– Nơi này mai táng vô số hài cốt tiên hiền, bọn họ từ lúc sinh ra cũng là vì
thánh tông hao hết tâm huyết cuối cùng…
– Vì thánh tông, ta buông tha tánh mạng của mình lại có ngại gì?
– Ngại gì?
…
Qua một lúc lâu, hắn từ trong bí cảnh này đi ra, mặt mũi tiều tụy, quỷ thần
xui khiến đi đến nơi Mộ Vãn Tình tu dưỡng, Mộ Vãn Tình ngồi ở trong một tiểu
đình, bên cạnh có một lò nhỏ, đang nấu nước pha trà.
Bụng của nàng dần dần đội lên, mặc dù Tịch Ứng Tình dùng thủ đoạn nghịch thiên
trì hoãn thời gian đứa bé trong bụng của nàng xuất thế, nhưng thai nhi như cũ
đang chậm chạp trưởng thành.
Tịch Ứng Tình đi tới, từ phía sau ôm lấy bờ eo của nàng, cảm nhận được thai
nhi trong bụng nàng nhẹ nhàng luật động, im lặng thật lâu.
– Ứng Tình, ngươi có tâm sự?
Ngọc thủ của Mộ Vãn Tình khẽ vuốt bàn tay của hắn, hiền lành cười nói.
Thân thể Tịch Ứng Tình thanh tĩnh lại, ôn nhu cười một tiếng:
– Không có chuyện gì.
Hai người lâm vào trầm mặc, nhưng lẫn nhau trong lúc đó có một loại thân tình
không tiếng động lưu chuyển, nhộn nhạo, tràn ngập lòng của bọn họ.
– Huyền Đô Vong Tình…
Ba vị thần minh chuyển thế thân đã xuất hiện hai vị, một vị rơi vào Thái Huyền
Thánh Tông, một vị bị Cổ Thần Các đoạt đi, bất quá còn lại vị thần minh chuyển
thế thân kia như cũ không hữu hiện thân.
Đủ loại tin tức truyền đến, bất quá sau bị tra ra là tin tức giả, có người cố
ý bố trí sự nghi ngờ, chung quanh tản tin tức giả, hấp dẫn những thế lực khác
chú ý, để mình có thể tìm được vị thần minh chuyển thế thân thứ ba.
Giang Nam từ trong lúc ngủ say tỉnh lại, Lạc Hoa Âm liền xông vào trong động
phủ, cười nói:
– Tử Xuyên, theo vi sư đi ra ngoài hành tẩu.
Giang Nam giản ra thân thể, nghi ngờ nói:
– Sư tôn, lần trước ngươi cho Hành Vân Đại Thiện Sư một cái thiệt thòi, để
cho hắn buồn bực, Hành Vân Đại Thiện Sư rất hẹp hòi, lúc này ra cửa sợ rằng
Hành Vân Đại Thiện Sư sẽ không bỏ qua cơ hội này.
– Ta còn sợ hắn sao?
Lạc Hoa Âm bật cười nói:
– Trong hai năm qua luôn bế quan, làm lão nương sắp buồn chết, ta dẫn ngươi
đi ra ngoài đi một chút, chúng ta đi thế giới khác vài vòng, ta và ngươi thầy
trò liên thủ, nhất định Sở Hướng Vô Địch, quét ngang Chư Thiên thế giới! Tử
Xuyên…
Nàng lời nói thấm thía nói:
– Cảnh giới của ngươi hôm nay mặc dù không có đến Thần Phủ, nhưng tu vi thực
lực so với Thần Phủ nhất trọng cao thủ không kém chút nào, là lúc đi thế giới
khác cướp bóc, tuyên dương uy danh Lĩnh Tụ Phong ta.
Giang Nam không khỏi rất là động tâm, Lạc Hoa Âm có Đại Thiên La Thiên Nghi
trong tay, có thể tìm được thế giới kiều liên tiếp thế giới khác, đi thế giới
khác rất là dễ dàng.
Hắn ở gần một năm thời gian này chỉ giúp Tịch Ứng Tình thôi diễn Huyền Đô Vong
Tình Thiên Thư, mặc dù tâm tình tăng lên thật lớn, đến gần Đại Tông Sư, nhưng
tu vi không có tăng trưởng bao nhiêu, như cũ là Liên Đài Cảnh viên mãn, nếu có
thể cùng Lạc Hoa Âm đi thế giới khác lịch lãm, đúng là có trợ giúp hắn tăng tu
vi cảnh giới lên!
Hơn nữa hắn hiện tại cõng núi vàng, cũng cần bán một chút bảo bối trả nợ.
Lạc Hoa Âm tế lên Thái Dương Chiến Xa, Giang Nam đem Thần Thứu Yêu Vương cùng
Chiến Minh cự thú mang theo trên người, thầy trò hai người đi lên chiến xa bay
khỏi Huyền Thiên Thánh Tông, Giang Nam không khỏi hiếu kỳ nói:
– Sư tôn, chúng ta đi tai họa… ân, đi du lịch thế giới nào, tuyên dương uy
danh Lĩnh Tụ Phong ta?
