Vạn Thi Lộ cùng Thần Khư nổi danh, thậm chí so sánh với Thần Khư càng thêm
nguy hiểm, bất quá lai lịch Thần Khư phần lớn tu sĩ đều biết, cũng biết nguy
hiểm đến tột cùng ở nơi nào, nhưng mà lai lịch Vạn Thi Lộ lại có rất nhiều suy
đoán, tình huống chân thật đến tột cùng là cái gì, không người biết được.
Có người nói, Vạn Thi Lộ là Cổ Thần chiến đấu lưu lại di tích, ở niên đại cực
kỳ Cổ lão, đã từng phát sinh qua đại chiến khó có thể tưởng tượng, so sánh với
Thần Khư đại chiến càng thêm kịch liệt, thảm thiết, Cổ lão Thần Ma đánh xuyên
qua thế giới màng của Nguyên giới cùng Địa Ngục, đánh ra một con đường.
Cũng có người nói, Vạn Thi Lộ là Thần Ma hài cốt làm thành một con đường, cùng
Tiên Nhân thời kỳ viễn cổ có liên quan, Tiên Nhân viễn cổ tính toán đem tất cả
vong hồn của người chết vì tai nạn trên thế gian dẫn dắt đến Địa Ngục chuyển
thế đầu thai, thành lập trật tự vô thượng, kết quả Vạn Thi Lộ liền trở thành
một di tích cực kỳ nguy hiểm.
Còn có người nói Vạn Thi Lộ vốn là Hoàng Tuyền Lộ, là Địa Ngục Ma Thần đả
thông, dọc theo Chư Thiên vạn giới, tính toán xâm lấn những thế giới này.
Tất cả truyền thuyết, đều có một địa phương giống nhau.
Đó chính là, Vạn Thi Lộ đi thông Địa Ngục!
Xét thấy Ma ngục của Ma Ngục Huyền Thai Kinh cùng Địa Ngục trong truyền thuyết
có nơi tương đồng, Giang Nam không khỏi không nghi ngờ, Ma Ngục Huyền Thai
Kinh của mình chỉ sợ cũng xuất từ Địa Ngục!
Cho nên, hắn muốn đi đến Vạn Thi Lộ, vào trong địa ngục tu luyện Ma Ngục Huyền
Thai Kinh, ngược dòng bổn nguyên của Ma Ngục Huyền Thai Kinh.
– Nói không chừng đến Địa Ngục, có thể tìm được ngọn nguồn của Ma Ngục Huyền
Thai Kinh, xem một chút những người khác tu luyện Ma Ngục Huyền Thai Kinh,
cùng ta tu luyện đến tột cùng có cái gì bất đồng.
Vốn ở ngoài Huyền Thiên Thánh Tông có không ít cao thủ các phái du đãng, đợi
chờ Giang Nam rời núi để giết hắn đoạt bảo, bất quá trải qua một trận Khốn
Long Quan, liền không có người dám can đảm động tâm tư đối với hắn.
Tịch Ứng Tình ở Khốn Long Quan đánh ra uy phong. Đánh ra uy danh của Huyền
Thiên Thánh Tông. Chỉ có Thái Huyền Thánh Tông mới có thể áp qua Huyền Thiên
Thánh Tông một bậc, những môn phái khác, đã sớm sợ vỡ mật!
Vạn Thi Lộ cũng không ở nguyên giới chủ tinh, mà là ở trong tinh không, sau
khi Giang Nam rời thánh tông, cũng không lâu lắm Thiên Dực Thần Chu liền chạy
nhanh cách nguyên giới chủ tinh, dừng lại ở trên mặt trăng.
Hóa thân thứ hai Thái Âm hóa thân của hắn, giờ phút này chính là ở trên mặt
trăng tu luyện. Hấp thu tinh hoa ánh trăng, tăng lên tu vi của Thái Âm Chân
Kinh.
