Đế Tôn – Chương 463: Khu Cước Đại Hán. (1) – Botruyen

Tải App Truyện CV

Đế Tôn - Chương 463: Khu Cước Đại Hán. (1)

Hơn nữa để cho bọn họ kinh hãi chính là, bọn họ mấy vị tu thành Thần Phủ cường
giả này lại không có cảm ứng được bất luận kẻ nào xuất thủ!

– Không đúng! Đích xác là không có ai xuất thủ, mới vừa rồi Phương sư đệ hẳn
là nhìn chiến thiếp của Giang Tử Xuyên, trúng tà thuật!

Vũ Lạc Đạo Nhân dẫn đầu tỉnh ngộ lại, tâm niệm hơi động, chiến thiếp của Giang
Nam đích thân viết lập tức bay lên, rơi vào trong tay của hắn, cười lạnh nói:

– Nếu bàn về tà thuật, không người nào có thể vượt xa Thiên Ma Bảo ta! Bản
thân ta muốn nhìn ngươi ở trên chiến thiếp làm cái tà pháp gì!

Hắn ngưng mắt hướng chiến thiếp nhìn lại, sắc mặt không khỏi dần dần ngưng
trọng:

– Tà Vương Giang Tử Xuyên, xem ra thật có chút môn đạo.

Giang Nam viết ra chữ, lĩnh ngộ của hắn đối với đạo, hóa thành sát ý vô cùng
bén nhọn, nhất là chữ “Toái” kia, thấy cái chữ này, cho dù là Vũ Lạc Đạo Nhân
cũng cảm giác được pháp lực của mình xuẩn xuẩn dục động, muốn đem mình cắn
nát!

– Thật là thủ đoạn, đây là muốn cho ta một hạ mã uy sao?

Vũ Lạc Đạo Nhân cảm giác pháp lực trong cơ thể dữ dội, bất quá tu vi của hắn
thâm hậu, lúc này đem pháp lực bành trướng trấn áp xuống, đưa tay nặng nề vỗ,
đem chiến thiếp này chấn nát bấy, sắc mặt âm trầm nói:

– Một tờ chiến thiếp liền giết một vị sư đệ của ta, hết lần này tới lần khác
còn để cho ta bắt không được bất kỳ chân ngựa. Cái khiêu chiến này, ta tiếp
nhận!

Nam Hải nghiêm cấm bất luận kẻ nào động thủ, vị Phương sư đệ kia nhìn chiến
thiếp bỏ mình, Giang Nam cũng không tính động thủ giết người, vì vậy mặc dù
Nam Hải biết chuyện này, cũng không thể truy cứu.

Trong Vạn Hoa Lâu, Giang Nam cùng mọi người chuyện trò vui vẻ, đối với chuyện
mình hạ chiến thiếp không thèm để ý.

– Giang đạo hữu, Vũ Lạc Đạo Nhân không phải là hạng người dễ dàng, hắn tu
thành Thần Phủ đã hơn hai năm thời gian, tu vi sâu nhiều, thực lực người này
nếu so với Pháp Thiên mới vừa tu thành Thần Phủ còn mạnh rất nhiều lần.

Thần Tiềm liếc hắn một cái nói:

– Hơn nữa Thần Thông của người này cùng người khác bất đồng, đi chính là tà
môn ma đạo, mặc dù là Ma Môn, tu luyện lại không phải là pháp môn chiến đấu,
nếu ngươi khinh địch mà nói, chỉ sợ sẽ ăn thiệt thòi.

Giang Nam hiếu kỳ nói:

– Xin hỏi Thần huynh, Vũ Lạc Đạo Nhân có Thần Thông gì?

Thần Tiềm cười nói:

– Phong sư huynh đã cùng hắn giao thủ, hiểu so với ta rõ ràng.

Phong Mãn Lâu gật đầu nói:

– Người này đi lộ số, là loại pháp môn công kích thần hồn cực kỳ hiếm thấy,
pháp bảo của hắn, cũng là pháp bảo công kích thần hồn, thân thể người này cũng
cực kỳ mạnh mẻ, là Thiên ma chi thân, rất là cao.

– Thân thể mạnh mẻ, công kích thần hồn?

Giang Nam nháy mắt mấy cái, thất thanh cười nói:

– Vũ Lạc Đạo Nhân hẳn phải chết không thể nghi ngờ!

Đám người Thần Tiềm gặp khẩu khí to lớn như thế, rối rít lắc đầu nói:

– Giang đạo hữu, không thể khinh thường, Vũ Lạc Đạo Nhân kia chiến tích kinh
người, lại là Thiên Ma Bảo đại sư huynh, cùng hắn đánh một trận, chỉ sợ ngươi
phần thắng không lớn.

– Chư vị đừng lo, ta xem Vũ Lạc Đạo Nhân như con kiến hôi, giết rất đơn giản.

Mọi người thấy khẩu khí hắn càng lúc càng lớn, liếc mắt nhìn nhau, thầm nghĩ:

– Giang đạo hữu mười chiến mười thắng, tâm tình chỉ sợ có chút cuồng vọng tự
đại, ngày mai đánh một trận chỉ sợ sẽ ăn thiệt thòi.

