽ
không còn may mắn như vậy nữa, trừ phi ngươi xuất gia làm ni cô ở nơi này, nếu
không, sẽ có ngày ngươi phải chết trong tay ta.” Nói xong ra lệnh ột hắc y
nhân mang Quỷ Thủ Âm Đồ rời khỏi.

Nhìn Hắc Hà dẫn mọi người rời đi, người vây quanh cũng lặng lẽ rời đi, bọn họ
hiểu rằng không còn thứ gì để xem nữa. Nơi này còn có Huyền Từ lão ni, không
kẻ nào có ý định đả thương Lạc Hà đạo cô nữa. Song cũng có một ít người đứng
bất động tại chỗ, tựa hồ như đang chờ đợi điều gì đó. Trong đó có Mộc Tây Tạp,
Mai Hoa cư sĩ, Thiên Tinh sứ giả Cửu Toàn thư sinh, Huyết Nga lão quái, Tiêu
Tiên Đỗ Vũ, đương nhiên Hoa Tinh cũng không rời đi.

Từ từ đáp xuống, Huyền Từ lão mở mắt nhìn bốn phía, nói: “Các vị võ lâm đồng
đạo, xin mời trở về, bần ni có việc cần xử lý, sẽ không phụng bồi.” Nói xong,
không chờ mọi người mở miệng, đi đến trước người Lạc Hà đạo cô, dìu nàng đi
vào trong am.

Nhìn theo lưng lão ni, Mộc Tây Tạp mở miệng nói: “Tuyệt học Phật môn thất
truyền đích xác là không giống người phàm suy nghĩ, lão phu hôm nay đã được
mãn nhãn. Chỉ muốn thỉnh giáo một việc, năm đó võ lâm có một vị đại sư phá
giới, không biết có quan hệ gì với lão ni hay không?”

Thân thể Huyền Từ lão ni dừng lại, hờ hững quay đầu nhìn Mộc Tây Tạp, bình
thản nói: “Truyện cũ trước đây, lão ni đã không còn nhớ rõ nữa, thí chủ từ bên
ngoài trường thành đến đây, mang theo tuyệt kỹ trên người ngao du Trung
Nguyên, chắc sẽ không phải là để truy cứu chuyện này chứ? Lạc Hà đạo hữu bị
thương nặng, thứ cho bần ni không thể phụng bồi, mời thí chủ rời đi.”

Nói xong không thèm để ý đến Mộc Tây Tạp, đi vào cửa gỗ.

Lúc này, Võ Đang, Thanh Thành cũng đã lặng lẽ rời đi, ngoài Huyền Từ am chỉ
còn lại Mai Hoa cư sĩ, Thiên Tinh sứ giả Cửu Toàn thư sinh, Huyết Nga lão
quái, Tiêu Tiên Đỗ Vũ cùng với Hoa Tinh, tổng cộng sáu người. Trong đó, Mai
Hoa cư sĩ liếc mắt nhìn bốn phía, ánh mắt hiện lên vẻ âm trầm, hờ hững không
nói tiếng nào, vọt về phía tây, trong nháy mắt đã biến mất.

Nhìn theo bóng lưng hắn rời đi, Cửu Toàn thư sinh nở một nụ cười quái lạ, nói:
“Mây tán còn có thế tụ lại, người đi không biết có còn gặp lại được hay không?
Không bằng trở về.” Thân ảnh chớp lên, dưới ánh mặt trời huyễn hóa thành ba
đạo thân ảnh vọt về ba phía, không biết hắn đi về đâu.

Cửu Toàn thư sinh vừa đi, Huyết Nga lão quái và Tiêu Tiên Đỗ Vũ trầm mặc một
lúc, cũng đều rời đi, chỉ còn lại Mộc Tây Tạp đứng yên một chỗ. Mộc Tây Tạp
mỉm cười nói: “Bây giờ mọi người cũng đã rời khỏi, các hạ sao không xuống đây,
để lão phu biết là vị cao nhân võ lâm nào chứ?”

Hoa Tinh cười khẽ, nói: “Không thấy có lẽ sẽ tốt hơn, rất nhiều người thấy ta
đều không thoải mái, ngươi nên lại ngược lại ư?”

Mộc Tây Tạp sắc mặt khẽ biến, nói: “Thì ra là Phượng Hoàng đặc sứ, chuyện này
khó trách. Nếu ngươi không muốn gặp mặt ta vậy thì lần sau đi, tin rằng sẽ có
ngày đó.” Nói xong thân ảnh bay vụt đi, rất nhanh biến mất.

Hoa Tinh nhìn theo Mộc Tây Tạp, khẽ lẩm bẩm: “Đúng là sẽ có ngày chạm trán,
chỉ là khi đó ngươi có thể thoát được hay không thì còn phải chờ vào tạo hóa
của ngươi.”