Giang Nam ngẩng đầu hướng vũ trụ Tinh Không nhìn lại, chỉ thấy quần tinh lấp
lánh, ở cách trăng sáng cực kỳ xa xôi, có mấy viên đại tinh, trong đó một viên
đại tinh chia năm xẻ bảy, nhưng không có hoàn toàn hé ra, trong vết rách tràn
ngập sương mù vô tận, mà ở bên cạnh viên đại tinh này, còn có vô số mảnh nhỏ
tinh thần.
Viên tinh thần hé ra này chính là Trấn Tinh lừng lẫy nổi danh, nghe nói ở thời
kỳ viễn cổ huy hoàng, nguyên giới chủ tinh cũng không phải là nơi duy nhất tu
sĩ sống. Còn có rất nhiều đại tinh khác cũng có Nhân Tộc Yêu Tộc phồn diễn
sinh sống.
Thậm chí, thời viễn cổ còn kiến tạo một thần quốc vô cùng khổng lồ, tên là
Trấn Thiên Thần quốc, chúng thần thống trị lấy hàng ngàn tinh thần, cương vực
vô cùng lan tràn đến chỗ sâu trong vũ trụ, Trấn Tinh chính là một người trong
đó, ý là trọng trấn của chủ tinh.
Tinh cầu khổng lồ như thế, chẳng qua là một trọng trấn của Trấn Thiên Thần
quốc, có thể nghĩ Trấn Thiên Thần quốc đến tột cùng là cường đại cùng thịnh
vượng bực nào!
Thời gian quá mức rất xưa, điển tịch về Trấn Thiên Thần quốc cực ít lưu truyền
tới nay, huy hoàng chôn vùi ở trong bụi bậm lịch sử, không thể không nói làm
người ta than tiếc.
Giang Nam phân biệt phương vị, lúc này nhích người chạy tới Trấn Tinh.
Thái Âm hóa thân cùng Thái Dương Thần hóa thân của hắn trong khoảng thời gian
này tiến bộ thần tốc, Thái Âm hóa thân đã vượt qua Sinh Tử Đài, tu luyện tới
Thất Bảo Đài Cảnh, sắp qua Thất Bảo Đài Cảnh viên mãn, tu thành Thần Phủ. Mà
Thái Dương Thần hóa thân thì đã tu luyện thành Minh Đường Thần Phủ, đang hướng
Côn Luân Thần Phủ chạy nước rút.
– Tu luyện hóa thân đối với tu vi rất có bổ ích, tương đương với mấy mình
cùng nhau tu luyện, nhất là ở tu vi không đủ để đột phá cảnh giới, đem tu vi
hóa thân thu hồi trong cơ thể, pháp lực khổng lồ liền đủ để trong nháy mắt đột
phá hàng rào cảnh giới!
Trong mắt Giang Nam tinh quang chớp động, hắn cũng là ở trong Thần Khư mới mò
tới loại diệu dụng này của hóa thân. Thật ra thì, sở dĩ Lạc Hoa Âm có thể
nhanh tu luyện tới Thiên Cung nhị trọng như vậy, cũng chính là nguyên nhân
này, nàng so sánh với Giang Nam còn muốn biến thái, một tia ý thức phân liệt
ra sáu mình, Lục Đại hóa thân cộng thêm bản thể cùng nhau tu luyện, cho nên
cho dù là ở Thiên Cung cảnh giới, tu vi cũng có thể đột nhiên tăng mạnh.
Mà Tịch Ứng Tình ở đột phá đến Thiên Cung bát trọng, cũng là mượn hắn đem
Tuyên Vô Tà luyện thành thân ngoại hóa thân, thu hồi pháp lực trong cơ thể
Tuyên Vô Tà, mượn cổ pháp lực bàng bạc này nhất cử đột phá.
Nếu như hai đại hóa thân của Giang Nam trở lại bản thể của hắn, tu vi của hắn
thế tất sẽ thoáng cái bạo tăng gấp hai ba lần!
Đây chính là tiền vốn của hắn, mượn pháp lực gấp hai ba lần này, hắn sẽ nhất
cổ tác khí đem tu vi cảnh giới tăng lên tới trình độ cao hơn, đột phá hàng rào
cảnh giới vô cùng dễ dàng!