Ngày thứ hai, trên Nam Hải đấu chiến pháp trường người ta tấp nập, Long tam
thái tử cùng Tần Phi Ngư hai đại cao thủ trẻ tuổi tranh phong, có thể nói là
Long Hổ Phong Vân Bảng chế định tới nay, một cuộc chiến đấu bài danh lớn nhất,
hai người này một cái thứ hai trên bảng, một cái thứ ba trên bảng, cũng là
nhân vật rất giỏi.

– Long tam thái tử đến!

Nơi xa Long khí xông lên trời, ly long bay múa đầy trời, chỉ thấy một chiếc
thuyền lớn lái tới, ngừng ở bên cạnh ngọc thai, nhiều Vạn Long Sào cường giả
vây quanh Long tam thái tử từ trên thuyền lớn đi xuống, mấy bước trong lúc đó
liền tới đấu chiến pháp trường, một cổ hơi thở cuồng bạo phát ra, đem tu sĩ
bên cạnh làm ọi nơi lui tán.

– Thiên Phủ Tần Phi Ngư còn chưa tới sao?

Long tam thái tử hai mắt như điện, từ trên mặt mọi người quét nhìn một tuần,
đột nhiên thấy đám người Giang Nam, trong mắt sát ý tràn ngập, điềm nhiên nói:

– Giang Tử Xuyên, nghe nói ngươi gần đây danh tiếng lên cao, đã đứng đến hàng
thứ hai trên Hổ Bảng, có dám cùng ta đánh một trận không?

Giang Nam mỉm cười nói:

– Tam thái tử muốn chết cũng không cần nóng lòng nhất thời, đợi ta cũng tu
luyện tới Thần Phủ cảnh giới, ta liền đưa Thái Tử đi gặp lệnh đệ.

Long tam thái tử hừ lạnh một tiếng, bước nhanh đến phía trước, khí tức như
núi, Giang Nam lơ đễnh, đám người Thần Tiềm đã sớm riêng phần mình buông thả
khí tức, khí tức của Long tam thái tử căn bản không cách nào đặt ở trên người
hắn chút nào.

– Tần Phi Ngư đến!

Đột nhiên có người kinh hô.

Long tam thái tử thu lại khí thế, hướng nơi xa nhìn lại, chỉ thấy sáng mờ từ
mặt biển đàng xa bay lên, nghê hồng từng đạo, khí lành bay lên, xa xa là có
thể nghe được tiên nhạc trận trận, dễ nghe vô cùng.

Có hai vị thiếu nữ như Thiên Nữ bay tới, ống tay áo giống như sợi tơ hướng
phía sau lan tràn, dọc theo người kéo dài trăm dặm, thường thường phô ở giữa
không trung, tiếp theo cự thú hí hô truyền đến, trầm muộn kinh người.

Hai đầu cự thú lôi kéo một chiếc bảo liễn bay theo mà đến, trong chốc lát liền
đến trên Nam Hải ngọc đài, hai đầu cự thú này thực lực kinh người, tản mát ra
yêu khí ngập trời, cho dù không có tu thành Thiên Cung, chỉ sợ cũng là tu
thành Thần Phủ thất trọng bát trọng!

Mà hai cô gái tuyệt sắc kia hiển nhiên cũng không phải là người yếu, chỉ sợ so
sánh với nhiều trẻ tuổi tại đây tu vi thực lực cao hơn minh, ống tay áo của
các nàng có thể dọc theo người trăm ngàn dặm, hẳn là pháp bảo cực kỳ thượng
đẳng, thực lực chỉ sợ sẽ không kém cự thú kéo xe bao nhiêu!

Hai cô gái xinh đẹp riêng phần mình cánh tay ngọc giương nhẹ, thu hồi ống tay
áo, thân thể nhẹ nhàng phiêu khởi, rơi vào trên bảo liễn, đưa tay tách màn xe,
cung kính nói:

– Công tử, đã đến Nam Hải.

– Biết rồi.

Trong xe truyền tới một thanh âm rõ ràng.

Long tam thái tử hừ lạnh một tiếng, thấp giọng nói:

– Thật phô trương!

Mọi người tại đây đối với những lời này của hắn cũng sâu sắc đồng ý, Tần Phi
Ngư chưa lộ diện, liền lớn tiếng doạ người, âm, quang, sắc đều xuất hiện, đem
thuyền lớn của Long tam thái tử mang đến rung động triệt tiêu.

Giang Nam hướng bảo liễn trông đi, không khỏi hơi ngẩn ra, chỉ thấy nơi màn xe
cuồn cuộn nổi lên, lộ ra cảnh trí bên trong, trong xe hiện đầy màu sắc bạch
phấn, giống như hương khuê thiếu nữ, có hơn mười thiếu nữ tấu vang ti trúc dây
cung, lại có mấy vị thiếu nữ tuyệt sắc ở trong xe nhảy múa, đẹp không sao tả
xiết.

Mà địa phương đối diện cửa xe bảo liễn, để một cái bảo tọa thật to, phía sau
bảo tọa giắt một bức tranh họa, Thanh Trúc, Tuyết Mai, Hàn Tùng, cô sơn băng
hà, ý cảnh xa xưa.

Phía trước bức họa, thì giắt một thanh bảo kiếm, vỏ kiếm điêu Long vẽ Phượng,
xa hoa mà phong cách cổ xưa.