Dừng lại một chút, Hoa Tinh đi đến ngoài cửa Huyền Từ am, cười nhạt nói: “Hoa
Tinh cầu kiến.”

Một lúc không có hồi âm, tuy nhiên cánh cửa lại mở ra, là Lạc Phàm đạo trưởng.
Ánh mắt hai người gặp nhau, Hoa Tinh đi vào, cười nói: “Lạc Hà tiên tử đã đồng
ý để tại hạ tiến vào đúng không?” Lạc Phàm không trả lời, nhưng thần sắc trên
mặt y đã trả lời thay tất cả.

Xuyên ba gian phòng, Hoa Tinh được Lạc Phàm đưa đến một gian thiện phòng, bên
trong Lạc Hà đạo cô đang nằm, sắc mặt tái nhợt như tro, không một tia huyết
sắc. Huyền Từ lão ni đang ngồi bên cạnh nàng cau mày, tựa hồ trong lòng đầy
tâm sự. Thấy Hoa Tinh đi đến, Huyền Từ lão ni cẩn thận đánh giá một chút, mở
miệng nói: “Phượng Hoàng đặc sứ, quả nhiên không hổ là truyền nhân của Đao
Hoàng Bá Thiên, bần ni hữu lễ. Lần này đặc sứ cầu kiến không có biết là vì
chuyện gì?”

Hoa Tinh nghe vậy, ánh mắt đảo qua Lạc Hà đạo cô, thản nhiên nói: “Sư thái đã
quá khen, Hoa Tinh lần này đến đây là vì người đang nằm trên giường. Sư thái
có đúng là đã nhận ra thương thế của nàng có hơn phân nửa là do tự bản thân
gây ra hay không?”

Huyền Từ sư thái nghe vậy, thần quang trong mắt lóe lên nhìn Hoa Tinh, hỏi:
“Đặc sứ nhìn nhận thế nào, thỉnh mời chỉ điểm.”

Hoa Tinh đi đến cạnh giường, nhìn Lạc Hà đang nằm trên giường, bốn mắt hai
người chạm nhau, đôi môi Lạc Hà khẽ nhích động, đáng tiếc là không phát ra
thanh âm, ánh mắt chỉ toát lên vẻ tang thương. Hoa Tinh khẽ nắm tay nàng, cẩn
thận xem xét thương thế. Huyền Từ lão ni ngồi một bên, trầm mặc không nói. Lạc
Phàm, Lạc Trần đứng một bên cũng lo lắng nhìn Hoa Tinh, muốn biết xem nhân vật
truyền kỳ này có khả năng diệu thủ hồi xuân hay không.

Buông tay ra, Hoa Tinh thở dài nói: “Lúc đầu đã nói là đạo cô không nên thi
triển, đáng tiếc là ngươi đã không nghe. Bây giờ kinh mạch đã tổn thương đến
chín phần, ngươi nói xem lúc này có mấy người trên đời có thể cứu được ngươi?
Băng Tâm quyết không phải là võ học bình thường, ngươi chẳng những không đủ
hỏa hậu, hơn nữa còn thi triển trong lúc trọng thương, như thế là tự mình tìm
chết, có biết không?”

Trong phòng lập tức trở nên im lặng đáng sợ, Huyền Từ lão ni nhíu mày hỏi:
“Đặc sứ nói Băng Tâm quyết, không biết là ám chỉ điều gì, có thể giải thích
một chút được không, bần ni cảm thấy khó hiểu.”

Lạc Phàm, Lạc Trần lại nói: “Hoa công tử có phương pháp gì có thể cứu sư muội
của ta không? Nếu có, thỉnh xin tương trợ, phái Hằng Sơn sẽ cảm kích vạn
phần.”

Hoa Tinh gật đầu, quay người lại nhìn Huyền Từ sư thái, nói: “Băng Tâm quyết
là một loại võ học kỳ quái, xuất phát từ đạo gia, người luyện môn võ công này
trong thời gian ngắn sẽ đột nhiên gia tăng tu vi lên rất nhiều. Tuy nhiên Băng
Tâm quyết lại có một khuyết điểm, Băng Tâm hàm chứa tâm ý tuyệt tình trong đó,
càng tuyệt tình tu vi càng tăng tiến. Cho đến khi hoàn toàn luyện thành thì sẽ
trở thành một người lãnh huyết vô tình. Pháp quyết này lại rất dễ tẩu hỏa nhập
ma, nếu có một người tu luyện nội công Thuần Dương hỗ trợ thì mới có thể đại
thành. Cô dương bất sinh, cô âm bất trường chính là đạo lý như thế.