Hiện tại hắn tu luyện tới Huyền Đài Cảnh viên mãn, tu thành Thần Đài là chuyện
tình nước chảy thành sông, không cần mượn tu vi hóa thân tới đột phá. Dùng tu
vi hóa thân đột phá, không bằng mình từng bước đi tới cảnh giới càng thêm vững
chắc, nếu không còn cần tốn hao nhiều thời gian tới mài tu vi.
Thần Thứu Yêu Vương đã cùng Thái Dương Thần hóa thân ở Thái Dương tu luyện
Thái Dương Chân Kinh, đầu Đại Yêu này hôm nay tu vi đã tăng lên tới Sinh Tử
Đài Cảnh trung kỳ.
Sinh Tử Đài Cảnh cực kỳ khó vượt qua, theo tu vi càng sâu, liền càng nguy
hiểm, nhưng nếu như có thể vượt qua Sinh Tử Đài Cảnh, sau này Thần Thứu Yêu
Vương tu luyện tất nhiên là một mảnh đường bằng phẳng, sẽ trở thành một cánh
tay đắc lực của Giang Nam!
Hơn tháng thời gian sau, Giang Nam rốt cục chạy tới Trấn Tinh, tận mắt thấy
Trấn Tinh, càng làm cho người rung động, viên tinh cầu này chẳng qua là so
sánh với nguyên giới chủ tinh hơi nhỏ đi một chút, nhưng mà như cũ vô cùng
rộng lớn, tinh cầu khổng lồ như thế, thế nhưng chia năm xẻ bảy, thật không
biết năm đó viên Trấn Tinh này đến tột cùng xảy ra chuyện gì, thế cho nên xuất
hiện loại biến hóa này.
Ở đến gần Trấn Tinh, hắn cũng đã có thể cảm giác được viên tinh cầu này tràn
đầy tử khí cùng ma khí vô cùng nồng nặc, nơi này không có bất kỳ khí tức sinh
mệnh, nơi nơi một mảnh tĩnh mịch, không có bất kỳ thanh âm.
– Thật là thư sướng!
Giang Nam hít vào một hơi thật dài, ma khí cuồn cuộn chen chúc mà đến, tràn
vào trong phế phủ, để cho Ma Ngục Huyền Thai Kinh của hắn vô cùng hưng phấn,
Huyền Thai cũng cực kỳ tước dược.
Đây là ma khí từ trong địa ngục truyền đến, đúng khẩu vị của Ma Ngục Huyền
Thai Kinh!
Hắn từ trước dùng linh khí tu luyện, mặc dù có thể nhanh chóng tăng lên tu vi,
nhưng Ma Ngục Huyền Thai Kinh dù sao cũng là Ma Đạo kinh điển, ma khí vẫn là
thích hợp Ma Ngục Huyền Thai Kinh vận chuyển hơn!
Ở chỗ này hấp thu ma khí, so với hắn luyện hóa Linh Dịch cũng muốn nhanh chóng
rất nhiều!
Giang Nam đứng ở đầu thuyền, từ bên trong quần tinh toái phiến nhanh chóng
xuyên qua. Thỉnh thoảng thoáng nhìn, chỉ thấy trên những tinh thần phá toái
kia còn có di tích thành thị rộng rãi, tượng trưng ột đoạn lịch sử Cổ lão.
– Trấn Tinh rốt cuộc xảy ra chuyện gì, thế cho nên bị đánh đến chia năm xẻ
bảy, vốn là tinh cầu cực độ thịnh vượng phồn vinh liền biến mất?
Hắn khẽ cau mày, Vạn Thi Lộ ở vào trung ương Trấn Tinh phân liệt, bị kẹp ở
giữa Trấn Tinh chia năm xẻ bảy, sương mù nồng đậm từ trong các khe tràn ngập
đi ra ngoài, đưa tay không thấy được năm ngón.
Bất quá đối với tu sĩ tu vi như Giang Nam mà nói, những sương mù này cũng
không thể che kín tầm mắt của hắn, chỉ là không cách nào thấy quá xa, ở nguyên
giới chủ tinh, hắn có thể mắt thấy mấy ngàn dặm, thần thức quét qua mà nói,
thậm chí có thể gấp mấy chục lần.
