Cũng không lâu lắm, mặt gương sáng này rốt cục tìm được Huyền Minh Nguyên
Giới, chiếu rọi nguyên giới chủ tinh.
Loại kính quang này rất là thần kỳ huyền diệu, nơi chiếu rọi, bùn đất núi đá
tựa hồ không còn sót lại chút gì, nhắm thẳng vào bản chất của nguyên giới chủ
tinh, cũng không lâu lắm, mặt gương sáng này liền đem nguyên giới chủ tinh
chiếu rọi thấu triệt, trong kính chỉ còn lại có một tinh hạch cự đại.
Viên tinh hạch này cùng tinh cầu không xê xích bao nhiêu, phía trên hiện đầy
đủ loại đạo tắc, hóa thành một ngọn trận pháp vô cùng khổng lồ, loại trận pháp
này, rõ ràng là một ngọn Phong Cấm đại trận!
Chẳng qua là Phong Cấm đại trận này cùng Phong Cấm đại trận bình thường bất
đồng, càng thêm rộng lớn, càng thêm mênh mông, giống như trước cũng càng thêm
phức tạp!
Lấy tinh hạch lớn như tinh cầu làm mắt trận, lấy thần kim thần liệu chế tạo
tinh hạch, thậm chí còn hòa tan không biết bao nhiêu Thần minh chi bảo, luyện
vào trong tinh hạch, có thể nghĩ Phong Cấm đại trận này đến tột cùng kinh
khủng bực nào!
– Phong Cấm đại trận này, phong ấn chẳng lẽ là tồn tại kia?
Sắc mặt Ứng Vô Song biến hóa, lẩm bẩm nói.
Trung niên nam tử kia nhẹ nhàng gật đầu, cười nói:
– Nơi này phong ấn chính là tồn tại kia, hơn nữa còn là một bộ vị trọng yếu
nhất của thân thể hắn.
Hắn nhẹ nhàng kích thích Thần kính, chỉ thấy Thần kính chiếu rọi đến lưng tinh
hạch, ở phía sau tinh hạch nguyên giới chủ tinh, một quái vật cự đại giống như
Chương Ngư gục ở mặt ngoài tinh hạch, âm trầm kinh khủng.
Đây là một khỏa tâm tạng, trái tim to đến không cách nào tưởng tượng, bị Phong
Cấm đại trận trấn áp, không cách nào nhúc nhích!
Ứng Vô Song cũng rút ra một ngụm lãnh khí, ngay sau đó thấy ở mặt ngoài viên
tinh hạch này còn dựng đứng một mặt đại phiên, đại phiên bị chôn ở chỗ sâu
trong chủ tinh, phía trên vẽ đầy ký hiệu, xúc tua của trái tim đó trèo ở trên
lá cờ, tựa hồ đang cùng đại phiên chống lại, không khỏi kinh dị nói:
– Đây là?
– Đây là Thần chỉ của Quang Vũ Thần Đế, Phong Cấm Thần Văn.
Trung niên nam tử kia cười nói:
– Chỉ bằng vào chủ tinh của Huyền Minh Nguyên Giới còn không cách nào trấn áp
tồn tại kia, vì vậy Quang Vũ Thần Đế không yên lòng, sợ cho nó trước thời hạn
xuất thế, cho nên tự mình ngự bút viết xuống Phong Cấm Thần Văn, trấn áp nó.
Nếu không có mặt đại phiên này, nó đã sớm xuất thế.
Ứng Vô Song gật đầu, trầm ngâm nói:
– Hiện tại ta cuối cùng coi là biết rồi, vì sao Tịch Ứng Tình, Thái Hoàng Lão
Tổ cùng Ma La Thập mạnh như vậy, lại còn không cách nào đột phá đến Thần minh
cảnh giới. Có Phong Cấm đại trận cùng Quang Vũ Thần Đế Phong Cấm Thần Văn
khổng lồ như thế, bọn họ có thể tu luyện tới cảnh giới hôm nay đã là không dễ,
muốn đột phá đến Thần Ma cảnh giới thật sự khó càng thêm khó!
Trung niên nam tử kia mắt lộ ra vẻ tán thành, cười nói:
– Song Nhi, ngươi kiến thức không kém. Có thể nhanh như vậy liền nghĩ tới một
điểm này, xem ra ngươi lần này lịch lãm tâm cảnh tu vi lại có tăng lên.
Ứng Vô Song nghi ngờ nói:
– Cha, Huyền Minh Nguyên Giới có tài đức gì, lại có thể trấn áp trái tim vị
tồn tại kia? Lấy ý kiến của ta, cái thế giới này rất nhược, đừng nói kỷ kiếp
phủ xuống, cho dù là một đầu Ma Thần, cũng có thể đem cái thế giới này hoàn
toàn phá hủy.
– Thật ra thì Huyền Minh Nguyên Giới này ở lúc viễn cổ, mấy ức năm trước,
cũng là một Đại Thế Giới, bất quá trải qua Địa ngục xâm lấn đánh một trận,
chết thảm trọng, số mệnh liền có khuynh hướng suy yếu.
