Đế Tôn – Chương 515: Sơn Hải Đỉnh Tú – Botruyen

Tải App Truyện CV

Đế Tôn - Chương 515: Sơn Hải Đỉnh Tú

Nếu Nhạc Ấu Nương không bái nhập bất kỳ môn phái nào, tính toán mình tự tu
hành, như vậy nghênh đón nàng, chính là tử vong!

Các đại môn phái, Thánh Địa, tuyệt sẽ không nhìn một siêu cấp cường giả không
bị bọn họ khống chế quật khởi!

Con ngươi của Nhạc Ấu Nương quay tròn loạn chuyển, trong lòng âm thầm tính
toán, nàng thiết trí ba vấn đề khó khăn này cũng không phải cố ý gây khó khăn
cho các đại môn phái, mà ba vấn đề khó khăn này cũng là vấn đề khó khăn khốn
nhiễu nàng đã lâu.

Vấn đề khó khăn thứ nhất là phá giải Phong Cấm đại trận, bất quá nàng lấy ra
Phong Cấm đại trận là tàn khuyết, là nàng tham quan hoc tập Phong Cấm đại trận
lĩnh ngộ ra đoạn ngắn, mà nàng muốn phá giải Phong Cấm đại trận là đại trận
đầy đủ, cứu ra một vị tồn tại.

Mà hai vấn đề khó khăn khác, Nhạc Ấu Nương cũng là có mục đích.

Nàng ở Thần Giới, cũng chưa từng đem ba vấn đề khó khăn này giải khai, vì vậy
sau chuyển thế lựa chọn sơn môn, mới có thể đem vấn đề khó khăn này chuyển ra.
Đừng nói giải ba vấn đề khó khăn, cho dù là chỉ giải khai một đạo, nàng cũng
cam nguyện bái nhập môn phái này.

– Khó giải chi đề?

Giang Nam đột nhiên cười nói:

– Ai nói đây là khó giải chi đề?

Mọi người rối rít xem ra, Giang Nam bấm tay gảy nhẹ, chỉ thấy Ngũ Sắc Kim cao
bằng một người kia quay tròn bay lên, rơi vào trong mi tâm của hắn.

Sau một lúc lâu, Giang Nam nhẹ nhàng mở tay ra, lấy ra một ngụm tiểu đỉnh chu
vi bốn năm thước, trên đỉnh có sơn thủy, trong đỉnh là biển rộng mênh mông,
trên đại dương mênh mông là một vòng trăng sáng, giữa trăng có cây tên viết
Nguyệt Quế, còn có một mặt trời chói chan từ biển rộng dâng lên, chính giữa có
chim tên viết Kim Ô.

Đây là một Sơn Hải Đỉnh thu nhỏ, cực kỳ tinh diệu, bên trong có đạo văn Sơn
Hải Đỉnh của Giang Nam.

– Ấu Nương tới đây, thừa dịp còn nóng, đem tinh thần của ngươi khắc ở trong
đỉnh.

Giang Nam phất tay gọi Nhạc Ấu Nương, cười tủm tỉm nói:

– Vi sư lần đầu tiên thu đồ đệ, cái đỉnh này liền là lễ ra mắt của ngươi, giữ
lại dùng làm hộ thân.

Nhạc Ấu Nương ngơ ngác nhìn Sơn Hải Đỉnh này, trong lòng dị thường khiếp sợ,
nàng thiết trí ba vấn đề khó khăn, thậm chí ngay cả hai vị thần minh chuyển
thế thân khác cũng bị làm khó, ngay cả mình cũng không thể phá giải, không
nghĩ tới cư nhiên bị Giang Nam dễ dàng như vậy liền hoàn thành !

Hơn nữa, Giang Nam luyện chế Sơn Hải Đỉnh, mặc dù uy lực cũng không cường đại
thế nào, nhưng cho dù là Thần Minh cấp công pháp luyện chế Đạo Đài chi bảo, so
sánh với miệng Sơn Hải Đỉnh này cũng muốn thua kém xa rồi!

Này nói rõ Giang Nam tu luyện công pháp, chỉ sợ cấp bậc cực cao!

– Bái hắn làm thầy, là mệnh trung chú định?

Thiếu nữ này đột nhiên cúi người, cung kính ba lạy chín bái, ở trước mặt quần
hùng các đại môn phái hướng Giang Nam làm lễ bái sư, thúy sinh sinh nói:

– Bái kiến sư tôn.

– Đứng lên đi.

Giang Nam mỉm cười, đem Sơn Hải Đỉnh luyện tốt đưa cho nàng, Nhạc Ấu Nương vội
vàng thừa dịp đánh vào tinh thần lạc ấn của mình, vui vô cùng.

Cận Đông Lưu thấy thế, trong mắt hàn quang chợt lóe, trong lòng rất không là
tư vị. Hắn thu Quý Phong là thần minh chuyển thế thân làm đồ đệ, là ở dưới sự
chủ trì của Thái Hoàng lão tổ, Quý Phong căn bản không có hướng hắn làm bái sư
đại lễ!

Thần minh chuyển thế thân cũng rất kiêu ngạo, mặc dù bái sư, cũng sẽ không quỳ
hành đại lễ, Nhạc Ấu Nương quỳ lạy Giang Nam, nói rõ vị thần minh chuyển thế
thân này bị hắn hoàn toàn thuyết phục!