Nhưng mà ở chỗ này, hắn chỉ có thể nhìn đến năm ba mươi dặm.
Hơn nữa thần thức ở trong sương mù cũng gặp phải tước nhược thật lớn, có thể
dò xét phạm vi trăm dặm.
Đi tới đây, Giang Nam cũng không khỏi cẩn thận từng li từng tí, phạm vi trăm
dặm đối với phàm nhân mà nói là khoảng cách rất xa. Nhưng mà đối với tu sĩ bọn
họ mà nói, kéo dài qua trăm dặm không gian bất quá là chuyện tình trong nháy
mắt. Khoảng cách ngắn như vậy chỉ sợ gặp phải nguy hiểm cũng không dễ tránh!
Sương mù thâm trầm, hắn dần dần xâm nhập, đột nhiên một bóng ma u ám từ phía
trước lướt qua, chẳng qua là tốc độ quá nhanh, Giang Nam không có thấy rõ đến
tột cùng là vật gì.
Lúc bóng ma u ám này bay qua, hắn cảm giác được một cổ âm phong xuy phất mà
tới, tựa hồ có thể đem thần hồn từ trong thân thể kéo ra, trong lòng không
khỏi nghiêm nghị:
– Tu sĩ dưới Thần Phủ cảnh tới đây, chỉ sợ bị âm phong thổi qua, thần hồn sẽ
bay ra thân thể!
Mặc dù cổ âm phong này quỷ dị, nhưng thần hồn của hắn chính là Huyền Thai, đã
tu thành thần tính, tự nhiên không sợ âm phong.
Răng rắc.
Dưới chân của hắn đột nhiên truyền đến một tiếng vang nhỏ, Giang Nam cúi đầu
nhìn lại, chỉ thấy dưới chân giẫm phải một cụ xương khô.
Này là xương khô trôi lơ lửng ở giữa tinh cầu chia năm xẻ bảy, xương đã sớm
phong hoá, vừa chạm vào liền toái.
Hắn về phía trước nhìn lại, không khỏi sởn gai ốc, chỉ thấy phía trước có vô
số xương khô trôi lơ lửng ở trong khe hẹp tinh cầu nghiền nát, tạo thành một
con đường nhìn không thấy cuối, vô số xương cốt rầm rầm rung động, ngọa nguậy
không nghỉ, như có sinh mạng hướng chỗ sâu vô tận dũng mãnh lao tới.
Đây là một con đường bằng xương trắng!
Không biết bao nhiêu hài cốt của vạn ức người, mới có thể tạo thành một con
đường như vậy!
Vạn Thi Lộ xa không chỉ vạn thi đơn giản như vậy, sinh linh chết ở chỗ này
thật sự nhiều lắm.
– Thời gian những hài cốt này tử vong thật sự rất xưa, hẳn không phải là
chuyện tình gần chút ít năm nay, hơn phân nửa chính là phát sinh ở thời kỳ
Trấn Thiên Thần quốc kia!
Trong lòng Giang Nam không khỏi hoảng sợ, phải chết bao nhiêu người mới có thể
tạo thành một con đường xương trắng như vậy?
Hắn chưa đi bao xa, liền thấy bên cạnh con đường xương trắng này đứng vững
vàng một pho tượng Thần Thú.
Pho tượng Thần Thú kia có bốn đầu tám chân, là từ trong núi đá hai bên tinh
cầu vươn ra, ấy trăm vạn trượng, trên mỗi gương mặt đều có mười con mắt, có
khuôn mặt lộ ra nụ cười quỷ dị, có trang nghiêm túc mục, có làm ra hình dạng
khóc lớn, có thì như ngày tận thế, làm cho người ta nhìn chỉ cảm thấy mình vô
luận đi đến nơi nào cũng cảm thấy ánh mắt pho tượng này nhìn mình chằm chằm,
trong lòng sợ hãi.
Mà ở trên pho tượng Thần Thú này còn có vết máu loang lổ, không biết vết máu
lưu lại lúc nào.