– Rất nhiều thế giới ta đã đi qua, lần này tự nhiên là đi thế giới từ trước
chưa từng đi.
Lạc Hoa Âm tế lên một viên cầu cự đại, chỉ thấy trên viên cầu hiện đầy tinh
thần, như một vũ trụ hơi co lại, còn có Thái Dương, trăng sáng, ở trung tâm
viên cầu chính là chủ tinh Huyền Minh Nguyên Giới.
Từng cái từng cái vòng tròn kim khí quay chung quanh viên cầu này cổn động,
còn có đạo đạo cầu vồng từ trong viên cầu kéo dài vươn ra.
– Những cầu vồng này chính là thế giới kiều, là hai thế giới cách quá gần,
Địa Từ Nguyên Lực khổng lồ dẫn dắt tạo thành lối đi.
Lạc Hoa Âm nhìn thoáng qua nói:
– Thế giới vi sư đi qua, tự nhiên là không thể đi lại, tránh cho chúng ta vừa
lộ mặt liền bị người đuổi giết. Lấy ý kiến của ta, chúng ta không bằng đi Tiểu
Thiên Tinh Giới, nói không chừng có thể tìm được bảo bối!
Giang Nam theo phương hướng tay nàng chỉ nhìn lại, chỉ thấy nơi đó là một thế
giới cầu ở vào trong Man Hoang cổ vực, khoảng cách nơi đây cực kỳ xa xôi, mặc
dù lấy tốc độ Thái Dương Chiến Xa, cũng phải phi hành mấy ngày mới có thể đuổi
tới đó.
Lạc Hoa Âm lập tức bắt đầu thúc dục Thái Dương Chiến Xa, Phong Phong Hỏa Hỏa,
bay tới nơi mình muốn.
Giang Nam phân rõ phương hướng, nghi ngờ nói:
– Sư tôn, ngươi giống như đi lầm đường?
– Tuyệt đối không sai!
Lạc Hoa Âm lòng tin tràn đầy, cười nói:
– Vi sư là người từng trải, trong Đại Thiên Thế Giới, địa phương nào chưa
từng đi, còn có thể đi sai đường sao?
Giang Nam nửa tin nửa ngờ, sau một lúc lâu, Thái Dương Chiến Xa bay đến Đông
Hải, sắc mặt Giang Nam không khỏi đen:
– Sư tôn, Man Hoang cổ vực ở phía tây, ngươi đi về phía đông, quay chung
quanh nguyên giới chủ tinh một vòng, sợ rằng mới có thể thấy Man Hoang cổ vực!
– Thật đi lầm đường sao?
– Lạc Hoa Âm nghi ngờ nói, ngay sau đó thay đổi đầu xe, như gió bay điện chớp
bão táp đi.
Giang Nam lạnh lùng nói:
– Sư tôn, ngươi đi chính là phương hướng Tây Nam, nơi đó là đi Táng Thần Cốc.
Sắc mặt Lạc Hoa Âm trở nên hồng, vội vàng chuyển hướng, Giang Nam lạnh lùng
nói:
– Đó là bắc phương… sai rồi, ngươi muốn đi Thái Huyền Thánh Tông không…
Sư tôn ngươi đi sai rồi, chúng ta lại tới trên biển!
Qua một hồi lâu, lúc này Lạc Hoa Âm mới tìm phương hướng minh xác, mồ hôi lạnh
trên trán Giang Nam cuồn cuộn, thầm nghĩ:
– Sư tôn này trên dưới một trăm năm xông xáo chung quanh, chạy không biết bao
nhiêu Chư Thiên thế giới, lại không có lạc đường không biết đường về, thật là
một kỳ tích…
Lạc Hoa Âm cũng rất là nổi giận, lúc trước nàng một người xuất du là đi tới
chỗ nào chính là chỗ đó, nơi nào giống như hôm nay phiền toái như vậy?
– Cái nữ nhân điên này, bốn phương tám hướng loạn chuyển cái gì?
Địa phương cách Thái Dương Chiến Xa ước chừng vạn dặm, Hành Vân Đại Thiện Sư
cùng hai vị lão giả áo bào màu bạc ngồi ở trong một chiếc bảo liễn, trước bảo
liễn là năm đầu Phượng Hoàng kéo xe, ba người tế lên một mặt gương sáng, trong
kính hai đầu Kim Ô lôi kéo Thái Dương Chiến Xa, hóa thành một vòng liệt huy
phi hành.
Ngay từ lúc Giang Nam cùng Lạc Hoa Âm khống chế Thái Dương Chiến Xa chạy ra
Huyền Thiên Thánh Tông, bọn họ liền được đến tin tức, lập tức đuổi theo, chẳng
qua là không dám đuổi đến quá gần, sợ bị Lạc Hoa Âm phát hiện.
Bọn họ tế lên mặt gương sáng kia, tên là Đan Hà Kính, có thể truy tung định vị
một vạn tám nghìn dặm, chỉ cần lấy Đan Hà Kính khóa Thái Dương Chiến Xa, liền
sẽ không mất dấu.