Cái thần tọa này tuy đã rách tung toé, nhưng vẫn là muốn viễn siêu trấn giáo
chi bảo, bởi vậy Giang Nam vô luận như thế nào cũng khó có khả năng buông tha.
– Dùng thực lực của ta bây giờ, còn không cách nào luyện hóa tinh thần lạc ấn
của Hư Không Thiên Ma, hiện tại Bức Vương thần hơn phân nửa đã hướng ta bên
này chạy đến, nếu không đi mà nói, chỉ sợ sẽ đi không được!
Giang Nam phi thân lên, hướng trong vực sâu ở tiền phương bay đi.
Hô…
Hắc Phong kích đãng, Thần khư Thâm Uyên là Thần Ma đại chiến ở trên Nguyên
Giới hình thành vết thương vĩnh cửu, địa phương như là đại sa mạc hay đầm lầy,
dư âm Thần Ma giao thủ cũng đã bị tuế nguyệt xâm nhập, tan thành mây khói,
nhưng mà ở chỗ này, vẫn còn có sót lại.
Dư âm chiến đấu kéo dài hơn hai trăm vạn năm, như trước có được uy lực không
gì so sánh nổi, Giang Nam nhìn đến đạo tắc như trước có thể lưu lại, tạo thành
phong, vân, lôi, điện, núi, sông, giang, hồ, nhật, nguyệt, ngôi sao…
Nhưng mà nếu như vô tình tiến vào bên trong những dị tượng này, liền gặp phải
tai họa ngập đầu, đạo tắc bộc phát, chỉ sợ Thiên Cung cấp cường giả cũng muốn
nuốt hận xong việc!
Oanh!
Hai cổ dị tượng đột nhiên va chạm, hư không lập tức sụp đổ, hết thảy chung
quanh lập tức hóa thành hư vô, hắn thấy mà lông tơ lóe sáng, cổ uy lực này cơ
hồ tương đương với hai kiện trấn giáo chi bảo va chạm, thậm chí ngay cả chưởng
giáo Chí Tôn cũng sẽ táng thân ở chỗ này!
Giang Nam cẩn thận từng li từng tí, hành tẩu ở trong đủ loại dị tượng, hướng
chỗ sâu nhất của Thâm Uyên bay đi, thầm nghĩ trong lòng:
– Nếu dư âm Thần Ma chiến đấu hết thảy ở cùng một thời gian bộc phát, chỉ sợ
toàn bộ Thần khư đều sẽ bị tạc phi, vẫn là cẩn thận một ít thì tốt hơn…
trong bút ký của vị tiền bối Yêu Thần Tông kia nói, thế giới kiều đi thông
Trung Thiên thế giới là ở cuối cùng Thâm Uyên, bị những Thần Ma này đánh xuyên
qua, vĩnh viễn cũng sẽ không khép kín, có lẽ là ở phía trước rồi…
Phi hành không biết bao lâu, hắn đột nhiên chứng kiến một tòa đồng điện cự đại
xuất hiện ở trong hư không, bị vô số xiềng xích khóa lại, một chỗ khác của
xiềng xích thì thăm dò vào trong đất bốn phía của Thâm Uyên.
Xiềng xích rậm rạp chằng chịt cấu thành một bức đồ án cực lớn, từ xa nhìn lại,
là một trận đồ vô cùng phức tạp.
Giang Nam nhìn thoáng qua, thậm chí có một loại cảm giác mê muội, tựa hồ thần
hồn của mình cũng bị những xiềng xích này khóa lại, kéo vào trong đồng điện
trấn áp!
Thần hồn của hắn là Huyền Thai kim nhân, là thần tính, tự nhiên không sợ tòa
trận pháp này trấn áp, rất nhanh liền khôi phục như thường.
– Đây là xiềng xích do thần kim rèn! Người nào ở chỗ này bố trí xuống một tòa
đại trận, chẳng lẽ là dùng để trấn áp tòa đồng điện này?
Trong lòng của hắn không khỏi hoảng sợ, dùng thần kim chế tạo xiềng xích bố
thành đại trận, xa xỉ đến cực điểm, Giang Nam từng ở trong Bách Ma Quật nhìn
thấy Thái Huyền Thánh tông dùng Thần Kim luyện xiềng xích trấn áp Ma La Thập,
nhưng mà xiềng xích trấn áp Ma La Thập cùng tòa xiềng xích đại trận trước mắt
này so sánh, thật sự là gặp dân chơi thứ thiệt!
Tại đây mỗi một đạo xiềng xích đều vừa thô vừa to vô cùng, dùng để luyện chế
Thần Minh chi bảo, chỉ sợ cũng có thể luyện thành trên dưới một trăm kiện!
Hơn nữa tòa trận pháp này thật sự rộng lớn, cũng không phải là vì trấn áp
người nào đó, mà là dùng để trấn áp tòa đồng điện này!
– Trong Đồng điện đến tột cùng phong ấn cái gì?