Trung niên nam tử kia cười nói:
– Đợi trái tim tồn tại kia bị trấn áp ở chỗ này, mỗi cách hơn hai trăm vạn
năm chính là một đại kiếp, Thần Ma sinh tồn ở nơi đây chết thảm trọng, ngay cả
chủ tinh cũng bị đánh nát không biết bao nhiêu lần, tự nhiên một kỷ không bằng
một kỷ, rốt cục xuống dốc như vậy. Tồn tại kia là Tiên Nhân, trái tim cùng đầu
lâu của hắn là lợi hại nhất, đầu lâu của hắn trấn áp ở Trung Thiên thế giới,
trái tim bị trấn áp ở Huyền Minh Nguyên Giới. Trung Thiên thế giới còn có Thần
Giới Chư Thần trấn áp, nhưng Huyền Minh Nguyên Giới không có nhiều ưu đãi như
vậy.
Ứng Vô Song gật đầu, cười nói:
– Tịch Ứng Tình, Thái Hoàng cùng Ma La dế nhũi, ba người này có thể tu luyện
tới cảnh giới hôm nay, đúng là ngàn khó khăn muôn vàn khó khăn, khó trách bọn
hắn thắng được ta rất nhiều. Thần tính thần hồn của bọn họ gặp phải trấn áp,
mà thần tính thần hồn khó tu luyện nhất, cho nên mới chậm chạp chưa từng đột
phá, tu thành Thần Ma. Bất quá nếu bọn hắn đột phá mà nói, vậy thì càng thêm
kinh khủng! Nói sao, ta cũng có chút bội phục ba người bọn họ.
Trung niên nam tử kia vuốt cằm cười nói:
– Đúng là như thế, dế nhũi xuất thân từ Huyền Minh Nguyên Giới là không thể
khinh thường, đại khái hai mươi vạn năm trước, nguyên giới có một người tu
thành Thần minh, hôm nay địa vị của người này ở Thiên giới cũng rất cao, thành
tựu phi phàm.
Ứng Vô Song tinh tế suy tư, ánh mắt sáng lên cười nói:
– Ta vốn còn đang buồn bực, vì sao Ứng Long tộc ta phải cùng Yêu Thần liên
thủ, hiện nay rốt cục suy nghĩ cẩn thận! Hiện tại mặc dù Huyền Minh Nguyên
Giới là tiểu thế giới, nhưng nếu như Ứng Long Đại Thế Giới ta có thể chiếm
lĩnh nơi đó, thế tất có thể mở cương thác thổ, lấy thực lực Ứng Long tộc ta,
khẳng định có thể làm cho tiểu thế giới này tái hiện huy hoàng, biến thành một
Đại Thế Giới!
– Ngươi nói không sai.
Trung niên nam tử kia cười nói:
– Huyền Minh Nguyên Giới tiềm lực thật lớn, đã từng là Đại Thế Giới, nơi này
còn ẩn chứa vô số tài nguyên khoáng sản, thần kim thần liệu rất nhiều, lão tổ
tông Ứng Long tộc ta chính là thấy điểm này, mới quyết định vào làm chủ nguyên
giới.
Ứng Vô Song thán phục, nhìn trái tim đó một chút, chỉ thấy trái tim kia như cũ
đang không ngừng hủ thực Phong Cấm Thần Văn của Quang Vũ Đại Đế, không khỏi lo
lắng nói:
– Ứng Long tộc ta thật có thể trấn áp tồn tại như vậy sao?
– Tự nhiên có thể.
Trong giọng nói trung niên nam tử kia tràn đầy tự tin cường đại, cười nói:
– Bởi vì, ban đầu trấn áp hắn ở chư thiên vạn giới, liền có một phần lực của
Ứng Long tộc chúng ta!
Huyền Minh Nguyên Giới, Huyền Thiên Thánh Tông.
Nhiều tinh anh đệ tử của Thánh tông ở Tiểu Quang Minh Giới lịch lãm, cùng Địa
ngục đại quân chém giết, mà giờ khắc này đệ tử trưởng lão thánh tông khác lại
vui sướng, bởi vì chưởng giáo phu nhân sắp sanh.
Tịch Ứng Tình dùng thủ đoạn nghịch thiên, trì hoãn hài tử trong bụng Mộ Vãn
Tình xuất thế, nhưng mà dù sao hắn không phải là không gì làm không được, hài
tử của hắn vẫn là đang chậm chạp trưởng thành, hôm nay cuối cùng đã tới thời
điểm xuất thế.
– Đại cát đại lợi, mẫu tử bình an!
Thanh âm trẻ con khóc nỉ non truyền đến, trời giáng hào quang, khí lành ngàn
tia, từ trong Thanh Loan điện tràn
ra.
Tịch Ứng Tình nghe tiếng khóc nỉ non, đột nhiên hỉ cực nhi khấp, kích động đi
tới đi lui, muốn xông vào, lại sợ mình lúc này tâm thái rối loạn đưa đến khí
tức phát ra, làm hại hài tử.
Cuối cùng, tâm tình của hắn bình định xuống, đi vào trong Thanh Loan điện.