– Ngay cả Ngũ Sắc Kim cũng bị luyện hóa a. . .

Pháp Tướng hòa thượng đột nhiên ha hả cười nói:

– Ngũ Sắc Kim chính là Thần kim, Bổ Thiên vật, là tài liệu vô thượng, luyện
chế thần minh chi bảo cũng không nói chơi! Giang đạo hữu lại có thể luyện hóa
loại Thần kim này, thật là Thần Thông Thông Thiên!

Thanh âm của hắn cực kỳ to rõ, truyền khắp ngàn dặm, cho dù là tinh anh các
môn các phái giữa không trung cũng nghe vào tai, cười vang nói:

– Bất quá, Thái Hoàng lão tổ cũng chưa từng luyện hóa Ngũ Sắc Kim, lại càng
không thể đánh vào đạo văn, xin hỏi Giang đạo hữu là luyện hóa Ngũ Sắc Kim như
thế nào?

Giang Nam nhất thời cảm giác được vô số ánh mắt rơi ở trên người mình, để cho
hắn cảm nhận được một loại áp lực vô hình, những người nhìn chăm chú hắn này,
thậm chí không thiếu Thiên Cung cường giả, không thiếu Chưởng Giáo Chí Tôn,
thậm chí ngay cả Thái Hoàng lão tổ chỉ sợ vào giờ khắc này cũng đem ánh mắt
rơi vào trên người của hắn!

Giang Nam có thể luyện hóa Ngũ Sắc Kim, ở trong Ngũ Sắc Kim đánh vào đạo văn,
này đủ để nói rõ một vấn đề, đó chính là trên người hắn có một kiện bảo vật có
thể luyện hóa Ngũ Sắc Kim!

Nếu không, lấy tu vi Đạo Đài cảnh của hắn, quả quyết không cách nào làm được
điểm này!

Từ trước, Giang Nam có Lạc Hoa Âm làm chỗ dựa, trừ da mặt dày như Hành Vân Đại
Thiện Sư, rất ít sẽ có thế hệ trước hướng Giang Nam xuất thủ. Mà hiện tại tin
tức kia truyền ra, chẳng những thế hệ trước hướng Giang Nam xuất thủ, thậm chí
ngay cả Chưởng Giáo Chí Tôn cũng sẽ kìm nén không được!

Giang Nam cười mà như không cười, nhìn Pháp Tướng hòa thượng một cái, trong
lòng đã đem hòa thượng này làm thành người chết.

Pháp Tướng hòa thượng hướng hắn khẽ mỉm cười, có chút đắc ý, thầm nghĩ:

– Ngươi ở trước mặt mọi người tuyên bố sư tôn ta chết, ý đồ đem Kim Cương
Pháp Thiện Tông ta diệt môn, bất quá báo ứng khó chịu, hôm nay tiểu tăng liền
muốn ngươi chết không có chỗ chôn!

Thật ra thì, mặc dù hắn không nói, những người khác cũng có thể nghĩ tới một
điểm này. Những Chưởng Giáo Chí Tôn này, người nào không phải là nhân vật tinh
như quỷ? Ngay cả Hành Vân Đại Thiện Sư mà Giang Nam xem thường nhất, cũng là
cực kỳ giảo hoạt xảo trá.

– Cận sư huynh, lệnh đồ đã từng khẩu xuất cuồng ngôn, nói hai mươi năm sau
hướng ta khiêu chiến.

Giang Nam nắm bàn tay nhỏ bé của Nhạc Ấu Nương, nhìn về phía Cận Đông Lưu, mỉm
cười nói:

– Quý sư điệt có hùng tâm tráng chí này, thiếu niên đáng sợ, bất quá ta hôm
nay cũng thu đệ tử, không bằng cho đệ tử của ta cùng đệ tử của ngươi hai mươi
năm sau đấu một trận.

Cận Đông Lưu hừ lạnh một tiếng, thản nhiên nói:

– Cũng tốt, bất quá ta cùng sư đệ ước định còn đó, mong rằng sư đệ gia tăng
tu luyện, không để cho ta thất vọng mới phải.

Nhạc Ấu Nương từ phía sau Giang Nam nhô đầu ra, hướng Quý Phong le lưỡi, vươn
ra tay nhỏ bé ở trên cổ sờ một chút, cười khanh khách nói:

– Tiểu dd, ngươi nhất định phải chết!

Giang Nam hòa nhã nói:

– Ấu Nương, đừng như vậy, ngươi trông ngươi xem, đem người ta làm cho sợ đến
chết rồi.

Đám người Tần Phi Ngư, Thần Tiềm rối rít tiến lên chúc mừng, Giang Nam nhất
nhất hoàn lễ, náo nhiệt một phen.

– Ấu Nương ra ba vấn đề khó khăn này, chỉ sợ là có mục đích.

Giang Nam không có vội mang Nhạc Ấu Nương rời đi, thầm nghĩ trong lòng:

– Phong Cấm đại trận là dùng để trấn áp cường địch, trận pháp của nàng không
trọn vẹn không hoàn toàn, hẳn là tham quan hoc tập Phong Cấm đại trận mới lấy
được trận pháp, hơn nữa nàng ra đề mục là phá trận, cũng không phải là bổ toàn
bộ đại trận. Chẳng lẻ nàng có nhân vật trọng yếu gì bị trấn áp ở trong Phong
Cấm đại trận?