Đáng sợ nhất chính là Băng Tâm quyết có khả năng áp chế dục vọng, nhưng một
khi tẩu hỏa nhập ma thì sẽ bị dục tình tràn não, có thể dễ dàng biến thành một
kẻ điên cuồng về tình dục, chuyện này mới là đáng sợ nhất.

a người trong phòng vừa nghe, sắc mặt nhất thời đại biến, ánh mắt lộ ra vẻ
kinh hãi, lo lắng nhìn Lạc Hà đạo cô nhìn trên giường.

Lạc Phàm mỉm cười sầu thảm, nói: “Sư muội, nhiều năm như vậy muội vẫn không
quên sao? Mười năm bế quan, thứ mà muội để lại cho chúng ta chẳng lẽ chỉ là sự
hận thù vô tận hay sao?”

Lạc Trần bên cạnh vỗ vỗ vai hắn, lắc đầu nói: “Không nên, đã đến lúc này, cần
gì phải trách cứ nữa? Thật ra trong lòng sư muội khổ sở thế nào ngươi cũng
biết, chúng ta bất kể thế nào, chỉ cần cổ vũ, an ủi cho sư muội, không cần làm
cho sư muội thêm thương tâm nữa.”

Huyền Từ sư thái nhìn hai người, sau đó nói với Hoa Tinh: “Hoa đặc sứ nếu đã
hiểu rõ Băng Tâm quyết, chắc có thể trị thương đúng không?”

Hoa Tinh gật đầu: “Ta đến đây đương nhiên là có mục đích, nếu thúc thủ vô sách
thì cần gì phải đến đây? Bây giờ cảm phiền ba vị đi ra ngoài một chút, nếu
không được sự đồng ý của ta thì không được tiến vào, hiểu chưa?”

Huyền Từ sư thái thấp giọng niệm một tiếng Phật hiệu, cùng Lạc Trần, Lạc Phàm
rời khỏi phòng. Trong phòng chỉ còn lại Hoa Tinh và Lạc Hà đạo cô. Nhìn Lạc
Hà, Hoa Tinh ôn nhu nói: “Thương thế của nàng rất phức tạp, đầu tiên là bị nội
kình của Hắc Hà gây thương tích, Hắc Hà danh liệt vào Lục Đại Tán Nhân, võ
công đương nhiên có chỗ độc đáo; thứ hai, nàng bị chính chân khí của mình phản
hồi đả thương nội phủ; thứ ba, Băng Tâm quyết đã tạo thành thương tổn với
nàng. Trước mắt sẽ có hai cách chữa trị, nhưng loại nào cũng sẽ rất phiền
toái. Bây giờ không cần nói nhiều, cứ nằm im ở đó, trước tiên ta sẽ khiến cho
thương thế của nàng tốt hơn rồi nói tiếp.”

Ngồi trên giường, Hoa Tinh khẽ nâng thân thể mềm mại của nàng lên, khẽ thở dài
không nói gì nữa, hữu thủ ôm eo nàng, khi đó mới phát hiện dưới lớp đạo bào
rộng thùng thình là vòng eo thon mảnh, bộ ngực đầy đặn mê người. Hữu thủ đặt
lên lưng nàng, vận khởi Huyền Thiên Vô Cực thần công, dùng chân khí thuần
dương đả thông kinh mạch bị ứ tắc của nàng.

Thiện phòng yên lặng, toàn thân Hoa Tinh lóe sáng hồng quang, một đạo chân khí
đỏ đậm như mây bao phủ lấy hắn và Lạc Hà, kình phong quay tròn bốn phía, mạnh
mẽ vô cùng. Ở phòng ngoài, Huyền Từ lão ni cảm nhận được một cỗ khí thế cường
đại bắt đầu khởi động, biết Hoa Tinh bắt đầu trị thương, bèn nhìn Lạc Phàm và
Lạc Trần đang lo lắng, nói: “Không cần lo lắng, Hoa Tinh đã bắt đầu trị thương
cho Lạc Hà, tin rằng sẽ không có vấn đề đáng lo nữa.”

Trong phòng, quanh thân thể Hoa Tinh đã tỏa ra hồng mang cường đại, đả thông
mười hai chính kinh, chỉ còn lại kỳ kinh bát mạch có một vài chỗ không thông.

Thu tay lại, Hoa Tinh để Lạc Hà nhập định, mở cửa đi ra ngoài. Nhìn vẻ mặt
hoài nghi của ba người, Hoa Tinh lạnh nhạt nói: “Thương thế của nàng trước mắt
tạm ổn, nhưng chưa thể ngăn cản được Băng Tâm quyết tự hủy. Bây giờ không còn
sớm, ta phải về trước, nhớ kỹ sau khi nàng ta tỉnh lại thì thay ta nhắn cho
nàng một câu, nếu nghĩ thông suốt thì đến Bách Hoa môn tìm ta. doc truyen tai
. Nhớ kỹ là chỉ mình nàng, Bách Hoa môn không đón tiếp nam nhân.” Nói xong rời
khỏi.