– Nơi này có chút tà môn!
Sắc mặt Giang Nam ngưng trọng, cảm giác được từ trên pho tượng Thần Thú này
truyền tới một cổ lực lượng cực kỳ quỷ dị, loại lực lượng này thật giống như
cũng là đặc biệt nhằm vào thần hồn, chẳng qua là cụ thể có tác dụng gì, hắn
cũng không quá rõ ràng.
Lúc này hắn tế lên Sơn Hải Đỉnh, trong đỉnh rũ xuống núi sông biển rộng nặng
nề, bảo vệ bản thân, tiếp tục hướng chỗ sâu đi tới.
Đi không bao xa, hắn liền thấy một pho tượng Thần Thú khác từ trên mảnh nhỏ
tinh cầu nhô đầu ra, cùng con trước giống nhau như đúc, theo hắn dần dần xâm
nhập, càng ngày càng nhiều pho tượng Thần Thú xuất hiện, giống như là thị vệ
đứng sửng ở hai bên Vạn Thi Lộ.
Đột nhiên, Giang Nam thấy phía trước có từng dãy bóng người đung đưa, trong
lòng khẽ nhúc nhích, lặng lẽ đuổi theo, chỉ thấy bóng người tính bằng đơn vị
hàng nghìn bắt đầu khởi động, hiện ra ở trên con đường hài cốt, cất bước hướng
phía cuối Vạn Thi Lộ đi tới.
– Âm hồn?
Hắn thấy mà sợ hãi, những bóng người đung đưa này căn bản không phải người
sống, mà là thần hồn của sinh linh sau khi chết tạo thành âm hồn!
Nhiều âm hồn như vậy chỉ có thể có một lai lịch, đó chính là vong linh của
Huyền Minh Nguyên Giới chủ tinh!
Một cổ lực lượng kỳ dị, đem vong linh trên chủ tinh dẫn dắt mà đến, khiến cho
bọn hắn dọc theo Vạn Thi Lộ đi tới cuối.
Hô…
Lại có một cổ âm phong lạnh um tùm thổi qua, trong lòng Giang Nam vừa động,
chỉ thấy trong sương mù dày đặc, hai bên Vạn Thi Lộ hiện ra một bóng ma u ám,
tiếp theo một cái đầu lưỡi trắng mịn dài nhỏ từ trong bóng ma kia quăng đi ra
ngoài, đem mấy trăm âm hồn cuồn cuộn nổi lên, ngay sau đó rụt trở về!
– Là Địa Ngục yêu thú chuyên ăn thần hồn!
Giang Nam trong lòng lẫm nhiên, rốt cuộc biết Vạn Thi Lộ nguy hiểm chỗ ở nào,
nhiều âm hồn như vậy đem chút tồn tại tà ác trong địa ngục hấp dẫn đi ra
ngoài, quay chung quanh ở hai bên Vạn Thi Lộ!
Giang Nam không khỏi nhíu màêu vật trong địa ngục theo Vạn Thi Lộ mà đến, du
đãng ở chỗ này, không ngừng cắn nuốt âm hồn, chỉ sợ âm hồn có thể đi tới trong
địa ngục không nhiều lắm.
– Sinh hồn? Lại có sinh hồn đi tới Vạn Thi Lộ, ôi ôi, dương khí nặng nề… Ta
thích ăn sinh hồn nhất…
Đột nhiên, một thanh âm quỷ dị vang lên, Giang Nam nhất thời chỉ cảm thấy một
cổ âm phong hướng mình xuy phất mà đến, hàn khí tận xương, ngay sau đó một cái
đầu lưỡi thật dài từ trong sương mù ở hai bên Vạn Thi Lộ hướng hắn quăng tới,
vô thanh vô tức!
– Muốn ăn sinh hồn của ta?
Giang Nam không thèm để ý, đưa tay một trảo, đem đầu lưỡi trắng mịn kia bắt
được, ngay sau đó dùng sức run lên, một thân thể cao lớn từ trong sương mù bị
hắn run lên đi ra ngoài!