Hắn hướng đồng điện bay đi, cũng không lâu lắm liền đến trước cửa điện, đột
nhiên cảm giác được một cổ thần uy trầm trọng truyền đến, chỉ thấy trước cửa
tòa đại điện, ba thân ảnh to lớn cao ngạo khoanh chân ngồi ở trước điện,
hình dung cổ lão, sớm đã tọa hóa không biết bao lâu!
Trên người bọn họ còn có đạo tắc tràn ra, không ngừng tuôn ra nhập vào trong
cửa lớn của đồng điện, đây là ba vị thiên thần cổ xưa, thọ nguyên của bọn hắn
sớm đã hao hết, thời gian tọa hóa chỉ sợ đã có trên trăm vạn năm.
– Trấn Ma điện!
Giang Nam ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy trên đồng điện viết ba chữ to, mà ở một
bên, còn có tấm bia đá tế văn, hắn tinh tế đọc đi, chỉ thấy tấm bia đá này ghi
lại chính là một đoạn chuyện cũ.
Ở lúc Quang Võ kỷ nguyên mới bắt đầu, trăm phế đợi hưng, những Thần Ma từ
trong Tinh Quang kỷ kiếp may mắn còn sống sót kia kiến tạo Nguyên Giới chủ
tinh mới, đem người sống sót trên chủ tinh cũ di chuyển đến chủ tinh mới. Đột
nhiên có một ngày, những Ma Thần du đãng ở bên ngoài Chư Thiên vạn giới kia
xâm lấn, từ thế giới kiều giữa Huyền Minh Nguyên Giới cùng Trung Thiên thế
giới sát nhập Nguyên Giới.
Bọn hắn ở chỗ này ngăn cản những Ngoại Vực Ma Thần kia, khổ chiến mấy tháng,
chém giết gần trăm Ma Thần, bản thân cũng vẫn lạc hơn năm mươi vị cường giả,
thế giới kiều cũng bị đánh cho đứt gãy.
Những Ma Thần này sau khi chết oán niệm không tiêu tan, bọn hắn e sợ cho những
oán niệm này sinh ra Thiên Ma làm hại thế nhân, bởi vậy sưu tập những Thần Ma
thi thể này, chế tạo Trấn Ma điện, đem những Thần Ma thi thể này hết thảy để
vào trong Trấn Ma Điện trấn áp.
Trong bọn họ có ba vị thần minh trẻ tuổi nhất, lại có tiền đồ nhất, lựa chọn
lưu lại trấn thủ nơi đây, miễn cho trong thi thể rất nhiều Thần Ma đản sinh ra
Thiên Ma dị thường cường đại, thoát khốn mà ra, làm loạn thương sinh.
Ba vị thần minh này dần dần già đi, mà khi rất nhiều đồng bạn năm xưa cùng bọn
họ kề vai chiến đấu, cũng lần lượt rời bọn họ mà đi, có lựa chọn chuyển thế,
có lựa chọn tọa hóa, vĩnh biệt cõi đời.
Hơn mười vạn năm sau, bọn hắn cũng già nua sắp chết, ở trước khi chết bọn hắn
như trước lo lắng Thiên Ma trong điện sẽ thoát khốn, làm hại thương sinh, bởi
vậy luyện thành ba kiện Thần Minh chi bảo, theo thứ tự là Trấn Ma Kiếm, Đãng
Ma Kiếm, Tru Ma Kiếm, dùng để trấn áp chém giết Thiên Ma trong Trấn Ma Điện.
Ba kiện Thần Minh chi bảo này uy năng quá mạnh mẽ, bọn hắn đến chết cũng không
có thể triệt để luyện thành, bởi vậy đem ba Thần Kiếm vẫn chưa xong này treo
ở trong điện, dùng lệ khí của Thiên Ma đến tôi luyện ba Thần Kiếm.
Đợi cho thời điểm Thiên Ma trong điện trừ tận, là thời điểm ba Thần Kiếm
khai quật.
Nếu hậu nhân tới đây, không nên mở ra cửa điện, nếu không Thiên Ma trong điện
xuất thế, liền sẽ tạo thành đại họa.
– Tiền bối bảo hộ Nguyên Giới chủ tinh ta…
Trong nội tâm Giang Nam không khỏi đối với ba vị thần minh khoanh chân tọa hóa
trước điện kia sinh ra kính ngưỡng tự đáy lòng, ba vị tồn tại cổ xưa này bởi
vì trấn áp Thiên Ma, miễn cho Thiên Ma làm hại thương sinh, bởi vậy đem thời
gian suốt đời đều hao tổn ở chỗ này, thẳng đến chính mình tọa hóa.
Loại nhân cách cao thượng này, là hiện tại rất nhiều người không có.
Đúng là những Thần Ma này ở lúc đối mặt Ngoại Vực Ma Thần xâm lấn, phấn đấu
quên mình, hung hãn không sợ chết, lúc này mới bảo toàn Huyền Minh Nguyên Giới
hai trăm vạn năm thịnh vượng!