Nhìn theo lưng hắn, Lạc Phàm nhíu mày nói: “Giang hồ đồn thổi rằng vị Phượng
Hoàng đặc sứ này háo sắc như tính mạng, không lẽ hắn có chủ ý đối với sư muội
hay sao?”

Lạc Trần lên tiếng: “Việc này rất khó nói, bên người hắn mỹ nữ nhiều như mây,
làm sao biết được hắn có coi trọng sư muội hay không?” Lạc Phàm nhìn sư đệ thở
dài một tiếng, không nói tiếng nào nữa.

Huyền Từ sư thái nhẹ giọng nói: “Người này thế nào sau này sẽ hiểu rõ. Bây giờ
chúng ta vào xem sư muội của hai người một chút, nàng ta đã tỉnh.” Dứt lời
quay người đi vào, hai người phía sau cũng vội vàng theo vào.

Lạc Hà đạo cô vốn tưởng rằng Hoa Tinh vẫn ở đó, nhưng nhìn bốn phía lại không
hề thấy bóng dáng hắn đâu, điều này khiến cho nàng cảm thấy kỳ quái. Nghĩ đến
lần đầu tiên cùng Hoa Tinh gặp mặt, thì hắn rõ ràng là một nam nhân tà dị, tỏ
rõ có ý đồ với nàng, hôm nay cứu mình xong lại không thấy hắn đâu? Đang cảm
thấy nghi hoặc thì cửa phòng mở ra, ba người Huyền Tư tiến vào.

“Hoa Tinh đâu, sao không có ở đây?” Nhìn Huyền Từ, Lạc Hà vội hỏi. Nhìn kỹ đã
thấy sắc mặt nàng hồng nhuận, không nhận ra bất ổn ở chỗ nào, Huyền Từ không
khỏi bội phục Hoa Tinh.

“Hắn đã rời đi, khi đi chỉ nhờ ta nhắn với ngươi một câu, nghĩ kỹ rời hãy đến
Bách Hoa môn tìm hắn, chắc hẳn ngươi hiểu dụng ý của hắn. Mặt khác, hắn còn
nói ngươi phải đến đó một mình, Bách Hoa môn không nghênh đón nam nhân.” Huyền
Từ chuyển lại lời Hoa Tinh nói.

Lạc Hà nghe vậy, sắc mặt lộ ra vẻ phức tạp, lẩm bẩm: “Là vô tâm hay hữu ý? Tại
sao hắn lại kỳ quái xuất hiện vào đúng chỗ này, thời gian, địa điểm đều chính
xác, là hắn thần thông quảng đại hay hắn cố tình làm?”

Lạc Phàm nghi hoặc hỏi: “Sư muội, muội và hắn có chuyện gì thế, tại sao các
ngươi nói chuyện đều cổ quái như nhau thế? Có đúng là có chuyện không thể giải
quyết ư, nói cho chúng ta biết, mọi người sẽ cùng giải quyết.”

Lạc Trần cũng lên tiếng khuyên nhủ: “Sư muội, ngươi đừng như thế, chúng ta dù
sao cũng là sư huynh của muội, có chuyện gì chúng ta cũng sẽ cùng tiến cùng
lui với muội. Trước tiên hãy cứ trị dứt vết thương uội đi đã, sau đó trở về
Hằng Sơn, sau này không xuống núi nữa, có được không?”

Nhìn hain vị sư huynh, Lạc Hà cảm động nói: “Cám ơn sư huynh, tâm ý các ngươi
ta hiểu được, chỉ là có một số việc phải do duyên phận. Muội và Hoa Tinh không
có gì, chỉ là vô tình gặp nhau một lần mà thôi, các sư huynh không cần lo
lắng. Vừa rồi muội chỉ là cảm xúc nhất thời mà thôi.”

Huyền Từ sư thái nói: “Từ lần gặp mặt đầu tiên, chúng ta thường xuyên nói
chuyện, kỳ thật tất cả đều là duyên phận, cho nên hôm nay ta cứu ngươi bấy quá
cũng là nhân quả mà thôi. Ngươi và Hoa Tinh nếu gặp nhau tức là đã có quan hệ
nhân quả, xử lý thế nào là do ngươi, nhưng ta chỉ có thể khuyên ngươi rằng
không cần để ý hết thảy, tùy thuộc vào tâm mà thôi. Tương lai, có thể ngươi sẽ
hiểu được lời ta nói hôm nay.” Nói xong quay người rời đi.

Nhìn theo bóng lưng của lão ni, Lạc Hà đạo cô cảm thấy trong lòng mờ mịt, thầm
nghĩ có lẽ cũng không nên nghĩ nhiều nữa. Cứ để mọi chuyện tự nhiên, không cần
phải trốn tránh.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.